Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Vợ Ngang Ngược Của Tổng Giám Đốc Thần Bí

Chương 468 : Đại thần muốn thổ lộ (8)

    trước sau   
Cho tớabmii nay, loạanomi hạanomnh phúdfidc đmemxơxefcn giảjkykn nhỏnoadojxi, trong nălzrqm thákjlsng trôetlbi qua, nhữidneng tưryfhopyong rằgivgng chỉjkykaoxs mộgwpvng xa vờzwasi khôetlbng thểogua chạanomm tớabmii.

Nhấnmhft làaoxs mộgwpvt ngưryfhzwasi côetlb đmemxơxefcn trong cuộgwpvc sốexnbng, lúdfidc bóqbirng đmemxèqbirn bịamwj hỏnoadng, cũzotwng làaoxsamwjnh run rẩxtkjy trèqbiro lêmyoxn ghếbdeolzrqng thay.

Khi đmemxóqbiretlb nghĩjkyk, nếbdeou nhưryfhqbir mộgwpvt ngưryfhzwasi đmemxàaoxsn ôetlbng bêmyoxn mìamwjnh, thay mìamwjnh làaoxsm nhữidneng việlvnxc đmemxơxefcn giảjkykn nàaoxsy, thậoguat tốexnbt biếbdeot bao a!

Nhưryfhng màaoxsetlb khôetlbng nghĩjkyk tớabmii, giờzwasaoxsy ngàaoxsy nàaoxsy ban đmemxêmyoxm, ởopyoxefci đmemxâxqxky nălzrqm thákjlsng tưryfhopyong chừetlbng nhưryfhjkyknh lặecvtng, thếbdeo nhưryfhng đmemxiềlobru đmemxóqbir lạanomi sảjkyky ra.

lzrqng Mạanomt Mạanomt nhìamwjn Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm cóqbir chúdfidt mấnmhft hồbdfpn, trong lúdfidc bấnmhft chợexnbt cóqbir chuôetlbng đmemxiệlvnxn thoạanomi vang lêmyoxn. Lălzrqng Mạanomt Mạanomt còpenon chưryfha kịamwjp phảjkykn ứvaeeng, Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm cúdfidi đmemxrmqtu, nhìamwjn Lălzrqng Mạanomt Mạanomt nóqbiri: “Giúdfidp anh nghe đmemxiệlvnxn thoạanomi.”

lzrqng Mạanomt Mạanomt sữidneng sờzwas gậoguat đmemxrmqtu mộgwpvt cákjlsi, mộgwpvt tay đmemxnmhf ghếbdeolzrqng, mộgwpvt tay nỗrovn lựbcorc bắnmhft lấnmhfy âxqxku phụtgbfc củvaeea Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm, móqbirc đmemxiệlvnxn thoạanomi trong túdfidi ákjlso anh ra, cúdfidi đmemxrmqtu nhìamwjn xuốexnbng, làaoxs Selene gọpydmi đmemxếbdeon, côetlb ngẩxtkjng đmemxrmqtu nhìamwjn lêmyoxn, nóqbiri vớabmii Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm: “Thầrmqty giákjlso làaoxs Selene.”


Vẻnmhf mặecvtt củvaeea Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm rấnmhft bìamwjnh tĩjkyknh, vẫetlbn vặecvtn bóqbirng đmemxèqbirn, khôetlbng chúdfidt đmemxogua ýgpsbqbiri: “Em nghe giúdfidp anh đmemxi.”

lzrqng Mạanomt Mạanomt ừetlb mộgwpvt tiếbdeong nhấnmhfn núdfidt nghe, đmemxiệlvnxn thoạanomi nhấnmhft thờzwasi truyềlobrn đmemxếbdeon mộgwpvt giọpydmng nữidne cựbcorc kỳfzua dễnlaa nghe, dùesygng tiếbdeong anh lưryfhu loákjlst: “Thâxqxkn ákjlsi, anh đmemxang ởopyo đmemxâxqxku?”

lzrqng Mạanomt Mạanomt ngẩxtkjn ngưryfhzwasi, nghĩjkyketlbkjlsi kia dákjlsng vẻnmhf khôetlbng nhữidneng trong sákjlsng đmemxlobrp mắnmhft, giọpydmng nóqbiri cũzotwng rấnmhft dễnlaa nghe, nhấnmhft thờzwasi côetlbqbir chúdfidt qua loa lấnmhfy lệlvnx “Ồgahi” mộgwpvt tiếbdeong.

“A! Côetlbaoxs ai?”trong đmemxiệlvnxn thoạanomi Selene nghe thấnmhfy Lălzrqng Mạanomt Mạanomt nóqbiri tiếbdeong trung nêmyoxn côetlbzotwng chuyểoguan thàaoxsnh khẩxtkju ngữidne tiếbdeong trung: “Tìamwjnh Thâxqxkm đmemxâxqxku?”

lzrqng Mạanomt Mạanomt ngẩxtkjng đmemxrmqtu lêmyoxn nhìamwjn Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm mộgwpvt chúdfidt, lơxefc đmemxãejzing thuậoguan miệlvnxng trảjkyk lờzwasi: “ Anh ấnmhfy đmemxang ởopyo trêmyoxn tôetlbi.”

gpsbamwjnh Thâxqxkm đmemxang vặecvtn bóqbirng đmemxèqbirn tay hơxefci dừetlbng lạanomi mộgwpvt chúdfidt, sau đmemxóqbir vẫetlbn bìamwjnh tĩjkyknh tiếbdeop tụtgbfc xoákjlsy bóqbirng đmemxèqbirn nhưryfhzotw.

lzrqng Mạanomt Mạanomt khôetlbng chúdfidt nàaoxso ýgpsb thứvaeec đmemxưryfhexnbc lờzwasi nóqbiri củvaeea mìamwjnh rốexnbt cuộgwpvc cóqbiramwj khôetlbng ổqjxpn, tiếbdeop tụtgbfc nóqbiri: “Chờzwas mộgwpvt lákjlst, anh ấnmhfy sẽuiff gọpydmi lạanomi cho côetlb.”

Giọpydmng nóqbiri củvaeea Selene cóqbir mấnmhfy phầrmqtn kinh ngạanomc nóqbiri: “A, thậoguat xin lỗrovni, hai ngưryfhzwasi cứvaee tiếbdeop tụtgbfc.” Sau đmemxóqbir vộgwpvi vãejzidfidp đmemxiệlvnxn thoạanomi.

lzrqng Mạanomt Mạanomt cau màaoxsy liếbdeoc nhìamwjn đmemxiệlvnxn thoạanomi di đmemxgwpvng, đmemxákjlsy lòpenong hồbdfp nghi nghĩjkyk ngợexnbi tiếbdeop tụtgbfc cákjlsi gìamwj?

amwj vậoguay đmemxogua đmemxiệlvnxn thoạanomi sang mộgwpvt bêmyoxn.

gpsbamwjnh Thâxqxkm lúdfidc nàaoxsy đmemxãejzi lắnmhfp xong bóqbirng đmemxèqbirn, dễnlaaaoxsng nhảjkyky từetlb trêmyoxn xuốexnbng, đmemxi đmemxếbdeon chỗrovnetlbng tắnmhfc ấnmhfn mộgwpvt cákjlsi, cảjkyk phòpenong sákjlsng ngờzwasi, Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm cưryfhzwasi nhưryfh khôetlbng cưryfhzwasi nhìamwjn Lălzrqng Mạanomt Mạanomt, đmemxi đmemxếbdeon ghếbdeoetlb fa cầrmqtm đmemxiệlvnxn thoạanomi di đmemxgwpvng củvaeea mìamwjnh lêmyoxn, gọpydmi cho Selene mộgwpvt cuộgwpvc.

lzrqng Mạanomt Mạanomt biếbdeot Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm gọpydmi lạanomi cho Selene, thìamwj dựbcorng lỗrovn tai lêmyoxn nghe, thỉjkyknh thoảjkykng Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm khẽuiff đmemxjkyko mắnmhft.

“Thếbdeoaoxso?” đmemxiệlvnxn thoạanomi rấnmhft nhanh đmemxãejziqbir ngưryfhzwasi bắnmhft, âxqxkm đmemxiệlvnxu củvaeea Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm rấnmhft nhạanomt, khôetlbng biếbdeot trong đmemxiệlvnxn thoạanomi Selene nóqbiri gìamwj, Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm cưryfhzwasi cưryfhzwasi nhẹlobr nhàaoxsng nóqbiri: “Khôetlbng cóqbir, khôetlbng phảjkyki nhưryfh em nghĩjkyk chỉjkykaoxs, thậoguat sựbcor anh ởopyo trêmyoxn côetlbnmhfy.”

Sau khi Lýgpsbamwjnh Thâxqxkm nóqbiri đmemxếbdeon đmemxâxqxky, bấnmhft chợexnbt trong đmemxrmqtu Lălzrqng Mạanomt Mạanomt ầrmqtm ầrmqtm nổqjxp tung, lúdfidc nàaoxsy côetlb mớabmii nghĩjkyk ra vừetlba rồbdfpi trong đmemxiệlvnxn thoạanomi mìamwjnh nóqbiri vớabmii Selene rốexnbt cuộgwpvc lờzwasi nóqbiri đmemxóqbirqbir bao nhiêmyoxu ákjlsm muộgwpvi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.