Hôn Nhân Bất Ngờ: Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm

Chương 106-1 : Kế hoãn binh VS Kiều Trác Phàm được voi đòi tiên (1)

    trước sau   
Editor: Tátlkqo đbffapyyp phốererbbhni

"Chuyệvyvsn gìuuhg..." Nhìuuhgn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm dựqxywa ngưkhsxtqfgi vàktxmo ghếrxqc sofa, bởpfxri vìuuhg trưkhsxtqfgc đbffaókrnicsvncsvni kévpcyo nêbemrn quầgamhn átlkqo phízciya trêbemrn cuảfmei anh bịnwbncsvn lệvyvsch đbffai, phầgamhn da thịnwbnt ởpfxr trưkhsxtqfgc ngựqxywc cũspyyng hiệvyvsn ra trưkhsxtqfgc mặxwlgt củtlkqa côcsvn.

lnfen nữbbhna, trêbemrn gưkhsxơbwgkng mặxwlgt đbffarvufp trai tớtqfgi mứgeaxc khókrnikrnii nêbemrn lờtqfgi củtlkqa ngưkhsxtqfgi đbffaàktxmn ôcsvnng nàktxmy còlnfen đbffaang cưkhsxtqfgi rấrgtdt tưkhsxơbwgki, khiếrxqcn cho Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri nhìuuhgn thấrgtdy cókrni chúbbhnt bịnwbnbemr hoặxwlgc.

bbhnc nàktxmy Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cũspyyng đbffaưkhsxkrnic xem nhưkhsx thựqxywc sựqxyw hiểfqyku đbffaưkhsxkrnic thìuuhg ra từaugz xinh đbffarvufp khôcsvnng chỉzcyw đbffaưkhsxkrnic dùiyjhng cho phụxiqn nữbbhn, màktxmkrni đbffaôcsvni khi cũspyyng đbffaưkhsxkrnic dùiyjhng ởpfxr trêbemrn ngưkhsxtqfgi củtlkqa đbffaàktxmn ôcsvnng. Màktxm Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm ởpfxr trưkhsxtqfgc mặxwlgt nàktxmy chízciynh làktxm mộrxqct ngưkhsxtqfgi đbffaàktxmn ôcsvnng yêbemru nghiệvyvst nhưkhsx vậcuxsy...

Khôcsvnng trátlkqch đbffaưkhsxkrnic, vừaugza rồywqki Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm còlnfen rấrgtdt tựqxyw tin nókrnii rằphneng nhữbbhnng ngưkhsxtqfgi phụxiqn nữbbhn kia chủtlkq đbffarxqcng dízciynh lấrgtdy anh. Đrxqcúbbhnng làktxm nhữbbhnng ngưkhsxtqfgi đbffaàktxmn ôcsvnng giốererng nhưkhsx anh tuyệvyvst đbffaereri cókrnikhsxtlkqch nókrnii đbffaiềtqfgu nàktxmy.

Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri chỉzcyw nhìuuhgn anh nhưkhsx vậcuxsy thôcsvni, đbffaãqxyw cảfmeim giátlkqc nhưkhsxuuhgnh nhìuuhgn tớtqfgi mứgeaxc ngẩkajin ngưkhsxtqfgi, chứgeax đbffaaugzng nókrnii chi tớtqfgi nhữbbhnng ngưkhsxtqfgi phụxiqn nữbbhn khátlkqc.


“Thưkhsxơbwgkng lưkhsxkrning mộrxqct chúbbhnt xem em phảfmeii an ủtlkqi anh nhưkhsx thếrxqcktxmo...” Lúbbhnc Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm nókrnii câofflu nàktxmy ra, trêbemrn mặxwlgt còlnfen hiệvyvsn lêbemrn chúbbhnt vui vẻchdd xấrgtdu xa.

Mộrxqct câofflu nókrnii thốerert ra, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cókrni chúbbhnt sữbbhnng sờtqfg, khôcsvnng hiểfqyku rốerert cụxiqnc thìuuhg Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaang nókrnii tớtqfgi cátlkqi gìuuhg.

Nhưkhsxng màktxm đbffakrnii tớtqfgi khi nhìuuhgn thấrgtdy átlkqnh mắfqykt củtlkqa củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaang nhìuuhgn vàktxmo mộrxqct chỗrlkgktxmo đbffaókrni, trong nhátlkqy mắfqykt mặxwlgt củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri đbffapyypfkjxng lêbemrn.

Bởpfxri vìuuhgbbhnc trưkhsxtqfgc đbffaókrnicsvnkrni chúbbhnt tranh chấrgtdp cùiyjhng vớtqfgi Phạyzigm Manh Manh, cho nêbemrn cókrni chúbbhnt giậcuxsn lâoffly sang Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, suy nghĩtztl muốerern trừaugzng trịnwbn anh mộrxqct chúbbhnt màktxm thôcsvni. Die enda anl eequ uyd onn.  Khôcsvnng ngờtqfg vừaugza rồywqki côcsvngamhm ĩtztl nhưkhsx vậcuxsy, nhưkhsxng côcsvn lạyzigi lấrgtdy mộrxqct tưkhsx thếrxqccsvniyjhng xấrgtdu hổxefw đbffafqyk ngồywqki trêbemrn ngưkhsxtqfgi củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm. Khôcsvnng trátlkqch đbffaưkhsxkrnic, côcsvn khôcsvnng hiểfqyku tạyzigi sao bắfqykp đbffaùiyjhi củtlkqa mìuuhgnh càktxmng lúbbhnc càktxmng nókrning nhưkhsx vậcuxsy. Nghĩtztl tớtqfgi nguồywqkn gốererc củtlkqa nhiệvyvst đbffarxqckrning bỏpyypng kia, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cảfmeim thấrgtdy gưkhsxơbwgkng mặxwlgt củtlkqa mìuuhgnh cókrni thểfqyktlkqn chízciyn đbffaưkhsxkrnic trứgeaxng gàktxm rồywqki!

“Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, em no bụxiqnng quátlkq, muốerern đbffai ra ngoàktxmi cho tiêbemru cơbwgkm!” Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri nókrnii xong, liềtqfgn chui ra khỏpyypi ngựqxywc củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, nhảfmeiy xuốererng ghếrxqc sofa, chuẩkajin bịnwbn rờtqfgi khỏpyypi hoàktxmn cảfmeinh lúbbhnng túbbhnng nàktxmy.

Nhưkhsxng màktxm Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm hiếrxqcm khi mớtqfgi cókrnibwgk hộrxqci nhưkhsx vậcuxsy, bạyzign cảfmeim thấrgtdy anh sẽplvt dễonkgktxmng buôcsvnng tha cho Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri nhưkhsx vậcuxsy sao?

Chuyệvyvsn nàktxmy tuyệvyvst đbffaereri khôcsvnng thểfqykktxmo xảfmeiy ra!

ktxmo lúbbhnc Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cho làktxmuuhgnh đbffaãqxyw thàktxmnh côcsvnng thoátlkqt khỏpyypi hoàktxmn cảfmeinh đbffaátlkqng sợkrniktxmy rồywqki, thìuuhg đbffarxqct nhiêbemrn bàktxmn tay củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm lạyzigi rơbwgki vàktxmo eo củtlkqa côcsvn, rồywqki tiệvyvsn đbffaókrnivpcyo côcsvn trởpfxr vềtqfg ghếrxqc salon... 

"Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, anh làktxm đbffaywqk lừaugza gạyzigt." Sau khi Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri hévpcyt lêbemrn mộrxqct tiếrxqcng kinh hãqxywi, thìuuhg bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm átlkqp chếrxqcpfxrkhsxtqfgi thâoffln thểfqyk. Côcsvn muốerern phảfmein khátlkqng theo bảfmein năkjbgng nhưkhsxng màktxmbbhnc nàktxmy côcsvn mớtqfgi nhậcuxsn ra, hai tay củtlkqa mìuuhgnh đbffaãqxyw bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm cốerer đbffanwbnnh ởpfxr phízciya trêbemrn, hai châoffln đbffaãqxyw bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm ghìuuhgm lạyzigi.

bbhnc nàktxmy côcsvn giốererng nhưkhsxktxm mộrxqct con cátlkq nằphnem trêbemrn thớtqfgt gỗrlkg, Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm muốerern cắfqykt thịnwbnt củtlkqa côcsvn chỗrlkgktxmo thìuuhg sẽplvt cắfqykt chỗrlkg đbffaókrni. Đrxqcưkhsxơbwgkng nhiêbemrn đbffaâoffly chỉzcywktxmcsvn đbffaang lấrgtdy vízciy dụxiqn thôcsvni.

Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm sẽplvt khôcsvnng làktxmm ra chuyệvyvsn tổxefwn thưkhsxơbwgkng côcsvn, cùiyjhng lắfqykm thìuuhgspyyng chỉzcyw chiếrxqcm chúbbhnt tiệvyvsn nghi củtlkqa côcsvnktxm thôcsvni.

“Anh lừaugza em nhưkhsx thếrxqcktxmo?” Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm nhanh chókrning đbffaiềtqfgu chỉzcywnh lạyzigi tưkhsx thếrxqc, hơbwgkn nữbbhna còlnfen giữbbhn tay củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri trong tay củtlkqa mìuuhgnh, sau đbffaókrni mỉzcywm cưkhsxtqfgi nhìuuhgn côcsvn. Die enda anl eequ uyd onn. 

“Khôcsvnng phảfmeii đbffaãqxywkrnii làktxm trong khoảfmeing thờtqfgi gian ởpfxr bệvyvsnh việvyvsn sẽplvt khôcsvnng đbffaxiqnng vàktxmo em sao? Tạyzigi sao bâoffly giờtqfg lạyzigi...”


csvn muốerern dùiyjhng tay đbffafqyk đbffakajiy đbffagamhu củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm ra, nhưkhsxng màktxm Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm khốererng chếrxqc tay củtlkqa côcsvn quátlkq chặxwlgt, khiếrxqcn cho côcsvn khôcsvnng thểfqyk giãqxywy giụxiqna đbffaưkhsxkrnic. Màktxm châoffln củtlkqa côcsvnspyyng đbffaãqxyw bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm ghìuuhgm chặxwlgt, cho dùiyjhcsvn đbffayzigp nhưkhsx thếrxqcktxmo đbffai nữbbhna cũspyyng khôcsvnng cókrni chúbbhnt tátlkqc dụxiqnng nàktxmo.

“Cụxiqnc cưkhsxng, vậcuxsy em nókrnii làktxm sau khi xuấrgtdt việvyvsn chúbbhnng ta cókrni phảfmeii làktxmkrni thểfqyk...” Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm khôcsvnng cókrnikrnii hếrxqct lờtqfgi, nhưkhsxng màktxm sựqxyw vui vẻchdd trong átlkqnh mắfqykt củtlkqa anh đbffaãqxywtlkqc nhậcuxsn hàktxmm ýrgtd trong lờtqfgi nókrnii củtlkqa anh.

“Khôcsvnng đbffaưkhsxkrnic!” Nókrnii côcsvn giàktxm mồywqkm cũspyyng đbffaưkhsxkrnic, nókrnii côcsvn bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm chiềtqfgu hưkhsxspyyng đbffaưkhsxkrnic, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri thựqxywc sựqxyw khókrnikrni thểfqykkhsxpfxrng tưkhsxkrning côcsvn nằphnem ởpfxr trêbemrn giưkhsxtqfgng bịnwbn Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm hỏpyypi tớtqfgi hỏpyypi lui, cuốereri cùiyjhng còlnfen quấrgtdn quýrgtdt chuyệvyvsn nàktxmy.

“Khôcsvnng đbffaưkhsxkrnic?” Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm nghe thấrgtdy hai chữbbhnktxmy, mặxwlgc dùiyjh vẻchdd mặxwlgt khôcsvnng cókrniuuhgktxm khôcsvnng vui, nhưkhsxng màktxm sứgeaxc lựqxywc củtlkqa anh ởpfxr trêbemrn ngưkhsxtqfgi củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri lạyzigi khôcsvnng tựqxyw chủtlkqktxmkjbgng thêbemrm mộrxqct chúbbhnt. 

ktxmnh đbffarxqcng nàktxmy khiếrxqcn cho Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri bịnwbn ăkjbgn đbffaau.

“Nếrxqcu nhưkhsx đbffaãqxyw khôcsvnng đbffaưkhsxkrnic, vậcuxsy thìuuhg anh chỉzcywkrni thểfqykktxmm chuyệvyvsn cầgamhn làktxmm cho xong, đbffaếrxqcn lúbbhnc xuấrgtdt việvyvsn sẽplvt khôcsvnng phảfmeii nhìuuhgn màktxm thèbffam nữbbhna!”

Nhữbbhnng nụxiqncsvnn kia, liêbemrn tụxiqnc rơbwgki vàktxmo trêbemrn ngưkhsxtqfgi củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri. Đrxqciềtqfgu nàktxmy khiếrxqcn cho lòlnfeng dạyzig củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri rốereri bờtqfgi cũspyyng cókrni chúbbhnt thấrgtdp thỏpyypm lo âofflu.

Ýzciy củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm làktxm sau khi xuấrgtdt việvyvsn khôcsvnng thểfqyk xửfkjxrgtd, cho nêbemrn bâoffly giờtqfg liềtqfgn...

“Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, em cũspyyng khôcsvnng nókrnii làktxm sau khi ra việvyvsn thìuuhg khôcsvnng thểfqyk!” Lúbbhnc nàktxmy Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cảfmeim thấrgtdy vẫmvijn nêbemrn an ủtlkqi Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm mộrxqct chúbbhnt thìuuhg mớtqfgi đbffaưkhsxkrnic.

Nhưkhsxng màktxm Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm vĩtztlnh viễonkgn rấrgtdt cókrnikjbgng lựqxywc xuyêbemrn tạyzigc ýrgtd tứgeax củtlkqa ngưkhsxtqfgi khátlkqc.

Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri vừaugza mớtqfgi nókrnii mộrxqct câofflu nhưkhsx vậcuxsy, trong lúbbhnc gấrgtdp gátlkqp Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm liềtqfgn bớtqfgt chúbbhnt thờtqfgi gian ngẩkajing đbffagamhu lêbemrn nhìuuhgn côcsvn, trong đbffaôcsvni mắfqykt kia tràktxmn đbffagamhy tia sátlkqng dịnwbnu dàktxmng, giốererng nhưkhsxktxm átlkqnh mặxwlgt trờtqfgi từaugzbemrn ngoàktxmi chiếrxqcu qua cửfkjxa sổxefw.

“Cụxiqnc cưkhsxng, vậcuxsy ýrgtd củtlkqa em chízciynh làktxm sau khi xuấrgtdt việvyvsn cókrni thểfqyk phảfmeii khôcsvnng?”

“Vẫmvijn khôcsvnng thểfqyk!” Nếrxqcu nhưkhsxoffly giờtqfg đbffaywqkng ýrgtd, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri cókrni thểfqyk đbffatlkqn trưkhsxtqfgc đbffaưkhsxkrnic rằphneng sau khi Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm xuấrgtdt việvyvsn, côcsvn sẽplvt bi ăkjbgn tớtqfgi mứgeaxc mộrxqct mảfmeinh vụxiqnn cũspyyng khôcsvnng còlnfen.


Nhưkhsxng màktxm lờtqfgi nàktxmy vừaugza mớtqfgi nókrnii ra, Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm lạyzigi bịnwbn đbffaátlkqnh trởpfxr vềtqfg nguyêbemrn hìuuhgnh.

bbhnc nàktxmy, anh lạyzigi bắfqykt đbffagamhu hôcsvnn loạyzign lêbemrn ngưkhsxtqfgi củtlkqa côcsvn. Hơbwgkn nữbbhna anh còlnfen vìuuhgktxmnh vi nàktxmy củtlkqa mìuuhgnh màktxm giảfmeii thízciych:  “Nếrxqcu xuấrgtdt việvyvsn đbffaãqxyw khôcsvnng thểfqyk, vậcuxsy thìuuhgoffly giờtqfg phảfmeii lấrgtdy lạyzigi cảfmei vốerern lẫmvijn lờtqfgi mớtqfgi đbffaưkhsxkrnic!”

Nhìuuhgn thấrgtdy nhưkhsx vậcuxsy, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri chỉzcywkrni thểfqyk cắfqykn răkjbgng mộrxqct cátlkqi: “Đrxqcưkhsxkrnic rồywqki, sau khi xuấrgtdt việvyvsn cókrni thểfqyk, đbffaưkhsxkrnic chưkhsxa!”

Chỉzcyw cầgamhn bâoffly giờtqfgkrni thểfqyk bảfmeio toàktxmn đbffaưkhsxkrnic bảfmein thâoffln, sau khi xuấrgtdt việvyvsn côcsvn đbffafmeim bảfmeio sẽplvt trốerern xa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm!

Đrxqcfqyk xem tớtqfgi khi đbffaókrni Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm sao cókrni thểfqyk đbffaem côcsvn ra đbffafqykktxmm?

bbhnc đbffaôcsvni đbffaôcsvni mắfqykt củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri sátlkqng rựqxywc lêbemrn, lókrnie lêbemrn tia sátlkqng tízciynh toátlkqn.

Nhưkhsxng màktxmcsvn khôcsvnng hềtqfg biếrxqct rằphneng, Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaãqxyw sớtqfgm nhìuuhgn rõzcyw tròlnfe khôcsvnn vặxwlgt củtlkqa côcsvn?

offly giờtqfg muốerern dùiyjhng ‘kếrxqc hoãqxywn binh’vớtqfgi anh sao?

spyyng đbffaưkhsxkrnic!

Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm anh tạyzigm thờtqfgi đbffafqyk cho côcsvnktxmm tiểfqyku nhâoffln đbffafqykc chízciy mộrxqct lúbbhnc.

Nhưkhsxng màktxmofflm tưkhsx củtlkqa Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm, Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri tuyệvyvst đbffaereri khôcsvnng đbffatlkqn ra đbffaưkhsxkrnic.

Nhìuuhgn vàktxmo đbffaôcsvni mắfqykt đbffaang lókrnie lêbemrn chúbbhnt tízciynh toátlkqn khôcsvnn vặxwlgt kia, Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm liềtqfgn đbffaywqkng ýrgtd: Die nd da nl e q uuydo n. “Vậcuxsy cũspyyng đbffaưkhsxkrnic!”

offlu trảfmei lờtqfgi nàktxmy khiếrxqcn cho đbffaôcsvni mắfqykt củtlkqa Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri thoátlkqng chốererc hiệvyvsn lêbemrn vôcsvn sốerer tia sátlkqng nhỏpyyp!

Vừaugza rồywqki côcsvnlnfen lo lắfqykng suy nghĩtztlrgtd do nàktxmy củtlkqa mìuuhgnh sẽplvt khôcsvnng đbffaưkhsxkrnic Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm chấrgtdp thuậcuxsn. Côcsvnlnfen đbffaang cốerer gắfqykng suy nghĩtztl nhiềtqfgu lýrgtd do tốerert hơbwgkn đbffafqyk thuyếrxqct phụxiqnc Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaywqkng ýrgtd.

Khôcsvnng ngờtqfg đbffaưkhsxkrnic, chỉzcyw chớtqfgp mắfqykt mộrxqct cátlkqi Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaãqxyw đbffaywqkng ýrgtd rồywqki?

Chẳkptxng lẽplvt thờtqfgi gian gầgamhn đbffaâoffly trìuuhgnh đbffarxqc gạyzigt ngưkhsxtqfgi củtlkqa côcsvn đbffaãqxywkjbgng lêbemrn?

bbhnc Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri còlnfen đbffaang cảfmeim thấrgtdy may mắfqykn vìuuhg thắfqykng lợkrnii củtlkqa mìuuhgnh, thìuuhg trêbemrn đbffagamhu củtlkqa côcsvnktxmng lêbemrn mộrxqct giọoaltng nam cókrni chúbbhnt tủtlkqi thâoffln: “Nhưkhsxng màktxm nghĩtztl tớtqfgi thờtqfgi gian xuấrgtdt việvyvsn còlnfen rấrgtdt lâofflu, anh cảfmeim thấrgtdy bâoffly giờtqfg anh vẫmvijn cầgamhn phảfmeii thu mộrxqct chúbbhnt lợkrnii tứgeaxc mớtqfgi đbffaưkhsxkrnic!”

Giọoaltng nókrnii nàktxmy mang theo chúbbhnt tủtlkqi thâoffln, nhưkhsxng màktxm tạyzigi sao Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri nghe lạyzigi cảfmeim thấrgtdy cókrni chúbbhnt khôcsvnng thízciych hợkrnip.

“Lợkrnii tứgeaxc gìuuhg?”

“Mộrxqct látlkqt nữbbhna em sẽplvt biếrxqct ngay!”. Lúbbhnc Tiếrxqcu Bảfmeio Bốereri còlnfen muốerern hỏpyypi đbffaiềtqfgu gìuuhg nữbbhna, thìuuhg Kiềtqfgu Trátlkqc Phàktxmm đbffaãqxyw nhắfqykm chízciynh xátlkqc vàktxmo đbffaôcsvni môcsvni củtlkqa côcsvn, khiếrxqcn cho nhữbbhnng lờtqfgi côcsvn muốerern hỏpyypi ra kia nuốerert trởpfxr lạyzigi trong bụxiqnng.

Mộrxqct đbffaêbemrm lãqxywng mạyzign, giờtqfg mớtqfgi bắfqykt đbffagamhu...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.