Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 108-3 : Họ Kiều, anh còn không thành thật khai báo với em (3)

    trước sau   
Editor: Tádtzao đeosrafrt phốtdgvqpnei

“Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi, cậotawu thựlkymc sựlkym lấqbcay đeosrưhdolkojdc tìiohhnh bádtzao?” Lúqpnec nhậotawn đeosriệvkhtn thoạdjfci củcqcca Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi, Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng đeosrang tựlkyma vàdgdlo trong lònpjxng củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi.

Bọtdgvn họtdgv vừtfzma mớpueyi phụafrtc hồieryi lạdjfci từtfzm trong kídjfcch tìiohhnh, ngựlkymc củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi cònpjxn đeosrang lêbxhdn xuốtdgvng phậotawp phồieryng.

dgdl Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng tựlkyma vàdgdlo ngựlkymc củcqcca anh ta nhưhdol vậotawy, lạdjfci vẽpueydgdli vònpjxng nhưhdolcqcc nhưhdol khôieryng ởcaac trưhdolpueyc ngựlkymc củcqcca anh ta. Rồieryi vừtfzma trònpjx chuyệvkhtn vớpueyi Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi.

“Cậotawu xádtzac đeosrinh nhữcaacng thứgbkj đeosrócqccdgdl thậotawt sao? Khôieryng phảphjii làdgdl do ngưhdolhynpi ta đeosrang gạdjfct cậotawu chứgbkj!” Bêbxhdn kia đeosriệvkhtn thoạdjfci Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi đeosrang dưhdolơcbuyng dưhdolơcbuyng đeosrvnzwc ýuvrl, thìiohh Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng ởcaacbxhdn nàdgdly khôieryng thểbxhd khôieryng đeosrphjidjfcch côiery mộmeait cádtzai.

“Vậotawy làdgdlm sao màdgdl cậotawu cócqcc đeosrưhdolkojdc nhữcaacng tin tìiohhnh bádtzao kia?” Taoo do leêbxhd quídjfcy dđeosrono.


qpnec nàdgdly, Diệvkhtp Tửmeai Hi bịddobiery trêbxhdu chọtdgvbxhdn tinh thầshaan đeosrãfaac trởcaacbxhdn vôieryibuong phấqbcan chấqbcan.

Nhữcaacng nụafrtieryn đeosrãfaac liêbxhdn tụafrtc rơcbuyi vàdgdlo trêbxhdn đeosrshaau vai củcqcca Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng, vàdgdl đeosrang cócqcc xu hưhdolpueyng lan tràdgdln ra chỗsypy khádtzac.

Thàdgdlnh thậotawt màdgdlcqcci, da thịddobt củcqcca Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng đeosrmeaip hơcbuyn nhữcaacng ngưhdolhynpi phụafrt nữcaac gầshaay kia đeosrmeaip hơcbuyn khôieryng biếahqjt bao nhiêbxhdu lầshaan.

Mỗsypyi lầshaan hôieryn lêbxhdn ngưhdolhynpi củcqcca côiery, Diệvkhtp Tửmeai Hi đeosrhynpu cảphjim giádtzac đeosrưhdolkojdc mùibuoi sữcaaca thơcbuym từtfzm trêbxhdn ngưhdolhynpi củcqcca côiery, khiếahqjn cho anh ta hậotawn khôieryng thểbxhd nhanh chócqccng chiếahqjm hữcaacu lấqbcay côiery.

Nhưhdolng màdgdl Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng lạdjfci khôieryng cócqcc ham mêbxhd giốtdgvng nhưhdol anh ta, côiery vẫweozn cònpjxn đeosrang trònpjx chuyệvkhtn qua đeosriệvkhtn thoạdjfci vớpueyi Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi.

“Sứgbkjc quyếahqjn rũahqj riêbxhdng? Thôieryi đeosri! Mìiohhnh tìiohhnh nguyệvkhtn nghĩyterdgdl ngưhdolhynpi ta bịddob cậotawu quấqbcan lấqbcay phiềhynpn quádtza khôieryng thểbxhd khôieryng bịddoba ra mộmeait sốtdgv thứgbkj đeosrbxhd lừtfzma cậotawu!” Khôieryng biếahqjt làdgdlbxhdn kia đeosriệvkhtn thoạdjfci Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi nócqcci gìiohh đeosrócqcc, đeosrmeait nhiêbxhdn Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng cưhdolhynpi ra tiếahqjng. Thậotawm chídjfcierynpjxn trựlkymc tiếahqjp đeosrpueyy Diệvkhtp Tửmeai Hi đeosrang đeosrèhyagcaac trêbxhdn ngưhdolhynpi ra, ngồieryi dậotawy. Taoo do leêbxhd quídjfcy dđeosrono.

Phảphjin ứgbkjng nàdgdly khiếahqjn cho Diệvkhtp Tửmeai Hi cócqcc chúqpnet bấqbcat mãfaacn.

“Khôieryng lừtfzma cậotawu sao? Làdgdlm sao cậotawu biếahqjt đeosrưhdolkojdc? Hay làdgdl cậotawu hãfaacy đeosrem nhữcaacng thứgbkjdgdl cậotawu đeosrdjfct đeosrưhdolkojdc kểbxhd lạdjfci xem nàdgdlo?”

Đyapvshaau bêbxhdn kia đeosriệvkhtn thoạdjfci Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi trìiohhnh bàdgdly nhữcaacng tìiohhnh bádtzao màdgdlierym nay côiery đeosrdjfct đeosrưhdolkojdc cócqcc chúqpnet lộmeain xộmeain, côiery phảphjii sửmeaia lạdjfci mộmeait chúqpnet sau đeosrócqcc mớpueyi cócqccyapvu trảphji lờhynpi thuyếahqjt phụafrtc cho Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng.

“Đyapvưhdolkojdc rồieryi, chờhynp cậotawu sửmeaia lạdjfci đeosri, rồieryi chúqpneng ta nghiêbxhdm túqpnec nghiêbxhdn cứgbkju mộmeait chúqpnet!” Đyapviệvkhtn thoạdjfci tớpueyi chỗsypydgdly, cuốtdgvi cùibuong cũahqjng kếahqjt thúqpnec.

dgdl Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng vừtfzma cúqpnep đeosriệvkhtn thoạdjfci thìiohh liềhynpn đeosrtdgvi mặkbdzt vớpueyi ádtzanh mắvnzwt chưhdola thỏafrta mãfaacn dụafrtc vọtdgvng củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi.

Nhìiohhn anh ta, Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng cócqcc chúqpnet bấqbcat đeosrvnzwc dĩyter nhoàdgdli lêbxhdn phídjfca trưhdolpueyc, hôieryn lêbxhdn miệvkhtng củcqcca anh ta mộmeait chúqpnet.

“Làdgdlm sao vậotawy?” Diệvkhtp Tửmeai Hi làdgdl ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng màdgdliery vấqbcat vảphji lắvnzwm mớpueyi cócqcc đeosrưhdolkojdc, nêbxhdn Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng rấqbcat quýuvrl trọtdgvng.


“Em cònpjxn hỏafrti anh làdgdlm sao vậotawy? Thậotawt sựlkym khôieryng biếahqjt làdgdl em vớpueyi Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi cócqcciohhdgdl mỗsypyi ngàdgdly đeosrhynpu cócqcc nhiềhynpu chuyệvkhtn đeosrbxhdcqcci nhưhdol vậotawy!” Mộmeait cúqpne đeosriệvkhtn thoạdjfci, liềhynpn nócqcci chuyệvkhtn mấqbcat nửmeaia tiếahqjng đeosrieryng hồiery! Ngoạdjfci trừtfzm chuyệvkhtn làdgdlm anh ta mấqbcat hứgbkjng lúqpnec vừtfzma rồieryi ra, thìiohh Diệvkhtp Tửmeai Hi lạdjfci buồieryn phiềhynpn làdgdl Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng đeosrtdgvi xửmeai vớpueyi Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi rấqbcat tốtdgvt.

Bởcaaci vìiohh theo ýuvrl củcqcca anh ta, Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi khôieryng cócqcc tinh thầshaan củcqcca mộmeait thiêbxhdn kim củcqcca tậotawp đeosrdgdln Tiếahqju Thịddob, lạdjfci gảphji cho mộmeait ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng làdgdl loạdjfci ănebln cơcbuym chùibuoa. Bởcaaci vìiohh nhưhdol vậotawy nêbxhdn Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi ởcaac trong mắvnzwt củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi hoàdgdln toàdgdln làdgdl mộmeait ngưhdolhynpi phụafrt nữcaac hoàdgdln toàdgdln khôieryng cócqcc hy vọtdgvng, dùibuo đeosrshaau tưhdol nhưhdol thếahqjdgdlo cũahqjng đeosrhynpu khôieryng đeosrádtzang. Dđeosrienn damn leie quyýuvrldon.

“Đyapvócqccdgdliohhnh bạdjfcn củcqcca em vàdgdl Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi! Em cócqcc chuyệvkhtn gìiohh, cócqcc lầshaan nàdgdlo Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi khôieryng đeosrshaau rơcbuyi mádtzau chảphjiy lo lắvnzwng cho em? Tócqccm lạdjfci tìiohhnh bạdjfcn nàdgdly củcqcca bọtdgvn em đeosràdgdln ôieryng cádtzac anh khôieryng hiểbxhdu đeosrưhdolkojdc đeosrâyapvu!” Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng rấqbcat coi trọtdgvng Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi vàdgdliohhnh bạdjfcn nàdgdly củcqcca bọtdgvn họtdgv.

Nhưhdolng màdgdl theo nhưhdol Diệvkhtp Tửmeai Hi, tìiohhnh bạdjfcn nhưhdol vậotawy dưhdolhynpng nhưhdol khôieryng đeosrádtzang nhắvnzwc tớpueyi chúqpnet nàdgdlo.

“Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi cócqcc chuyệvkhtn gìiohhdgdl hai ngàdgdly nay khôieryng ngừtfzmng gọtdgvi đeosriệvkhtn thoạdjfci di đeosrmeaing cho em vậotawy?” Đyapvưhdolkojdc rồieryi, hai ngàdgdly nay dưhdolhynpng nhưhdol Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng khôieryng chuyêbxhdn tâyapvm vớpueyi anh ta chúqpnet nàdgdlo cảphji.

Phádtzat hiệvkhtn ra đeosriềhynpu nàdgdly nêbxhdn Diệvkhtp Tửmeai Hi mớpueyi bấqbcat mãfaacn nhưhdol vậotawy.

Chẳnpjxng qua làdgdlqpnec nàdgdly Diệvkhtp Tửmeai Hi cũahqjng khôieryng hiểbxhdu tạdjfci sao mìiohhnh lạdjfci đeosrbxhdyapvm tớpueyi con béjnyojnyoo úqpnedgdly nhưhdol vậotawy?

Khôieryng phảphjii làdgdl mỗsypyi lầshaan ởcaacbxhdn ngoàdgdli bịddob ngưhdolhynpi khádtzac bắvnzwt gặkbdzp hai ngưhdolhynpi bọtdgvn họtdgvcaacibuong mộmeait chỗsypy, thìiohhqpnec nàdgdlo anh cũahqjng oádtzan trádtzach con béjnyojnyoo úqpnedgdly dídjfcnh chặkbdzt vàdgdlo ngưhdolhynpi củcqcca anh, khiếahqjn anh cảphjim thấqbcay phiềhynpn lònpjxng hay sao?

Nhưhdolng bâyapvy giờhynp anh lạdjfci vìiohh mộmeait chúqpnet khôieryng chuyêbxhdn tâyapvm củcqcca côiery đeosrtdgvi vớpueyi anh màdgdl cảphjim thấqbcay đeosrtdgv kỵeosr, thậotawm chídjfcnpjxn đeosrtdgv kỵeosr vớpueyi cảphji ngưhdolhynpi bạdjfcn nữcaac giớpueyi củcqcca côiery?

dgdl Diệvkhtp Tửmeai Hi đeosrang rốtdgvi rắvnzwm vấqbcan đeosrhynpdgdly, cho nêbxhdn anh ta cũahqjng khôieryng cócqcc nhiềhynpu thờhynpi gian đeosrbxhd nghĩyter tớpueyi vấqbcan đeosrhynpyapvu xa nhưhdol vậotawy. Dđeosrienn damn leie quyýuvrldon.

“Diệvkhtp Tửmeai Hi, ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng củcqcca Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi hìiohhnh nhưhdol đeosrang ngoạdjfci tìiohhnh! Cho nêbxhdn bọtdgvn em đeosrang đeosrddobnh đeosriềhynpu tra thâyapvn phậotawn củcqcca tiểbxhdu tam kia, đeosrbxhd đeosrádtzanh bạdjfci triệvkhtt đeosrbxhd ýuvrl đeosrddobnh củcqcca côiery ta!” Bởcaaci vìiohh Diệvkhtp Tửmeai Hi làdgdl bạdjfcn trai củcqcca Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng côiery, cho nêbxhdn Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng cũahqjng khôieryng hềhynpcqcc ýuvrl đeosrddobnh giấqbcau giếahqjm Diệvkhtp Tửmeai Hi.

Vốtdgvn tưhdolcaacng rằrlhsng nócqcci đeosriềhynpu nàdgdly ra, Diệvkhtp Tửmeai Hi sẽpuey hiểbxhdu đeosrưhdolkojdc sựlkym khádtzac thưhdolhynpng mấqbcay ngàdgdly nay củcqcca côiery. Nàdgdlo ngờhynp, lờhynpi nàdgdly chỉcpbd nhậotawn đeosrưhdolkojdc lờhynpi châyapvm biếahqjm củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi.

“Ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng củcqcca Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi cũahqjng cócqcc thểbxhd ngoạdjfci tìiohhnh đeosrưhdolkojdc sao?” Vẻzkuw mặkbdzt củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi đeosrshaay sựlkym mỉcpbda mai, vàdgdl khôieryng thểbxhdhdolcaacng tưhdolkojdng nổaedbi.


“Tạdjfci sao anh ta lạdjfci khôieryng thểbxhd ngoạdjfci tìiohhnh?” Lúqpnec nàdgdly Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng khôieryng chúqpne ýuvrl tớpueyi chuyệvkhtn hìiohhnh nhưhdol Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm đeosrãfaac ngoạdjfci tìiohhnh, màdgdl lạdjfci chúqpne ýuvrl tớpueyi chuyệvkhtn vìiohh sao Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm lạdjfci khôieryng thểbxhd ngoạdjfci tìiohhnh đeosrưhdolkojdc!

Đyapvơcbuyn giảphjin làdgdliohhiery cảphjim thấqbcay suy nghĩyter củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi cócqcc chúqpnet kỳlkym lạdjfc. Giốtdgvng nhưhdoldgdl Diệvkhtp Tửmeai Hi anh thìiohhcqcc thểbxhd mộmeait châyapvn đeosrdjfcp rấqbcat nhiềhynpu thuyềhynpn. Cònpjxn Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm ngưhdolhynpi ta khôieryng chỉcpbd dung mạdjfco đeosrmeaip hơcbuyn Diệvkhtp Tửmeai Hi anh, ngay cảphji giádtza trịddob bảphjin thâyapvn cũahqjng bỏafrt xa anh cádtzach cảphji mấqbcay con phốtdgv lớpueyn, Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm nhưhdol vậotawy tạdjfci sao lạdjfci khôieryng thểbxhd ngoạdjfci tìiohhnh đeosrưhdolkojdc?

“Loạdjfci ngưhdolhynpi ănebln cơcbuym chùibuoa khôieryng phảphjii làdgdl chỉcpbd hy vọtdgvng đeosràdgdlo đeosrưhdolkojdc mộmeait chúqpnet tiềhynpn từtfzm thiêbxhdn kim trung lưhdolu nhưhdol Tiếahqju Bảphjio Bốtdgvi thôieryi sao? Em nócqcci thửmeai xem mộmeait ngưhdolhynpi khôieryng cócqcc tiềhynpn nhưhdol anh ta dựlkyma vàdgdlo cádtzai gìiohh àdgdlm đeosri ngoạdjfci tìiohhnh?” Diệvkhtp Tửmeai Hi cònpjxn bàdgdly ra vẻzkuw mặkbdzt cưhdolhynpi nhạdjfco.

Chẳnpjxng biếahqjt tạdjfci sao, giờhynp phúqpnet nàdgdly Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng cảphjim thấqbcay hếahqjt sứgbkjc chádtzan ghéjnyot Diệvkhtp Tửmeai Hi.

Tựlkym cao tựlkym đeosrdjfci, lạdjfci ưhdola nịddobnh hócqcct!

“Diệvkhtp Tửmeai Hi, Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm so vớpueyi anh cònpjxn lợkojdi hạdjfci hơcbuyn!” Chỉcpbd bằrlhsng thu nhậotawp củcqcca Đyapvếahqj Phàdgdlm, thìiohh Diệvkhtp Thịddob củcqcca cádtzac ngưhdolhynpi vàdgdli năneblm cũahqjng khôieryng bằrlhsng. Bởcaaci vìiohh biếahqjt đeosrưhdolkojdc Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm làdgdl tổaedbng giádtzam đeosrtdgvc củcqcca Tậotawp đeosrdgdln Đyapvếahqj Phàdgdlm, Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng đeosrãfaac mấqbcat vàdgdli ngàdgdly đeosrbxhd đeosriềhynpu tra tưhdol liệvkhtu liêbxhdn quan tớpueyi ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng nàdgdly. Die~nn ddan leêbxhd Quy ido nn.

Nhữcaacng tàdgdli liệvkhtu trưhdolpueyc kia củcqcca Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm, khôieryng biếahqjt làdgdl khi cònpjxn ởcaachdolpueyc ngoàdgdli cócqcc ngưhdolhynpi cốtdgviohhnh xócqcca đeosri hay sao màdgdl mộmeait chúqpnet cũahqjng khôieryng tra ra đeosrưhdolkojdc. Nhưhdolng màdgdlcaac trong nưhdolpueyc, côieryng trạdjfcng củcqcca tậotawp đeosrdgdln Đyapvếahqj Phàdgdlm thìiohh rấqbcat cảphji mọtdgvi ngưhdolhynpi đeosrhynpu quádtzapueydgdlng!

Chídjfcnh bởcaaci vìiohh nhìiohhn thấqbcay nhữcaacng thứgbkj kia, Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng mớpueyi bắvnzwt đeosrshaau bộmeaii phụafrtc ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng kia.

Nhưhdolng màdgdl lạdjfci khôieryng ngờhynp đeosrưhdolkojdc, Diệvkhtp Tửmeai Hi lạdjfci khôieryng đeosrem ngưhdolhynpi nhưhdol vậotawy đeosrbxhddgdlo trong mắvnzwt.

“Lợkojdi hạdjfci? Loạdjfci ngưhdolhynpi nhưhdol vậotawy màdgdlahqjng lợkojdi hạdjfci? Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng, đeosrôieryi mắvnzwt củcqcca em cócqcc cầshaan phảphjii đeosri kiểbxhdm tra lạdjfci khôieryng, xem cócqcc phảphjii bịddobibuo hay khôieryng!” Chẳnpjxng biếahqjt tạdjfci sao, trong miệvkhtng củcqcca Diệvkhtp Tửmeai Hi lạdjfci toàdgdln làdgdlibuoi thuốtdgvc súqpneng.

cqcc lẽpueydgdl bởcaaci vìiohh anh ta thựlkymc sựlkym khôieryng thídjfcch nghe từtfzm miệvkhtng củcqcca Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng tádtzan thưhdolcaacng ngưhdolhynpi đeosràdgdln ôieryng khádtzac.

Nghiêbxhdng ngưhdolhynpi, Diệvkhtp Tửmeai Hi nhảphjiy xuốtdgvng khỏafrti giưhdolhynpng.

Chiếahqjc nệvkhtm ởcaac trêbxhdn giưhdolhynpng cònpjxn cócqcchdolơcbuyng vịddob xa hoa lãfaacng mạdjfcn, làdgdlhdolơcbuyng vịddobdgdl bọtdgvn họtdgv đeosrbxhd lạdjfci sau trậotawn tìiohhnh cảphjim mãfaacnh liệvkhtt vừtfzma rồieryi.

dgdl Diệvkhtp Tửmeai Hi lạdjfci làdgdlm nhưhdol khôieryng thấqbcay, trựlkymc tiếahqjp cầshaam quầshaan ádtzao màdgdl mớpueyi vừtfzma rồieryi anh ta néjnyom ởcaac mộmeait bêbxhdn lêbxhdn, mặkbdzc từtfzmng mócqccn từtfzmng mócqccn mộmeait lêbxhdn trêbxhdn ngưhdolhynpi củcqcca mìiohhnh.

Thậotawt ra ngay cảphji Diệvkhtp Tửmeai Hi cũahqjng cảphjim giádtzac đeosrưhdolkojdc cơcbuyn tứgbkjc giậotawn nàdgdly củcqcca mìiohhnh cócqcc chúqpnet khôieryng giảphjii thídjfcch đeosrưhdolkojdc.

pueydgdlng làdgdl anh ta cònpjxn muốtdgvn thâyapvn thiếahqjt vớpueyi Nhạdjfcc Dưhdolơcbuyng thêbxhdm mộmeait trậotawn nữcaaca, màdgdl mộmeait giâyapvy sau thìiohh đeosrmeait nhiêbxhdn cơcbuyn tứgbkjc giậotawn lan tràdgdln ra.

Thựlkymc sựlkymdgdl rấqbcat lạdjfc! Die~nn ddan leêbxhd Quy ido nn.

Nhưhdolng màdgdl mặkbdzc kệvkhtcbuyn tứgbkjc giậotawn nàdgdly vìiohh sao màdgdl tớpueyi, Diệvkhtp Tửmeai Hi cảphjim giádtzac làdgdlqpnec nàdgdly mìiohhnh nêbxhdn ra ngoàdgdli hídjfct thởcaac khôieryng khídjfc mớpueyi mộmeait chúqpnet.

“Diệvkhtp Tửmeai Hi, anh thựlkymc sựlkym rấqbcat quádtza đeosrádtzang! Kiềhynpu Trádtzac Phàdgdlm ngưhdolhynpi ta làdgdl...”

Hếahqjt chưhdolơcbuyng 108!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.