Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí
Chương 740 : Nhật kí cầu hôn của đại thần (10)
Đlfkp árnbn y lòvfsh ng Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t ấnaow m árnbn p, mặzmpv c cho Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m xửbibp lýxqlt , trong lúremn c đzwcx óaoap vôspac ýxqlt quay đzwcx ầxqlt u mộjkdt t cárnbn i, thấnaow y An Lộjkdt đzwcx ứnfkc ng ởjddj đzwcx óaoap nhìefhc n mìefhc nh chằnuko m chằnuko m, sắjvjo c mặzmpv t chợzwcx t tárnbn i nhợzwcx t, côspac nhìefhc n Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m, thấnaow y sắjvjo c mặzmpv t anh tựtzfu nhiêyiuq n, giốrmnu ng nhưvrch làvrch m chuyệnlgz n gìefhc bấnaow t thưvrch ờllhe ng.
Trong lúremn c bấnaow t chợzwcx t târygt m tìefhc nh Mạypeh t Mạypeh t xoay chuyểmqbr n rấnaow t nhiềnfkc u, uốrmnu n khóaoap e môspac i lêyiuq n, mặzmpv c cho Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m dẫlmia n mìefhc nh đzwcx i ra khỏwjee i siêyiuq u thịzrtv .
Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t càvrch ng nghĩhfnx , đzwcx árnbn y lòvfsh ng càvrch ng thấnaow y hảevhe dạypeh , đzwcx ạypeh i thầxqlt n thậbjse t khôspac ng hỗvfze làvrch đzwcx ạypeh i thầxqlt n, khôspac ng cầxqlt n nóaoap i mộjkdt t lờllhe i nàvrch o, chỉmsne cầxqlt n làvrch m mấnaow y đzwcx ộjkdt ng tárnbn c đzwcx ơmxqr n giảevhe n, lậbjse p tứnfkc c giếecpa t ngưvrch ờllhe i trong nhárnbn y mắjvjo t.
Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m nhìefhc n Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t cong khóaoap e môspac i lêyiuq n, ngắjvjo t ngóaoap n tay mềnfkc m mạypeh i nhưvrch khôspac ng xưvrch ơmxqr ng củmsne a côspac , biếecpa t rõydqc còvfsh n hỏwjee i: “Cưvrch ờllhe i cárnbn i gìefhc vậbjse y?”
Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t mỉmsne m cưvrch ờllhe i, nóaoap i: “Anh thậbjse t ngârygt y thơmxqr , lạypeh i cốrmnu ýxqlt làvrch m nhưvrch vậbjse y ởjddj ngay trưvrch ớmxqr c mặzmpv t An Lộjkdt !”
Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m nhíwezr u màvrch y, rấnaow t khinh bỉmsne khẽbguo hừcxbe mộjkdt t tiếecpa ng, vẻnxhq mặzmpv t coi thưvrch ờllhe ng nóaoap i: “Anh mớmxqr i khôspac ng làvrch m cho côspac ta coi, anh làvrch m cho em coi!”
Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t sữxwxu ng sờllhe , ngay sau đzwcx óaoap đzwcx ãrjra hiểmqbr u đzwcx ưvrch ợzwcx c ýxqlt nghĩhfnx a trong lờllhe i nóaoap i củmsne a Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m, târygt m tìefhc nh cóaoap chúremn t trởjddj nêyiuq n rốrmnu i loạypeh n.
Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t suy nghĩhfnx trong chốrmnu c lárnbn t, lạypeh i bậbjse t cưvrch ờllhe i, nhìefhc n vẻnxhq mặzmpv t kinh ngạypeh c củmsne a Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m, côspac mớmxqr i mởjddj miệnlgz ng nóaoap i: “Tìefhc nh thârygt m, bârygt y giờllhe nhớmxqr lạypeh i, em cảevhe m thấnaow y thờllhe i gian họcthj c đzwcx ạypeh i họcthj c củmsne a em thậbjse t quárnbn thấnaow t bạypeh i.”
“Hảevhe ?” Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m nghe cẩgwqh n thậbjse n, khôspac ng chúremn t đzwcx ểmqbr ýxqlt nóaoap i: “Tạypeh i sao?”
“Giốrmnu ng nhưvrch mộjkdt t sốrmnu ngưvrch ờllhe i bạypeh n củmsne a em ngoàvrch i mặzmpv t thìefhc nóaoap i ghétzfu t việnlgz c Lụremn c Niệnlgz m Ca kếecpa t hôspac n vớmxqr i Giảevhe n Thầxqlt n Hi, nhưvrch ng cóaoap trờllhe i mớmxqr i biếecpa t đzwcx árnbn y lòvfsh ng họcthj ârygt m thầxqlt m cưvrch ờllhe i nhạypeh o em nhiềnfkc u thếecpa nàvrch o.” Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t nóaoap i sựtzfu thậbjse t.
Ngưvrch ờllhe i nàvrch o đzwcx óaoap hừcxbe lạypeh nh mộjkdt t tiếecpa ng, lậbjse p tứnfkc c quay đzwcx ầxqlt u.
Târygt m trạypeh ng Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t vui vẻnxhq , cưvrch ờllhe i to, côspac còvfsh n nóaoap i mìefhc nh khôspac ng ngârygt y thơmxqr , thậbjse t ra làvrch cựtzfu c kìefhc ngârygt y thơmxqr !
Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m nghe đzwcx ưvrch ợzwcx c tiếecpa ng cưvrch ờllhe i củmsne a Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t, hung hăspac ng nắjvjo m tay côspac .
Lúremn c nàvrch y Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t mớmxqr i ngưvrch ng cưvrch ờllhe i, bộjkdt mặzmpv t nghiêyiuq m chỉmsne nh nóaoap i tiếecpa p: “Nhưvrch ng màvrch bârygt y giờllhe bọcthj n họcthj nhìefhc n em ởjddj bêyiuq n cạypeh nh anh, chắjvjo c làvrch bọcthj n họcthj tứnfkc c đzwcx ếecpa n muốrmnu n giếecpa t chếecpa t em! Nhữxwxu ng ngưvrch ờllhe i đzwcx óaoap sẽbguo khôspac ng chỉmsne nhìefhc n em bằnuko ng nétzfu t mặzmpv t kinh ngạypeh c, thùmrib hậbjse n nhưvrch An Lộjkdt đzwcx ârygt u.”
Ngưvrch ờllhe i kia hừcxbe lạypeh nh mộjkdt t tiếecpa ng: “Anh vớmxqr i Lụremn c Niệnlgz m Ca khôspac ng giốrmnu ng nhau, ngưvrch ờllhe i phụremn nữxwxu củmsne a anh ta bịzrtv ngưvrch ờllhe i khárnbn c hậbjse n khôspac ng thểmqbr giẫlmia m lêyiuq n, ngưvrch ờllhe i phụremn nữxwxu củmsne a anh, ngưvrch ờllhe i khárnbn c muốrmnu n giẫlmia m cũoyob ng khôspac ng dárnbn m giẫlmia m!”
Rắjvjo m thúremn i!
Đlfkp árnbn y lòvfsh ng Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t lặzmpv ng lẽbguo tặzmpv ng thêyiuq m mộjkdt t cârygt u, nhưvrch ng màvrch côspac lạypeh i cảevhe m thấnaow y đzwcx ạypeh i thầxqlt n rắjvjo m thúremn i nàvrch y cựtzfu c kỳivaa làvrch m côspac hàvrch i lòvfsh ng, côspac lắjvjo c lắjvjo c cárnbn nh tay Lýxqlt Tìefhc nh Thârygt m, ngẹcthj o đzwcx ầxqlt u nghĩhfnx đzwcx ếecpa n việnlgz c mìefhc nh đzwcx ãrjra từcxbe ng nóaoap i vớmxqr i Giảevhe n Thầxqlt n Hi rằnuko ng---- thếecpa giớmxqr i nàvrch y chíwezr nh làvrch khôspac ng côspac ng bằnuko ng nhưvrch vậbjse y đzwcx óaoap , ngưvrch ờllhe i vớmxqr i ngưvrch ờllhe i, cóaoap sốrmnu phậbjse n giốrmnu ng nhau nhưvrch ng rồremn i cũoyob ng sẽbguo cóaoap thứnfkc khárnbn c nhau!
Ngay sau đzwcx óaoap Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t lậbjse p tứnfkc c ârygt m thầxqlt m thởjddj dàvrch i mộjkdt t cárnbn i, nóaoap i: “Ngưvrch ờllhe i so vớmxqr i ngưvrch ờllhe i, sẽbguo tứnfkc c chếecpa t ngưvrch ờllhe i, nhưvrch ng nếecpa u nhưvrch khôspac ng cóaoap anh, em cụremn ng chẳnazw ng làvrch gìefhc cảevhe .”
Trong nhárnbn y mắjvjo t, đzwcx árnbn y lòvfsh ng Lăspac ng Mạypeh t Mạypeh t cảevhe m thấnaow y sợzwcx hãrjra i, nhưvrch ng thậbjse t ra thìefhc chỉmsne trong nhárnbn y mắjvjo t. Côspac sợzwcx mìefhc nh giốrmnu ng nhưvrch Yêyiuq n Hoa, cóaoap quãrjra ng thờllhe i gian sárnbn ng lạypeh ng, cũoyob ng rấnaow t mau sẽbguo bịzrtv đzwcx ạypeh p xuốrmnu ng!
Trong lú
Lă
Lý
Lă
Lý
Lă
Lă
“Hả
“Giố
Ngư
Tâ
Lý
Lú
Ngư
Rắ
Đ
Ngay sau đ
Trong nhá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.