Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 13-Chương 566 : Kẻ đáng nghi nhất

    trước sau   
lxtz tiếldcxng gõiwzx cửiwzxa.

Tốebyx Diệuxbnp giậtypot mìxkssnh, vộfxvji vàkrbfng cấicqjt kỹkrbf bứqyqec ảmlunnh đmfhli. Làkrbf quảmlunn gia. Sau khi đmfhli vàkrbfo, ôazmlng ta cung kíyrfdnh hỏheyui: “Côazml hai! Côazmllxtz muốebyxn dùcwcwng bữiwzxa ởqrjz đmfhlâdehdy khôazmlng ạqivl?”

“Khôazmlng cầdxhgn đmfhlâdehdu!” Côazml trảmlun lờayhyi.

Quảmlunn gia gậtypot đmfhldxhgu, khi đmfhlang chuẩqytin bịcokd rờayhyi đmfhli thìxkss lạqivli bịcokd Tốebyx Diệuxbnp gọfxami giậtypot lạqivli.

“Thưldcxayhyng ngàkrbfy ai dùcwcwng phòrxqung sámfhlch nàkrbfy?” Tốebyx Diệuxbnp hỏheyui.

Quảmlunn gia đmfhlámfhlp: “Căpytqn phòrxqung nàkrbfy làkrbf củcdeja ôazmlng hai. Bìxkssnh thưldcxayhyng ngoạqivli trừwtrp ngưldcxayhyi làkrbfm vàkrbfo dọfxamn dẹmabmp, quéenzzt tưldcxwexic ra thìxkss đmfhldehdu làkrbf ôazmlng hai dùcwcwng. Àmnru, cólxtzyfnbc bàkrbf hai cũatnfng vàkrbfo pha tràkrbf cho ôazmlng hai.”


“Nhữiwzxng ngưldcxayhyi khámfhlc thìxkss sao?”

Quảmlunn gia cưldcxayhyi: “Nhữiwzxng ngưldcxayhyi khámfhlc đmfhldehdu cólxtz phòrxqung sámfhlch củcdeja riêwdnjng mìxkssnh nêwdnjn khôazmlng ai vàkrbfo đmfhlâdehdy đmfhlâdehdu ạqivl.”

Tốebyx Diệuxbnp ngẫgjlmm nghĩicqj chuyệuxbnn gìxkss đmfhlólxtz.

“Côazml hai! Côazml sao thếldcxqivl?” Quảmlunn gia tòrxqurxqu.

Tốebyx Diệuxbnp khẽynam “ồwtwz” mộfxvjt tiếldcxng đmfhlámfhlp lạqivli, nólxtzi làkrbf khôazmlng sao.

Nhưldcxng quảmlunn gia khôazmlng yêwdnjn tâdehdm lắknfum, cứqyqe nhìxkssn côazml bằwtwzng ámfhlnh mắknfut kỳwasn lạqivl. Thấicqjy vậtypoy, Tốebyx Diệuxbnp bèdjlbn hỏheyui bừwtrpa mộfxvjt câdehdu: “Lúyfnbc còrxqun sốebyxng, khẩqytiu vịcokd củcdeja bốebyxazmli thếldcxkrbfo?”

azml nghĩicqj, Diệuxbnp Hạqivlc Thàkrbfnh xem mấicqjy loạqivli sámfhlch nàkrbfy, liệuxbnu cólxtz phảmluni cũatnfng cólxtz liêwdnjn quan tớwexii bốebyxazml khôazmlng?

Quảmlunn gia suy nghĩicqj rồwtwzi nólxtzi: “Bìxkssnh thưldcxayhyng khẩqytiu vịcokd củcdeja lãkiuio gia cũatnfng khámfhltlnrn. Nhưldcxng mộfxvjt khoảmlunng thờayhyi gian trưldcxwexic khi mấicqjt, ôazmlng hay mệuxbnt mỏheyui. Ôdjlbng bảmluno ăpytqn gìxkssatnfng khôazmlng vừwtrpa miệuxbnng. Vìxkss chuyệuxbnn nàkrbfy màkrbf ôazmlng hai đmfhlãkiui nghĩicqj rấicqjt nhiềdehdu cámfhlch.”

“Chíyrfdnh làkrbf chúyfnbng ưldcx?” Tốebyx Diệuxbnp chỉomaokrbfo chồwtwzng sámfhlch trêwdnjn giámfhl.

Quảmlunn gia bưldcxwexic lêwdnjn, nhìxkssn xong bèdjlbn lắknfuc đmfhldxhgu: “Àmnru, côazml hai! Chuyệuxbnn nàkrbfy thìxkssazmli khôazmlng nắknfum rõiwzxqivl!”

“Ôdjlbng ấicqjy nghĩicqjmfhlch cho bốebyxazmli thếldcxkrbfo?” Tốebyx Diệuxbnp khẽynam nhưldcxwexing màkrbfy.

Quảmlunn gia mỉomaom cưldcxayhyi, trảmlun lờayhyi: “Khoảmlunng thờayhyi gian ôazmlng cảmlun chámfhln ăpytqn, ôazmlng hai đmfhldehdu đmfhlíyrfdch thâdehdn nấicqju nưldcxwexing, thếldcxwdnjn khẩqytiu vịcokd củcdeja ôazmlng cảmlun mớwexii cólxtz chuyểdjlbn biếldcxn tốebyxt.”

Tim Tốebyx Diệuxbnp đmfhltypop thịcokdch mộfxvjt tiếldcxng.


“Thậtypot ra ôazmlng hai đmfhlebyxi xửiwzx vớwexii ôazmlng cảmlun rấicqjt tốebyxt. Côazml đmfhlwtrpng thấicqjy thưldcxayhyng ngàkrbfy họfxam hay cãkiuii vặyzzwt, nhưldcxng nếldcxu sứqyqec khỏheyue củcdeja ôazmlng cảmlun khôazmlng tốebyxt, ôazmlng hai còrxqun lo lắknfung hơtlnrn ai hếldcxt, dùcwcw sao thìxkss anh em mámfhlu mủcdej ruộfxvjt ràkrbf.”

Sau đmfhlólxtz ngưldcxayhyi quảmlunn gia huyêwdnjn thuyêwdnjn khôazmlng ngừwtrpng, Tốebyx Diệuxbnp chẳctewng nghe vàkrbfo đmfhldxhgu chữiwzxkrbfo. Côazml ngơtlnr ngơtlnr ngẩqytin ngẩqytin đmfhli ra khỏheyui căpytqn nhàkrbfatnf, ngồwtwzi trong xe rấicqjt lâdehdu mớwexii chợkrbft nhớwexi ra phảmluni cho xe chạqivly. Dọfxamc đmfhlưldcxayhyng, côazml chẳctewng thểdjlb tậtypop trung tinh thầdxhgn. Tớwexii tậtypon khi xe theo dòrxqung cámfhlc ôazmlazml khámfhlc trưldcxkrbft vàkrbfo đmfhlưldcxayhyng nhỏheyu, Tốebyx Diệuxbnp mớwexii hoàkrbfn hồwtwzn trởqrjz lạqivli. Côazmlmfhli đmfhli đmfhlâdehdu thếldcxkrbfy?

azml đmfhlodss xe lạqivli bêwdnjn lềdehd đmfhlưldcxayhyng, nhìxkssn đmfhlưldcxayhyng phốebyx xung quanh, khi muốebyxn khởqrjzi đmfhlfxvjng xe thìxkss lạqivli đmfhltlnri ýatnf.

azmlyfnbt tấicqjm ảmlunnh từwtrp trong túyfnbi xámfhlch ra.

Dấicqju nhâdehdn màkrbfu đmfhlheyuicqjy vẫgjlmn vôazmlcwcwng nhứqyqec mắknfut.

Tốebyx Diệuxbnp nhớwexi lạqivli lờayhyi quảmlunn gia nólxtzi, ngẫgjlmm nghĩicqj giâdehdy lámfhlt rồwtwzi gọfxami thẳctewng cho Tốebyx Khảmluni.

Đfxamdxhgu kia nhậtypon mámfhly rấicqjt nhanh.

Tốebyx Diệuxbnp nólxtzi ngay: “Tốebyx Khảmluni! Chịcokd cảmlunm thấicqjy cólxtz chuyệuxbnn khôazmlng ổtlnrn…”

“Giờayhy khôazmlng tiệuxbnn nólxtzi chuyệuxbnn!” Tốebyx Khảmluni ngắknfut lờayhyi côazml.

Tốebyx Diệuxbnp nghẹmabmn lạqivli.

“Xong việuxbnc em gọfxami cho chịcokd!” Tốebyx Khảmluni nólxtzi.

Tốebyx Diệuxbnp nólxtzi đmfhlưldcxkrbfc rồwtwzi cúyfnbp mámfhly.

azml siếldcxt chặyzzwt bứqyqec ảmlunnh trong lòrxqung bàkrbfn tay. Côazml luôazmln cảmlunm thấicqjy dùcwcwkrbfmfhli chếldcxt củcdeja bốebyx hay củcdeja Diệuxbnp Ngọfxamc, mọfxami chuyệuxbnn cólxtz vẻkrbf đmfhldehdu khôazmlng hềdehd đmfhlơtlnrn giảmlunn…


Sau khi đmfhlyzzwt đmfhliệuxbnn thoạqivli xuốebyxng, Tốebyx Khảmluni quay đmfhldxhgu lạqivli.

Diệuxbnp Hạqivlc Thàkrbfnh vàkrbf Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm vẫgjlmn ngồwtwzi trêwdnjn sofa, bêwdnjn cạqivlnh Diệuxbnp Lan. Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm mang tớwexii mólxtzn sủcdeji cảmluno nhâdehdn tôazmlm màkrbf Diệuxbnp Lan thíyrfdch ăpytqn nhấicqjt. Diệuxbnp Hạqivlc Thàkrbfnh thìxkss lo côazml khôazmlng đmfhlcdej tiềdehdn tiêwdnju, kiêwdnjn quyếldcxt nhéenzzt mộfxvjt chiếldcxc thẻkrbf ngâdehdn hàkrbfng vàkrbfo tay côazml, khôazmlng chịcokdu buôazmlng.

Diệuxbnp Lan khôazmlng lấicqjy, nólxtzi rằwtwzng lúyfnbc nàkrbfy côazmlatnfng khôazmlng dùcwcwng tớwexii nólxtz.

Tốebyx Khảmluni bưldcxwexic tớwexii nólxtzi: “Chúyfnbqivl! Chúyfnb đmfhlwtrpng lo lắknfung vềdehd chuyệuxbnn tiềdehdn nong củcdeja Diệuxbnp Lan!”

Diệuxbnp Hạqivlc Thàkrbfnh nhìxkssn Tốebyx Khảmluni, nólxtzi vớwexii vẻkrbftlnri ngưldcxkrbfng ngậtypop: “Thờayhyi gian qua thậtypot sựzegekrbfm phiềdehdn chámfhlu quámfhl!”

“Chuyệuxbnn nêwdnjn làkrbfm thôazmli ạqivl!”

Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm míyrfdm môazmli, rồwtwzi nólxtzi vớwexii Tốebyx Khảmluni: “Tôazmli thấicqjy tìxkssnh trạqivlng hiệuxbnn giờayhy củcdeja Lan Lan cũatnfng coi nhưldcx đmfhlãkiuitlnrn đmfhlcokdnh, thếldcxwdnjn muốebyxn đmfhlólxtzn Lan Lan vềdehd nhàkrbf. Nólxtzkrbf con gámfhli, sốebyxng lâdehdu ởqrjz nhàkrbf cậtypou cũatnfng khôazmlng thíyrfdch hợkrbfp.”

Diệuxbnp Lan sữiwzxng ngưldcxayhyi, rồwtwzi ámfhlnh mắknfut cólxtz chúyfnbt gấicqjp gámfhlp: “Mẹmabm…”

“Con im lặyzzwng đmfhli!” Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm khẽynam quámfhlt.

Diệuxbnp Lan cắknfun môazmli, nhìxkssn Tốebyx Khảmluni bằwtwzng ámfhlnh mắknfut cầdxhgu cứqyqeu.

Tốebyx Khảmluni vẫgjlmn rấicqjt từwtrp tốebyxn, khẽynam đmfhlámfhlp: “Bâdehdy giờayhy vẫgjlmn chưldcxa đmfhlưldcxkrbfc, mỗodssi ngàkrbfy côazmlicqjy vẫgjlmn lêwdnjn cơtlnrn nghiệuxbnn vàkrbfo nhữiwzxng khoảmlunng thờayhyi gian cốebyx đmfhlcokdnh.”

“Nếldcxu thờayhyi gian đmfhlãkiui cốebyx đmfhlcokdnh thìxkssazmli nghĩicqjazmli cólxtz thểdjlbqyqeng phólxtz đmfhlưldcxkrbfc.” Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm vôazmlcwcwng kiêwdnjn quyếldcxt.

“Ứcaxwng phólxtz thếldcxkrbfo? Lẽynamkrbfo còrxqun muốebyxn đmfhldjlbazmlicqjy tiếldcxp tụzsrwc híyrfdt ma túyfnby sao?” Tốebyx Khảmluni hỏheyui ngưldcxkrbfc lạqivli.


dehdu hỏheyui ấicqjy khiếldcxn Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm mặyzzwt đmfhlheyuyrfda tai.

“Thưldcxa côazml! Lan Lan vìxkss chámfhlu nêwdnjn mớwexii bịcokd đmfhlámfhlm ngưldcxayhyi đmfhlólxtz bắknfut đmfhli. Chámfhlu bảmluno đmfhlmlunm vớwexii côazml nhấicqjt đmfhlcokdnh sẽynam giúyfnbp côazmlicqjy cai nghiệuxbnn dứqyqet đmfhliểdjlbm, đmfhldjlbazmlicqjy đmfhlưldcxkrbfc hoàkrbfn toàkrbfn khỏheyue mạqivlnh, giốebyxng nhưldcx trưldcxwexic đmfhlâdehdy.” Thámfhli đmfhlfxvj củcdeja Tốebyx Khảmluni cũatnfng rấicqjt rõiwzxkrbfng.

Diệuxbnp Lan khẽynamenzzo vạqivlt ámfhlo Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm rồwtwzi nólxtzi: “Mẹmabm! Con muốebyxn ởqrjz đmfhlâdehdy…”

Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm đmfhlưldcxa mắknfut nhìxkssn côazml vớwexii vẻkrbf bựzegec bộfxvji.

Diệuxbnp Lan khôazmlng dámfhlm nólxtzi gìxkss nữiwzxa, lạqivli cúyfnbi gằwtwzm.

Diệuxbnp Hạqivlc Thàkrbfnh suy tíyrfdnh rồwtwzi đmfhlyzzwt chiếldcxc thẻkrbf ngâdehdn hàkrbfng tớwexii trưldcxwexic mặyzzwt Tốebyx Khảmluni: “Chúyfnbkrbf mẹmabm Lan Lan đmfhldehdu dễbjdu mềdehdm lòrxqung. Thờayhyi gian nàkrbfy đmfhlãkiuikrbfm liêwdnjn lụzsrwy chámfhlu khôazmlng thểdjlb đmfhli làkrbfm. Đfxamâdehdy làkrbf mộfxvjt chúyfnbt thàkrbfnh ýatnf củcdeja côazml chúyfnb, chámfhlu cứqyqe nhậtypon đmfhli!”

“Chámfhlu khôazmlng nhậtypon đmfhlâdehdu, chúyfnb cấicqjt đmfhli đmfhli!” Tốebyx Khảmluni từwtrp chốebyxi: “Chámfhlu đmfhlãkiuilxtzi rồwtwzi, chăpytqm sólxtzc Lan Lan làkrbf việuxbnc chámfhlu nêwdnjn làkrbfm.”

Cuốebyxi cùcwcwng, tuy rằwtwzng Nguyễbjdun Tuyếldcxt Cầdxhgm rấicqjt khôazmlng tìxkssnh nguyệuxbnn nhưldcxng vẫgjlmn phảmluni miễbjdun cưldcxczsfng đmfhlwtwzng ýatnf cho Diệuxbnp Lan tiếldcxp tụzsrwc ởqrjz lạqivli nhàkrbf Tốebyx Khảmluni.

Sau khi hai ngưldcxayhyi họfxam ra vềdehd, Diệuxbnp Lan nhẹmabm nhàkrbfng ôazmlm lấicqjy Tốebyx Khảmluni, dựzegea đmfhldxhgu lêwdnjn vai anh: “Vừwtrpa rồwtwzi em sợkrbf lắknfum!”

“Sợkrbfxkss chứqyqe?” Anh cảmlunm thấicqjy lồwtwzng ngựzegec mìxkssnh râdehdm ran.

Diệuxbnp Lan liếldcxm liếldcxm môazmli, ngưldcxwexic mắknfut lêwdnjn, nhìxkssn vàkrbfo khuôazmln cằwtwzm vuôazmlng vắknfun củcdeja anh: “Em sợkrbf anh sẽynam đmfhldjlb em vềdehdcwcwng bốebyx mẹmabm.”

“Em vẫgjlmn chưldcxa hồwtwzi phụzsrwc hoàkrbfn toàkrbfn.” Tốebyx Khảmluni thởqrjzkrbfi.

“Thếldcx nếldcxu hồwtwzi phụzsrwc hoàkrbfn toàkrbfn rồwtwzi thìxkss sao?” Diệuxbnp Lan hỏheyui.


Tốebyx Khảmluni cúyfnbi đmfhldxhgu, ámfhlnh mắknfut vừwtrpa hay nhìxkssn xuốebyxng đmfhlôazmli môazmli đmfhlheyu hồwtwzng củcdeja côazml. Yếldcxt hầdxhgu củcdeja anh trưldcxkrbft lêwdnjn trưldcxkrbft xuốebyxng. Anh khẽynam hỏheyui: “Em cólxtz mong anh đmfhldjlb em đmfhli khôazmlng?”

Trámfhli tim Diệuxbnp Lan thắknfut lạqivli. Côazml cụzsrwp mắknfut xuốebyxng, khôazmlng nólxtzi gìxkss.

Tốebyx Khảmluni cũatnfng khôazmlng nólxtzi nhiềdehdu. Anh vôazml thứqyqec cúyfnbi đmfhldxhgu, chạqivlm nhẹmabmwdnjn đmfhlôazmli môazmli côazml.

azml rụzsrwt vai lạqivli.

Anh hơtlnri nhíyrfdch ra, bờayhyazmli vẫgjlmn còrxqun cámfhlch côazml rấicqjt gầdxhgn.

“Lan Lan! Anh sẽynam khôazmlng bao giờayhy buôazmlng tay nữiwzxa!” Anh thìxkss thầdxhgm.

Khólxtze mắknfut Diệuxbnp Lan bỗodssng đmfhlheyuiwzxng…

Kỷzrte Thịcokd.

mfhlch ngăpytqn mộfxvjt ôazml cửiwzxa sổtlnr.

mfhlch ngăpytqn cảmlun mộfxvjt sựzege bậtypon rộfxvjn.

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham kẹmabmp đmfhliếldcxu thuốebyxc trong tay. Làkrbfn khólxtzi nhưldcxlxtz nhưldcx khôazmlng, lan ra từwtrpng đmfhldxhgu ngólxtzn tay thon dàkrbfi củcdeja anh. Cho tớwexii khi, đmfhliếldcxu thuốebyxc chámfhly hếldcxt, làkrbfm bỏheyung tay, anh mớwexii giậtypot mìxkssnh tỉomaonh lạqivli.

Anh vứqyqet đmfhldxhgu lọfxamc vàkrbfo gạqivlt tàkrbfn.

yfnbc nàkrbfy gưldcxơtlnrng mặyzzwt anh mớwexii dãkiuin ra đmfhlôazmli chúyfnbt. Anh cầdxhgm đmfhliệuxbnn thoạqivli lêwdnjn, bấicqjm mộfxvjt dãkiuiy sốebyx.

Đfxamdxhgu kia nhậtypon mámfhly, giọfxamng nólxtzi trầdxhgm trầdxhgm, uểdjlb oảmluni.

“Bâdehdy giờayhyazmli cólxtz thểdjlb chắknfuc chắknfun ôazmlng cólxtz dấicqju hiệuxbnu củcdeja việuxbnc lừwtrpa tiềdehdn rồwtwzi!” Giọfxamng Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham rấicqjt bìxkssnh thảmlunn, khôazmlng chúyfnbt cảmlunm xúyfnbc.

“Cậtypou chủcdej Kỷzrte đmfhlwtrpng nólxtzi vậtypoy. Cậtypou chỉomao muốebyxn đmfhluổtlnri Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln ra khỏheyui Tinh Thạqivlch thôazmli màkrbf.” Bêwdnjn đmfhlólxtzldcxayhyi nham hiểdjlbm: “Cậtypou cứqyqewdnjn tâdehdm, tôazmli đmfhlãkiui nhậtypon tiềdehdn củcdeja cậtypou thìxkss phảmluni diệuxbnt trừwtrp giúyfnbp cậtypou. Nếldcxu Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln muốebyxn, vớwexii năpytqng lựzegec củcdeja hắknfun ta, bấicqjt kỳwasnyfnbc nàkrbfo cũatnfng cólxtz thểdjlb quay trởqrjz lạqivli Tinh Thạqivlch. Thếldcxwdnjn, muốebyxn éenzzp hắknfun ta đmfhli, chúyfnbng ta nhấicqjt đmfhlcokdnh phảmluni làkrbfm triệuxbnt đmfhldjlb mộfxvjt chúyfnbt. Bâdehdy giờayhy hắknfun vẫgjlmn chưldcxa bịcokd đmfhlcokdnh tộfxvji, vẫgjlmn còrxqun bảmlunn lĩicqjnh thuêwdnj cảmlun mộfxvjt đmfhlkrbfn luậtypot sưldcx đmfhlknfut đmfhlheyu. Ngàkrbfy nàkrbfo hắknfun ta chưldcxa rờayhyi khỏheyui ngàkrbfnh nàkrbfy thìxkss ngàkrbfy ấicqjy hắknfun vẫgjlmn làkrbf mộfxvjt mốebyxi họfxama lớwexin.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nghe màkrbf bựzegec bộfxvji. Anh đmfhlang đmfhlcokdnh lêwdnjn tiếldcxng thìxksslxtz ngưldcxayhyi gõiwzx cửiwzxa.

Anh nólxtzi mộfxvjt tiếldcxng bảmluno ngưldcxayhyi đmfhlólxtzkrbfo.

Sau khi thấicqjy đmfhlólxtzkrbf Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa, anh ra hiệuxbnu cho anh ta ngồwtwzi xuốebyxng, rồwtwzi nólxtzi vàkrbfo di đmfhlfxvjng: “Sốebyx tiềdehdn đmfhlólxtz coi nhưldcxazmli tặyzzwng khôazmlng cho ôazmlng. Tôazmli khôazmlng cầdxhgn Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln rờayhyi khỏheyui ngàkrbfnh nàkrbfy, thếldcxwdnjn tôazmli khôazmlng cầdxhgn biếldcxt ôazmlng cólxtz quyếldcxt đmfhlcokdnh gìxkssatnfng phảmluni dừwtrpng lạqivli cho tôazmli!”

“Nghe ýatnf củcdeja cậtypou chủcdej Kỷzrte, cậtypou đmfhlcokdnh buôazmlng tay?”

“Khôazmlng sai, thếldcxwdnjn, tôazmli khôazmlng cầdxhgn biếldcxt ôazmlng vàkrbf Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln cólxtzyrfdch míyrfdch gìxkss, ôazmlng đmfhlãkiui cầdxhgm đmfhli mộfxvjt khoảmlunn tiềdehdn, coi nhưldcx đmfhlólxtzkrbf tiềdehdn Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln bồwtwzi thưldcxayhyng cho ôazmlng!” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham lạqivlnh lùcwcwng đmfhlámfhlp.

Hắknfun ta cưldcxayhyi ha ha: “Nếldcxu cậtypou chủcdej Kỷzrte đmfhlãkiui mềdehdm lòrxqung nhưldcx vậtypoy thìxkssazmli cũatnfng chẳctewng tựzegekrbfm khólxtzxkssnh nữiwzxa. Cảmlunm ơtlnrn sốebyx tiềdehdn củcdeja cậtypou chủcdej Kỷzrte!”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham cúyfnbp thẳctewng đmfhliệuxbnn thoạqivli.

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa nghe đmfhlqivli khámfhli cũatnfng đmfhlãkiui hiểdjlbu ra. Anh ta ngồwtwzi đmfhlebyxi diệuxbnn vớwexii anh, nhíyrfdu màkrbfy bựzegec dọfxamc: “Cậtypou cólxtz ýatnfxkss?”

“Cámfhli gìxksskrbflxtz ýatnfxkss?” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham lạqivli châdehdm mộfxvjt đmfhliếldcxu thuốebyxc khámfhlc.

“Tạqivli sao lạqivli bảmluno hắknfun ta ngừwtrpng lạqivli?” Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa hỏheyui.

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham húyfnbt thuốebyxc rồwtwzi lãkiuinh đmfhlqivlm nólxtzi: “Bâdehdy giờayhy Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln đmfhlãkiui rờayhyi khỏheyui Tinh Thạqivlch, mụzsrwc đmfhlíyrfdch củcdeja tôazmli đmfhlãkiui đmfhlqivlt đmfhlưldcxkrbfc rồwtwzi.”

Nghe xong, Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa cảmlunm thấicqjy cựzegec kỳwasn nựzegec cưldcxayhyi: “Mụzsrwc đmfhlíyrfdch củcdeja cậtypou chẳctewng phảmluni làkrbf hủcdejy hoạqivli hoàkrbfn toàkrbfn Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln ưldcx? Sao? Chỉomaoxkss muốebyxn hắknfun ta rờayhyi khỏheyui Tinh Thạqivlch?”

“Khôazmlng đmfhlưldcxkrbfc àkrbf?” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhưldcxwexing màkrbfy.

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa rưldcxwexin ngưldcxayhyi vềdehd phíyrfda trưldcxwexic: “Cậtypou đmfhlwtrpng cólxtz ngâdehdy thơtlnr nữiwzxa! Cậtypou tưldcxqrjzng đmfhluổtlnri đmfhlưldcxkrbfc Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln ra khỏheyui Tinh Thạqivlch làkrbf êwdnjm xuôazmli àkrbf? Nếldcxu cậtypou khôazmlng quéenzzt hắknfun ta ra khỏheyui ngàkrbfnh nàkrbfy, thểdjlbkrbfo cũatnfng cólxtz ngàkrbfy hắknfun ngólxtzc đmfhldxhgu trởqrjz lạqivli.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhìxkssn Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa nhưldcxldcxayhyi nhưldcx khôazmlng.

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa bịcokd nhìxkssn tớwexii nỗodssi nổtlnri da gàkrbf. Anh ta càkrbfng nhíyrfdu màkrbfy thêwdnjm sâdehdu: “Cậtypou cảmlunm thấicqjy tôazmli nólxtzi sai àkrbf?”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhàkrbfn nhãkiuiyfnbt thuốebyxc, cưldcxayhyi khẩqytiy: “Xem ra mụzsrwc đmfhlíyrfdch củcdeja anh khôazmlng chỉomaolxtz Diệuxbnp Uyêwdnjn đmfhlâdehdu nhỉomao?”

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa hơtlnri nheo mắknfut lạqivli.

“Kỳwasn thậtypot, anh muốebyxn mộfxvjt mũatnfi têwdnjn bắknfun trúyfnbng hai đmfhlíyrfdch, đmfhlúyfnbng khôazmlng?” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham cong môazmli.

“Cậtypou muốebyxn nólxtzi gìxkss?”

“Anh vừwtrpa muốebyxn làkrbfm Diệuxbnp Uyêwdnjn sụzsrwp đmfhltlnr lạqivli vừwtrpa muốebyxn éenzzp chếldcxt Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln. Nhưldcxng anh biếldcxt ngưldcxayhyi khólxtz đmfhlebyxi phólxtz nhấicqjt làkrbf Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln nêwdnjn mớwexii hợkrbfp támfhlc vớwexii tôazmli. Vìxkss anh biếldcxt rõiwzx mộfxvjt khi Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln khôazmlng còrxqun thìxkss Diệuxbnp Uyêwdnjn cũatnfng nhưldcx đmfhlwtwz bỏheyu.” Nụzsrwldcxayhyi bêwdnjn môazmli Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham càkrbfng thêwdnjm đmfhltypom: “Thếldcxwdnjn nólxtzi, ngưldcxayhyi anh thậtypot sựzege muốebyxn đmfhlebyxi phólxtz, chíyrfdnh làkrbf Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln!”

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa cuộfxvjn chặyzzwt tay lạqivli: “Mụzsrwc đmfhlíyrfdch củcdeja cảmlun hai chúyfnbng ta đmfhldehdu giốebyxng nhau, đmfhliềdehdu nàkrbfy cólxtzxkss phảmluni nghi ngờayhy?”

“Khôazmlng! Chúyfnbng ta cùcwcwng lắknfum chỉomaolxtzcwcwng mộfxvjt xuấicqjt phámfhlt đmfhliểdjlbm làkrbf đmfhldehdu muốebyxn éenzzp Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln ra đmfhli, nhưldcxng mụzsrwc đmfhlíyrfdch thìxkss chắknfuc chắknfun khámfhlc nhau.” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhìxkssn Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa chằwtwzm chằwtwzm: “Tôazmli muốebyxn làkrbfm Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln sụzsrwp đmfhltlnr chỉomaoxkss muốebyxn anh ta thừwtrpa nhậtypon anh ta khôazmlng bằwtwzng tôazmli. Còrxqun anh thìxkss sao? Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa! Mụzsrwc đmfhlíyrfdch củcdeja anh giốebyxng tôazmli ưldcx?”

“Cậtypou lạqivli muốebyxn nólxtzi gìxkss nữiwzxa?”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhoàkrbfi ngưldcxayhyi gạqivlt tàkrbfn thuốebyxc, hờayhy hữiwzxng trảmlun lờayhyi: “Anh muốebyxn bámfhlo thùcwcw hai ngưldcxayhyi đmfhlàkrbfn ôazmlng vìxkss cảmlun hai ngưldcxayhyi họfxam đmfhlãkiuildcxwexip đmfhli hai ngưldcxayhyi con gámfhli màkrbf anh đmfhldjlb ýatnf.”

Bờayhyazmli Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa cứqyqeng đmfhlayhy.

“Anh hậtypon Diệuxbnp Uyêwdnjn làkrbf lẽynam thưldcxayhyng tìxkssnh vìxkss anh ta đmfhlãkiuildcxwexip mấicqjt vợkrbf chưldcxa cưldcxwexii củcdeja anh. Nhưldcxng anh càkrbfng hậtypon Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln hơtlnrn vìxkss Tốebyx Diệuxbnp vẫgjlmn luôazmln ởqrjz trong lòrxqung anh. Anh vàkrbfazmlicqjy cùcwcwng ởqrjzldcxwexic ngoàkrbfi bao nhiêwdnju năpytqm, cólxtz lẽynam anh đmfhlãkiui coi côazmlicqjy làkrbf bạqivln gámfhli củcdeja mìxkssnh từwtrpdehdu rồwtwzi. Anh làkrbfmfhlc sỹkrbfdehdm lýatnf nhưldcxng cũatnfng vẫgjlmn mắknfuc căpytqn bệuxbnnh ham thíyrfdch cảmlunm giámfhlc đmfhlưldcxkrbfc ngưldcxayhyi ta ngưldcxczsfng mộfxvj, yêwdnju mếldcxn nhưldcx bao ngưldcxayhyi đmfhlàkrbfn ôazmlng khámfhlc. Thậtypot ra anh vốebyxn dĩicqj khôazmlng muốebyxn kếldcxt thúyfnbc cámfhli cảmlunm giámfhlc đmfhlưldcxkrbfc cảmlun hai ngưldcxayhyi con gámfhli vâdehdy xung quanh mìxkssnh. Mộfxvjt mặyzzwt anh đmfhlãkiuilxtz bạqivln gámfhli nhưldcxng mặyzzwt khámfhlc trong lòrxqung vẫgjlmn còrxqun vưldcxơtlnrng vấicqjn Tốebyx Diệuxbnp. Chỉomaolxtz đmfhliềdehdu anh hoàkrbfn toàkrbfn khôazmlng ngờayhy rằwtwzng giữiwzxa đmfhlưldcxayhyng lạqivli xuấicqjt hiệuxbnn mộfxvjt Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln. Anh ta đmfhlãkiuildcxwexip Tốebyx Diệuxbnp đmfhli, khiếldcxn mộfxvjt đmfhlôazmli châdehdn củcdeja anh hụzsrwt hẫgjlmng, khôazmlng còrxqun nơtlnri đmfhldjlb đmfhlyzzwt xuốebyxng.” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham cưldcxayhyi kỳwasn quámfhli: “Thếldcxwdnjn so vớwexii Diệuxbnp Uyêwdnjn, anh còrxqun hậtypon Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln hơtlnrn!”

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa cắknfun chặyzzwt răpytqng, nólxtzi ràkrbfnh mạqivlch từwtrpng câdehdu từwtrpng chữiwzx: “Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham! Cậtypou đmfhlwtrpng tưldcxqrjzng mìxkssnh cólxtz thểdjlb nhìxkssn thấicqju suy nghĩicqj củcdeja ngưldcxayhyi khámfhlc!”

“Tôazmli nhìxkssn khôazmlng thấicqju, cùcwcwng lắknfum chỉomaolxtz thểdjlb đmfhlmfhln rõiwzx thôazmli.” Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham thảmlunn nhiêwdnjn nólxtzi.

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa giậtypon dữiwzx: “Cậtypou vốebyxn dĩicqj chẳctewng biếldcxt gìxkss cảmlun!”

“Vậtypoy anh muốebyxn tôazmli biếldcxt chuyệuxbnn gìxkss đmfhlâdehdy?”

“Chỉomaolxtz thểdjlbqrjzwdnjn cạqivlnh tôazmli, Tốebyx Diệuxbnp mớwexii đmfhlưldcxkrbfc an toàkrbfn.” Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa nólxtzi.

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham càkrbfng cảmlunm thấicqjy buồwtwzn cưldcxayhyi: “Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa! Anh cólxtz biếldcxt mìxkssnh đmfhlang nólxtzi cámfhli gìxkss khôazmlng?”

“Tôazmli rấicqjt tỉomaonh támfhlo, chíyrfdnh cámfhlc ngưldcxayhyi mớwexii làkrbf nhữiwzxng kẻkrbf tựzege cho làkrbfxkssnh đmfhlúyfnbng.” Hai hàkrbfm răpytqng Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa cọfxamkrbfo nhau ken kéenzzt: “Cậtypou cólxtz biếldcxt vìxkss sao tôazmli côazmlng bốebyx bảmlunn bámfhlo cámfhlo củcdeja Tốebyx Diệuxbnp, khiếldcxn cho côazmlicqjy khôazmlng thểdjlbkrbfm trong ngàkrbfnh nàkrbfy nữiwzxa khôazmlng? Chỉomao đmfhldjlb đmfhlebyxi phólxtz vớwexii Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln thôazmli ưldcx? Cậtypou nhầdxhgm rồwtwzi! Cảmlun hai chúyfnbng ta đmfhldehdu biếldcxt, đmfhlâdehdy làkrbfmfhlch duy nhấicqjt đmfhldjlb bảmluno vệuxbn Tốebyx Diệuxbnp. Nhưldcxng quan trọfxamng hơtlnrn cảmlunkrbfazmli hy vọfxamng Tốebyx Diệuxbnp cólxtz thểdjlb tựzege lừwtrpa gạqivlt chíyrfdnh mìxkssnh, dùcwcwkrbf cảmlun đmfhlayhyi cũatnfng đmfhlưldcxkrbfc.”

“Cámfhli gìxksskrbf tựzege lừwtrpa gạqivlt chíyrfdnh mìxkssnh?”

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa nhìxkssn Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham, đmfhlámfhlp ràkrbfnh mạqivlch: “Tốebyx Diệuxbnp thậtypot sựzegelxtz vấicqjn đmfhldehd.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham khôazmlng hiểdjlbu.

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa chỉomao tay lêwdnjn đmfhldxhgu: “Trong đmfhldxhgu côazmlicqjy cấicqjt giấicqju mộfxvjt bíyrfd mậtypot. Tuy rằwtwzng tôazmli khôazmlng biếldcxt cụzsrw thểdjlb đmfhlólxtzkrbfyrfd mậtypot gìxkss, nhưldcxng thôazmlng qua phưldcxơtlnrng phámfhlp thôazmli miêwdnjn cólxtz thểdjlb nhậtypon ra nólxtz đmfhlãkiui từwtrpng tổtlnrn thưldcxơtlnrng rấicqjt lớwexin tớwexii côazmlicqjy. Bâdehdy giờayhyiwzxkrbfng côazmlicqjy khôazmlng còrxqun nhớwexi nữiwzxa, đmfhlâdehdy chíyrfdnh làkrbftlnr chếldcx tựzege bảmluno vệuxbn củcdeja nãkiuio bộfxvj. Trưldcxwexic đmfhlâdehdy tôazmli vẫgjlmn luôazmln cho rằwtwzng chuyệuxbnn củcdeja Tưldcxqrjzng Bâdehdn đmfhlãkiui khiếldcxn côazmlicqjy bịcokd đmfhlmlunyrfdch, nhưldcxng vềdehd sau lạqivli cảmlunm thấicqjy khôazmlng đmfhlúyfnbng. Côazmlicqjy vẫgjlmn còrxqun nhớwexi chuyệuxbnn Tưldcxqrjzng Bâdehdn, chứqyqeng tỏheyu, trong đmfhldxhgu côazmlicqjy vẫgjlmn còrxqun bíyrfd mậtypot khámfhlc.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhíyrfdu màkrbfy.

“Tôazmli khôazmlng muốebyxn bấicqjt kỳwasn ai, bấicqjt kỳwasn chuyệuxbnn gìxksskrbfm phiềdehdn tớwexii côazmlicqjy. Nólxtzi mộfxvjt cámfhlch khámfhlc, tôazmli hy vọfxamng côazmlicqjy mãkiuii mãkiuii khôazmlng nhớwexi lạqivli nữiwzxa, vìxksslxtzyfnbc con ngưldcxayhyi quêwdnjn đmfhli mộfxvjt chuyệuxbnn sẽynam đmfhlưldcxkrbfc sốebyxng vui vẻkrbftlnrn. Tôazmli khuyêwdnjn nêwdnjn quêwdnjn.” Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa hừwtrp lạqivlnh: “Cậtypou tưldcxqrjzng Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln thậtypot sựzege thíyrfdch hợkrbfp vớwexii Tốebyx Diệuxbnp sao? Tốebyx Diệuxbnp nêwdnjn tìxkssm mộfxvjt ngưldcxayhyi đmfhlàkrbfn ôazmlng khôazmlng cólxtzkiuidehdm, yêwdnjn ổtlnrn sốebyxng nốebyxt cuộfxvjc đmfhlayhyi nàkrbfy.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham chìxkssm vàkrbfo suy tưldcx.

“Nhưldcxng màkrbf, cậtypou nólxtzi đmfhlúyfnbng.” Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa đmfhltlnri giọfxamng: “Quảmlun thựzegec tôazmli rấicqjt đmfhlebyx kỵumqr vớwexii Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln, vìxkssazmli thậtypot sựzege rấicqjt yêwdnju Tốebyx Diệuxbnp.”

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham nhưldcxwexing màkrbfy nhìxkssn anh ta.

“Đfxamàkrbfn ôazmlng đmfhldehdu íyrfdch kỷzrte. Đfxamebyxi vớwexii Lâdehdm Yêwdnju Yêwdnju, côazmlicqjy đmfhlãkiui từwtrpng thuộfxvjc vềdehdazmli, bịcokd Diệuxbnp Uyêwdnjn cưldcxwexip mấicqjt, chắknfuc chắknfun tôazmli khôazmlng thểdjlb nuốebyxt cụzsrwc tứqyqec nàkrbfy xuốebyxng. Còrxqun đmfhlebyxi vớwexii Tốebyx Diệuxbnp, tôazmli muốebyxn bảmluno vệuxbnazmlicqjy nhiềdehdu hơtlnrn. Tôazmli cảmlunm thấicqjy, Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln vốebyxn dĩicqj khôazmlng bảmluno vệuxbn nổtlnri côazmlicqjy.” Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa lạqivlnh lùcwcwng lêwdnjn tiếldcxng.

Kỷzrte Đfxamôazmlng Nham cưldcxayhyi khẩqytiy: “Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa! Anh suy nghĩicqj trêwdnjn trờayhyi rồwtwzi. Trêwdnjn đmfhlayhyi nàkrbfy, khôazmlng phảmluni chỉomaoxkssnh anh muốebyxn bảmluno vệuxbn Tốebyx Diệuxbnp.”

Đfxaminh Tưldcx Thừwtrpa khôazmlng quan tâdehdm…

Khi Tốebyx Diệuxbnp quay vềdehd tứqyqe hợkrbfp việuxbnn, vừwtrpa hay nhìxkssn thấicqjy Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln chuẩqytin bịcokd ra khỏheyui nhàkrbf. Côazml sữiwzxng ngưldcxayhyi giâdehdy lámfhlt, hỏheyui anh đmfhlcokdnh đmfhli đmfhlâdehdu. Thấicqjy côazml vềdehdiwzxkrbfng anh đmfhlãkiui thởqrjz phàkrbfo nhẹmabm nhõiwzxm. Anh đmfhlyzzwt chìxkssa khólxtza xe xuốebyxng, kéenzzo côazmlkrbfo lòrxqung.

“Sao lạqivli muốebyxn tớwexii căpytqn nhàkrbfatnf vậtypoy?” Anh khẽynam hỏheyui.

Vừwtrpa vềdehd nhàkrbf anh đmfhlãkiui đmfhlfxamc đmfhlưldcxkrbfc mẩqytiu giấicqjy nhắknfun.

“Anh đmfhlcokdnh đmfhli tìxkssm em àkrbf?” Tốebyx Diệuxbnp hỏheyui vớwexii vẻkrbf kỳwasn lạqivl.

Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln khôazmlng thừwtrpa nhậtypon nhưldcxng cũatnfng khôazmlng phủcdej nhậtypon, chỉomao dặyzzwn dòrxqu: “Sau nàkrbfy đmfhlwtrpng tớwexii đmfhlólxtz nữiwzxa!”

“Tạqivli sao vậtypoy?” Côazml hỏheyui.

Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln nhìxkssn côazml mấicqjy giâdehdy rồwtwzi giữiwzx lấicqjy đmfhldxhgu côazml, hôazmln khẽynamwdnjn trámfhln: “Anh khôazmlng muốebyxn em thêwdnjm đmfhlau buồwtwzn.”

“Em chỉomao cảmlunm thấicqjy anh cứqyqe bịcokd cảmlunnh sámfhlt đmfhliềdehdu tra đmfhli đmfhliềdehdu tra lạqivli nhưldcx vậtypoy oan ứqyqec lắknfum, thếldcxwdnjn đmfhlcokdnh quay vềdehd đmfhlólxtzxkssm mộfxvjt sốebyx chứqyqeng cứqyqe, em…”

“Chuyệuxbnn nàkrbfy em đmfhlwtrpng nhúyfnbng tay vàkrbfo!” Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln bấicqjt ngờayhy ngắknfut lờayhyi côazml, ngữiwzx khíyrfdlxtz phầdxhgn nặyzzwng nềdehd.

Tốebyx Diệuxbnp im bặyzzwt.

azml nuốebyxt xuốebyxng câdehdu đmfhlcokdnh nólxtzi: Em tìxkssm thấicqjy mộfxvjt bứqyqec ảmlunnh đmfhlámfhlng nghi.

“Ừtypom…” Côazml dựzegea vàkrbfo ngưldcxayhyi anh, khẽynam ôazmlm lấicqjy lưldcxng anh: “Em biếldcxt rồwtwzi!”

lxtz lẽynam Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln cũatnfng nhậtypon ra ngữiwzx đmfhliệuxbnu củcdeja mìxkssnh cólxtz vấicqjn đmfhldehd. Anh thởqrjzkrbfi, dịcokdu giọfxamng dỗodsskrbfnh: “Anh khôazmlng cólxtz ýatnf trámfhlch em, chỉomao khôazmlng muốebyxn em mấicqjt côazmlng đmfhlau lòrxqung vìxkss chuyệuxbnn nàkrbfy thôazmli!”

azml ngẩqyting đmfhldxhgu lêwdnjn, cốebyx gắknfung gưldcxkrbfng cưldcxayhyi: “Anh muốebyxn đmfhldjlb em thấicqjy vớwexii khảmlunpytqng củcdeja mìxkssnh, anh cólxtz thểdjlb dẹmabmp yêwdnjn, đmfhlúyfnbng khôazmlng?”

Khólxtze môazmli Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln cũatnfng thấicqjp thoámfhlng mộfxvjt nụzsrwldcxayhyi, rấicqjt khẽynam. Anh giơtlnr tay xoa lêwdnjn mámfhli tólxtzc côazml, dịcokdu dàkrbfng đmfhlámfhlp: “Em phảmluni tin anh!”

Tốebyx Diệuxbnp khẽynam gậtypot đmfhldxhgu.

Anh giơtlnr tay ôazmlm côazmlkrbfo lòrxqung, siếldcxt rấicqjt chặyzzwt.

Nhưldcxng hàkrbfng lôazmlng màkrbfy củcdeja Tốebyx Diệuxbnp lạqivli từwtrp từwtrp nhíyrfdu chặyzzwt lạqivli…

“Giámfhlc quan thứqyqemfhlu nólxtzi vớwexii chịcokd rằwtwzng, trong nhàkrbf họfxam Diệuxbnp chắknfuc chắknfun cólxtz chứqyqea bíyrfd mậtypot gìxkss đmfhlólxtz.”

azmlm sau, sau khi Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln bịcokd việuxbnn kiểdjlbm sámfhlt mờayhyi tớwexii mộfxvjt lầdxhgn nữiwzxa, Tốebyx Diệuxbnp hẹmabmn gặyzzwp Tốebyx Khảmluni.

Hai ngưldcxayhyi hẹmabmn nhau ởqrjz trung tâdehdm thưldcxơtlnrng mạqivli quốebyxc tếldcx Thiêwdnjn Giớwexii.

Đfxamang giờayhykrbfm việuxbnc nêwdnjn ởqrjz đmfhlâdehdy cũatnfng khôazmlng đmfhlôazmlng ngưldcxayhyi.

Hiếldcxm khi đmfhlưldcxkrbfc hôazmlm thờayhyi tiếldcxt mámfhlt mẻkrbf. Hai ngưldcxayhyi ngồwtwzi mộfxvjt vịcokd tríyrfd ngoàkrbfi trờayhyi củcdeja mộfxvjt quámfhln cafe. Cafe cólxtz ngon khôazmlng khôazmlng quan trọfxamng, quan trọfxamng làkrbf chuyệuxbnn họfxam sắknfup nólxtzi. Diệuxbnp Lan cũatnfng đmfhli theo nhưldcxng con béenzz khôazmlng nghe câdehdu chuyệuxbnn củcdeja hai ngưldcxayhyi họfxamkrbf đmfhli dạqivlo quanh mấicqjy cửiwzxa hàkrbfng gầdxhgn đmfhlólxtz, sau đmfhlólxtz ngồwtwzi xuốebyxng mộfxvjt bậtypoc thềdehdm cámfhlch đmfhlólxtz khôazmlng xa, cho mấicqjy chúyfnb chim nhỏheyu ăpytqn, ngoan ngoãkiuin nhưldcx mộfxvjt đmfhlqyqea trẻkrbf.

Sởqrjzicqj khôazmlng đmfhldjlb con béenzz nghe vìxkss cuộfxvjc nólxtzi chuyệuxbnn bàkrbfn tớwexii bốebyx mẹmabmlxtz, trámfhlnh mặyzzwt vẫgjlmn tốebyxt hơtlnrn.

Mocha rấicqjt lạqivlnh, Tốebyx Diệuxbnp thậtypom chíyrfdrxqun quêwdnjn cảmlun cho đmfhlưldcxayhyng.

azml đmfhlưldcxa cho Tốebyx Khảmluni xem bứqyqec ảmlunnh lấicqjy ra từwtrp nhàkrbf họfxam Diệuxbnp, sau đmfhlólxtz bổtlnr sung thêwdnjm mộfxvjt câdehdu vớwexii vẻkrbf thầdxhgn bíyrfd.

Tốebyx Khảmluni cầdxhgm xem, trầdxhgm tưldcx suy nghĩicqj.

“Phòrxqung sámfhlch đmfhlólxtz chỉomaolxtz chúyfnb hai vàkrbf thíyrfdm hai sửiwzx dụzsrwng, nhữiwzxng ngưldcxayhyi làkrbfm khámfhlc cùcwcwng lắknfum chỉomaokrbfo dọfxamn dẹmabmp. Thếldcxwdnjn dấicqju nhâdehdn đmfhlheyu trêwdnjn bứqyqec ảmlunnh nàkrbfy, chắknfuc chắknfun hai ngưldcxayhyi họfxam khôazmlng trámfhlnh khỏheyui liêwdnjn can.” Tốebyx Diệuxbnp chau màkrbfy, lầdxhgn lưldcxkrbft phâdehdn tíyrfdch: “Hơtlnrn nữiwzxa chịcokd vừwtrpa mớwexii biếldcxt trưldcxwexic khi mấicqjt bốebyx chịcokd đmfhldehdu ăpytqn đmfhlwtwz ăpytqn do chúyfnb hai nấicqju. Phòrxqung củcdeja chúyfnb hai lạqivli cólxtz thêwdnjm mộfxvjt sốebyx đmfhldxhgu sámfhlch mớwexii, đmfhldehdu cólxtz liêwdnjn quan tớwexii câdehdy cỏheyukrbf thứqyqec ăpytqn. Chịcokd cảmlunm thấicqjy…”

lxtzi tớwexii đmfhlâdehdy, Tốebyx Diệuxbnp nhìxkssn vềdehd phíyrfda Diệuxbnp Lan, cólxtz chúyfnbt chầdxhgn chừwtrp.

“Chịcokd cảmlunm thấicqjy cámfhli chếldcxt củcdeja bốebyx chịcokdlxtz liêwdnjn quan tớwexii chúyfnb hai củcdeja chịcokd?” Tốebyx Khảmluni bổtlnr sung nốebyxt.

“Chịcokd khôazmlng biếldcxt nữiwzxa, chỉomao cảmlunm thấicqjy khôazmlng ổtlnrn. Nếldcxu thậtypot sựzegekrbf do chúyfnb hai làkrbfm, vậtypoy thìxkss chuyệuxbnn nàkrbfy quámfhl đmfhlámfhlng sợkrbf rồwtwzi.” Tốebyx Diệuxbnp vòrxqurxqu tay, thởqrjzkrbfi: “Cólxtz thểdjlbxkss chịcokd cảmlunm thấicqjy chuyệuxbnn nàkrbfy quámfhl trùcwcwng hợkrbfp, rồwtwzi nghĩicqj tớwexii chuyệuxbnn lầdxhgn trưldcxwexic nhàkrbf họfxam Diệuxbnp cólxtz ma, càkrbfng nghĩicqjkrbfng cảmlunm thấicqjy đmfhlámfhlng nghi.”

Tốebyx Khảmluni đmfhlyzzwt bứqyqec ảmlunnh xuốebyxng: “Chuyệuxbnn ma quỷzrte đmfhlólxtz chẳctewng phảmluni đmfhlãkiui đmfhliềdehdu tra ra rồwtwzi sao?”

“Nhưldcxng trong nhậtypot kýatnf, bốebyx chịcokd lạqivli khẳctewng đmfhlcokdnh đmfhlãkiui nhìxkssn thấicqjy mẹmabm chịcokd, chuyệuxbnn nàkrbfy rấicqjt đmfhlámfhlng nghi.”

Tốebyx Khảmluni ngẫgjlmm nghĩicqj: “Khi ấicqjy Tiểdjlbu Giảmlun dởqrjz tròrxqu giảmlun ma giảmlun quỷzrte trong nhàkrbf họfxam Diệuxbnp, bốebyx chịcokd nhìxkssn nhầdxhgm cũatnfng làkrbf chuyệuxbnn bìxkssnh thưldcxayhyng thôazmli.”

“Nhưldcxng bốebyx chịcokd chưldcxa lúyfnb lẫgjlmn tớwexii mứqyqec khẳctewng đmfhlcokdnh đmfhlólxtzkrbf mẹmabm chịcokd.” Tốebyx Diệuxbnp hạqivl thấicqjp giọfxamng: “Chịcokd nghi ngờayhy, Tiểdjlbu Giảmlun giảmlun ma chỉomaokrbf mộfxvjt mặyzzwt thôazmli, cólxtz thểdjlbyfnbc đmfhlólxtz bốebyx chịcokd đmfhlãkiui nhìxkssn thấicqjy mẹmabm chịcokd thậtypot.”

Tốebyx Khảmluni rùcwcwng mìxkssnh: “Chịcokd! Chịcokd đmfhlwtrpng càkrbfng nólxtzi càkrbfng vôazmlatnf đmfhli!”

“Ýheyu củcdeja chịcokdkrbfyfnbc ấicqjy tinh thầdxhgn củcdeja bốebyx chịcokdlxtz thểdjlb khôazmlng đmfhlưldcxkrbfc tốebyxt. Ôdjlbng ấicqjy sẽynam nảmluny sinh mộfxvjt sốebyxmluno giámfhlc, hơtlnrn nữiwzxa còrxqun coi ảmluno giámfhlc làkrbf sựzege thậtypot đmfhlãkiui xảmluny ra.” Tốebyx Diệuxbnp nhấicqjn mạqivlnh: “Nhữiwzxng đmfhliềdehdu ôazmlng ấicqjy ghi chéenzzp trong nhậtypot kýatnf hoàkrbfn toàkrbfn khôazmlng phảmluni sựzege nhung nhớwexi, tôazmln kíyrfdnh củcdeja mộfxvjt ngưldcxayhyi còrxqun sốebyxng dàkrbfnh cho mộfxvjt ngưldcxayhyi đmfhlãkiui mấicqjt, màkrbf nhưldcx hai ngưldcxayhyi đmfhlang thựzegec sựzege sốebyxng cùcwcwng nhau.”

“Chịcokd nghi ngờayhy chúyfnb hai?” Tốebyx Khảmluni khẽynam hỏheyui: “Cólxtz mộfxvjt đmfhliểdjlbm cólxtz thểdjlb chịcokd khôazmlng biếldcxt, bấicqjt luậtypon làkrbf vụzsrw ámfhln bốebyx chịcokd qua đmfhlayhyi hay vụzsrw ámfhln Diệuxbnp Ngọfxamc bịcokd giếldcxt, cảmlunnh sámfhlt đmfhldehdu đmfhlãkiui đmfhliềdehdu tra chúyfnb hai chịcokd. Mấicqjy cuốebyxn sámfhlch màkrbf chịcokdlxtzi em đmfhldehdu biếldcxt. Nghe phíyrfda cảmlunnh sámfhlt nólxtzi, chúyfnbng khôazmlng gìxkss đmfhlámfhlng nghi. Họfxam thậtypom chíyrfd đmfhlãkiuixkssm mộfxvjt sốebyx nhàkrbf thựzegec vậtypot họfxamc vàkrbf dinh dưldcxczsfng họfxamc nhưldcxng khôazmlng đmfhliềdehdu tra ra đmfhlưldcxkrbfc vấicqjn đmfhldehd.”

“Nhưldcxng bứqyqec ảmlunnh nàkrbfy phảmluni giảmluni thíyrfdch thếldcxkrbfo đmfhlâdehdy?” Tốebyx Diệuxbnp gõiwzxkrbfo dấicqju nhâdehdn đmfhlheyu trêwdnjn bứqyqec ảmlunnh.

Tốebyx Khảmluni thởqrjzkrbfi: “Đfxamâdehdy khôazmlng thểdjlb lấicqjy làkrbfm chứqyqeng cứqyqe trựzegec tiếldcxp. Nhưldcxng nólxtz quảmlun thựzegec rấicqjt đmfhlámfhlng ngờayhy, cólxtz lẽynam phíyrfda cảmlunnh sámfhlt thậtypot sựzege đmfhlãkiui bỏheyulxtzt đmfhliềdehdu gìxkss đmfhlólxtz.”

“Còrxqun mộfxvjt chuyệuxbnn nữiwzxa.” Tốebyx Diệuxbnp trởqrjzwdnjn ấicqjp úyfnbng.

Tốebyx Khảmluni nhìxkssn côazml.

“Chịcokd cảmlunm thấicqjy… Bámfhlch Ngạqivln cũatnfng rấicqjt kỳwasn lạqivl.”

Tốebyx Khảmluni nhưldcxwexing màkrbfy: “Anh rểdjlb?”

“Phảmluni! Hôazmlm qua chịcokdlxtz vềdehdpytqn nhàkrbfatnf. Kếldcxt quảmlun anh ấicqjy rấicqjt căpytqng thẳctewng, thậtypom chíyrfdrxqun chẳctewng hỏheyui chịcokd vềdehd đmfhlólxtzlxtz phámfhlt hiệuxbnn gìxkss khôazmlng.” Tốebyx Diệuxbnp nhíyrfdu màkrbfy: “Đfxamưldcxơtlnrng nhiêwdnjn, chắknfuc chắknfun khôazmlng phảmluni chịcokd nghi ngờayhyxkss anh ấicqjy, chỉomao cảmlunm thấicqjy cólxtz lẽynam anh ấicqjy biếldcxt chuyệuxbnn gìxkss đmfhlólxtzkrbf khôazmlng chịcokdu nólxtzi.”

“Chắknfuc tạqivli chịcokd nhạqivly cảmlunm quámfhl thôazmli!”

“Nhưldcxng đmfhlâdehdy khôazmlng giốebyxng tíyrfdnh cámfhlch củcdeja Bámfhlch Ngạqivln.” Tốebyx Diệuxbnp lo lắknfung: “Chuyệuxbnn chịcokdkrbf anh ấicqjy bịcokd ngưldcxayhyi ta tậtypop kíyrfdch ởqrjz Nam Phi bâdehdy giờayhy anh ấicqjy khôazmlng nhắknfuc tớwexii mộfxvjt chữiwzx. Vậtypoy thìxkss chỉomaolxtz thểdjlb chứqyqeng tỏheyu, hoặyzzwc làkrbf anh ấicqjy khôazmlng đmfhliềdehdu tra ra, hoặyzzwc làkrbf anh ấicqjy đmfhlãkiui biếldcxt thừwtrpa làkrbf do ai làkrbfm.”

“Biếldcxt đmfhlâdehdu làkrbf khảmlunpytqng đmfhldxhgu tiêwdnjn.”

“Vớwexii khảmlunpytqng củcdeja anh ấicqjy màkrbfatnfng khôazmlng tra ra kẻkrbfkrbfo sai ngưldcxayhyi làkrbfm thìxkss kẻkrbf đmfhlólxtzatnfng thầdxhgn thôazmlng quảmlunng đmfhlqivli quámfhl rồwtwzi.”

Tốebyx Khảmluni trầdxhgm mặyzzwc.

“Nếldcxu tấicqjt cảmlun mọfxami chuyệuxbnn đmfhldehdu liêwdnjn quan tớwexii chúyfnb hai củcdeja chịcokd, thìxkss tạqivli sao anh rểdjlb phảmluni bao che? Đfxamiềdehdu nàkrbfy khôazmlng phùcwcw hợkrbfp logíyrfdc.” Rấicqjt lâdehdu sau, cậtypou đmfhlưldcxa ra mộfxvjt nghi vấicqjn.

Phảmluni, đmfhlâdehdy cũatnfng làkrbf đmfhliểdjlbm màkrbf Tốebyx Diệuxbnp nghĩicqj khôazmlng ra.

“Chịcokd! Chịcokdwdnjn tâdehdm đmfhli. Cảmlunnh sámfhlt vẫgjlmn còrxqun lầdxhgn lữiwzxa chưldcxa kếldcxt ámfhln, mụzsrwc đmfhlíyrfdch chíyrfdnh làkrbf muốebyxn tìxkssm ra hung thủcdej thựzegec sựzege. Kẻkrbf đmfhlólxtz chắknfuc chắknfun sẽynam phảmluni sa lưldcxwexii thôazmli.”

Tốebyx Diệuxbnp thởqrjzkrbfi nặyzzwng nềdehd, chốebyxng cằwtwzm: “Chịcokd chỉomao cảmlunm thấicqjy hìxkssnh nhưldcxmfhlch Ngạqivln cólxtz chuyệuxbnn gìxkss giấicqju chịcokd. Cảmlunm giámfhlc nàkrbfy cựzegec kỳwasn khólxtz chịcokdu!”

“Cólxtz thểdjlb anh ấicqjy khôazmlng muốebyxn chịcokd quámfhl lo lắknfung.” Tốebyx Khảmluni cấicqjt kỹkrbf tấicqjm ảmlunnh đmfhli: “Tạqivlm thờayhyi em sẽynam giữiwzxlxtz.”

Tốebyx Diệuxbnp lậtypop tứqyqec giữiwzx chặyzzwt tay Tốebyx Khảmluni: “Em cũatnfng đmfhlang nghi ngờayhy phảmluni khôazmlng? Tốebyx Khảmluni! Em phảmluni nólxtzi thậtypot đmfhli.”

Tốebyx Khảmluni uốebyxng mộfxvjt ngụzsrwm cafe, sau đmfhlólxtz đmfhlyzzwt chiếldcxc támfhlch xuốebyxng, đmfhldjlb mặyzzwc côazmlenzzo mộfxvjt tay mìxkssnh: “Thậtypot ra, so vớwexii chúyfnb hai củcdeja chịcokd, em nghi ngờayhy thíyrfdm hai củcdeja chịcokdtlnrn.”

Hảmlun?

Tốebyx Diệuxbnp ngẩqytin ngưldcxayhyi.

“Khi Diệuxbnp Lan lêwdnjn cơtlnrn nghiệuxbnn, bàkrbf ta vìxkss khôazmlng đmfhlàkrbfnh lòrxqung đmfhlãkiui cho Diệuxbnp Lan híyrfdt ma túyfnby.” Tốebyx Khảmluni đmfhlèdjlb giọfxamng xuốebyxng rấicqjt thấicqjp: “Mộfxvjt ngưldcxayhyi bìxkssnh thưldcxayhyng tạqivli sao cólxtz thểdjlb kiếldcxm đmfhlưldcxkrbfc ma túyfnby? Hôazmlm qua em cólxtzlxtzng giólxtz hỏheyui, bàkrbf ta nólxtzi làkrbf củcdeja mộfxvjt ngưldcxayhyi bạqivln củcdeja bạqivln mìxkssnh, chuyêwdnjn kinh doanh mấicqjy thứqyqe phi phámfhlp. Bàkrbf ta xólxtzt Diệuxbnp Lan, thậtypot sựzege khôazmlng còrxqun cámfhlch nàkrbfo khámfhlc nêwdnjn mớwexii hỏheyui tớwexii ma túyfnby. Em rấicqjt nghi ngờayhyyrfdnh châdehdn thựzegec trong lờayhyi nólxtzi củcdeja bàkrbf ta. Ngoàkrbfi ra, hôazmlm Diệuxbnp Ngọfxamc bịcokd giếldcxt, chúyfnb hai chịcokdatnfng khôazmlng cólxtzqrjz hiệuxbnn trưldcxayhyng, còrxqun bàkrbf ta thìxkss đmfhlãkiui ra vềdehd sớwexim, họfxam cho lờayhyi khai nhưldcx vậtypoy, phảmluni khôazmlng?”

Tốebyx Diệuxbnp gậtypot đmfhldxhgu.

“Họfxam đmfhlưldcxkrbfc loạqivli khỏheyui diệuxbnn tìxkssnh nghi vìxksslxtz Diệuxbnp Lan làkrbfm chứqyqeng. Nhưldcxng theo nhưldcx em đmfhlưldcxkrbfc biếldcxt, mỗodssi khi Diệuxbnp Lan lêwdnjn cơtlnrn nghiệuxbnn vốebyxn dĩicqj khôazmlng biếldcxt ngưldcxayhyi nàkrbfo đmfhlang ởqrjzwdnjn cạqivlnh côazmlicqjy. Thếldcxwdnjn, tốebyxi hôazmlm đmfhlólxtz sao cólxtz thểdjlb chứqyqeng minh chúyfnb thíyrfdm hai củcdeja chịcokdyfnbc nàkrbfo cũatnfng ởqrjz nhàkrbf đmfhlưldcxkrbfc?” Tốebyx Khảmluni dằwtwzn mạqivlnh.

Tốebyx Diệuxbnp giậtypot mìxkssnh, sốebyxng lưldcxng chợkrbft lạqivlnh toámfhlt.

“Vìxkss vậtypoy, vụzsrw ámfhln nàkrbfy chắknfuc chắknfun khôazmlng đmfhlơtlnrn giảmlunn. Nếldcxu cámfhli chếldcxt củcdeja Diệuxbnp Ngọfxamc cólxtz liêwdnjn quan tớwexii nhàkrbf họfxam Diệuxbnp thìxkssmfhli chếldcxt củcdeja bốebyx chịcokd sẽynamkrbfng thêwdnjm kỳwasn lạqivl. Thậtypom chíyrfd em cólxtz thểdjlb nghi ngờayhy, cólxtz ngưldcxayhyi đmfhlãkiui vạqivlch ra cảmlun mộfxvjt kếldcx hoạqivlch tỉomao mỉomao, bắknfut đmfhldxhgu ngay từwtrpmfhli chếldcxt củcdeja bốebyx chịcokd.”

azml hấicqjp củcdeja Tốebyx Diệuxbnp càkrbfng trởqrjzwdnjn dồwtwzn dậtypop.

“Tấicqjt cảmlun chỉomaokrbf suy đmfhlmfhln củcdeja chúyfnbng ta màkrbf thôazmli, thếldcxwdnjn chịcokdwdnjn tâdehdm đmfhli, em nhấicqjt đmfhlcokdnh sẽynam giúyfnbp chịcokd đmfhliềdehdu tra vụzsrwkrbfy.”

Tốebyx Diệuxbnp gậtypot đmfhldxhgu nặyzzwng nềdehd

Đfxamicqjt trờayhyi, âdehdm u mộfxvjt cámfhlch đmfhlámfhlng sợkrbf.

krbfo lúyfnbc Tốebyx Diệuxbnp còrxqun đmfhlang trằwtwzn trọfxamc trong giấicqjc mơtlnr, côazml bịcokd tiếldcxng chuôazmlng đmfhliệuxbnn thoạqivli gấicqjp gámfhlp đmfhlámfhlnh thứqyqec. Côazml nhậtypon mámfhly, mấicqjy giâdehdy sau bỗodssng ngồwtwzi bậtypot dậtypoy, cảmlun ngưldcxayhyi chấicqjn đmfhlfxvjng.

Đfxamúyfnbng lúyfnbc Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln đmfhli mua quàkrbfmfhlng quay vềdehd, đmfhlcokdnh gọfxami côazml dậtypoy ăpytqn sámfhlng. Thấicqjy côazml đmfhldxhgu tólxtzc rồwtwzi bùcwcw ngồwtwzi ởqrjz đmfhlólxtz, anh tòrxqurxqu hỏheyui: “Em sao thếldcx?”

Chiếldcxc di đmfhlfxvjng đmfhlãkiui trưldcxkrbft xuốebyxng khỏheyui tai từwtrpdehdu. Ngólxtzn tay Tốebyx Diệuxbnp run rẩqytiy. Côazml nhìxkssn vềdehd phíyrfda Niêwdnjn Bámfhlch Ngạqivln, thanh âdehdm kinh hoàkrbfng: “Diệuxbnp… Diệuxbnp Uyêwdnjn… Anh ấicqjy… chếldcxt rồwtwzi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.