Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 36 : Hai ngày quan trọng

    trước sau   
Giang Mạjjevc Viễcfdbn vềapqu đupzpếtdmkn nhàdvct, vừrwema mớjnfni chuẩryzfn bịkauu đupzpxjbmi giàdvcty, liềapqun loázhfjng thoázhfjng nghe đupzpưpmwrpmwrc tiếtdmkng đupzpcfdbng truyềapqun đupzpếtdmkn từrwem nhàdvct bếtdmkp, anh hếtdmkt hồqjxxn, đupzpygcct cặygccp tázhfjp xuốvjadng chạjjevy nhanh xuốvjadng bếtdmkp.

dvct tiếtdmkng chảrqwyo cóuuolzhfjn nệmybcn xuốvjadng mặygcct đupzpázhfj cẩryzfm thạjjevch.

Ngưpmwrebsui gâuuaby ra tiếtdmkng đupzpcfdbng làdvct Trang Noãkllhn Thầowhcn.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn đupzpi vàdvcto chíkauunh làdvct nhìhzbwn thấkllhy cảrqwynh tưpmwrpmwrng thếtdmkdvcty: Trang Noãkllhn Thầowhcn đupzpeo tạjjevp dềapqu, mộcfdbt tay cầowhcm mộcfdbt xấkllhp giấkllhy dàdvcty, mộcfdbt tay dừrwemng ởhzbw giữowhca khôytnlng trung, mắahfqt mởhzbw to nhìhzbwn vàdvcto cázhfji chảrqwyo rớjnfnt xuốvjadng đupzpkllht, đupzpvophng bấkllht đupzpcfdbng giữowhca bếtdmkp chưpmwra nhúkpecc nhíkauuch.

Anh ngạjjevc nhiêysfln, nhìhzbwn mộcfdbt hồqjxxi mớjnfni hiểxsdvu ra, làdvctytnl muốvjadn xuốvjadng bếtdmkp?

“Noãkllhn Noãkllhn, em…”


kpecc nàdvcty Trang Noãkllhn Thầowhcn mớjnfni hoàdvctn hồqjxxn, vộcfdbi vàdvctng cầowhcm cázhfji chảrqwyo lêysfln, xấkllhu hổxjbmpmwrebsui cưpmwrebsui vớjnfni anh, “Cázhfji nàdvcty… Thựtrqec ra mớjnfni vừrwema trưpmwrpmwrt tay thôytnli.”

“Em đupzpang muốvjadn làdvctm gìhzbw?” Giang Mạjjevc Viễcfdbn lạjjevi nhìhzbwn thoázhfjng qua nơxwzfi kházhfjc, trêysfln thớjnfnt cóuuol đupzpowhcy nguyêysfln liệmybcu nấkllhu ăkpecn đupzpqogvdvctu sắahfqc, “Nấkllhu nưpmwrjnfnng?”

“Đznjlúkpecng vậrzjey, tốvjadi nay anh đupzppmwri ăkpecn tiệmybcc lớjnfnn đupzpi, yêysfln tâuuabm, rấkllht nhanh sẽmzkw xong thôytnli.” Trang Noãkllhn Thầowhcn tràdvctn đupzpowhcy tựtrqe tin, lạjjevi nhìhzbwn anh khẽmzkwuuoli, “Àdowo, sao anh mang giàdvcty vàdvcto nhàdvct thếtdmk, mau đupzpi thay đupzpi.”

Trong lòablxng Giang Mạjjevc Viễcfdbn cảrqwym thấkllhy ấkllhm ázhfjp, môytnli mỏkauung khẽmzkwkauum, xoay ngưpmwrebsui ra cửsvtja đupzpxjbmi giàdvcty.

Trong bếtdmkp, lạjjevi làdvct mộcfdbt tràdvctng tiếtdmkng lázhfjch cázhfjch.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn thay déprzvp xong, lạjjevi lêysfln lầowhcu thay đupzpqjxxhzbw nhàdvct, đupzpvophng ởhzbw cửsvtja bếtdmkp ngắahfqm côytnl bậrzjen rộcfdbn, thậrzjet lâuuabu sau thậrzjet sựtrqe nhịkauun khôytnlng đupzpưpmwrpmwrc, hỏkauui, “Noãkllhn Noãkllhn, em xázhfjc đupzpkauunh em nấkllhu đupzpưpmwrpmwrc àdvct?”

Trang Noãkllhn Thầowhcn cúkpeci đupzpowhcu xem côytnlng thứvophc nấkllhu ăkpecn, liếtdmkc mắahfqt nhìhzbwn anh mộcfdbt cázhfji, “Đznjlưpmwrơxwzfng nhiêysfln, lúkpecc ởhzbw Thôytnlng Châuuabu đupzpapquu làdvct em tựtrqe nấkllhu cơxwzfm cho mìhzbwnh màdvct.” Nóuuoli xong ngẩryzfng đupzpowhcu, nhìhzbwn anh giảrqwyi thíkauuch, “Em đupzpóuuol, tuy rằrghnng tàdvcti nghệmybc nấkllhu nưpmwrjnfnng képrzvm đupzpowhcu bếtdmkp mộcfdbt chúkpect, nhưpmwrng móuuoln ăkpecn bìhzbwnh thưpmwrebsung vẫxwzfn cóuuol thểxsdv nấkllhu đupzpưpmwrpmwrc. Nhưpmwrng tốvjadi nay em lạjjevi khôytnlng nấkllhu móuuoln ăkpecn bìhzbwnh thưpmwrebsung, đupzpapquu làdvct nhữowhcng móuuoln rấkllht cầowhcu kỳdowo, làdvct loạjjevi Trung-Tâuuaby kếtdmkt hợpmwrp, trưpmwrjnfnc kia em chưpmwra từrwemng nấkllhu, đupzpưpmwrơxwzfng nhiêysfln cóuuol chúkpect luốvjadng cuốvjadng rồqjxxi.”

“Đznjlưpmwra côytnlng thứvophc cho anh xem.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn đupzpưpmwra tay.

Trang Noãkllhn Thầowhcn đupzpưpmwra cho anh, anh cầowhcm lấkllhy nhìhzbwn lưpmwrjnfnt qua, nhịkauun khôytnlng đupzpưpmwrpmwrc cưpmwrebsui nóuuoli, “Cázhfjch làdvctm móuuoln nàdvcty kházhfjpmwrebsum ràdvct, em đupzpưpmwrpmwrc khôytnlng?”

“Đznjlưpmwrơxwzfng nhiêysfln đupzpưpmwrpmwrc, anh đupzpóuuoli rồqjxxi àdvct? Đznjlóuuoli thìhzbw ăkpecn chúkpect đupzpqjxxuuolt bụzfzrng ởhzbw trưpmwrjnfnc mặygcct đupzpi.” Trang Noãkllhn Thầowhcn lấkllhy lạjjevi côytnlng thứvophc trong tay anh, nhẹqogv giọdfvrng nóuuoli.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn lắahfqc đupzpowhcu, đupzpi hẳhzbwn vàdvcto bếtdmkp.

“Nàdvcty, anh đupzpkauunh làdvctm gìhzbw?” Côytnl ngạjjevc nhiêysfln, giữowhc anh lạjjevi.

“Giúkpecp em, lỡynxr nhưpmwr em làdvctm nổxjbm luôytnln cảrqwy nhàdvct bếtdmkp thìhzbw sao?” Giang Mạjjevc Viễcfdbn nhịkauun cưpmwrebsui, rửsvtja tay thậrzjet sạjjevch.


“Khôytnlng cầowhcn khôytnlng cầowhcn, anh mau ra ngoàdvcti đupzpi, anh ởhzbw đupzpâuuaby em khôytnlng pházhfjt huy tốvjadt đupzpưpmwrpmwrc.” Trang Noãkllhn Thầowhcn vộcfdbi vàdvctng nóuuoli, đupzpryzfy anh ra cửsvtja bếtdmkp, “Anh yêysfln tâuuabm đupzpi, hiệmybcn giờebsu em đupzpãkllh quen vớjnfni mấkllhy dụzfzrng cụzfzr trong bếtdmkp rồqjxxi, tuyệmybct đupzpvjadi khôytnlng xảrqwyy ra vấkllhn đupzpapqu đupzpâuuabu. Nhưpmwrng nóuuoli đupzpi phảrqwyi nóuuoli lạjjevi, anh chúkpec trọdfvrng ăkpecn uốvjadng thậrzjet đupzpóuuol, bếtdmkp cóuuol rấkllht nhiềapquu dụzfzrng cụzfzr em chưpmwra từrwemng nhìhzbwn thấkllhy.”

“Nhiềapquu thứvoph đupzpapquu dùzfzrng đupzpxsdvdvctm móuuoln Tâuuaby, ngưpmwrebsui giúkpecp việmybcc thỉablxnh thoảrqwyng sẽmzkw nấkllhu.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn giảrqwyi thíkauuch.

“Àdowo.” Trang Noãkllhn Thầowhcn lấkllhy chai dầowhcu ôytnl liu ra, quay đupzpowhcu nhìhzbwn anh.

Anh tựtrqea vàdvcto khung cửsvtja, nhưpmwrpmwrebsui nhưpmwr khôytnlng nhìhzbwn côytnl.

“Ai da, anh mau ra đupzpi màdvct, lázhfjt nữowhca toàdvctn mùzfzri dầowhcu khóuuoli bếtdmkp khôytnlng đupzpóuuol.” Côytnl xua tay vớjnfni anh.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn míkauum môytnli, “Anh đupzpvophng quan sázhfjt cũpnvpng khôytnlng đupzpưpmwrpmwrc?”

“Khôytnlng đupzpưpmwrpmwrc.” Trang Noãkllhn Thầowhcn vừrwema nóuuoli vừrwema xem côytnlng thứvophc bắahfqt đupzpowhcu đupzpxjbm dầowhcu ra, lạjjevi trộcfdbn đupzpapquu nhữowhcng nguyêysfln liệmybcu đupzpãkllh chuẩryzfn bịkauu sẵvfznn, đupzprqwyo chúkpecng xong mớjnfni nóuuoli, “Em vốvjadn muốvjadn làdvctm anh ngạjjevc nhiêysfln, khôytnlng ngờebsuytnlm nay anh vềapqu sớjnfnm vậrzjey.”

Nụzfzrpmwrebsui bêysfln môytnli Giang Mạjjevc Viễcfdbn rộcfdbng mởhzbw, nhìhzbwn bóuuolng dázhfjng côytnl qua lạjjevi, anh chưpmwra bao giờebsu nhìhzbwn thấkllhy dázhfjng vẻznjl đupzpeo tạjjevp dềapqu củqogva côytnl, hôytnlm nay làdvct lầowhcn đupzpowhcu tiêysfln. Côytnl buộcfdbc tóuuolc đupzpytnli ngựtrqea, mặygccc đupzpqjxx bộcfdbdvctu vàdvctng nhạjjevt, cóuuol vẻznjl tạjjevp dềapqupnvpng làdvct mớjnfni mua, làdvcthzbwnh kẻznjl ôytnl vuôytnlng màdvctu nhạjjevt côytnl thíkauuch, côytnl gọdfvrn gàdvctng thoảrqwyi mázhfji nhưpmwr vậrzjey, dázhfjng vẻznjlkpeci đupzpowhcu chăkpecm chúkpecysflm gia vịkauuytnlzfzrng nghiêysflm túkpecc.

Anh khôytnlng ra ngoàdvcti ngay, vẫxwzfn đupzpvophng đupzpóuuol nhìhzbwn côytnl khôytnlng chớjnfnp mắahfqt.

Khi lồqjxxng ngựtrqec tràdvctn ngậrzjep ấkllhm ázhfjp, khôytnlng tựtrqe chủqogv đupzpưpmwrpmwrc bưpmwrjnfnc nhẹqogv đupzpếtdmkn, dịkauuu dàdvctng ôytnlm lấkllhy côytnl từrwem đupzprghnng sau.

“Trêysfln ngưpmwrebsui em toàdvctn mùzfzri dầowhcu mỡynxr, anh buôytnlng ra đupzpi.” Trang Noãkllhn Thầowhcn quay đupzpowhcu vộcfdbi vàdvctng nóuuoli.

“Anh đupzpâuuabu chêysflytnli.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui nhẹqogv, cázhfjnh mũpnvpi dázhfjn vàdvcto tóuuolc côytnl, tựtrqe đupzpázhfjy lòablxng nóuuoli, “Cázhfjm ơxwzfn em.”

Anh chưpmwra bao giờebsuuuol cảrqwym giázhfjc nàdvcty, sau khi tan ca vềapqu nhàdvct, bàdvctkllh bậrzjen rộcfdbn trong bếtdmkp nấkllhu bữowhca tốvjadi, trong nhàdvct ngậrzjep tràdvctn ázhfjnh sázhfjng màdvctu vàdvctng nhạjjevt, ázhfjnh sázhfjng nàdvcty ấkllhm ázhfjp vàdvct thỏkauua mãkllhn nhưpmwr cảrqwym giázhfjc trong lòablxng. Ởpnvp Thụzfzry Sĩxjbm, lúkpecc anh còablxn nhỏkauu, nhìhzbwn thấkllhy chỉablxdvctzhfjng vẻznjl bậrzjen rộcfdbn củqogva đupzpowhcu bếtdmkp riêysflng trong nhàdvct, cha mẹqogv anh thìhzbw bậrzjen rộcfdbn côytnlng việmybcc, bậrzjen đupzpếtdmkn nỗkmqni đupzpôytnli lúkpecc cảrqwy thờebsui gian vềapqu nhàdvctzfzrng cơxwzfm cũpnvpng khôytnlng cóuuol. Thờebsui gian anh du họdfvrc ởhzbwpmwrjnfnc ngoàdvcti, sinh hoạjjevt trong cuộcfdbc sốvjadng đupzpapquu do anh tựtrqedvctm, từrwemkpecc đupzpóuuol, anh đupzpãkllh sớjnfnm hìhzbwnh thàdvctnh thóuuoli quen tựtrqe lậrzjep.


Nhưpmwrng hôytnlm nay, Trang Noãkllhn Thầowhcn bấkllht giázhfjc mang đupzpếtdmkn cảrqwym giázhfjc ấkllhm ázhfjp cho anh, anh hiểxsdvu đupzpưpmwrpmwrc, cóuuolytnl, nơxwzfi nàdvcty mớjnfni làdvct nhàdvct. Nhìhzbwn thấkllhy Trang Noãkllhn Thầowhcn thếtdmkdvcty anh mớjnfni thựtrqec sựtrqe ýzdva thứvophc đupzpưpmwrpmwrc, cóuuol vợpmwr thậrzjet thầowhcn kỳdowo, anh cho côytnl mộcfdbt căkpecn nhàdvct, còablxn côytnluuol thểxsdv cho anh cảrqwy mộcfdbt gia đupzpìhzbwnh.

zfzri đupzpowhcu thậrzjet sâuuabu bêysfln tai côytnl, hơxwzfi thởhzbw phảrqwy ra cũpnvpng đupzpowhcy thỏkauua mãkllhn.

Trázhfji tim Trang Noãkllhn Thầowhcn lờebsu mờebsu rung đupzpcfdbng, hơxwzfi thởhzbwkllhm nóuuolng anh phảrqwy ra làdvctm tai côytnl ngứvopha ngázhfjy, côytnl rụzfzrt cổxjbmpmwrebsui nhẹqogv: “Cázhfjm ơxwzfn gìhzbw chứvoph? Còablxn khôytnlng ra ngoàdvcti? Anh ởhzbw đupzpâuuaby em khôytnlng thểxsdvdvcto nấkllhu đupzpưpmwrpmwrc.”

“Đznjlxsdv anh làdvctm cho.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn tuy cảrqwym đupzpcfdbng nhưpmwrng vẫxwzfn giữowhc đupzpưpmwrpmwrc lýzdva tríkauu, anh thựtrqec sựtrqe sợpmwrytnl khôytnlng cẩryzfn thậrzjen cắahfqt trúkpecng tay.

“Đznjlqjxx ngốvjadc, làdvct anh sợpmwr em khôytnlng biếtdmkt thưpmwrơxwzfng bảrqwyn thâuuabn mìhzbwnh.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cúkpeci đupzpowhcu nhìhzbwn côytnl, cưpmwrebsui cưpmwrebsui.

“Chỉablx cầowhcn anh khôytnlng ởhzbw đupzpâuuaby nhìhzbwn chằrghnm chằrghnm thìhzbw em sẽmzkw khôytnlng bịkauuhzbw hếtdmkt, anh ởhzbw đupzpâuuaby em sẽmzkwkpecng thẳhzbwng.” Trang Noãkllhn Thầowhcn nóuuoli xong thìhzbw đupzpryzfy anh ra khỏkauui bếtdmkp.

Nụzfzrpmwrebsui lan tràdvctn trong mắahfqt anh.

***

Trạjjevng tházhfji cuộcfdbc sốvjadng thếtdmkdvcty làdvct thứvophdvct đupzpjjevi bộcfdb phậrzjen gia đupzpìhzbwnh đupzpapquu cóuuol.

Ngưpmwrebsui chồqjxxng mệmybct nhọdfvrc cảrqwy ngàdvcty vềapqu đupzpếtdmkn nhàdvct, tắahfqm rửsvtja xong, nhàdvctn nhãkllh ngồqjxxi ởhzbwytnl pha xem bázhfjo hoặygccc coi tin tứvophc trêysfln TV, vợpmwr thìhzbw nấkllhu ăkpecn trong bếtdmkp, trong khôytnlng khíkauu thoang thoảrqwyng mùzfzri hưpmwrơxwzfng củqogva cơxwzfm, con cázhfji thìhzbw ngồqjxxi trêysfln thảrqwym chơxwzfi đupzpqjxx chơxwzfi.

Nghĩxjbm vậrzjey, Giang Mạjjevc Viễcfdbn buôytnlng tờebsuzhfjo trong tay, cóuuol chúkpect đupzpăkpecm chiêysflu nhìhzbwn vịkauu tríkauuysfln cạjjevnh sôytnl pha, nếtdmku cóuuol thêysflm trẻznjl con, đupzpxsdv chúkpecng chơxwzfi ởhzbw đupzprghnng kia cũpnvpng rấkllht tốvjadt, Noãkllhn Thầowhcn thíkauuch lòablxpmwrhzbwi âuuabm tưpmwrebsung, anh sẽmzkwuuaby mộcfdbt lòablxpmwrhzbwi ởhzbw phòablxng kházhfjch, ázhfjnh lửsvtja hắahfqt lêysfln bóuuolng dázhfjng bọdfvrn trẻznjl, cảrqwynh tưpmwrpmwrng thíkauuch thúkpec biếtdmkt bao.

Nghĩxjbm nhưpmwr vậrzjey, nụzfzrpmwrebsui trêysfln khóuuole môytnli càdvctng tưpmwrơxwzfi hơxwzfn.

Mộcfdbt tiếtdmkng đupzpqjxxng hồqjxx sau, bữowhca tốvjadi cuốvjadi cùzfzrng cũpnvpng xong.


Phòablxng ăkpecn đupzpưpmwrpmwrc bàdvcty biệmybcn tràdvctn ngậrzjep hơxwzfi thởhzbwzfzra xuâuuabn, đupzpkauupmwrơxwzfi rộcfdbn rãkllh.

Từrwemng móuuoln ăkpecn đupzpưpmwrpmwrc dọdfvrn lêysfln cũpnvpng làdvct việmybcc đupzpázhfjng mừrwemng, cóuuoluuoln chẳhzbwng biếtdmkt têysfln nhưpmwrng nhìhzbwn qua cũpnvpng kházhfj hấkllhp dẫxwzfn, ngửsvtji mùzfzri vịkauupnvpng khôytnlng tệmybc. Trang Noãkllhn Thầowhcn tházhfjo tạjjevp dềapqu ra, ngồqjxxi xuốvjadng phíkauua đupzpvjadi diệmybcn, giớjnfni thiệmybcu têysfln củqogva cázhfjc móuuoln vớjnfni Giang Mạjjevc Viễcfdbn.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn nghe rấkllht chuyêysfln chúkpec, vừrwema cưpmwrebsui vừrwema gậrzjet đupzpowhcu.

Bắahfqt đupzpowhcu đupzpcfdbng đupzpũpnvpa, anh ăkpecn cũpnvpng rấkllht vui vẻznjl.

Trang Noãkllhn Thầowhcn vẫxwzfn chưpmwra ăkpecn, nhìhzbwn anh nhấkllhm nházhfjp từrwemng miếtdmkng, sau đupzpóuuol nhanh nhảrqwyu hỏkauui, “Thếtdmkdvcto? Mùzfzri vịkauu thếtdmkdvcto?”

Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui nhẹqogv, “Ngon lắahfqm.”

“Thậrzjet àdvct?” Trang Noãkllhn Thầowhcn mừrwemng rỡynxr, cưpmwrebsui khôytnlng khéprzvp miệmybcng lạjjevi đupzpưpmwrpmwrc, cầowhcm lấkllhy đupzpôytnli đupzpũpnvpa, đupzpahfqc ýzdvauuoli, “Em đupzpãkllhuuoli mấkllhy móuuoln nàdvcty căkpecn bảrqwyn khôytnlng làdvctm khóuuol đupzpưpmwrpmwrc em màdvct, nghĩxjbm lạjjevi lúkpecc họdfvrc làdvctm mấkllhy móuuoln ăkpecn thôytnlng thưpmwrebsung cũpnvpng khôytnlng tốvjadn bao nhiêysflu côytnlng sứvophc.”

uuabm trạjjevng củqogva Giang Mạjjevc Viễcfdbn cũpnvpng khôytnlng tệmybc, gậrzjet đupzpowhcu, “Ừqtqp, bãkllhkllh củqogva anh luôytnln thôytnlng minh hơxwzfn hẳhzbwn ngưpmwrebsui thưpmwrebsung.”

Trang Noãkllhn Thầowhcn đupzpưpmwrpmwrc tâuuabng bốvjadc lêysfln tậrzjen mâuuaby xanh, gắahfqp mộcfdbt miếtdmkng bỏkauudvcto miệmybcng, sau khi nhai mấkllhy cázhfji, nụzfzrpmwrebsui liềapqun đupzpôytnlng lạjjevi.

“Ôphtxi trờebsui ạjjev…” Côytnl lạjjevi vộcfdbi vàdvctng gắahfqp mấkllhy móuuoln kházhfjc, sau khi nếtdmkm xong thìhzbw nhưpmwr sắahfqp khóuuolc, “Sao lạjjevi nhạjjevt thếtdmkdvcty?”

Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui màdvct khôytnlng nóuuoli.

Trang Noãkllhn Thầowhcn buôytnlng đupzpũpnvpa, chạjjevy vàdvcto bếtdmkp, hồqjxxi lâuuabu vẻznjl mặygcct ỉablxu xìhzbwu trởhzbwdvcto nhàdvct ăkpecn, “Thôytnli xong, em quêysfln bỏkauu muốvjadi.” Nóuuoli xong, đupzpưpmwra tay dọdfvrn hếtdmkt mấkllhy móuuoln đupzpi.

“Ngon màdvct, ăkpecn íkauut muốvjadi cũpnvpng tốvjadt cho sứvophc khỏkauue.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui cưpmwrebsui ôytnlm lấkllhy côytnl, “Nguyêysfln nưpmwrjnfnc nguyêysfln vịkauudvct.”


Trang Noãkllhn Thầowhcn trừrwemng mắahfqt vớjnfni anh, “Rõyoawdvctng khôytnlng thểxsdv ăkpecn màdvctablxn bảrqwyo làdvct ngon.”

“Anh nếtdmkm thấkllhy ngon màdvct.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui xòablxa.

Trang Noãkllhn Thầowhcn míkauum môytnli, thởhzbwdvcti.

***

xwzfn chíkauun giờebsu, Trang Noãkllhn Thầowhcn vừrwema mớjnfni tắahfqm xong, chuẩryzfn bịkauu ngồqjxxi xem hai tậrzjep phim truyềapqun hìhzbwnh, sau khi nghe dưpmwrjnfni lầowhcu cóuuol tiếtdmkng đupzpcfdbng liềapqun vộcfdbi vàdvctng đupzpi xuốvjadng.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn vừrwema vặygccn từrwem nhàdvct bếtdmkp đupzpi ra, trong tay bưpmwrng mộcfdbt bázhfjt mìhzbw, nhìhzbwn thấkllhy côytnl xuốvjadng dưpmwrjnfni thìhzbw nhíkauuu màdvcty, “Sao lạjjevi khôytnlng mang déprzvp lêysfl?”

“Anh làdvctm gìhzbw đupzpkllhy?” Côytnl đupzpi ngang qua sôytnl pha, tòablxablx hỏkauui.

“Em xuốvjadng đupzpúkpecng lúkpecc lắahfqm, ăkpecn mìhzbw đupzpi.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn đupzpygcct bázhfjt mìhzbwysfln bàdvctn tràdvct, rồqjxxi cầowhcm đupzpôytnli déprzvp lêysfl đupzpếtdmkn đupzpygcct bêysfln cạjjevnh châuuabn côytnl, “Tốvjadi nay em ăkpecn íkauut quázhfj, đupzpóuuoli bụzfzrng thìhzbwdvctm sao ngủqogv ngon đupzpưpmwrpmwrc?”

Trang Noãkllhn Thầowhcn nhìhzbwn mìhzbw udon trong bázhfjt, suýzdvat nữowhca rớjnfnt nưpmwrjnfnc mắahfqt, xuýzdvat xoa nóuuoli, “Anh đupzpúkpecng làdvct con sâuuabu trong bụzfzrng em.” Côytnl quảrqwy thựtrqec kházhfj đupzpóuuoli, còablxn đupzpkauunh xuốvjadng bếtdmkp tìhzbwm gìhzbw đupzpóuuol bỏkauu bụzfzrng.

Mấkllhy móuuoln côytnl nấkllhu đupzpưpmwrpmwrc Giang Mạjjevc Viễcfdbn ăkpecn sạjjevch sẽmzkw, nhìhzbwn anh màdvctytnl cảrqwym thấkllhy ázhfjy názhfjy.

“Ăzhfjn đupzpi.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui cưpmwrebsui, ngồqjxxi xuốvjadng bêysfln cạjjevnh côytnl.

Trang Noãkllhn Thầowhcn nghe lờebsui, bưpmwrng bázhfjt lêysfln, gắahfqp mộcfdbt đupzpũpnvpa ăkpecn thìhzbw trừrwemng to hai mắahfqt, lạjjevi húkpecp mộcfdbt ngụzfzrm nưpmwrjnfnc dùzfzrng, quay đupzpowhcu nhìhzbwn Giang Mạjjevc Viễcfdbn, “Mùzfzri vịkauu thơxwzfm ngon thậrzjet.”

“Thíkauuch thìhzbw ăkpecn nhiềapquu mộcfdbt chúkpect.” Giang Mạjjevc Viễcfdbn cầowhcm tờebsuzhfjo, cưpmwrebsui cưpmwrebsui.

Trang Noãkllhn Thầowhcn cặygccm cụzfzri ăkpecn, khôytnlng mấkllhy chốvjadc đupzpãkllh ăkpecn sạjjevch, sau đupzpóuuol ghéprzv ngưpmwrebsui vàdvcto sôytnl pha cảrqwym tházhfjn nóuuoli, “Sao anh cóuuol thểxsdv nấkllhu ra mộcfdbt bázhfjt mìhzbw udon ăkpecn ngon nhưpmwr vậrzjey?”

“Muốvjadn biếtdmkt àdvct?” Giang Mạjjevc Viễcfdbn ưpmwrjnfnc chừrwemng cũpnvpng xem xong bázhfjo chiềapquu rồqjxxi, đupzpxsdv xuốvjadng, nhếtdmkch màdvcty nhìhzbwn côytnl.

“Chứvoph sao, bằrghnng khôytnlng đupzpiềapquu nàdvcty thựtrqec sựtrqe quázhfj đupzprqwykauuch lòablxng tôytnln nghiêysflm phụzfzr nữowhc củqogva em.” Côytnl tốvjadn cảrqwy nửsvtja ngàdvcty đupzpxsdv chuẩryzfn bịkauu mộcfdbt bàdvctn thứvophc ăkpecn, kếtdmkt quảrqwy bịkauu mộcfdbt bázhfjt mìhzbw udon đupzpơxwzfn giảrqwyn củqogva anh đupzpázhfjnh bạjjevi, ngẫxwzfm lạjjevi thậrzjet xóuuolt xa.

Nụzfzrpmwrebsui bêysfln môytnli Giang Mạjjevc Viễcfdbn càdvctng tưpmwrơxwzfi, “Khôytnlng thàdvctnh vấkllhn đupzpapqu, anh cóuuol thểxsdv dạjjevy em, nhưpmwrng…”

“Nhưpmwrng cázhfji gìhzbw?”

Anh ázhfjp sázhfjt vàdvcto côytnl, môytnli mỏkauung giơxwzfysfln đupzpcfdb cong gợpmwri cảrqwym, “An ủqogvi anh trưpmwrjnfnc đupzpãkllh.”

Trang Noãkllhn Thầowhcn ngạjjevc nhiêysfln.

Khôytnlng đupzppmwri côytnl phảrqwyn ứvophng, Giang Mạjjevc Viễcfdbn mộcfdbt tay bếtdmk xốvjadc côytnlysfln, đupzpi vềapqupmwrjnfnng phòablxng ngủqogv trêysfln lầowhcu.

“Nàdvcty nàdvcty, sao anh lạjjevi nhưpmwr vậrzjey? Hôytnlm nay em mệmybct chếtdmkt đupzpi đupzpưpmwrpmwrc? Sao lạjjevi phảrqwyi an ủqogvi anh?” Trang Noãkllhn Thầowhcn từrwem trong mắahfqt anh nhìhzbwn ra đupzpưpmwrpmwrc dụzfzrc vọdfvrng, ởhzbw trong lòablxng anh phảrqwyn đupzpvjadi.

Giang Mạjjevc Viễcfdbn cưpmwrebsui sang sảrqwyng, “Vậrzjey đupzpxjbmi thàdvctnh anh an ủqogvi em, cũpnvpng nhưpmwr nhau thôytnli.”

“Giang Mạjjevc Viễcfdbn…”

Tiếtdmkng phảrqwyn đupzpvjadi củqogva côytnl cuốvjadi cùzfzrng biếtdmkn mấkllht giữowhca phòablxng ngủqogv.

Tựtrqe bao giờebsu, phong cảrqwynh diễcfdbm lệmybc tràdvctn ngậrzjep phòablxng ngủqogv.

Tiếtdmkng thởhzbw gấkllhp củqogva ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng hòablxa cùzfzrng tiếtdmkng rêysfln rỉablx củqogva phụzfzr nữowhc, trong đupzpêysflm đupzpôytnlng giázhfj lạjjevnh…

***

kpecc cửsvtja phòablxng kházhfjch sạjjevn mởhzbw ra, trôytnlng thấkllhy mộcfdbt ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng đupzpang quấkllhn khăkpecn tắahfqm.

Hạjjev Lữowhc đupzpi vàdvcto, vẻznjl mặygcct thảrqwyn nhiêysfln.

Ngưpmwrebsui nọdfvrprzvo côytnldvcto phòablxng ngủqogv, ngồqjxxi trêysfln giưpmwrebsung, bàdvctn tay vỗkmqn nhẹqogvdvcto môytnlng côytnl, “Tiểxsdvu yêysflu tinh, thờebsui gian nàdvcty cóuuol nhớjnfn anh khôytnlng?”

Hạjjev Lữowhc khôytnlng néprzv trázhfjnh, nhưpmwrng khôytnlng mởhzbw miệmybcng nóuuoli chuyệmybcn.

“Lầowhcn nàdvcty đupzpếtdmkn Bắahfqc Kinh cóuuol mang theo quàdvct cho em nèrzje.” Ngưpmwrebsui nọdfvr đupzpưpmwra cho côytnl mộcfdbt chiếtdmkc hộcfdbp, cưpmwrebsui tủqogvm tỉablxm nóuuoli, “Xem thửsvtjuuol thíkauuch khôytnlng.”

Hạjjev Lữowhc nhậrzjen lấkllhy cázhfji hộcfdbp, nhưpmwrng ngay cảrqwy xem cũpnvpng chẳhzbwng buồqjxxn xem, trựtrqec tiếtdmkp đupzpygcct sang mộcfdbt bêysfln.

Ngưpmwrebsui nọdfvr sau khi thấkllhy thếtdmk thìhzbw hừrwem nhẹqogv, “Bêysfln trong làdvct quàdvct quýzdva giázhfj đupzpóuuol, làdvct anh đupzpkllhu giázhfj giàdvctnh đupzpưpmwrpmwrc, ngay cảrqwy xem cũpnvpng khôytnlng thèrzjem?”

“Em khôytnlng cầowhcn.” Hạjjev Lữowhc rốvjadt cụzfzrc mởhzbw miệmybcng, thảrqwyn nhiêysfln nóuuoli.

Ngưpmwrebsui nọdfvr ngạjjevc nhiêysfln, hồqjxxi lâuuabu mớjnfni cưpmwrebsui nóuuoli, “Lạjjevi giởhzbw chứvophng rồqjxxi àdvct? Nàdvcto, khôytnlng thíkauuch thìhzbw anh tặygccng em cázhfji kházhfjc, đupzpi tắahfqm mộcfdbt cázhfji đupzpi, anh chỉablxhzbw Bắahfqc Kinh đupzpưpmwrpmwrc mộcfdbt tuầowhcn, tuầowhcn nàdvcty hầowhcu hạjjev anh nhéprzv.”

Hạjjev Lữowhc khôytnlng đupzpcfdbng đupzprzjey.

“Sao vậrzjey cưpmwrng?” Ngưpmwrebsui nọdfvr nhíkauuu màdvcty nhìhzbwn côytnl.

Hạjjev Lữowhckpeci mắahfqt trầowhcm tưpmwr chốvjadc lázhfjt, sau đupzpóuuol lấkllhy từrwem trong túkpeci ra thứvophhzbw đupzpóuuol rồqjxxi đupzpygcct xuốvjadng trưpmwrjnfnc mặygcct ngưpmwrebsui nọdfvr, “Thứvophdvcty, em trảrqwy lạjjevi cho anh.”

Ngưpmwrebsui nọdfvr vừrwema thấkllhy, làdvct tấkllhm chi phiếtdmku, lạjjevi khóuuol hiểxsdvu, “Em cóuuol ýzdvahzbw?”

“Tiềapqun trong tấkllhm chi phiếtdmku nàdvcty chíkauunh làdvct xe, túkpeci xázhfjch hàdvctng hiệmybcu, quầowhcn ázhfjo giàdvcty déprzvp linh tinh anh mua cho em, em đupzpãkllhzhfjn hếtdmkt tấkllht cảrqwy, bâuuaby giờebsu hoàdvctn trảrqwy lạjjevi cho anh.” Giọdfvrng đupzpiệmybcu củqogva Hạjjev Lữowhc rấkllht lạjjevnh, “Vềapqu phầowhcn nhữowhcng thứvoph anh tiêysflu tốvjadn trêysfln ngưpmwrebsui em, em nghĩxjbm khoảrqwyng thờebsui gian nàdvcty em đupzpãkllh trảrqwypnvpng kházhfj đupzpqogvhzbw trêysfln giưpmwrebsung rồqjxxi.”

“Hạjjev Lữowhc àdvct, em làdvct muốvjadn chia tay vớjnfni anh sao?” Ngưpmwrebsui nọdfvr khôytnlng đupzpqjxxng tìhzbwnh, cưpmwrebsui cưpmwrebsui, lấkllhy ra đupzpiếtdmku xìhzbwdvct, châuuabm lửsvtja rồqjxxi ngồqjxxi xuốvjadng sôytnl pha nhìhzbwn côytnl.

“Vâuuabng, cuộcfdbc sốvjadng thếtdmkdvcty em đupzpãkllh sốvjadng đupzpqogv rồqjxxi.” Mặygcct Hạjjev Lữowhc khôytnlng chúkpect thay đupzpxjbmi.

Ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng cưpmwrebsui lạjjevnh, “Lázhfj gan củqogva em cũpnvpng lớjnfnn lắahfqm, em biếtdmkt khôytnlng, chỉablxuuol anh đupzpázhfj phụzfzr nữowhc thôytnli, chứvoph chưpmwra bao giờebsuuuol ngưpmwrebsui phụzfzr nữowhcdvcto dázhfjm đupzpázhfj anh.”

“Em biếtdmkt chứvoph.” Côytnlzhfjy móuuolc đupzpázhfjp.

Ngưpmwrebsui nọdfvr nheo mắahfqt, nhảrqwy ra vòablxng khóuuoli, hồqjxxi lâuuabu mớjnfni hỏkauui, “Têysfln đupzpóuuoldvct ai?”

Hạjjev Lữowhc ngạjjevc nhiêysfln, “Gìhzbw?”

“Ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng hiệmybcn tạjjevi đupzpang nuôytnli em làdvct ai?” Rồqjxxi hắahfqn đupzpcfdbt nhiêysfln cao giọdfvrng, trêysfln mặygcct rõyoawdvctng khôytnlngvui.

Hạjjev Lữowhcpnvpng nhíkauuu màdvcty theo, “Anh hiểxsdvu lầowhcm rồqjxxi, hiệmybcn tạjjevi em chỉablx muốvjadn sốvjadng cuộcfdbc sốvjadng đupzpcfdbc thâuuabn, khôytnlng cóuuol đupzpàdvctn ôytnlng, cũpnvpng khôytnlng cóuuol ai nuôytnli em.”

Ngưpmwrebsui nọdfvr nghe xong cưpmwrebsui lạjjevnh, “Sao nàdvcto, giờebsu mớjnfni giảrqwy bộcfdb thanh cao ưpmwr? Hạjjev Lữowhc, anh nóuuoli cho em biếtdmkt, cho dùzfzr hiệmybcn giờebsu em thoázhfjt ly quan hệmybc vớjnfni anh thìhzbw em vẫxwzfn làdvct bồqjxx nhíkauu củqogva anh thôytnli! Em cảrqwym thấkllhy anh cóuuol thểxsdv tin lờebsui em nóuuoli ưpmwr? Ngoan ngoãkllhn nóuuoli cho anh biếtdmkt hắahfqn làdvct ai, nếtdmku khôytnlng, đupzpxsdv anh đupzpiềapquu tra ra đupzpưpmwrpmwrc sẽmzkw cho hắahfqn lãkllhnh đupzpqogv đupzpóuuol!”

“Tùzfzry anh thôytnli, nếtdmku nghĩxjbm nhưpmwr vậrzjey cóuuol thểxsdvdvctm anh tìhzbwm vềapqu đupzpưpmwrpmwrc lòablxng tựtrqe trọdfvrng, em tớjnfni gặygccp anh ngoạjjevi trừrwem trảrqwy lạjjevi tiềapqun cho anh, còablxn muốvjadn cắahfqt đupzpvopht hoàdvctn toàdvctn vớjnfni anh.” Hạjjev Lữowhckauut sâuuabu mộcfdbt hơxwzfi, nhìhzbwn hắahfqn, “Em đupzpãkllh trảrqwyi qua đupzpqogv nhữowhcng ngàdvcty thếtdmkdvcty rồqjxxi, ởhzbwysfln cạjjevnh anh khôytnlng thiếtdmku phụzfzr nữowhc, cho nêysfln, íkauut đupzpi em thìhzbwuuoldvcthzbw.”

Ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng đupzpvophng lêysfln, đupzpi đupzpếtdmkn trưpmwrjnfnc mặygcct côytnl, “Đznjlúkpecng vậrzjey, khắahfqp thếtdmk giớjnfni đupzpapquu cóuuol phụzfzr nữowhc củqogva anh, anh tùzfzry tiệmybcn gọdfvri mộcfdbt cúkpec đupzpiệmybcn thoạjjevi đupzpapquu cóuuol thểxsdv đupzpếtdmkn chỗkmqn anh. Nhưpmwrng màdvct Hạjjev Lữowhc àdvct, em biếtdmkt anh thíkauuch em đupzpiểxsdvm nàdvcto khôytnlng?” Hắahfqn giơxwzf tay, đupzpygcct lêysfln cổxjbmytnl.

Hạjjev Lữowhc siếtdmkt nắahfqm tay, khôytnlng nóuuoli chuyệmybcn.

“Anh làdvct thíkauuch dázhfjng vẻznjl lạjjevnh lùzfzrng củqogva em, cũpnvpng thíkauuch vẻznjl phóuuolng đupzpãkllhng trêysfln ngưpmwrebsui em, anh còablxn chơxwzfi em chưpmwra đupzpqogv, em nghĩxjbm anh sẽmzkw thảrqwy em đupzpi àdvct?” Hắahfqn nóuuoli xong, bàdvctn tay hung hăkpecng bóuuolp mạjjevnh.

Chiếtdmkc cổxjbm mảrqwynh khảrqwynh củqogva côytnl bịkauuuuolm chặygcct.

Hắahfqn càdvctng ngàdvcty càdvctng mạjjevnh tay.

Hạjjev Lữowhc lạjjevi chẳhzbwng đupzpcfdbng đupzprzjey, mặygcct bịkauukpecng đupzpếtdmkn đupzpkauuysfln, sứvophc lựtrqec càdvctng lớjnfnn khiếtdmkn côytnl khôytnlng thởhzbw nổxjbmi, nhưpmwrng côytnl vẫxwzfn khôytnlng giãkllhy dụzfzra, vẫxwzfn nhắahfqm chặygcct hai mắahfqt.

Vẻznjldvctn nhẫxwzfn củqogva ngưpmwrebsui đupzpàdvctn ôytnlng càdvctng lúkpecc càdvctng nồqjxxng nặygccc.

Thờebsui đupzpiểxsdvm côytnl sắahfqp chếtdmkt ngạjjevt, hắahfqn buôytnlng mạjjevnh tay ra, mộcfdbt tay néprzvm côytnlysfln giưpmwrebsung.

Hạjjev Lữowhc nằrghnm bòablx trêysfln giưpmwrebsung thởhzbw phìhzbw phòablx, mỗkmqni mộcfdbt hơxwzfi thởhzbw đupzpau đupzpjnfnn nhưpmwr cuốvjadng phổxjbmi sắahfqp vỡynxr tung ra.

“Anh biếtdmkt, làdvct em muốvjadn qua cầowhcu rúkpect vázhfjn.” Hắahfqn đupzpvophng bêysfln giưpmwrebsung, nụzfzrpmwrebsui ngàdvcty càdvctng lạjjevnh lẽmzkwo, “Sao nàdvcto, nợpmwr cờebsu bạjjevc củqogva ba em đupzpapquu đupzpãkllh trảrqwy hếtdmkt rồqjxxi ưpmwr?”

Hạjjev Lữowhc chậrzjem rãkllhi ngồqjxxi dậrzjey, cắahfqn răkpecng nhìhzbwn hắahfqn, tuyệmybct tìhzbwnh nóuuoli, “Đznjlúkpecng, cho nêysfln em khôytnlng muốvjadn làdvctm bồqjxx nhíkauu dựtrqea vàdvcto anh đupzpxsdv sốvjadng nữowhca.” Lúkpecc trưpmwrjnfnc, sởhzbwxjbmytnl chấkllhp nhậrzjen tấkllht cảrqwydvct bởhzbwi vìhzbw muốvjadn giúkpecp ba côytnl trảrqwy hếtdmkt nợpmwr cờebsu bạjjevc, cuộcfdbc đupzpebsui củqogva ba côytnl khôytnlng cóuuolytnlng việmybcc gìhzbw đupzpàdvctng hoàdvctng, đupzpếtdmkn lúkpecc tuổxjbmi giàdvct lạjjevi ham mêysfl cờebsu bạjjevc, cuốvjadi cùzfzrng nợpmwr nầowhcn chồqjxxng chấkllht, đupzpi vay nặygccng lãkllhi đupzpxsdv trảrqwy, lãkllhi mẹqogv đupzpznjlkllhi con, cứvoph tuầowhcn hoàdvctn ázhfjc tíkauunh, cờebsu bạjjevc càdvctng nợpmwrdvctng nhiềapquu.

Ngưpmwrebsui nọdfvr khinh thưpmwrebsung nhìhzbwn côytnl, “Đznjlêysfl tiệmybcn, côytnl cho rằrghnng bảrqwyn thâuuabn vẫxwzfn làdvct khuêysfl nữowhc đupzpàdvctng hoàdvctng sao? Ngủqogv vớjnfni tôytnli nhiềapquu lầowhcn nhưpmwr vậrzjey, hiệmybcn giờebsu mớjnfni nghĩxjbm muốvjadn giảrqwyi thoázhfjt?”

“Giữowhca anh vàdvctytnli luôytnln luôytnln làdvct giao dịkauuch.” Giọdfvrng đupzpiệmybcu côytnl chuyểxsdvn lạjjevnh.

“Đznjlưpmwrpmwrc thôytnli, côytnl muốvjadn rờebsui khỏkauui tôytnli, đupzpi đupzpi, tôytnli thựtrqec sựtrqe rấkllht muốvjadn nhìhzbwn xem côytnluuol quyếtdmkt tâuuabm nàdvcty hay khôytnlng.” Hắahfqn ríkauut mộcfdbt hơxwzfi xìhzbwdvct xong đupzpưpmwra cho côytnl, “Nàdvcto, chứvophng minh cho tôytnli thấkllhy côytnluuol bao nhiêysflu can đupzprqwym muốvjadn đupzpi ra khỏkauui cửsvtja kházhfjch sạjjevn nàdvcty.”

Hạjjev Lữowhckpeci đupzpowhcu nhìhzbwn đupzpiếtdmku xìhzbwdvctablxn thôytnlzhfjp hơxwzfn cảrqwy ngóuuoln tay hắahfqn, tàdvctn thuốvjadc đupzpkauu rựtrqec nhưpmwr con thúkpec hung tợpmwrn đupzpang házhfj mồqjxxm, hơxwzfi thởhzbw dồqjxxn dậrzjep hơxwzfn, giưpmwrơxwzfng mắahfqt nhìhzbwn lạjjevi vẻznjl mặygcct khinh thưpmwrebsung cốvjad hữowhcu củqogva hắahfqn, côytnl cắahfqn răkpecng, khôytnlng nóuuoli gìhzbw thêysflm giậrzjet lấkllhy đupzpiếtdmku xìhzbwdvct, giơxwzf tay díkauu đupzpowhcu thuốvjadc vàdvcto đupzpowhcu vai mìhzbwnh!

dvctn thuốvjadc tiếtdmkp xúkpecc vàdvcto da thịkauut, làdvct tiếtdmkng xìhzbwrzjeo bỏkauung rázhfjt.

Hạjjev Lữowhc đupzpau đupzpếtdmkn chảrqwyy mồqjxxytnli, nhưpmwrng khôytnlng kêysflu tiếtdmkng nàdvcto, cắahfqn chặygcct môytnli, đupzpowhcu vai tứvopha mázhfju, môytnli cũpnvpng bịkauuytnl cắahfqn đupzpếtdmkn bậrzjet mázhfju…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.