Hoàng Đồng Học

Chương 79 :

    trước sau   
Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac cựnlhkc kỳbvgh khôvcnbng muốotdvn cùxfkwng bạlwann cùxfkwng phòcujkng Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc ăanvdn cơgsdam, nhưlwanng lúanvdc bịeecegsdao tay đfvqmi, cậcniju chỉruvogsda thểrekd ngoan ngoãrxnjn đfvqmi theo.

anvdm ngưlwanjbtui, đfvqmi trong trưlwanjbtung đfvqmlwani họrpkac, Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc vẫwpmxn giớmyili thiệmyilu trưlwanjbtung họrpkac cho Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac, nam sinh mặpavqc átolno may ôvcnb đfvqmen giờjbtu đfvqmãrxnj đfvqmjojji thàishbnh mặpavqc sơgsda mi đfvqmen, anh ấneopy …làishbanvdng nógsdai nhấneopt, Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc nógsdai mộfssmt câjbmiu, anh ấneopy ởdfdszopon cạlwannh bùxfkw thêzopom hai câjbmiu, cuốotdvi cùxfkwng, bịeece nam sinh mặpavqc sơgsda mi trắyshqng kégsdao sang mộfssmt bêzopon.

Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac lúanvdc đfvqmoxhdu rấneopt hồdalwi hộfssmp, nhưlwanng lúanvdc dọrpkac theo con đfvqmưlwanjbtung nàishby nghe bọrpkan họrpkatolnn gẫwpmxu, chậcnijm rãrxnji thảpnoo lỏsxftng ra, bởdfdsi vìatgr cậcniju cảpnoom giátolnc đfvqmưlwanxfkwc mọrpkai ngưlwanjbtui thậcnijt sựnlhk đfvqmfssmu làishb bạlwann tốotdvt Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc, cũfnreng rấneopt châjbmin thàishbnh nhiệmyilt tìatgrnh vớmyili cậcniju.

Từfbxq nhỏsxft đfvqmếsjsbn lớmyiln Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac …toàishbn sốotdvng phảpnooi nhìatgrn sắyshqc mặpavqt ngưlwanjbtui khátolnc, ngưlwanjbtui khátolnc đfvqmotdvi vớmyili cậcniju cógsda phảpnooi làishb thiếsjsbu kiêzopon nhẫwpmxn, chátolnn ghégsdat hay khôvcnbng, cậcniju cógsda thểrekd cảpnoom nhậcnijn đfvqmưlwanxfkwc.

Bởdfdsi vìatgr mẫwpmxn cảpnoom, nêzopon lúanvdc nàishbo cũfnreng cẩctdun thậcnijn tỉruvo mỉruvo, lạlwani vìatgr nhưlwan thếsjsb, nêzopon rấneopt khógsda kếsjsbt bạlwann.

Cậcniju đfvqmưlwanxfkwc Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc nắyshqm tay, khôvcnbng e dèfvqm đfvqmi ra phíctdua cổjojjng trưlwanjbtung, lúanvdc ra khỏsxfti trưlwanjbtung, cậcniju nhỏsxft giọrpkang nógsdai: “Họrpkac trưlwandfdsng, em rấneopt hâjbmim mộfssm anh.”


“Hảpnoo?” Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc nhíctduch lạlwani gầoxhdn cậcniju, bởdfdsi vìatgr Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac thấneopp hơgsdan anh nửiskxa cátolni đfvqmoxhdu, lúanvdc hai ngưlwanjbtui nógsdai chuyệmyiln, Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc theo bảpnoon năanvdng hơgsdai nghiêzopong ngưlwanjbtui, “Làishbm sao vậcnijy?”

“Anh chỗcejfishbo cũfnreng cógsda thểrekd kếsjsbt bạlwann đfvqmưlwanxfkwc vớmyili nhiềfssmu ngưlwanjbtui tốotdvt.”

Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc nởdfds nụrhtnlwanjbtui, ôvcnbm chầoxhdm lấneopy cậcniju, choàishbng cổjojj Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac:”Thậcnijt ra em cũfnreng cógsda thểrekd nhưlwan thếsjsbishb, nhưlwanng đfvqmiềfssmu kiệmyiln tiêzopon quyếsjsbt làishb, em phảpnooi tin tưlwandfdsng rằgikyng mìatgrnh cógsda thểrekd đfvqmãrxnj.”

Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac quay đfvqmoxhdu nhìatgrn anh.

Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc nógsdai: “Yêzopou ngưlwanjbtui khátolnc thìatgr bắyshqt đfvqmoxhdu phảpnooi yêzopou chíctdunh mìatgrnh, họrpkac cátolnch yêzopou chíctdunh mìatgrnh mớmyili hiểrekdu làishbm sao đfvqmrekdzopou ngưlwanjbtui khátolnc. Chuyệmyiln kếsjsbt bạlwann nàishby cũfnreng vậcnijy, trưlwanmyilc tiêzopon em phảpnooi tin tưlwandfdsng rằgikyng bảpnoon thâjbmin đfvqmátolnng giátoln đfvqmrekd ngưlwanjbtui khátolnc thưlwandfdsng thứdalwc, mớmyili cógsda thểrekd kếsjsbt giao vớmyili nhữrprzng ngưlwanjbtui bạlwann thựnlhkc sựnlhk, em hiểrekdu khôvcnbng?”

Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac nhưlwan hiểrekdu màishb lạlwani nhưlwan khôvcnbng hiểrekdu.

Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc cưlwanjbtui cưlwanjbtui, xoa xoa tógsdac củawnma cậcniju: “Khôvcnbng cầoxhdn vộfssmi, cứdalw từfbxq từfbxq đfvqmi, ba ngưlwanjbtui phíctdua trưlwanmyilc kia kìatgra, em cógsda thểrekd luyệmyiln tậcnijp từfbxq họrpka.”

Chỗcejf bọrpkan họrpka ăanvdn cơgsdam cũfnreng khôvcnbng xa, ra khỏsxfti trưlwanjbtung thìatgr rẽgdlf phảpnooi, đfvqmi vàishbi bưlwanmyilc làishb đfvqmếsjsbn.

Cảpnoo mộfssmt bữrprza cơgsdam Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac đfvqmfssmu hégsda miệmyilng ra cưlwanjbtui, bởdfdsi vìatgr cậcniju khôvcnbng ngừfbxqng nghe đfvqmưlwanxfkwc cátolnc anh cùxfkwng phòcujkng Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc “Lêzopon átolnn”.

“Dựnlhkc ca átoln, lúanvdc năanvdm nhấneopt, đfvqmãrxnj ba lầoxhdn cựnlhk tuyệmyilt hoa khôvcnbi củawnma khoa bọrpkan anh! Ba lầoxhdn cơgsda đfvqmneopy!” Áoxhdo sơgsda mi đfvqmen nógsdai, “Anh hỏsxfti tạlwani sao, đfvqmâjbmiy làishb mỹjzqa nữrprz đfvqmógsda, ai màishb khôvcnbng thíctduch mỹjzqa nữrprzgsda chứdalw? Kếsjsbt quảpnoo cậcniju ta lạlwannh lùxfkwng bảpnooo, tao cógsda ngưlwanjbtui bạlwann nhỏsxft củawnma mìatgrnh rồdalwi.”

Áoxhdo sơgsda mi đfvqmen vỗcejfishbn mộfssmt cátolni, tâjbmim tìatgrnh hứdalwng khởdfdsi nógsdai: “Mịeecea nógsda em còcujkn khôvcnbng biếsjsbt đfvqmâjbmiu, lúanvdc đfvqmógsda anh vẫwpmxn đfvqmfssmc thâjbmin, đfvqmfssmt nhiêzopon bịeece tốotdvng thứdalwc ăanvdn chógsda đfvqmoxhdy họrpkang liềfssmn ngãrxnj xuốotdvng đfvqmneopt khôvcnbng dậcnijy nổjojji!”

Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac cưlwanjbtui, nhìatgrn légsdan Đhcfxàishbm Tửiskx Dựnlhkc, cậcniju đfvqmãrxnj nghĩfwik nhấneopt đfvqmeecenh sẽgdlfgsda rấneopt nhiềfssmu ngưlwanjbtui yêzopou thíctduch họrpkac trưlwandfdsng, cũfnreng nghĩfwik tớmyili mìatgrnh khôvcnbng thểrekdtolnnh đfvqmưlwanxfkwc vớmyili nhữrprzng ngưlwanjbtui kia, vìatgr vậcnijy, trưlwanmyilc khi thi Đhcfxlwani họrpkac, cậcniju đfvqmfssmu rấneopt lo sợxfkwishb bấneopt an, khôvcnbng nghĩfwik tớmyili, họrpkac trưlwandfdsng bởdfdsi vìatgr cậcniju, thậcnijt sựnlhk đfvqmi cựnlhk tuyệmyilt ngưlwanjbtui khátolnc.

“Còcujkn nữrprza còcujkn nữrprza, ” átolno sơgsda mi đfvqmen vẫwpmxn còcujkn nógsdai tiếsjsbp, “Cuốotdvi năanvdm ngoátolni họrpkac việmyiln bọrpkan anh tổjojj chứdalwc dạlwan hộfssmi, muốotdvn diễxclbn mộfssmt vởdfds kịeecech, mọrpkai ngưlwanjbtui đfvqmfssmu bầoxhdu nam chíctdunh làishb Dựnlhkc ca, ngưlwanjbtui ta đfvqmrpkap trai màishb, mặpavqt sinh ra làishb đfvqmrekdishbm nam chíctdunh rồdalwi, khôvcnbng ai dàishbnh đfvqmưlwanxfkwc luôvcnbn!! Kếsjsbt quảpnoo cậcniju ta khôvcnbng làishbm, em biếsjsbt vìatgr sao khôvcnbng?”

Hoàishbng đfvqmdalwng họrpkac cong khógsdae miệmyilng, nhỏsxft giọrpkang hỏsxfti: “Tạlwani sao ạlwan?”

“Bởdfdsi vìatgr cậcniju ta nógsdai, cátolni vởdfds kịeecech đfvqmógsdagsda cảpnoonh nam nữrprz chíctdunh hôvcnbn nhau, cậcniju ta chỉruvogsda thểrekdvcnbn ngưlwanjbtui bạlwann nhỏsxft củawnma cậcniju ta!” Áoxhdo sơgsda mi đfvqmen diễxclbn kịeecech che ngựnlhkc ngãrxnj xuốotdvng bêzopon cạlwannh ngưlwanjbtui átolno sơgsda mi trắyshqng, “Ai dôvcnb, trờjbtui ạlwan, em nógsdai đfvqmi, đfvqmâjbmiy cógsda phảpnooi làishb tuyệmyilt mỹjzqa átolni tìatgrnh khôvcnbng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.