Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 12-Chương 536 : Em và anh không thân thiết đến vậy

    trước sau   
Tấgehut cảtfrj xảtfrjy ra quáfbic nhanh, đhnfcếvapin nỗlyqdi Diệvapip Uyêmecjn trởethu tay khôugvwng kịbecjp.

Tấgehut cảtfrjsoorng quáfbic dữkllq dộzyeui, đhnfcếvapin nỗlyqdi khi chiếvapic đhnfcèwmren bàzeiin vang lêmecjn tiếvaping vỡbnqg tan, sốcsasng lưgjnmng Diệvapip Uyêmecjn cũsoorng lạcsasnh ngắshust, giốcsasng nhưgjnmqrfi mộzyeut con rếvapit đhnfcang bòpssrmecjn sốcsasng lưgjnmng làzeiim ngưgjnmxgwoi ta khôugvwng khỏmjqfi rùqzasng mìvlwvnh. Anh ấgehuy nghĩvlwv chiếvapic đhnfcèwmren đhnfcóqrfizeii đhnfcrxhop vàzeiio đhnfcuxoiu mìvlwvnh thìvlwv chắshusc chắshusn sẽufhs phảtfrji băctrxng bóqrfi mớlgbai cóqrfi thểugsl đhnfci ra khỏmjqfi văctrxn phòpssrng nàzeiiy.

Diệvapip Uyêmecjn khôugvwng rõqwuf Tốcsas Diệvapip bịbecjzeiim sao. Tuy rằuhltng côugvw em gáfbici nàzeiiy củksypa anh trưgjnmlgbac nay tíaupbnh khíaupb đhnfcãgehuqrfi phầuxoin cổkkgx quáfbici, nhưgjnmng chưgjnma bao giờxgwo thấgehuy tíaupbnh khíaupbqrfi thay đhnfckkgxi hoàzeiin toàzeiin nhưgjnm vậrxhoy, lạcsasi còpssrn ra tay tàzeiin đhnfczyeuc vớlgbai anh ấgehuy. Cho dùqzas trưgjnmlgbac đhnfcâslvqy quan hệvapi củksypa nóqrfi vớlgbai nhàzeii họzeii Diệvapip cóqrfi tệvapi đhnfcếvapin thếvapizeiio cũsoorng chưgjnma bao giờxgwo ra tay đhnfcáfbicnh ngưgjnmxgwoi.

“Tiểugslu Diệvapip…”

“Diệvapip Uyêmecjn! Anh làzeii đhnfcixmz mặgsgqt ngưgjnmxgwoi dạcsas thúgsgq! Đsazciodpng cóqrfi gọzeiii têmecjn thâslvqn mậrxhot nhưgjnm thếvapi, em khôugvwng cóqrfi thâslvqn thiếvapit vớlgbai anh nhưgjnm vậrxhoy đhnfcâslvqu!” Tốcsas Diệvapip gàzeiio lêmecjn. Vừiodpa nóqrfii, côugvw lạcsasi tiệvapin tay vớlgba lấgehuy bìvlwvnh tràzeii trêmecjn mặgsgqt bàzeiin, tiếvapip tụznkpc néuzzzm vềgslq phíaupba Diệvapip Uyêmecjn.

Lầuxoin nàzeiiy thìvlwv chiếvapic bìvlwvnh tửsazc sa* bịbecjuzzzm thẳzsthng lêmecjn tưgjnmxgwong, nắshusp bìvlwvnh tan náfbict.


*Tửsazc sa: Mộzyeut loạcsasi đhnfcgehut séuzzzt, cóqrfi nhiềgslqu ởethu Nghi Hưgjnmng, Giang Tôugvw. Đsazcgehut rấgehut mịbecjn, hàzeiim lưgjnmeezang sắshust cao, sau khi nung cóqrfizeiiu nâslvqu đhnfcmjqf, tíaupbm đhnfcen, chủksyp yếvapiu dùqzasng làzeiim đhnfcixmz tràzeii.


“Tốcsas Diệvapip! Em pháfbict đhnfcmecjn cáfbici gìvlwv vậrxhoy? Ai mặgsgqt ngưgjnmxgwoi dạcsas thúgsgq? Em ăctrxn nóqrfii vớlgbai anh trai em thếvapi đhnfcgehuy àzeii?” Diệvapip Uyêmecjn thấgehuy lạcsasi cóqrfi thứkuzjvlwv đhnfcóqrfi bay tớlgbai, lậrxhop tứkuzjc quáfbict nạcsast.

“Anh còpssrn mặgsgqt mũsoori làzeiim anh trai em àzeii? Em thèwmrem vàzeiio! Chỉugsl riêmecjng mấgehuy chuyệvapin bẩfobbn thỉugslu anh đhnfcãgehuzeiim, em chỉugsl muốcsasn chưgjnma bao giờxgwo quen biếvapit anh!”

Diệvapip Uyêmecjn néuzzz tráfbici tráfbicnh phảtfrji, vôugvwqzasng cựwmrec khổkkgx.

Tốcsas Diệvapip từiodp nhỏmjqf đhnfcãgehu đhnfcưgjnmeezac Tốcsas Đsazcôugvwng rèwmren giũsoora. Tuy khôugvwng phảtfrji cao thủksypvlwv vềgslqqwufugvwng, nhưgjnmng xéuzzzt vềgslq khoảtfrjn nhanh mắshust nhanh tay thìvlwv vẫvyzmn trêmecjn cơceiq Diệvapip Uyêmecjn. Thếvapizeii, côugvwuzzzm lia lịbecja, lạcsasi rấgehut chuẩfobbn. Lầuxoin nàzeiio cũsoorng khiếvapin Diệvapip Uyêmecjn bịbecj dồixmzn vàzeiio châslvqn tưgjnmxgwong, khôugvwng còpssrn đhnfcưgjnmxgwong lùqzasi.

Cuốcsasi cùqzasng Diệvapip Uyêmecjn mệvapit nhoàzeiii, chỉugsl muốcsasn giơceiq ngay cờxgwo trắshusng đhnfcuxoiu hàzeiing, khôugvwng ngừiodpng van vỉugsl: “Bàzeiiugvw ơceiqi, anh xin em! Cho dùqzas em cóqrfi giếvapit ngưgjnmxgwoi cũsoorng phảtfrji cho đhnfccsasi phưgjnmơceiqng biếvapit vìvlwv sao mìvlwvnh phảtfrji chếvapit chứkuzj?”

“Anh còpssrn mặgsgqt dàzeiiy giảtfrj vờxgwougvw tộzyeui? Anh đhnfcãgehuzeiim gìvlwvmecju Yêmecju còpssrn khôugvwng rõqwuf sao?”

Diệvapip Uyêmecjn ngẩfobbn ngưgjnmxgwoi.

Nhâslvqn lúgsgqc anh ấgehuy đhnfcang ngâslvqy ngốcsasc, Tốcsas Diệvapip rảtfrjo bưgjnmlgbac tớlgbai trưgjnmlgbac, dùqzasng chiêmecju bắshust tóqrfim bẻeeza quặgsgqt tay Diệvapip Uyêmecjn ra sau lưgjnmng, làzeiim anh ấgehuy kêmecju la oai oáfbici. Nhưgjnmng Tốcsas Diệvapip khôugvwng đhnfcbecjnh tha cho anh ấgehuy. Côugvwqzasng sứkuzjc, đhnfcèwmre cảtfrjgjnmơceiqng mặgsgqt anh ấgehuy xuốcsasng mặgsgqt bàzeiin, đhnfcixmzng thờxgwoi lạcsasi tiếvapip tụznkpc dùqzasng sứkuzjc mạcsasnh hơceiqn.

Diệvapip Uyêmecjn kêmecju ầuxoim ĩvlwv nhưgjnm lợeezan sắshusp lêmecjn lòpssr mổkkgx.

“Tốcsas Diệvapip! Anh làzeii anh trai em! Em đhnfcbecjnh ra tay tàzeiin đhnfczyeuc thậrxhot sao?” Anh ấgehuy sốcsast sắshusng.

“Anh màzeii khôugvwng phảtfrji anh trai em, em đhnfcãgehu đhnfcâslvqm cho anh mộzyeut nháfbict dao rồixmzi!” Tốcsas Diệvapip tàzeiin nhẫvyzmn nóqrfii.

Tiếvaping kêmecju la củksypa Diệvapip Uyêmecjn nhưgjnm sắshusp lậrxhot tung cảtfrj trầuxoin nhàzeii.


gsgqc trưgjnmlgbac Kỷceiq Đsazcôugvwng Nham thíaupbch giảtfrj vờxgwo yếvapiu đhnfcuốcsasi trưgjnmlgbac mặgsgqt Tốcsas Diệvapip, bịbecjugvw đhnfcáfbicnh đhnfcgehum kiểugslu gìvlwvsoorng khôugvwng đhnfcáfbicnh trảtfrj, làzeiim nhưgjnm sứkuzjc mìvlwvnh tróqrfii gàzeiipssrn chẳzsthng chặgsgqt. Nếvapiu khôugvwng cóqrfi lễynwl hộzyeui Natamu lầuxoin đhnfcóqrfi, Tốcsas Diệvapip tuyệvapit đhnfccsasi khôugvwng thểugsl nghĩvlwv rằuhltng Kỷceiq Đsazcôugvwng Nham cũsoorng làzeii mộzyeut cao thủksyp tầuxoim trung.

Nhưgjnmng Diệvapip Uyêmecjn thìvlwv khôugvwng giốcsasng Kỷceiq Đsazcôugvwng Nham.

Từiodp nhỏmjqf anh ấgehuy chưgjnma từiodpng tiếvapip xúgsgqc vớlgbai đhnfcáfbicnh đhnfcgehum, võqwuf thuậrxhot, cùqzasng lắshusm thìvlwv sau nàzeiiy lớlgban lêmecjn cóqrfi đhnfcgslqu đhnfcgsgqn tớlgbai phòpssrng tậrxhop thểugslvlwvnh màzeii thôugvwi. Nhưgjnmng đhnfcóqrfisoorng chỉugsl đhnfcugsl bảtfrjo đhnfctfrjm đhnfciềgslqu kiệvapin thểugsl lựwmrec vàzeii ngoạcsasi hìvlwvnh cho vịbecj tríaupbceiq trưgjnmethung màzeii thôugvwi. Diệvapip Uyêmecjn khôugvwng cóqrfi mấgehuy ngóqrfin võqwuf nhưgjnm Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn vàzeii Kỷceiq Đsazcôugvwng Nham. Thếvapimecjn, trưgjnmlgbac uy phong củksypa Tốcsas Diệvapip, anh ấgehuy mớlgbai thậrxhot sựwmre trởethu thàzeiinh kẻeeza “tróqrfii gàzeii khôugvwng chặgsgqt”.

mecjn ngoàzeiii văctrxn phòpssrng, Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn đhnfcang đhnfci vềgslq phíaupba nàzeiiy.

Trợeezavyzm củksypa Diệvapip Uyêmecjn nghe thấgehuy bêmecjn trong cóqrfi tiếvaping đhnfczyeung, ban đhnfcuxoiu cũsoorng khôugvwng chúgsgq ývyzmvlwvugvwgehuy biếvapit Tốcsas Diệvapip đhnfcãgehu đhnfci vàzeiio trong rồixmzi. Nhưgjnmng càzeiing nghe giọzeiing Diệvapip Uyêmecjn càzeiing thấgehuy khôugvwng bìvlwvnh thưgjnmxgwong, lạcsasi giốcsasng nhưgjnmqrfi thứkuzjvlwv đhnfckkgx vỡbnqg, rồixmzi cảtfrj tiếvaping quáfbict tháfbico củksypa Tốcsas Diệvapip.

gsgqc đhnfcóqrfiugvwgehuy mớlgbai cảtfrjm thấgehuy khôugvwng ổkkgxn, nhưgjnmng làzeii mộzyeut trợeezavyzm, côugvwgehuy khôugvwng dáfbicm tựwmre tiệvapin đhnfcfobby cửsazca vàzeiio xem cóqrfi chuyệvapin gìvlwv. Mộzyeut làzeii khôugvwng cóqrfi lờxgwoi dặgsgqn dòpssr củksypa chủksyp tịbecjch, lỗlyqdgehung xôugvwng vàzeiio nhưgjnm vậrxhoy làzeii khôugvwng hay. Hai làzeii, dẫvyzmu sao Tốcsas Diệvapip cũsoorng làzeii cổkkgx đhnfcôugvwng củksypa côugvwng ty, còpssrn làzeii em gáfbici củksypa chủksyp tịbecjch. Cho dùqzasqrfislvqu thuẫvyzmn thìvlwv mộzyeut ngưgjnmxgwoi ngoàzeiii nhưgjnmugvwgehuy cũsoorng khôugvwng giảtfrji quyếvapit đhnfcưgjnmeezac gìvlwv.

Thếvapizeii, ngưgjnmxgwoi trợeezavyzm vộzyeui vàzeiing đhnfci tìvlwvm Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn.

Hộzyeui nghĩvlwvsoorng vừiodpa kịbecjp kếvapit thúgsgqc. Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn đhnfcang dặgsgqn dòpssr trợeezavyzm củksypa mìvlwvnh hủksypy bỏmjqf mộzyeut sốcsas lịbecjch trìvlwvnh làzeiim việvapic thìvlwv trợeezavyzm củksypa Diệvapip Uyêmecjn chạcsasy tớlgbai, néuzzzt mặgsgqt lo lắshusng, nóqrfii rằuhltng cóqrfi chuyệvapin chẳzsthng làzeiinh.

Từiodpgjnmơceiqng mặgsgqt tưgjnmơceiqi tỉugslnh ban nãgehuy củksypa Tốcsas Diệvapip, Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn khôugvwng thểugslgjnmethung tưgjnmeezang ra liệvapiu sẽufhsqrfi chuyệvapin gìvlwv khôugvwng hay. Nhưgjnmng thấgehuy gưgjnmơceiqng mặgsgqt côugvwgehuy táfbici nhợeezat hẳzsthn đhnfci, íaupbt nhiềgslqu cũsoorng đhnfcãgehu thu húgsgqt đhnfcưgjnmeezac sựwmre chúgsgq ývyzm củksypa anh.

Sởethuvlwv chỉugslzeii íaupbt nhiềgslqu, vìvlwv anh biếvapit rõqwuf trưgjnmlgbac mắshust, hìvlwvnh nhưgjnm Diệvapip Uyêmecjn cũsoorng khôugvwng đhnfcshusc tộzyeui gìvlwv vớlgbai Tốcsas Diệvapip, cho dùqzasqrfizeiim loạcsasn lêmecjn cũsoorng khôugvwng đhnfcếvapin mứkuzjc quáfbic đhnfcáfbicng.

Nhưgjnmng khi đhnfci gầuxoin tớlgbai cửsazca, Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn quảtfrj thựwmrec đhnfcãgehu nghe thấgehuy tiếvaping gàzeiio đhnfcau đhnfclgban nhưgjnm bịbecj chọzeiic tiếvapit củksypa Diệvapip Uyêmecjn. Lúgsgqc nàzeiiy anh mớlgbai ývyzm thứkuzjc đhnfcưgjnmeezac mìvlwvnh đhnfcãgehu suy nghĩvlwv quáfbic đhnfcơceiqn giảtfrjn mọzeiii chuyệvapin. Anh rảtfrjo bưgjnmlgbac lêmecjn, đhnfcfobby cửsazca văctrxn phòpssrng ra.

Cảtfrjnh tưgjnmeezang trưgjnmlgbac mắshust khiếvapin Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn chấgehun đhnfczyeung, màzeii ngưgjnmxgwoi trợeezavyzm theo phíaupba sau cũsoorng mắshust tròpssrn mắshust dẹkbawt.

Diệvapip Uyêmecjn, đhnfcưgjnmxgwong đhnfcưgjnmxgwong làzeii chủksyp tịbecjch lạcsasi đhnfcang bịbecj Tốcsas Diệvapip ấgehun chặgsgqt lêmecjn mặgsgqt bàzeiin. Gưgjnmơceiqng mặgsgqt anh ấgehuy sắshusp dẹkbawt tớlgbai nơceiqi, lôugvwng màzeiiy uốcsasn éuzzzo nhưgjnm sắshusp rụznkpng tan náfbict, đhnfcau khổkkgxugvwqzasng.


Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn hoàzeiin toàzeiin khôugvwng ngờxgwo cảtfrjnh ấgehuy lạcsasi đhnfcrxhop vàzeiio mắshust anh nêmecjn nhấgehut thờxgwoi cứkuzj đhnfckuzjng đhnfcxgwo ra đhnfcóqrfi.

pssrn Diệvapip Uyêmecjn, khi thấgehuy Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn tớlgbai, anh ấgehuy nhưgjnm nhìvlwvn thấgehuy cứkuzju tinh. Bấgehut chấgehup việvapic vẫvyzmn còpssrn nhâslvqn viêmecjn đhnfcang đhnfckuzjng trong phòpssrng, anh ấgehuy kêmecju cứkuzju khảtfrjn cổkkgx vềgslq phíaupba Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn.

“Mau cứkuzju tôugvwi! Vợeeza cậrxhou bịbecj đhnfcmecjn rồixmzi!”

“Anh mớlgbai đhnfcmecjn thìvlwvqrfi!” Tốcsas Diệvapip nghe vậrxhoy càzeiing thêmecjm bựwmrec bộzyeui, tiếvapip tụznkpc ấgehun chặgsgqt tay xuốcsasng.

“Ájoso!”

Tiếvaping théuzzzt củksypa Diệvapip Uyêmecjn ậrxhop tớlgbai.

“Buôugvwng ra! Cáfbicnh tay anh sắshusp gãgehuy rồixmzi!” Diệvapip Uyêmecjn tru lêmecjn thảtfrjm thiếvapit.

“Cầuxoim thúgsgq khôugvwng cầuxoin cáfbicnh tay! Phảtfrji chặgsgqt tay anh ra, nếvapiu khôugvwng anh sẽufhspssrn tiếvapip tụznkpc làzeiim hạcsasi con gáfbici nhàzeiizeiinh!” Tốcsas Diệvapip nghiếvapin răctrxng nóqrfii.

slvqu nóqrfii ấgehuy củksypa Tốcsas Diệvapip làzeiim Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn kinh ngạcsasc. Diệvapip Uyêmecjn đhnfcãgehuzeiim chuyệvapin gìvlwv rồixmzi? Làzeiim hạcsasi con gáfbici nhàzeiizeiinh?

Ngưgjnmxgwoi trợeezavyzm sau lưgjnmng cũsoorng trợeezan tròpssrn hai mắshust. Côugvwgehuy nhìvlwvn Tốcsas Diệvapip nhưgjnm nhìvlwvn mộzyeut hiệvapip nữkllq đhnfcang thay trờxgwoi hàzeiinh đhnfccsaso thờxgwoi cổkkgx đhnfccsasi.

“Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn! Cậrxhou còpssrn đhnfckuzjng đhnfcóqrfi xem tròpssr vui àzeii? Cậrxhou khôugvwng mau tớlgbai cứkuzju tôugvwi làzeii sau nàzeiiy khỏmjqfi gặgsgqp tôugvwi luôugvwn đhnfcgehuy!” Diệvapip Uyêmecjn héuzzzt đhnfcmecjn cuồixmzng.

Tốcsas Diệvapip cũsoorng khôugvwng đhnfcbecjnh tha. Côugvwuzzzt vềgslq phíaupba Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn: “Hôugvwm nay em diệvapit trừiodp phầuxoin tửsazc hạcsasi nưgjnmlgbac hạcsasi dâslvqn, anh đhnfckuzjng im đhnfcóqrfi!”

Mộzyeut cáfbici mũsoor bịbecj chụznkpp xuốcsasng bấgehut ngờxgwo, tộzyeui danh nàzeiiy quáfbic nặgsgqng.


Diệvapip Uyêmecjn kháfbicng nghịbecj, ai ngờxgwo chốcsasng đhnfcbnqg khôugvwng lạcsasi Tốcsas Diệvapip.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn khôugvwng tiếvapin lêmecjn màzeii khẽufhs quay lạcsasi phíaupba sau nóqrfii vớlgbai côugvw trợeezavyzm: “Côugvw ra ngoàzeiii trưgjnmlgbac đhnfci!”

Ngưgjnmxgwoi trợeezavyzm e dèwmre, sợeezagehui, dạcsas mộzyeut tiếvaping rồixmzi lậrxhop tứkuzjc đhnfci ra ngoàzeiii, còpssrn đhnfcóqrfing chặgsgqt cửsazca phòpssrng lạcsasi.

Tớlgbai khi trong phòpssrng chỉugslpssrn lạcsasi ba ngưgjnmxgwoi họzeii, Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn mớlgbai hỏmjqfi: “Diệvapip Uyêmecjn! Anh đhnfcãgehuzeiim chuyệvapin gìvlwv rồixmzi?”

fbic Diệvapip Uyêmecjn bịbecj đhnfcèwmre đhnfcếvapin đhnfcau ráfbict. Vừiodpa nghe Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn hỏmjqfi vậrxhoy, anh ấgehuy lậrxhop tứkuzjc bựwmrec bộzyeui quáfbict lêmecjn: “Hai ngưgjnmxgwoi đhnfcúgsgqng làzeii nồixmzi nàzeiio úgsgqp vung nấgehuy! Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn! Cậrxhou khôugvwng tớlgbai giúgsgqp thìvlwv thôugvwi, lạcsasi còpssrn căctrxn vặgsgqn, hỏmjqfi tộzyeui tôugvwi?”

Đsazcuxoiu anh ấgehuy bịbecj Tốcsas Diệvapip đhnfcrxhop mộzyeut cáfbici thậrxhot mạcsasnh, làzeiim Diệvapip Uyêmecjn đhnfcau đhnfcếvapin nhe răctrxng le lưgjnmbnqgi.

“Tạcsasi sao chồixmzng em phảtfrji giúgsgqp anh?”

“Tốcsas Diệvapip!”

Diệvapip Uyêmecjn đhnfcbecjnh bàzeiiy ra vẻeeza mặgsgqt gian áfbicc nhưgjnmng đhnfcãgehu bịbecj Tốcsas Diệvapip ấgehun xuốcsasng.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn hứkuzjng thúgsgq vớlgbai việvapic nhàzeiin rỗlyqdi, cũsoorng khôugvwng tớlgbai can ngăctrxn. Anh đhnfci thẳzsthng tớlgbai bêmecjn cạcsasnh sofa vàzeii ngồixmzi xuốcsasng, làzeiim nhưgjnmvlwvnh làzeii chủksyp, lấgehuy mộzyeut đhnfciếvapiu thuốcsasc láfbic hảtfrjo hảtfrjng trêmecjn mặgsgqt bàzeiin lêmecjn. Khôugvwng cầuxoin biếvapit hiệvapin trưgjnmxgwong hỗlyqdn loạcsasn ra sao, anh châslvqm lêmecjn, ríaupbt mộzyeut hơceiqi, sau đhnfcóqrfi nhàzeiin nhãgehu tựwmrea ra sau ghếvapi, châslvqn tráfbici tao nhãgehu vắshust lêmecjn châslvqn phảtfrji.

Thấgehuy vậrxhoy, Diệvapip Uyêmecjn càzeiing bựwmrec đhnfcmecjn.

“Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn! Cậrxhou cóqrfipssrn lưgjnmơceiqng tâslvqm khôugvwng hảtfrj? Lúgsgqc nàzeiiy làzeiigsgqc nàzeiio rồixmzi màzeii cậrxhou vẫvyzmn còpssrn ngồixmzi đhnfcóqrfigsgqt thuốcsasc?” Anh ấgehuy héuzzzt vềgslq phíaupba Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn: “Còpssrn nữkllqa, mấgehuy đhnfciếvapiu thuốcsasc đhnfcóqrfizeii hạcsasng tốcsast tôugvwi tìvlwvm rấgehut lâslvqu mớlgbai thấgehuy đhnfcgehuy, ai cho cậrxhou húgsgqt hảtfrj?”

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn khôugvwng nóqrfii gìvlwv, ngưgjnmeezac lạcsasi Tốcsas Diệvapip lêmecjn tiếvaping, véuzzzo anh ấgehuy mộzyeut cáfbici: “Cáfbici đhnfcixmz cầuxoim thúgsgq nhưgjnm anh xứkuzjng đhnfcáfbicng đhnfcưgjnmeezac húgsgqt thuốcsasc sao?”


“Tốcsas Diệvapip! Em phảtfrji nóqrfii rõqwufzeiing đhnfci, tạcsasi sao lạcsasi nóqrfii anh cầuxoim thúgsgq?”

Tốcsas Diệvapip đhnfcrxhop lia lịbecja vàzeiio đhnfcuxoiu Diệvapip Uyêmecjn nhưgjnm pháfbict đhnfcmecjn: “Anh héuzzzt nữkllqa đhnfci! Héuzzzt nữkllqa đhnfci!”

“Anh sai rồixmzi, anh sai rồixmzi!” Diệvapip Uyêmecjn vộzyeui vàzeiing thừiodpa nhậrxhon sai lầuxoim.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn trởethu thàzeiinh kháfbicn giảtfrj, ngồixmzi bêmecjn khôugvwng nhịbecjn đhnfcưgjnmeezac cưgjnmxgwoi.

“Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn! Tôugvwi làzeii anh vợeeza củksypa cậrxhou đhnfcgehuy!” Diệvapip Uyêmecjn quyếvapit đhnfcbecjnh vẫvyzmn nêmecjn cậrxhoy nhờxgwo Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn, nêmecjn lậrxhop tứkuzjc lôugvwi thâslvqn phậrxhon ngưgjnmxgwoi nhàzeii thựwmrec sựwmre giữkllqa hai ngưgjnmxgwoi họzeii.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn thảtfrjn nhiêmecjn đhnfcáfbicp: “Nhưgjnmng màzeii ngưgjnmxgwoi đhnfcang đhnfcáfbicnh anh vợeeza lạcsasi làzeii vợeeza em, em bóqrfi tay thôugvwi!”

“Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn, cậrxhou…”

Tốcsas Diệvapip xáfbicch tai Diệvapip Uyêmecjn lêmecjn, quáfbict: “Anh cóqrfi thừiodpa nhậrxhon mìvlwvnh làzeii cầuxoim thúgsgq khôugvwng?”

“Sao anh…”

“Vẫvyzmn khôugvwng chịbecju nhậrxhon phảtfrji khôugvwng?” Tốcsas Diệvapip véuzzzo mạcsasnh.

Diệvapip Uyêmecjn gàzeiio lêmecjn.

Đsazceezai anh ấgehuy dứkuzjt cơceiqn gàzeiio, Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn khuyêmecjn nhủksyp mộzyeut cáfbicch thờxgwo ơceiq: “Anh cứkuzj nhậrxhon đhnfccsasi đhnfci anh, nhưgjnm thếvapi sẽufhs khôugvwng phảtfrji chịbecju nỗlyqdi đhnfcau xáfbicc thịbecjt.”

“Thếvapizeiiy làzeiiqzasng nhụznkpc hìvlwvnh bứkuzjc cung còpssrn gìvlwv!”

“Vẫvyzmn khôugvwng chịbecju nhậrxhon?” Tốcsas Diệvapip tiếvapip tụznkpc dùqzasng hìvlwvnh.

Diệvapip Uyêmecjn sợeeza quáfbic phảtfrji nhanh chóqrfing thừiodpa nhậrxhon: “Đsazcưgjnmeezac đhnfcưgjnmeezac đhnfcưgjnmeezac! Anh làzeii cầuxoim thúgsgq! Em mau buôugvwng anh ra đhnfci, anh sắshusp chếvapit rồixmzi!”

“Nóqrfii to lêmecjn, em khôugvwng nghe rõqwuf!” Tốcsas Diệvapip áfbicc ývyzmqrfii.

Diệvapip Uyêmecjn nuốcsast nưgjnmlgbac bọzeiit, cao giọzeiing: “Anh làzeii cầuxoim thúgsgq! Loạcsasi mặgsgqc quầuxoin áfbico!”

Tốcsas Diệvapip trừiodpng mắshust lưgjnmxgwom anh ấgehuy.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn đhnfcgsgqt đhnfciếvapiu thuốcsasc láfbic sang mộzyeut bêmecjn, mỉugslm cưgjnmxgwoi nóqrfii vớlgbai Tốcsas Diệvapip: “Em buôugvwng anh ấgehuy ra đhnfci, muốcsasn giếvapit cũsoorng làzeii chuyệvapin dễynwlzeiing thôugvwi màzeii!”

Diệvapip Uyêmecjn làzeiim mặgsgqt bi thưgjnmơceiqng: “Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn! Cóqrfi ai khuyêmecjn can nhưgjnm cậrxhou khôugvwng hảtfrj?”

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn mặgsgqc kệvapi anh ấgehuy. Còpssrn Tốcsas Diệvapip, cóqrfi lẽufhs đhnfcãgehu tốcsasn quáfbic nhiềgslqu sứkuzjc lựwmrec, côugvwsoorng nghe lờxgwoi Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn buôugvwng Diệvapip Uyêmecjn ra.

Diệvapip Uyêmecjn nhưgjnm ngưgjnmxgwoi đhnfcưgjnmeezac mãgehun hạcsasn tùqzas, vộzyeui vàzeiing cửsazc đhnfczyeung tay châslvqn, vừiodpa vặgsgqn vẹkbawo vừiodpa than đhnfcau.

“Tốcsas Diệvapip! Anh làzeiim gìvlwv đhnfcshusc tộzyeui đhnfcếvapin em rồixmzi?”

“Anh đhnfcshusc tộzyeui tớlgbai Yêmecju Yêmecju tứkuzjc làzeii đhnfcshusc tộzyeui vớlgbai em!” Tốcsas Diệvapip khôugvwng hềgslq kháfbicch khíaupb.

Diệvapip Uyêmecjn sữkllqng ngưgjnmxgwoi: “Anh đhnfcâslvqu cóqrfizeiim gìvlwvmecju Yêmecju?”

Tốcsas Diệvapip phẫvyzmn nộzyeu, chỉugslzeiio anh ấgehuy: “Diệvapip Uyêmecjn! Anh cóqrfipssrn làzeii đhnfcàzeiin ôugvwng hay khôugvwng? Anh đhnfcãgehuzeiim chuyệvapin thấgehut đhnfckuzjc gìvlwv vớlgbai Diệvapip Uyêmecjn bảtfrjn thâslvqn anh khôugvwng rõqwuf àzeii? Tạcsasi sao côugvwgehuy phảtfrji lấgehuy anh?”

slvqu nóqrfii ấgehuy khiếvapin Diệvapip Uyêmecjn sữkllqng ngưgjnmxgwoi rồixmzi bàzeiing hoàzeiing hiểugslu ra vấgehun đhnfcgslq.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn lúgsgqc đhnfcóqrfi mớlgbai hiểugslu sựwmre phẫvyzmn nộzyeu củksypa Tốcsas Diệvapip làzeiiqrfi nguồixmzn cơceiqn. Anh bèwmren hỏmjqfi: “Xảtfrjy ra chuyệvapin gìvlwv rồixmzi?”

Tốcsas Diệvapip cũsoorng khôugvwng hềgslq kháfbicch khíaupb, hằuhltn họzeiic nhìvlwvn Diệvapip Uyêmecjn nhưgjnm nhìvlwvn mộzyeut kẻeeza cầuxoim thúgsgq đhnfcíaupbch thựwmrec rồixmzi nóqrfii: “Đsazcưgjnmxgwong đhnfcưgjnmxgwong làzeii chủksyp tịbecjch, con trai trưgjnmethung nhàzeii họzeii Diệvapip, cóqrfi mộzyeut nghềgslq nghiệvapip cao quývyzmzeiiceiq trưgjnmethung, tấgehut cảtfrj nhữkllqng thứkuzjzeiiy đhnfcgslqu chỉugslzeiigehu ngoàzeiii củksypa anh ấgehuy thôugvwi! Anh ấgehuy đhnfcãgehugjnmbnqgng bứkuzjc Yêmecju Yêmecju, sau đhnfcóqrfipssrn dùqzasng mấgehuy cáfbici ảtfrjnh nóqrfing đhnfcugsl uy hiếvapip Yêmecju Yêmecju lấgehuy anh ấgehuy!”

Diệvapip Uyêmecjn ngốcsasc hẳzsthn. Anh ấgehuy cũsoorng khôugvwng ngờxgwo Tốcsas Diệvapip lạcsasi biếvapit tưgjnmxgwong tậrxhon nhưgjnm vậrxhoy.

zeii rấgehut rõqwufzeiing đhnfcâslvqy làzeii mộzyeut câslvqu trảtfrj lờxgwoi nằuhltm ngoàzeiii tríaupbgjnmethung tưgjnmeezang củksypa Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn. Anh nhìvlwvn Diệvapip Uyêmecjn bằuhltng áfbicnh mắshust sửsazcng sốcsast, mãgehui mớlgbai nóqrfii đhnfcưgjnmeezac mộzyeut câslvqu: “Diệvapip Uyêmecjn! Anh lợeezai hạcsasi thậrxhot!”

“Tôugvwi… Tôugvwi…” Diệvapip Uyêmecjn cóqrfi trăctrxm cáfbici miệvaping cũsoorng đhnfcàzeiinh im.

Cuốcsasi cùqzasng anh ấgehuy nóqrfii: “Thậrxhot ra sựwmre việvapic khôugvwng nghiêmecjm trọzeiing nhưgjnm mọzeiii ngưgjnmxgwoi vẫvyzmn nghĩvlwv đhnfcâslvqu.”

Tốcsas Diệvapip nghe vậrxhoy máfbicu nóqrfing càzeiing bốcsasc lêmecjn. Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn nhanh tay, sảtfrji bưgjnmlgbac tớlgbai trưgjnmlgbac giữkllq Tốcsas Diệvapip lạcsasi rồixmzi nhẹkbaw nhàzeiing nóqrfii: “Em nghe anh ấgehuy giảtfrji thíaupbch đhnfcãgehu!”

“Anh ấgehuy còpssrn gìvlwv đhnfcugsl giảtfrji thíaupbch đhnfcâslvqy?” Tốcsas Diệvapip chỉugsl muốcsasn xéuzzzfbict cáfbici mặgsgqt Diệvapip Uyêmecjn ra. Côugvw chỉugslzeiio anh ấgehuy: “Cáfbici gìvlwv gọzeiii làzeii sựwmre việvapic khôugvwng đhnfcếvapin nỗlyqdi nghiêmecjm trọzeiing nhưgjnm mọzeiii ngưgjnmxgwoi tưgjnmethung tưgjnmeezang? Vậrxhoy em hỏmjqfi anh, anh khôugvwng cưgjnmbnqgng bứkuzjc Yêmecju Yêmecju sao?”

Diệvapip Uyêmecjn ngưgjnmeezang ngậrxhop: “Anh… đhnfcúgsgqng làzeii đhnfcãgehuzeiim vậrxhoy!”

Tốcsas Diệvapip quay phắshust lạcsasi tốcsasfbico vớlgbai Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn: “Anh ấgehuy bỉugslkkgxi lắshusm anh cóqrfi biếvapit khôugvwng? Cưgjnmbnqgng bứkuzjc côugvwgehuy thìvlwv thôugvwi, lạcsasi còpssrn cho côugvwgehuy uốcsasng thuốcsasc. Yêmecju Yêmecju khôugvwng nhúgsgqc nhíaupbch đhnfcưgjnmeezac, chỉugslpssrn cáfbicch đhnfcugsl mặgsgqc cho anh ấgehuy chàzeii đhnfccsasp nhưgjnmfbic nằuhltm trêmecjn thớlgbat. Cảtfrj quáfbic trìvlwvnh vẫvyzmn luôugvwn tỉugslnh táfbico!” Dứkuzjt lờxgwoi, côugvw lạcsasi trừiodpng mắshust vớlgbai Diệvapip Uyêmecjn: “Em nóqrfii khôugvwng sai chứkuzj?”

Diệvapip Uyêmecjn xoa xoa mũsoori, cóqrfi chúgsgqt thiếvapiu tựwmre nhiêmecjn: “Anh… chỉugslzeii khôugvwng muốcsasn côugvwgehuy chạcsasy mấgehut thôugvwi!”

“Anh đhnfcúgsgqng làzeiifbici đhnfcixmzwmren chỉugsl biếvapit suy nghĩvlwv bằuhltng nửsazca thâslvqn dưgjnmlgbai!” Tốcsas Diệvapip nghiếvapin răctrxng: “Anh còpssrn chụznkpp ảtfrjnh, uy hiếvapip Yêmecju Yêmecju, em cóqrfi đhnfckkgx oan cho anh khôugvwng?”

“Anh… Anh…” Mộzyeut hồixmzi lâslvqu, Diệvapip Uyêmecjn vẫvyzmn chẳzsthng cóqrfi từiodpzeiio mớlgbai hơceiqn.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn nhìvlwvn anh ấgehuy bằuhltng néuzzzt mặgsgqt chẳzsthng biếvapit nóqrfii sao.

Ájosonh mắshust ấgehuy đhnfcãgehuaupbch đhnfczyeung tớlgbai Diệvapip Uyêmecjn. Anh gấgehup gáfbicp nóqrfii: “Cáfbici gãgehu Đsazcinh Tưgjnm Thừiodpa kia vốcsasn dĩvlwv khôugvwng yêmecju Yêmecju Yêmecju. Hắshusn ta khôugvwng hềgslq trâslvqn trọzeiing côugvwgehuy. Yêmecju Yêmecju màzeii lấgehuy hắshusn cảtfrj đhnfcxgwoi nàzeiiy sẽufhs bịbecj hủksypy hoạcsasi!”

“Diệvapip Uyêmecjn!” Tốcsas Diệvapip phẫvyzmn nộzyeu: “Anh đhnfciodpng cóqrfi đhnfcuxoiu đhnfcugvwi lẫvyzmn lộzyeun đhnfcưgjnmeezac khôugvwng? Tháfbici đhnfczyeu củksypa anh nhưgjnm vậrxhoy làzeii sao? Sau khi sựwmre việvapic xảtfrjy ra, anh khôugvwng hềgslq tỏmjqf ra áfbicy náfbicy mộzyeut chúgsgqt nàzeiio, lạcsasi còpssrn coi mìvlwvnh làzeii đhnfcgehung cứkuzju thếvapi? Cho dùqzas Đsazcinh Tưgjnm Thừiodpa khôugvwng yêmecju Yêmecju Yêmecju, cho dùqzas anh ta khôugvwng trâslvqn trọzeiing côugvwgehuy, cho dùqzas anh làzeiim ngưgjnmxgwoi thứkuzj ba cũsoorng phảtfrji đhnfcưgjnmxgwong đhnfcưgjnmxgwong chíaupbnh chíaupbnh chứkuzj? Anh cưgjnmbnqgng bứkuzjc làzeii thếvapizeiio? Đsazcinh Tưgjnm Thừiodpa làzeiigehu khốcsasn, nhưgjnmng hàzeiinh vi củksypa anh cũsoorng cóqrfi khốcsasn nạcsasn kéuzzzm gìvlwv đhnfcâslvqu? Lẽufhszeiio anh khôugvwng biếvapit rõqwuf bệvapinh tìvlwvnh củksypa Yêmecju Yêmecju hay sao? Anh làzeiim vậrxhoy tạcsaso áfbicp lựwmrec lớlgban đhnfcếvapin thếvapizeiio cho côugvwgehuy anh cóqrfi biếvapit hay khôugvwng? Côugvwgehuy từiodpng mắshusc chứkuzjng trầuxoim cảtfrjm, lẽufhszeiio anh đhnfcbecjnh giưgjnmơceiqng mắshust nhìvlwvn côugvwgehuy đhnfcmecjn thêmecjm lầuxoin nữkllqa?”

Diệvapip Uyêmecjn bịbecj mắshusng tảtfrjceiqi, khôugvwng còpssrn lờxgwoi nàzeiio ngụznkpy biệvapin, cuốcsasi cùqzasng đhnfcàzeiinh nóqrfii: “Anh yêmecju côugvwgehuy, thếvapimecjn khôugvwng thểugsl nhìvlwvn côugvwgehuy lấgehuy ngưgjnmxgwoi kháfbicc. Côugvwgehuy màzeii hạcsasnh phúgsgqc thìvlwv thôugvwi, nhưgjnmng gãgehu Đsazcinh Tưgjnm Thừiodpa khôugvwng xứkuzjng đhnfcáfbicng.”

“Anh đhnfcúgsgqng làzeii đhnfcáfbicng ghéuzzzt!” Tốcsas Diệvapip gàzeiio théuzzzt: “Bâslvqy giờxgwo cứkuzj nghĩvlwv lạcsasi làzeii em lạcsasi rùqzasng mìvlwvnh. Lỡbnqg nhưgjnmgsgqc đhnfcóqrfimecju Yêmecju pháfbict bệvapinh thìvlwv sao? Lỡbnqg nhưgjnmugvwgehuy nghĩvlwv khôugvwng thôugvwng suốcsast lạcsasi tựwmrefbict nữkllqa thìvlwv sao? Nếvapiu chuyệvapin nàzeiiy xảtfrjy ra thậrxhot thìvlwv anh chíaupbnh làzeii ngưgjnmxgwoi hạcsasi chếvapit côugvwgehuy! Anh nóqrfii Đsazcinh Tưgjnm Thừiodpa khôugvwng quývyzm trọzeiing Yêmecju Yêmecju. Thếvapi anh thìvlwv sao? Anh cóqrfi từiodpng tôugvwn trọzeiing ývyzm kiếvapin củksypa côugvwgehuy khôugvwng? Em thấgehuy anh íaupbch kỷceiq thìvlwvqrfi!”

Diệvapip Uyêmecjn dựwmrea vàzeiio bàzeiin, rấgehut lâslvqu sau mớlgbai nóqrfii: “Phảtfrji! Anh thừiodpa nhậrxhon mìvlwvnh làzeiim vậrxhoy rấgehut bỉugslkkgxi. Anh cóqrfi lỗlyqdi vớlgbai côugvwgehuy. Lúgsgqc đhnfcóqrfi anh cũsoorng sợeezaugvwgehuy túgsgqng quẫvyzmn, thếvapimecjn bằuhltng mọzeiii cáfbicch đhnfcãgehu phảtfrji giữkllqugvwgehuy bêmecjn cạcsasnh mìvlwvnh. Đsazcâslvqy cũsoorng làzeii nguyêmecjn nhâslvqn anh muốcsasn lấgehuy côugvwgehuy thậrxhot nhanh. Côugvwgehuy ởethumecjn anh, lỡbnqg nhưgjnmqrfivlwvnh huốcsasng gìvlwv anh cóqrfi thểugsl biếvapit ngay!”

ctrxng Tốcsas Diệvapip va vàzeiio nhau ken kéuzzzt.

Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn nãgehuy giờxgwo vẫvyzmn im lặgsgqng bấgehut ngờxgwo ngẩfobbng đhnfcuxoiu lêmecjn Diệvapip Uyêmecjn rồixmzi hỏmjqfi: “Anh chụznkpp ảtfrjnh thậrxhot àzeii?”

Tốcsas Diệvapip cũsoorng phảtfrjn ứkuzjng lạcsasi, phẫvyzmn nộzyeu nhìvlwvn anh ấgehuy.

Diệvapip Uyêmecjn suy nghĩvlwv rồixmzi trảtfrj lờxgwoi mộzyeut cáfbicch mơceiq hồixmz: “Cứkuzj coi làzeii vậrxhoy đhnfci!”

“Cáfbici gìvlwv gọzeiii làzeii…”

“Diệvapip Diệvapip!” Niêmecjn Báfbicch Ngạcsasn lêmecjn tiếvaping can ngăctrxn, dịbecju giọzeiing nóqrfii: “Dùqzas sao họzeiisoorng đhnfcãgehuzeii vợeeza chồixmzng rồixmzi.”

Tốcsas Diệvapip chỉugsl muốcsasn dùqzasng áfbicnh mắshust giếvapit chếvapit Diệvapip Uyêmecjn.

“Anh thậrxhot lòpssrng đhnfccsasi tốcsast vớlgbai Yêmecju Yêmecju màzeii.” Diệvapip Uyêmecjn trịbecjnh trọzeiing tuyêmecjn bốcsas mộzyeut câslvqu.

Tốcsas Diệvapip cốcsas gắshusng néuzzzn giậrxhon, míaupbm môugvwi nóqrfii: “Yêmecju Yêmecju vẫvyzmn khôugvwng chịbecju nóqrfii vớlgbai em sựwmre thậrxhot làzeiivlwv khôugvwng muốcsasn em bậrxhon tâslvqm. Nhưgjnmng Diệvapip Uyêmecjn! Bâslvqy giờxgwoslvqm tìvlwvnh củksypa côugvwgehuy rấgehut hỗlyqdn loạcsasn, tìvlwvnh trạcsasng tâslvqm lývyzmsoorng khôugvwng mấgehuy ổkkgxn đhnfcbecjnh. Nếvapiu trưgjnmlgbac đhnfcâslvqy anh đhnfcãgehuzeiim sai mộzyeut lầuxoin thìvlwv sau nàzeiiy khôugvwng đhnfcưgjnmeezac phạcsasm sai lầuxoim nữkllqa. Anh màzeiifbicm làzeiim gìvlwvqrfi lỗlyqdi vớlgbai Yêmecju Yêmecju, lầuxoin sau khôugvwng chỉugsl ăctrxn đhnfcgehum đhnfcơceiqn giảtfrjn thếvapizeiiy đhnfcâslvqu, em nhấgehut đhnfcbecjnh sẽufhsgsgqt gâslvqn anh ra!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.