Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 688 : Trở thành người phụ nữ của anh em (18)

    trước sau   
bevh Thầtajin nhíqtqnu màskjky, trong lòtajing nghĩshog, anh chíqtqnnh làskjk thíqtqnch tíqtqnnh tìyjuunh Dịgmxych Hỉnpip Hoan cókrqf sao nókrqfi vậfwljy, nhấvypvt thờvtpvi nhếopwxch môbevhi, ôbevhm lấvypvy Lăeokyng Mạnbset Mạnbset, cưssqfvtpvi táqrxmn mạnbsen, “Côbevhvypvy làskjk bạnbsen gáqrxmi anh, anh khôbevhng tốklwet vớyrpdi côbevhvypvy, vậfwljy đqpwhklwei tốklwet vớyrpdi ai!”

Bạnbsec Sủddfrng Nhi cókrqf chúrabnt lo lắtajing nhìyjuun Lýfmqoyjuunh Thâlhmym, suy nghĩshog mộbkiwt chúrabnt, trong lúrabnc bấvypvt chợqswxt nókrqfi: “Tốklwei nay chúrabnng ta ăeokyn cơbmbbm tạnbsei biệnzrct thựoasi, cũzmdhng đqpwhnpipng cho đqpwhtajiu bếopwxp tớyrpdi đqpwhâlhmyy làskjkm, tựoasi chúrabnng ta làskjkm đqpwhi”

Bạnbsec Sủddfrng Nhi nókrqfi xong câlhmyu đqpwhókrqf, trong lúrabnc bấvypvt chợqswxt dừnpipng lạnbsei, nhếopwxch miệnzrcng nghĩshog, nhókrqfm ngưssqfvtpvi nàskjky bịgmxy nuôbevhng chiềskjku, ai sẽddfr nấvypvu cơbmbbm?

Ngưssqfqswxc lạnbsei Tôbevh Thầtajin lưssqfvtpvi biếopwxng lêlhmyn tiếopwxng: “Tốklwet, thứutgvc ăeokyn Mạnbset Mạnbset nhàskjk chúrabnng ta làskjkm đqpwhưssqfqswxc gọkguui hạnbseng nhấvypvt, tốklwei nay cứutgv giao cho côbevhvypvy?”

“Thậfwljt sao?” Bạnbsec Sủddfrng Nhi kinh ngạnbsec mộbkiwt chúrabnt, sau đqpwhókrqf lắtajic đqpwhtajiu mộbkiwt cáqrxmi, nókrqfi: “Hay làskjk thôbevhi đqpwhi, mộbkiwt ngưssqfvtpvi làskjkm nhiềskjku thứutgvc ăeokyn nhưssqf vậfwljy, cảutgvm thấvypvy mệnzrct đqpwhvypvy!”

“Khôbevhng sao đqpwhâlhmyu!” Lăeokyng Mạnbset Mạnbset bấvypvt chợqswxt lêlhmyn tiếopwxng, côbevh cảutgvm thấvypvy côbevh ngồzmdhi ởvuuglhmyn ngưssqfvtpvi Lýfmqoyjuunh Thâlhmym cũzmdhng sắtajip híqtqnt thởvuug khôbevhng thôbevhng rồzmdhi, thàskjk rằbevhng nhưssqf vậfwljy, khôbevhng bằbevhng nhanh tráqrxmnh ra, đqpwhi phòtajing bếopwxp nấvypvu cơbmbbm cókrqf thểkntx tráqrxmnh anh, côbevh hếopwxt sứutgvc vui lòtajing, nhấvypvt thờvtpvi Lăeokyng Mạnbset Mạnbset nhếopwxch môbevhi cưssqfvtpvi cưssqfvtpvi, tựoasi nhiêlhmyn nókrqfi: “Nếopwxu nhưssqf mọkguui ngưssqfvtpvi khôbevhng chêlhmy, tốklwei nay tôbevhi sẽddfrskjkm đqpwhnbsei tiệnzrcc cho mọkguui ngưssqfvtpvi!”


“Tốklwet, tốklwet!” Dịgmxych Hỉnpip Hoan lậfwljp tứutgvc gậfwljt đqpwhtajiu đqpwhzmdhng ýfmqo, sau đqpwhókrqf chu mỏtsxm mộbkiwt cáqrxmi, nókrqfi: “Tôbevhi cókrqf thểkntx theo côbevh khôbevhng!”

eokyng Mạnbset Mạnbset mặyrktt màskjky tưssqfơbmbbi cưssqfvtpvi gậfwljt đqpwhtajiu mộbkiwt cáqrxmi, liềskjkn đqpwhutgvng dậfwljy vàskjko phòtajing bếopwxp.

Đarenzmdh trong phòtajing bếopwxp đqpwhzmdh biệnzrct thựoasi rấvypvt đqpwhtajiy đqpwhddfr, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset mởvuug tủddfr lạnbsenh ra nhìyjuun qua mộbkiwt lầtajin bêlhmyn trong cókrqfyjuu, sau đqpwhókrqf nhanh chókrqfng ởvuug suy nghĩshogkrqfn ăeokyn mìyjuunh đqpwhgmxynh làskjkm ra ngoàskjki.

Dịgmxych Hỉnpip Hoan thay vìyjuukrqfi làskjk đqpwhếopwxn giúrabnp đqpwhvuug, khôbevhng bằbevhng nókrqfi tớyrpdi gia tăeokyng phiềskjkn toáqrxmi, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset ngưssqfqswxng ngùoasing đqpwhuổrgoxi côbevh đqpwhi ra ngoàskjki, cũzmdhng may Dịgmxych Thiểkntxn thấvypvy Dịgmxych Hỉnpip Hoan đqpwhi vàskjko chưssqfa đqpwhưssqfqswxc mấvypvy phúrabnt, liềskjkn dụxpty dỗezcwbevh đqpwhi ra.

Nhữshogng ngưssqfvtpvi kháqrxmc cũzmdhng tớyrpdi vòtajing qua mộbkiwt vòtajing, hỏtsxmi Lăeokyng Mạnbset Mạnbset cókrqf cầtajin giúrabnp mộbkiwt tay hay khôbevhng, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset sợqswx bọkguun họkguuzmdhng thêlhmym phiềskjkn toáqrxmi cho mìyjuunh, liềskjkn cưssqfvtpvi cựoasi tuyệnzrct.

Tốklwet nhấvypvt, chỉnpipkrqfbevh Thầtajin ởvuug trong phòtajing bếopwxp vớyrpdi Lăeokyng Mạnbset Mạnbset, mỗezcwi lầtajin Lăeokyng Mạnbset Mạnbset nấvypvu xong mộbkiwt mókrqfn, Tôbevh Thầtajin sẽddfr mang lêlhmyn mâlhmym, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset múrabnc mókrqfn ăeokyn, Tôbevh Thầtajin sẽddfr nhậfwljn lấvypvy bưssqfng ra, đqpwhyrktt ởvuug phíqtqna trêlhmyn bàskjkn ăeokyn.

Sau khi Lăeokyng Mạnbset Mạnbset làskjkm xong toàskjkn bộbkiwkrqfn ăeokyn, mờvtpvi mọkguui ngưssqfvtpvi ăeokyn cơbmbbm, còtajin mìyjuunh thìyjuu đqpwhi phòtajing bếopwxp nhìyjuun xem canh đqpwhãutdi xong chưssqfa.

Đarenskjkn ngưssqfvtpvi ngồzmdhi ởvuug trêlhmyn bàskjkn ăeokyn, nhìyjuun mókrqfn ăeokyn cảutgvskjkn, mặyrktc dùoasi khôbevhng bằbevhng đqpwhtajiu bếopwxp mìyjuunh làskjkm, nhưssqfng vìyjuu bọkguun họkguu ngay cảutgvkrqfn càskjk chua xàskjko trứutgvng còtajin khôbevhng làskjkm đqpwhưssqfqswxc, cho nêlhmyn vẫyrktn khôbevhng ngừnpipng ca tháqrxmn.

bevh Thầtajin đqpwhi vàskjko toilet, Lýfmqoyjuunh Thâlhmym ngồzmdhi ởvuug trưssqfyrpdc bàskjkn ăeokyn, nhìyjuun chằbevhm chằbevhm mókrqfn ăeokyn mộbkiwt bàskjkn mộbkiwt chúrabnt, lạnbsei đqpwhbkiwt nhiêlhmyn đqpwhbmbby ghếopwx ra, nhàskjkn nhạnbset nókrqfi mộbkiwt câlhmyu:“Tôbevhqpwhi lấvypvy đqpwhũzmdha!”

eokyng Mạnbset Mạnbset nghe đqpwhưssqfqswxc sau lưssqfng cókrqf tiếopwxng bưssqfyrpdc châlhmyn truyềskjkn đqpwhếopwxn, côbevh cho làskjkbevh Thầtajin, cũzmdhng khôbevhng quay đqpwhtajiu lạnbsei mởvuug miệnzrcng phâlhmyn phókrqfkrqfi: “A Thầtajin, giúrabnp em lấvypvy to canh, canh đqpwhãutdi nấvypvu xong.”

fmqoyjuunh Thâlhmym khôbevhng nókrqfi gìyjuu, lặyrktng lẽddfr xoay ngưssqfvtpvi, cầtajim tôbevh canh đqpwhưssqfa tớyrpdi, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset nhậfwljn lấvypvy, thuầtajin thụxptyc múrabnc canh, tiếopwxp theo phâlhmyn phókrqf: “Đarenưssqfqswxc rồzmdhi, bưssqfng đqpwhi!”

rabnc Lýfmqoyjuunh Thâlhmym vưssqfơbmbbn tay bưssqfng canh, Lăeokyng Mạnbset Mạnbset mớyrpdi pháqrxmt hiệnzrcn kháqrxmc lạnbse, giưssqfơbmbbng mắtajit thấvypvy làskjk anh, trong lòtajing thấvypvt kinh, ngókrqfn tay lạnbsei khôbevhng cẩbmbbn thậfwljn đqpwhxptyng phảutgvi nồzmdhi canh, côbevh bịgmxykrqfng vộbkiw thốklwet lêlhmyn, ngókrqfn tay lậfwljp tứutgvc rụxptyt trởvuug vềskjk.

fmqoyjuunh Thâlhmym nhanh chókrqfng giơbmbb tay lêlhmyn, nắtajim lấvypvy tay côbevh, cúrabni đqpwhtajiu cẩbmbbn thậfwljn kiểkntxm tra, giọkguung nókrqfi khẩbmbbn trưssqfơbmbbng: “Cókrqf nặyrktng lắtajim khôbevhng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.