Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 43 : Ngày sau không cô quạnh

    trước sau   
Giang Mạllqlc Viễepczn cúuigfi đkflfbtigu, chậbtigm rãbtigi lồgrzkng chiếordqc nhẫqvbzn tưsfydfwzcng trưsfydng cho hạllqlnh phúuigfc cảnotm đkflfmccsi vàzmtbo ngófgqfn áysvtp úuigft củujeda côcauo, nhẹmuys nhàzmtbng nófgqfi, “Anh trao em chiếordqc nhẫqvbzn biểlulcu trưsfydng cho tìnactnh yêdpiqu vàzmtb hạllqlnh phúuigfc, đkflfâuigfy làzmtbxtxtn vậbtigt vàzmtb chứgyoung nhâuigfn cho cuộswjoc hôcauon nhâuigfn củujeda hai ta.”

Buôcauong tay, côcauoxcatng cầbtigm lấaqedy nhẫqvbzn, khi đkflfeo vàzmtbo ngófgqfn áysvtp úuigft củujeda anh, cũxcatng nófgqfi câuigfu tưsfydơwmtsng tựmjkz, “Em trao cho anh chiếordqc nhẫqvbzn biểlulcu trưsfydng cho tìnactnh yêdpiqu vàzmtb hạllqlnh phúuigfc, đkflfâuigfy làzmtbxtxtn vậbtigt vàzmtb chứgyoung nhâuigfn cho hôcauon nhâuigfn củujeda chúuigfng ta.”

Giang Mạllqlc Viễepczn cúuigfi xuốfwzcng hôcauon lêdpiqn môcauoi côcauo.

dpiqn tai làzmtb tiếordqng vỗidbo tay nhưsfyd sấaqedm rềaigbn.

Trang Noãbtign Thầbtign nhẹmuys nhàzmtbng nhắmjkzm nghiềaigbn mắmjkzt, tráysvti tim lờmccs mờmccs run rẩumhcy trong bấaqedt an.

fgqf lẽypxp Cốfwzc Mặazimc nófgqfi đkflfúuigfng, côcauonact vi phạllqlm lờmccsi thềaigbuigfc trưsfydnactc, cảnotm đkflfmccsi nàzmtby, sẽypxp khôcauong đkflfllqlt đkflfưsfydfwzcc hạllqlnh phúuigfc đkflfíxtxtch thựmjkzc…


***

zmtbng làzmtbcauon lễepcz long trọhpheng, lạllqli càzmtbng giốfwzcng nhưsfyd mộswjot hoạllqlt đkflfswjong mạllqlng lưsfydnacti nhâuigfn tếordq rộswjong rãbtigi đkflfưsfydfwzcc bốfwzc tríxtxt tỉoccc mỉoccc.

Bảnotmn thâuigfn ba chữysfm ‘Giang Mạllqlc Viễepczn’ đkflfãbtig đkflfllqli diệyajln cho giáysvt trịadth củujeda đkflfáysvtm cưsfydnacti nàzmtby rồgrzki.

Đllqlfwzci vớnacti mộswjot sốfwzc nhâuigfn vậbtigt nổtlxfi tiếordqng trong thưsfydơwmtsng giớnacti tiếordqn lêdpiqn kíxtxtnh rưsfydfwzcu chúuigfc mừjawing, cho dùoccc họhphe khôcauong nófgqfi gìnact, Trang Noãbtign Thầbtign cũxcatng nhìnactn ra đkflfưsfydfwzcc dáysvtng vẻxcat tiềaigbn tàzmtbi quay cuồgrzkng trong mắmjkzt họhphe, kểlulc cảnotmsfydfwzcu vang trong ly cũxcatng sặazimc mùoccci nhâuigfn dâuigfn tệyajl.

Trang Noãbtign Thầbtign cưsfydmccsi đkflfujed tao nhãbtig, đkflfujed thong dong, nếordqu khôcauong làzmtbm sao xứgyoung vớnacti danh hiệyajlu ‘bàzmtb Giang’ nàzmtby. Nhìnactn thấaqedy mẹmuys củujeda Giang Mạllqlc Viễepczn vàzmtb mẹmuyscauofgqfi chuyệyajln hợfwzcp cạllql, Trang Noãbtign Thầbtign khôcauong khỏmuysi trầbtigm tưsfyd, cófgqf lẽypxpuigfc trưsfydnactc Lâuigfm Kỳllql mộswjot lòwrdwng muốfwzcn làzmtbm họhphec thuậbtigt nghiêdpiqn cứgyouu cũxcatng khôcauong phảnotmi lậbtigp tứgyouc họhphec đkflfưsfydfwzcc xãbtig giao thưsfydơwmtsng trưsfydmccsng, cófgqf ai bẩumhcm sinh thíxtxtch đkflfeo mặazimt nạllql đkflflulc sốfwzcng đkflfâuigfu?

Đllqlếordqn lúuigfc nékkqwm hoa, cáysvtc côcauozmtbng chưsfyda lậbtigp gia đkflfìnactnh đkflfaigbu chen chúuigfc lêdpiqn trưsfydnactc, tưsfydơwmtsi cưsfydmccsi cốfwzc gắmjkzng đkflfófgqfn đkflfưsfydfwzcc hoa cưsfydnacti.

Ngảnotmi Niệyajlm kékkqwo Hạllql Lữysfm chen lêdpiqn, vẻxcat mặazimt Hạllql Lữysfm xấaqedu hổtlxf.

Mạllqlnh Khiếordqu ởqvbz mộswjot bêdpiqn làzmtbm ồgrzkn, la lớnactn vềaigbsfydnactng Trang Noãbtign Thầbtign, “Nékkqwm cho Hạllql Lữysfm, nékkqwm cho Hạllql Lữysfm.”

Mộswjot nắmjkzm kẹmuyso bay vềaigb phíxtxta Mạllqlnh Khiếordqu, Hạllql Lữysfm trừjawing mắmjkzt vớnacti anh, “Ai bảnotmo anh xen vàzmtbo chuyệyajln củujeda ngưsfydmccsi kháysvtc, hảnotm?”

Ngưsfydmccsi xung quanh cưsfydmccsi giòwrdwn.

Trang Noãbtign Thầbtign nhìnactn Hạllql Lữysfmsfydmccsi nhẹmuys, sau khi nhắmjkzm đkflfúuigfng vịadth tríxtxt củujeda côcauo thìnact xoay ngưsfydmccsi, thờmccsi đkflfiểlulcm mọhphei ngưsfydmccsi cùocccng nhau đkflfếordqm ngưsfydfwzcc đkflfếordqn 1, côcauo vung tay nékkqwm bófgqf hoa đkflfi.

fgqf hoa xinh đkflfmuysp vẽypxp mộswjot đkflfưsfydmccsng cong trong khôcauong trung, bay vềaigbsfydnactng Hạllql Lữysfm.

Hạllql Lữysfm đkflfgyoung ngẩumhcn ra, trơwmts mắmjkzt nhìnactn bófgqf hoa cáysvtch mìnactnh ngàzmtby càzmtbng gầbtign… ngàzmtby càzmtbng gầbtign… Theo bảnotmn năypxpng, côcauo khẩumhcn trưsfydơwmtsng nuốfwzct nưsfydnactc miếordqng, do dựmjkz đkflfưsfyda tay lêdpiqn…


Ngay thờmccsi đkflfiểlulcm côcauo gầbtign nhưsfydfgqf thểlulc ngửjgqni đkflfưsfydfwzcc mùoccci hoa, cơwmts thểlulc bịadthysvtc côcauozmtbng đkflfoạllqlt hoa đkflfhjurng phảnotmi, lệyajlch ngưsfydmccsi đkflfi mộswjot chúuigft, bófgqf hoa rơwmtsi vàzmtbo tay côcauoysvti đkflfgyoung bêdpiqn cạllqlnh côcauo. Côcauoysvti nọhphe mừjawing rỡhphekkqwt toáysvtng lêdpiqn, Hạllql Lữysfm nhíxtxtu màzmtby, giơwmts tay bịadtht lấaqedy màzmtbng tai đkflfau nhứgyouc.

Trang Noãbtign Thầbtign xoay ngưsfydmccsi thấaqedy Hạllql Lữysfm khôcauong đkflfófgqfn đkflfưsfydfwzcc hoa, trong mắmjkzt lộswjo vẻxcat tiếordqc nuốfwzci.

Ngảnotmi Niệyajlm quắmjkzc mắmjkzt bưsfydnactc đkflfếordqn huýierich Hạllql Lữysfm, thấaqedp giọhpheng thìnact thầbtigm, “Vừjawia rồgrzki lo nghĩnactysvti gìnact vậbtigy? Sao khôcauong đkflfi giàzmtbnh hoa chứgyou? Hiệyajln giờmccs mởqvbz to mắmjkzt dòwrdwm đkflfi, bịadth ngưsfydmccsi kháysvtc giậbtigt mấaqedt rồgrzki.”

Trang Noãbtign Thầbtign khẽypxp thởqvbzzmtbi mộswjot hơwmtsi, bưsfydnactc đkflfếordqn bêdpiqn Hạllql Lữysfm, áysvty náysvty nófgqfi, “Ngạllqli quáysvt.”

Hạllql Lữysfm nhúuigfn nhúuigfn vai, “Đllqlâuigfu cófgqf liêdpiqn quan đkflfếordqn cậbtigu.”

“Ngảnotmi Niệyajlm nófgqfi đkflfúuigfng, cófgqfzmtbi thứgyou chỉoccc dựmjkza vàzmtbo chờmccs đkflffwzci làzmtb khôcauong đkflfưsfydfwzcc, phảnotmi đkflfi tranh giàzmtbnh.” Giang Mạllqlc Viễepczn tay cầbtigm ly rưsfydfwzcu tiếordqn lêdpiqn, sau khi chạllqlm cốfwzcc vớnacti Mạllqlnh Khiếordqu thìnact nhấaqedp mộswjot ngụhjurm, trầbtigm thấaqedp nófgqfi.

fgqf vẻxcat nhưsfydoccca theo Ngảnotmi Niệyajlm, nhưsfydng lờmccsi nàzmtby quảnotm thựmjkzc cófgqfzmtbm ýieriuigfu xa kháysvtc.

Trang Noãbtign Thầbtign nghe ra, cụhjurp mắmjkzt cưsfydmccsi ảnotmm đkflfllqlm, “Nhưsfydng cófgqfzmtbi thứgyou, muốfwzcn đkflfoạllqlt cũxcatng khôcauong đkflfoạllqlt đkflfưsfydfwzcc. Làzmtb củujeda anh, vốfwzcn dĩnact khôcauong cầbtign tranh giàzmtbnh vôcauo íxtxtch.”

Ýmuyssfydmccsi trong mắmjkzt Giang Mạllqlc Viễepczn hơwmtsi đkflfanh lạllqli.

uigfm trạllqlng Hạllql Lữysfm khôcauong tốfwzct lắmjkzm, xua tay, “Khôcauong biếordqt mấaqedy ngưsfydmccsi đkflfang nófgqfi gìnact.” Nófgqfi xong, đkflfi thẳocccng đkflfếordqn chỗidbo uốfwzcng rưsfydfwzcu.

“Con ngốfwzcc kia sẽypxp khôcauong vìnact mộswjot bófgqf hoa màzmtb mấaqedt hứgyoung chứgyou?” Ngảnotmi Niệyajlm lắmjkzc đkflfbtigu đkflfàzmtbnh chịadthu, “Noãbtign Thầbtign, mìnactnh qua đkflfófgqf vớnacti nófgqf, ai da, gáysvti ếordq lớnactn tuổtlxfi… pháysvtt rầbtigu àzmtb.”

Trang Noãbtign Thầbtign gậbtigt đkflfbtigu.

Đllqlfwzci sau khi Mạllqlnh Khiếordqu cũxcatng đkflfi xãbtig giao, Giang Mạllqlc Viễepczn đkflfưsfyda tay vơwmts lấaqedy vòwrdwng eo nhỏmuys nhắmjkzn củujeda côcauo, nâuigfng cốfwzcc, “Cófgqf phảnotmi hai ta nêdpiqn uốfwzcng rưsfydfwzcu giao bôcauoi khôcauong nhỉoccc?”


Trang Noãbtign Thầbtign khôcauong giãbtigy ra, trêdpiqn mặazimt luôcauon giữysfm nụhjursfydmccsi ôcauon hòwrdwa hạllqlnh phúuigfc vớnacti ngưsfydmccsi ngoàzmtbi, cầbtigm lấaqedy mộswjot ly rưsfydfwzcu vang, nhẹmuys nhàzmtbng nófgqfi, “Đllqlưsfydfwzcc thôcauoi, mộswjot chúuigft bảnotmn lĩnactnh đkflfófgqf vẫqvbzn phảnotmi cófgqf đkflflulcfgqf thểlulc bảnotmo đkflfnotmm thểlulc diệyajln củujeda anh chứgyou.” Nófgqfi xong, nhẹmuys nhạllqlng chạllqlm cốfwzcc củujeda anh, chủujed đkflfswjong làzmtbm đkflfswjong táysvtc uốfwzcng rưsfydfwzcu giao bôcauoi.

Giang Mạllqlc Viễepczn duỗidboi tay qua, giao bôcauoi vớnacti côcauo, đkflfèhjur thấaqedp giọhpheng, cưsfydmccsi nhẹmuys, “Anh khôcauong ngờmccsbtigbtig củujeda anh lạllqli làzmtb ngưsfydmccsi nhanh mồgrzkm nhanh miệyajlng, nófgqfi chuyệyajln chanh chua đkflfếordqn thếordq.”

“Sau nàzmtby, tôcauoi sẽypxp khôcauong đkflflulc anh côcauo quạllqlnh đkflfâuigfu.” Trang Noãbtign Thầbtign mỉocccm cưsfydmccsi vớnacti vịadth kháysvtch bưsfydnactc đkflfếordqn chúuigfc mừjawing, cốfwzc gắmjkzng nófgqfi thậbtigt nhỏmuys.

Giang Mạllqlc Viễepczn vẫqvbzn cưsfydmccsi nhạllqlt, “Nhưsfyd thếordq chíxtxtnh làzmtb mộswjong đkflfmuysp màzmtb anh chờmccs đkflffwzci.”

“Mộswjong đkflfmuysp? Chỉoccc mong sau nàzmtby anh đkflfjawing cho rằftpjng đkflfófgqfzmtb áysvtc mộswjong.” Trang Noãbtign Thầbtign đkflfazimt ly rưsfydfwzcu xuốfwzcng, thảnotmn nhiêdpiqn nófgqfi.

“Đllqlúuigfng ha, suýierit nữysfma anh quêdpiqn, ngưsfydmccsi cófgqf thểlulc đkflfoạllqlt đkflfưsfydfwzcc hạllqlng mụhjurc từjawi tay củujeda Oswald, trìnactnh đkflfswjofgqfi chuyệyajln đkflfưsfydơwmtsng nhiêdpiqn sắmjkzc békkqwn, chỉoccczmtb bịadth bềaigb ngoàzmtbi dịadthu dàzmtbng thưsfydmccsng ngàzmtby che lấaqedp màzmtb thôcauoi.” Giang Mạllqlc Viễepczn ngắmjkzm côcauo, trêdpiqn mặazimt khôcauong cófgqf vẻxcatnactzmtb khôcauong vui.

“Ngưsfydmccsi bịadth vẻxcat ngoàzmtbi dịadthu dàzmtbng che lấaqedp đkflfâuigfu chỉocccfgqf mộswjot mìnactnh tôcauoi? Chỉoccc kháysvtc nhau ởqvbz chỗidbofgqf thuầbtign tâuigfm cốfwzc ýieri hay khôcauong thôcauoi.” Giọhpheng đkflfiệyajlu Trang Noãbtign Thầbtign chuyểlulcn lạllqlnh.

Giang Mạllqlc Viễepczn míxtxtm môcauoi cưsfydmccsi, đkflfswjot nhiêdpiqn cúuigfi đkflfbtigu, nófgqfi vàzmtbo tai côcauo, “Anh thậbtigt ra rấaqedt muốfwzcn lĩnactnh giáysvto trìnactnh đkflfswjo mồgrzkm mékkqwp củujeda em cófgqf bao nhiêdpiqu lợfwzci hạllqli.”

Trang Noãbtign Thầbtign nhíxtxtu màzmtby, trong lúuigfc nhấaqedt thờmccsi khôcauong hiểlulcu đkflfưsfydfwzcc ýieri anh nófgqfi.

dpiqn tai, nụhjursfydmccsi củujeda anh càzmtbng thêdpiqm mờmccs áysvtm, “Anh rấaqedt nghi ngờmccs nhưsfydng khôcauong sao, trìnactnh đkflfswjo loạllqli nàzmtby cầbtign luyệyajln tậbtigp tíxtxtch lũxcaty theo năypxpm tháysvtng, bắmjkzt đkflfbtigu từjawi đkflfêdpiqm nay, anh sẽypxp từjawi từjawi dạllqly em.”

Lờmccsi nófgqfi củujeda anh càzmtbng khiếordqn côcauo chẳocccng hiểlulcu ra sao, nhưsfydng thấaqedy anh cưsfydmccsi gian xảnotmo nhưsfyd vậbtigy cũxcatng biếordqt chẳocccng cófgqfnact hay ho, cắmjkzn răypxpng, lạllqlnh nhạllqlt nófgqfi, “Đllqlgrzk thầbtign kinh.”

“Khoảnotmnh khắmjkzc vừjawia rồgrzki trao nhẫqvbzn xong, em đkflfãbtig hoàzmtbn toàzmtbn đkflfưsfydfwzcc gảnotm cho đkflfgrzk thầbtign kinh làzmtb anh đkflfâuigfy.” Giang Mạllqlc Viễepczn đkflfưsfyda tay ôcauom chặazimt lấaqedy côcauo, thìnact thầbtigm vàzmtbo tai côcauo, ngưsfydmccsi ngoàzmtbi xem ra, hai ngưsfydmccsi vôcauoocccng thâuigfn mậbtigt.

Trang Noãbtign Thầbtign khôcauong giãbtigy ra đkflfưsfydfwzcc, khôcauong nhúuigfc nhíxtxtch, cứgyou đkflflulc mặazimc anh ôcauom, “Còwrdwn chuyệyajln anh đkflfgrzkng ýieri vớnacti tôcauoi?”


Sau khi nghe vậbtigy, Giang Mạllqlc Viễepczn đkflfgyoung thẳocccng lưsfydng, khófgqfe môcauoi ngưsfydng trệyajl, sau đkflfófgqf thảnotmn nhiêdpiqn nófgqfi, “Yêdpiqn tâuigfm, bàzmtb Cốfwzc đkflfãbtig đkflfưsfydfwzcc dùocccng máysvty mớnacti, Mạllqlnh Khiếordqu cũxcatng đkflfãbtig liêdpiqn hệyajl vớnacti báysvtc sĩnact giỏmuysi nhấaqedt khoa chỉocccnh hìnactnh cho Cốfwzc Mặazimc.”

“Tốfwzcc đkflfswjo nhanh thậbtigt.” Trang Noãbtign Thầbtign cưsfydmccsi tràzmtbo phúuigfng.

Giang Mạllqlc Viễepczn buôcauong ly rưsfydfwzcu, xoay ngưsfydmccsi côcauo qua, bàzmtbn tay anh đkflfazimt sau gáysvty côcauo, “Trang Noãbtign Thầbtign, em nhớnact kỹfgqf thâuigfn phậbtign củujeda mìnactnh cho anh, từjawi nay vềaigb sau sựmjkz sốfwzcng chếordqt củujeda hắmjkzn khôcauong liêdpiqn quan đkflfếordqn em. Em cófgqf nhớnact hắmjkzn thưsfydơwmtsng hắmjkzn cũxcatng vôcauo íxtxtch, ngưsfydmccsi đkflfgyoung trưsfydnactc mặazimt em đkflfâuigfy mớnacti làzmtb chồgrzkng em, ngưsfydmccsi đkflfàzmtbn ôcauong chung giưsfydmccsng chung gốfwzci vớnacti em cảnotm đkflfmccsi nàzmtby cũxcatng chỉocccfgqf thểlulczmtb anh màzmtb khôcauong phảnotmi hắmjkzn.”

“Nófgqfi xong chưsfyda?” Trang Noãbtign Thầbtign ngẩumhcng đkflfbtigu nhìnactn anh, tiếordqng nófgqfi thanh máysvtt nhưsfyd hoa sen, “Nófgqfi xong rồgrzki thìnactcauoi muốfwzcn đkflfi ăypxpn chúuigft gìnact đkflfófgqf, tôcauoi đkflfófgqfi lắmjkzm, ngạllqli quáysvt, xin lỗidboi khôcauong tiếordqp chuyệyajln đkflfưsfydfwzcc.” Nófgqfi xong, cưsfydmccsi hờmccs hữysfmng rồgrzki quay đkflfi.

Giang Mạllqlc Viễepczn đkflfgyoung tạllqli chỗidbo, nhìnactn bófgqfng dáysvtng côcauo ngàzmtby càzmtbng xa, lầbtign đkflfbtigu tiêdpiqn cófgqf cảnotmm giáysvtc, anh dưsfydmccsng nhưsfyd khôcauong hoàzmtbn toàzmtbn nắmjkzm bắmjkzt đkflfưsfydfwzcc côcauo

***

Sau khi hôcauon lễepcz kếordqt thúuigfc, cáysvtc kháysvtch khứgyoua cũxcatng sắmjkzp vềaigb hếordqt, Hạllql Lữysfm rờmccsi khỏmuysi nhàzmtbzmtbng.

Phíxtxta sau, Ngảnotmi Niệyajlm gọhphei côcauo lạllqli.

cauo dừjawing bưsfydnactc, xoay ngưsfydmccsi nhìnactn Ngảnotmi Niệyajlm đkflfang đkflfi tớnacti, bấaqedt đkflfmjkzc dĩnact lắmjkzc đkflfbtigu, “Cậbtigu mang thai đkflfófgqf, sao suốfwzct ngàzmtby chạllqly đkflfi chạllqly lạllqli thếordq? Lụhjurc Quâuigfn đkflfâuigfu?”

“Anh ấaqedy còwrdwn ởqvbzdpiqn trong trao đkflftlxfi danh thiếordqp, thậbtigt khôcauong biếordqt mộswjot côcauong chứgyouc còwrdwn trao đkflftlxfi danh thiếordqp gìnact, mìnactnh ra ngoàzmtbi đkflfgyoung chờmccs, thuậbtign tiệyajln híxtxtt thởqvbz khôcauong khíxtxt.” Ngảnotmi Niệyajlm nékkqwn giậbtign nófgqfi, sau đkflfófgqf khoáysvtt tay côcauo, “Nèhjur, cậbtigu cófgqf cảnotmm thấaqedy Noãbtign Thầbtign lạllql lắmjkzm hay khôcauong?”

“Khôcauong cảnotmm thấaqedy, mìnactnh lạllqli cảnotmm thấaqedy cậbtigu rấaqedt lạllql đkflfófgqf.” Hạllql Lữysfm lắmjkzc đkflfbtigu nófgqfi.

“Mìnactnh áysvt?”

“Ờkflf…” Hạllql Lữysfm ngồgrzki xuốfwzcng bồgrzkn hoa, “Biếordqt rõwmts ôcauong xãbtig cặazimp bồgrzkwrdwn giảnotm bộswjo âuigfn áysvti.”


“Vậbtigy thìnact phảnotmi sao? Cấaqedu xékkqw anh ta ra àzmtb?” Ngảnotmi Niệyajlm khôcauong ngồgrzki, đkflfgyoung đkflfófgqf chàzmtbysvtt tay.

“Kệyajl cậbtigu đkflfi, dùoccc sao tớnacti lúuigfc đkflfófgqf đkflfjawing tìnactm tụhjuri mìnactnh khófgqfc lófgqfc làzmtb đkflfưsfydfwzcc.” Hạllql Lữysfm thởqvbzzmtbi, “Khôcauong phảnotmi mìnactnh cốfwzc ýierifgqfi mấaqedy lờmccsi khófgqf nghe đkflfâuigfu, Lụhjurc Quâuigfn củujeda hiệyajln tạllqli thay đkflffwzci rấaqedt nhiềaigbu so thờmccsi đkflfllqli họhphec, mớnacti lêdpiqn đkflfưsfydfwzcc trưsfydqvbzng ban, lúuigfc nãbtigy còwrdwn ra vẻxcatysvtch dịadthch nófgqfi chuyệyajln vớnacti mìnactnh, đkflfúuigfng làzmtb nhìnactn chẳocccng quen.”

Ngảnotmi Niệyajlm cưsfydmccsi hìnactnact nhìnactn côcauo, “Thôcauoi thôcauoi thôcauoi, cậbtigu quảnotmn cáysvtch nófgqfi chuyệyajln củujeda anh ấaqedy làzmtbm gìnact, cũxcatng khôcauong phảnotmi cậbtigu chung sốfwzcng vớnacti anh ấaqedy màzmtb.”

“Cho mìnactnh cũxcatng chẳocccng thèhjurm.” Hạllql Lữysfm trừjawing mắmjkzt vớnacti côcauo.

“Tụhjuri mìnactnh đkflfjawing nófgqfi vềaigb anh ấaqedy nữysfma đkflfưsfydfwzcc khôcauong? Cậbtigu thựmjkzc sựmjkz khôcauong cảnotmm thấaqedy Noãbtign Thầbtign cófgqf chỗidbozmtbo khôcauong ổtlxfn àzmtb?” Ngảnotmi Niệyajlm đkflftlxfi đkflfaigbzmtbi.

Hạllql Lữysfm cẩumhcn thậbtign nghĩnact, lắmjkzc đkflfbtigu, “Khôcauong cófgqf.”

Ngảnotmi Niệyajlm àzmtb mộswjot tiếordqng, “Cófgqf lẽypxp do mìnactnh nghĩnact nhiềaigbu quáysvt.”

akoe cửjgqna nhàzmtbzmtbng, Lụhjurc Quâuigfn đkflfi ra, sau khi Ngảnotmi Niệyajlm thấaqedy thìnactfgqfi vớnacti Hạllql Lữysfm, “Mìnactnh vềaigb trưsfydnactc nha, cáysvtc cậbtigu cófgqf chuyệyajln gìnact bấaqedt cứgyouuigfc nàzmtbo cũxcatng cófgqf thểlulc gọhphei cho mìnactnh.”

Hạllql Lữysfm vẫqvbzy tay vớnacti côcauo.

Đllqlfwzci Ngảnotmi Niệyajlm lêdpiqn xe củujeda Lụhjurc Quâuigfn xong, côcauo ngửjgqna đkflfbtigu, uểlulc oảnotmi hưsfydqvbzng chúuigft nắmjkzng ấaqedm, vừjawia mớnacti chuẩumhcn bịadth cấaqedt bưsfydnactc, phíxtxta sau vang lêdpiqn mộswjot giọhpheng nam trêdpiqu chọhphec…

“Xe côcauo lạllqli bịadth đkflfhjurng nữysfma rồgrzki àzmtb? Sao lạllqli khôcauong láysvti xe tớnacti?”

Hạllql Lữysfm quay đkflfbtigu nhìnactn vàzmtbo áysvtnh mắmjkzt nhưsfydsfydmccsi nhưsfyd khôcauong củujeda Mạllqlnh Khiếordqu, khôcauong đkflfáysvtp lạllqli anh, quay đkflfbtigu bỏmuys đkflfi.

“Êjsaz, sao vậbtigy hảnotm? Tôcauoi nhỏmuys nhắmjkzn đkflfếordqn nỗidboi côcauo khôcauong trôcauong thấaqedy sao?” Mạllqlnh Khiếordqu đkflfuổtlxfi theo.

Hạllql Lữysfmsfydmccsi nhiềaigbu lờmccsi vớnacti anh, túuigfm lạllqli đkflfgrzk trêdpiqn ngưsfydmccsi, bưsfydnactc châuigfn nhanh hơwmtsn, “Ngạllqli quáysvt, làzmtbcauoi cófgqf mắmjkzt khôcauong tròwrdwng.”

Mạllqlnh Khiếordqu nghe lạllqli càzmtbng vui vẻxcat, báysvtm theo côcauoysvtt gófgqft, “Bạllqln Hạllql Lữysfm àzmtb, bạllqln thậbtigt khôcauong phảnotmi nha, thấaqedy ngưsfydmccsi kháysvtc phảnotmi chàzmtbo hỏmuysi làzmtb phékkqwp lịadthch sựmjkz tốfwzci thiểlulcu, lúuigfc đkflfi nhàzmtb trẻxcatcauo giáysvto cũxcatng đkflfãbtig dạllqly chúuigfng ta biếordqt văypxpn minh hiểlulcu lễepcz phékkqwp rồgrzki chứgyou.”

“Tôcauoi khôcauong cófgqf đkflfi nhàzmtb trẻxcat.” Hạllql Lữysfmocccng mìnactnh vìnact lạllqlnh.

Mạllqlnh Khiếordqu thấaqedy côcauo lạllqlnh đkflfếordqn chófgqfp mũxcati đkflfmuysdpiqn, vộswjoi vàzmtbng giữysfmcauo lạllqli, “Đllqlưsfydfwzcc rồgrzki đkflfjawing đkflfi nữysfma, côcauo vềaigb nhàzmtb hay làzmtb muốfwzcn đkflfi đkflfâuigfu, tôcauoi đkflfưsfyda côcauo đkflfi.”

Hạllql Lữysfm dứgyout khoáysvtt dừjawing bưsfydnactc, bấaqedt đkflfmjkzc dĩnact nhìnactn anh, “Mạllqlnh Khiếordqu, anh làzmtbm ơwmtsn đkflfjawing cófgqfysvtch hai ba hôcauom lạllqli nhưsfyd ma quỷswjoysvtm riếordqt lấaqedy tôcauoi đkflfưsfydfwzcc khôcauong? Gáysvti đkflfmuysp bu xung quanh anh nhiềaigbu nhưsfyd vậbtigy, anh đkflfi tìnactm mấaqedy côcauoaqedy tiêdpiqu khiểlulcn đkflfi màzmtb, đkflfjawing đkflfếordqn phiềaigbn tôcauoi đkflfưsfydfwzcc khôcauong?”

“Bộswjocauoi đkflfáysvtng ghékkqwt lắmjkzm àzmtb?” Mạllqlnh Khiếordqu càzmtbng lộswjo vẻxcat bấaqedt đkflfmjkzc dĩnactwmtsn.

“Anh khôcauong đkflfáysvtng ghékkqwt, kẻxcat đkflfáysvtng ghékkqwt làzmtbcauoi.” Hạllql Lữysfm đkflfgyoung tạllqli chỗidbo chàzmtb chàzmtb hai châuigfn rékkqwt run, “Tôcauoi khôcauong cầbtign anh đkflfưsfyda đkflfi, cáysvtm ơwmtsn ýieri tốfwzct củujeda anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.