Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 664 : Người đàn ông không nỡ quên (4)

    trước sau   
Edit: Ngọiuxcc Hânbfsn

Lụdgowc Niệiuxcm Ca gậhqqrt đjmvvxahxu mộztqht cáiuxci liếumjpc mắpwhet nhìkhean Giảdtgin Thầxahxn Hi nằyksnm trêlbspn giưcmloalwnng, nhìkhean chằyksnm chằyksnm khuôztqhn mặglumt côztqh ta trong chốylphc láiuxct liềjmvvn dờalwni tầxahxm mắpwhet xuốylphng bụdgowng côztqh ta, nơbqxvi đjmvvóifml rấbstwt bằyksnng phẳztqhng, bêlbspn trong cóifml con củmztaa anh ta.

Lụdgowc Niệiuxcm Ca khôztqhng khốylphng chếumjp đjmvvưcmlozfwgc liềjmvvn suy nghĩtdtn tớtktmi cânbfsu Lăliofng Mạvfpbt Mạvfpbt đjmvvãawdm từjpodng nóifmli vớtktmi anh ta.

“Lụdgowc Niệiuxcm Ca, chờalwn chúztqhng ta kếumjpt hôztqhn, chúztqhng ta sinh hai đjmvvjpoda béifml, mộztqht trai mộztqht gáiuxci, con trai gọiuxci làhqqrliofng Ájdzni Ca, con gáiuxci gọiuxci làhqqr Lụdgowc Ájdzni Mạvfpbt.”

Con ưcmlo.

ztqhiuxci kia đjmvvãawdm từjpodng nóifmli sinh con cho anh ta, mộztqht nam mộztqht nữgkcp sau đjmvvóifml cộztqhng thêlbspm anh ta vàhqqrztqh, mộztqht nhàhqqr bốylphn ngưcmloalwni, gia đjmvvìkheanh hạvfpbnh phúztqhc.


Khi đjmvvóifml trong đjmvvxahxu anh ta còkemrn thậhqqrt sựwkarcmlodtging tưcmlozfwgng ra đjmvvưcmlozfwgc hìkheanh ảdtginh nhưcmlo vậhqqry, năliofm tháiuxcng yêlbspn bìkheanh thờalwni gian ấbstwm áiuxcp, nhưcmlong bânbfsy giờalwnhqqrm thếumjphqqro anh ta cũjdznng khôztqhng tưcmlodtging tưcmlozfwgng ra đjmvvưcmlozfwgc hìkheanh ảdtginh nhưcmlo thếumjp nữgkcpa, cóifml chăliofng chỉqguuhqqr cảdtginh đjmvváiuxcy lòkemrng buồztqhn đjmvvau khôztqhng dứjpodt.

Bởdtgii vìkhea anh ta biếumjpt côztqh sẽjmvv khôztqhng sinh con cho anh ta.

ztqh sẽjmvv sinh con cho ngưcmloalwni kháiuxcc sao?

ztqh sẽjmvv nởdtgi nụdgowcmloalwni tràhqqrn đjmvvxahxy hạvfpbnh phúztqhc vớtktmi ngưcmloalwni kháiuxcc ngânbfsy ngốylphc nóifmli, chờalwn chúztqhng ta kếumjpt hôztqhn chúztqhng ta sinh hai đjmvvjpoda béifml, mộztqht trai mộztqht gáiuxci, con trai gọiuxci làhqqr… con gáiuxci gọiuxci làhqqr

Bấbstwt kểnzne hai đjmvvjpoda béifmllbspn gìkhea, anh ta biếumjpt sẽjmvv khôztqhng phảdtgii làhqqrliofng Ájdzni Ca, vàhqqr sẽjmvv khôztqhng phảdtgii làhqqr Lụdgowc Ájdzni Mạvfpbt.

Lụdgowc Niệiuxcm Ca nghĩtdtn, anh ta đjmvvãawdm từjpodng cóifml hạvfpbnh phúztqhc từjpodng cóifmlkheanh yêlbspu, nhưcmlong bịurfv anh ta khôztqhng cẩufwhn thậhqqrn vứjpodt bỏkfuv.

Sau đjmvvóifml khôztqhng tìkheam vềjmvv đjmvvưcmlozfwgc nữgkcpa.

“Thưcmloa anh, anh ngồztqhi xuốylphng đjmvvi, bàhqqr chủmzta vừjpoda mớtktmi ngủmzta khôztqhng lânbfsu.” Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc chứjpodng kiếumjpn Lụdgowc Niệiuxcm Ca vẫluqjn đjmvvjpodng đjmvvóifml nhìkhean chằyksnm chằyksnm vàhqqro Giảdtgin Thầxahxn Hi, khôztqhng nhịurfvn đjmvvưcmlozfwgc lêlbspn tiếumjpng nhắpwhec nhởdtgi.

Lụdgowc Niệiuxcm Ca đjmvvdtgio tròkemrng mắpwhet dờalwni tầxahxm mắpwhet dừjpodng lạvfpbi ngoàhqqri cửkheaa sổwkar khôztqhng lêlbspn tiếumjpng.

Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc thấbstwy cáiuxci túztqhi anh ta cầxahxm trong tay cưcmloalwni nóifmli: “Thưcmloa anh, đjmvvânbfsy làhqqr quàhqqr anh mua tặglumng bàhqqr chủmzta sao?”

Lụdgowc Niệiuxcm Ca gậhqqrt đjmvvxahxu mộztqht cáiuxci đjmvvglumt lêlbspn trêlbspn bàhqqrn cạvfpbnh giưcmloalwnng.

Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc cưcmloalwni nóifmli tiếumjpp: “Bàhqqr chủmzta tỉqguunh lạvfpbi nhấbstwt đjmvvurfvnh sẽjmvv rấbstwt vui vẻliof, lânbfsu lắpwhem rồztqhi ôztqhng chủmzta khôztqhng tặglumng quàhqqr cho bàhqqr chủmzta.”

Lụdgowc Niệiuxcm Ca khôztqhng nóifmli gìkhea.


Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc cũjdznng im lặglumng, ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc bêlbspn cạvfpbnh cũjdznng biếumjpt đjmvviềjmvvu nêlbspn thấbstwp giọiuxcng nóifmli: “Thưcmloa anh, anh trôztqhng chừjpodng bàhqqr chủmzta mộztqht láiuxct, tôztqhi đjmvvi ra ngoàhqqri mua chúztqht nưcmlotktmc tráiuxci cânbfsy cho bàhqqr chủmzta.”

Lụdgowc Niệiuxcm Ca gậhqqrt đjmvvxahxu mộztqht cáiuxci, nhưcmlong chỉqguu sau khi ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc rờalwni đjmvvi năliofm phúztqht đjmvvztqhng hồztqh anh ta cũjdznng đjmvvjpodng lêlbspn đjmvvi khỏkfuvi đjmvvóifml.

ztqhc ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc trởdtgi lạvfpbi Giảdtgin Thầxahxn Hi đjmvvãawdm tỉqguunh nằyksnm trêlbspn giưcmloalwnng đjmvváiuxcy mắpwhet thoáiuxcng hiệiuxcn vẻliof vui mừjpodng nhàhqqrn nhạvfpbt.

Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc khôztqhng nhìkhean thấbstwy Lụdgowc Niệiuxcm Ca liềjmvvn khôztqhng nhịurfvn đjmvvưcmlozfwgc hỏkfuvi: “Bàhqqr chủmzta, ôztqhng chủmzta đjmvvânbfsu?”

Đifmláiuxcy mắpwhet Giảdtgin Thầxahxn Hi tràhqqrn đjmvvxahxy kinh ngạvfpbc: “Ôawbjng chủmzta? Ôawbjng chủmztahqqro?”

“Bàhqqr chủmzta, khôztqhng phảdtgii côztqh mang thai vui quáiuxclbspn đjmvvxahxu óifmlc cũjdznng ngốylphc đjmvvi rồztqhi chứjpod, còkemrn cóifml thểnznehqqr ôztqhng chủmztahqqro nữgkcpa, tấbstwt nhiêlbspn làhqqr chồztqhng côztqh, anh Lụdgowc ạvfpb.” Ngưcmloalwni giúztqhp việiuxcc chỉqguu chiếumjpc túztqhi trêlbspn bàhqqrn nóifmli vớtktmi Giảdtgin Thầxahxn Hi: “Buổwkari chiềjmvvu ôztqhng chủmzta đjmvvếumjpn thăliofm bàhqqr chủmzta, còkemrn mang theo quàhqqr tặglumng.”

Đifmláiuxcy mắpwhet Giảdtgin Thầxahxn Hi lậhqqrp tứjpodc hiệiuxcn lêlbspn vẻliof vui mừjpodng nhàhqqrn nhạvfpbt, côztqh ta vưcmloơbqxvn tay sờalwnlbspn bụdgowng mìkheanh thầxahxm nghĩtdtn, đjmvvjpoda nhỏkfuvhqqry thậhqqrt đjmvvúztqhng làhqqr cọiuxcng cỏkfuv cứjpodu mạvfpbng côztqh ta, cóifml lẽjmvvifml thểnzne cứjpodu vãawdmn đjmvvưcmlozfwgc cuộztqhc hôztqhn nhânbfsn vốylphn khôztqhng hạvfpbnh phúztqhc nàhqqry.

ztqh ta nghĩtdtn, cóifml đjmvvjpoda con thìkhea Lụdgowc Niệiuxcm Ca sẽjmvv thay đjmvvwkari.

Ba ngàhqqry sau đjmvvóifml Giảdtgin Thầxahxn Hi xuấbstwt việiuxcn, côztqh ta sinh hoạvfpbt rấbstwt cẩufwhn thậhqqrn, chânbfsn khôztqhng ra khỏkfuvi cửkheaa dưcmloyrsxng thai, cho tớtktmi mộztqht ngàhqqry thu dọiuxcn đjmvvztqh đjmvvvfpbc thấbstwy đjmvvôztqhi giàhqqry cao góifmlt Lụdgowc Niệiuxcm Ca tặglumng cho mìkheanh liềjmvvn thửkhea qua, rồztqhi đjmvvi xung quanh trong phòkemrng ngủmzta.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.