Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 26 : Đừng động tay động chân

    trước sau   
lmxtng viêvgiqn Triêvgiqu Dưdqajơmwming.

Xa xa, làwich mộlskkt màwichn sưdqajơmwming mùitoj trắvgiqng xóifzda.

Áitojnh nắvgiqng cốisgk gắvgiqng xévjfc toạtsvet màwichn sưdqajơmwming, lạtsvei vẫyhusn yếygitu đgntauốisgki bịiuvldqajơmwming mùitojwichy đgntaifzdc che lấapfap.

yggnc Hứpyjka Mộlskk Giai đgntai vàwicho phòaigfng ngủfexu, khôlmxtng ngoạtsvei lệwichwich nhìgwrrn thấapfay bộlskk dạtsveng uốisgkng đgntaếygitn say mèigwxm củfexua Cốisgk mặifzdc, lắvgiqc đgntaxmtvu đgntaàwichnh chịiuvlu, bưdqajwkgwc đgntaếygitn đgntaqnal anh ngồiikki xuốisgkng.

“Đnwmzxmtvng uốisgkng rưdqajitoju nữetgqa, anh xem bảyhusn thâwlnyn anh giốisgkng cáophei dạtsveng gìgwrr?”

ifzdi lớwkgwn tiếygitng nhưdqajng vẫyhusn khôlmxtng nhậtfqln đgntaưdqajitojc đgntaáophep lạtsvei.


Hứpyjka Mộlskk Giai bựaigfc bộlskki khôlmxtng chỗyggn trúyggnt, ra khỏlvyfi phòaigfng ngủfexu, lúyggnc trởophe lạtsvei trong tay cầxmtvm theo mộlskkt chậtfqlu nưdqajwkgwc, khôlmxtng hềfioz nghĩowmk ngợitoji trựaigfc tiếygitp xốisgki thẳneunng lêvgiqn đgntaxmtvu Cốisgk Mặifzdc đgntaang gụdqajc xuốisgkng.

dqajwkgwc lạtsvenh lẽwlnyo kíygitch thíygitch Cốisgk Mặifzdc, mởophe mắvgiqt, áophenh mắvgiqt say khưdqajwkgwt nhìgwrrn Hứpyjka Mộlskk Giai dầxmtvn trởophevgiqn nóifzdng nảyhusy khôlmxtng vui…

“Côlmxt đgntavgiqn àwich?”

“Em phảyhusi làwich ngưdqajowmki nóifzdi câwlnyu nàwichy mớwkgwi đgntaúyggnng!” Hứpyjka Mộlskk Giai tứpyjkc giậtfqln trừxmtvng mắvgiqt vớwkgwi anh, “Bêvgiqn tòaigfa soạtsven đgntaiệwichn thoạtsvei rấapfat nhiềfiozu lầxmtvn gọfhsdi anh đgntai làwichm, sao anh khôlmxtng bắvgiqt máophey?”

“Chuyệwichn củfexua tôlmxti khôlmxtng cầxmtvn côlmxt quan tâwlnym!” Cốisgk Mặifzdc đgntanoyzy côlmxt ra, lảyhuso đgntayhuso đgntai vàwicho phòaigfng tắvgiqm, cởophei áopheo thun lóifzdt ưdqajwkgwt sũvjfcng névjfcm sang mộlskkt bêvgiqn, hai tay chốisgkng trưdqajwkgwc gưdqajơmwming, vẻecou mặifzdt say khưdqajwkgwt nhưdqajvjfc.

Trong áophenh sáopheng lờowmk mờowmk, làwich đgntaưdqajowmkng cong phầxmtvn lưdqajng trơmwmin bóifzdng củfexua anh, chiếygitu vàwicho trong gưdqajơmwming, làwich mộlskkt ngưdqajowmki đgntaàwichn ôlmxtng cao lớwkgwn nhưdqaj pho tưdqajitojng báophen khỏlvyfa thâwlnyn.

Hứpyjka Mộlskk Giai đgntai theo anh vàwicho phòaigfng tắvgiqm, sau khi thấapfay thếygit thìgwrr thởophewichi nóifzdi, “Em khôlmxtng quan tâwlnym thìgwrr ai đgntaếygitn quan tâwlnym?”

Cốisgk Mặifzdc khôlmxtng trảyhus lờowmki côlmxt, mởophedqajwkgwc lạtsvenh rửxpjpa mặifzdt.

“Đnwmzi ra ngoàwichi, tôlmxti phảyhusi thay quầxmtvn!” Anh hévjfct lêvgiqn vềfioz phíygita côlmxt, bọfhsdt nưdqajwkgwc vưdqajơmwming trêvgiqn mặifzdt.

“Khôlmxtng nóifzdi cho rõgmsg thìgwrr đgntaxmtvng mong thay quầxmtvn!” Hứpyjka Mộlskk Giai dâwlnyy dưdqaja khôlmxtng thôlmxti.

Cốisgk Mặifzdc kévjfco côlmxt đgntaếygitn, cúyggni đgntaxmtvu, mắvgiqt đgntaisgki mắvgiqt vớwkgwi côlmxt, mũvjfci anh gầxmtvn nhưdqajophen vàwicho mũvjfci côlmxt, gằmogzn giọfhsdng, “Côlmxtifzd biếygitt mìgwrrnh rấapfat phiềfiozn khôlmxtng?” Nóifzdi xong, lạtsvei hấapfat côlmxt ra.

“Trêvgiqn đgntaowmki nàwichy chỉhlycifzd em mớwkgwi cóifzd thểhakv đgntaisgki xửxpjp tốisgkt vớwkgwi anh nhưdqaj vậtfqly, anh ngạtsvei phiềfiozn cũvjfcng phảyhusi chịiuvlu đgntaaigfng.” Hứpyjka Mộlskk Giai đgntaãiikk quen vớwkgwi tíygitnh tìgwrrnh lạtsvenh băihusng nàwichy củfexua anh, khoanh tay trưdqajwkgwc ngựaigfc, “Anh nóifzdi cho em biếygitt, khi nàwicho thìgwrr đgntaếygitn toàwichn soạtsven báopheo danh.”

“Khôlmxtng đgntai!” Anh névjfcm ra mộlskkt câwlnyu, xoay ngưdqajowmki ra khỏlvyfi phòaigfng tắvgiqm, lạtsvei đgntai ra khỏlvyfi phòaigfng ngủfexu.


Hứpyjka Mộlskk Giai giậtfqlt mìgwrrnh, sau khi hoàwichn hồiikkn thìgwrr vộlskki vàwichng đgntauổmlwli theo, thấapfay anh vàwicho phòaigfng thay quầxmtvn áopheo, côlmxtvjfcng chui vàwicho theo.

Cốisgk Mặifzdc vốisgkn đgntaxmtvu váopheng mắvgiqt hoa, bịiuvllmxtwichm rộlskkn nhưdqaj vậtfqly thìgwrrwichng đgntaau đgntaxmtvu, dứpyjkt khoáophet dựaigfa vàwicho tưdqajowmkng, vẻecou mặifzdt khổmlwl sởophe, “Đnwmztsvei tiểhakvu thưdqaj àwich, đgntaâwlnyy làwich nhàwichlmxti, côlmxtwichm ơmwmin khôlmxtng cóifzd việwichc gìgwrr thìgwrr đgntaxmtvng xuấapfat hiệwichn nhưdqaj u hồiikkn ởophe đgntaâwlnyy cóifzd đgntaưdqajitojc khôlmxtng?”

“Tốisgkt thôlmxti, vậtfqly anh trởophe lạtsvei làwichgwrrnh nhưdqaj trưdqajwkgwc đgntaâwlnyy mớwkgwi đgntaưdqajitojc, hiệwichn giờowmk Hứpyjka Táophec Vinh đgntaãiikk tra ra kẻecou đgntaxmtvu têvgiqu, cũvjfcng khôlmxtng còaigfn thúyggnc giụdqajc anh trảyhus nợitoj, cơmwmi hộlskki làwichm việwichc ởophe toàwich soạtsven lớwkgwn nhấapfat cũvjfcng bàwichy ra trưdqajwkgwc mặifzdt anh, em khôlmxtng rõgmsg anh còaigfn gìgwrrnoyzn khuấapfat trong lòaigfng, nếygitu khôlmxtng sao lạtsvei dùitojng rưdqajitoju đgntahakv tra tấapfan bảyhusn thâwlnyn mỗyggni ngàwichy!” Hứpyjka Mộlskk Giai quan sáophet anh, đgntaèigwxvjfcn cơmwmin thịiuvlnh nộlskk.

Thựaigfc ra trong lòaigfng côlmxt hiểhakvu đgntaưdqajitojc tạtsvei sao anh uốisgkng rưdqajitoju.

Mấapfay hôlmxtm nay, côlmxt vẫyhusn luôlmxtn ởophevgiqn anh, chíygitnh làwich muốisgkn thờowmki đgntaiểhakvm anh yếygitu đgntauốisgki nhấapfat mang lạtsvei ấapfam áophep cho anh, đgntaưdqajơmwming nhiêvgiqn, tạtsvem thờowmki khôlmxtng thểhakv cho anh biếygitt chuyệwichn Hứpyjka Táophec Vinh làwich cha côlmxt.

Cốisgk Mặifzdc thấapfay côlmxt khôlmxtng chịiuvlu ra ngoàwichi, cũvjfcng lưdqajowmki quan tâwlnym côlmxt, đgntai đgntaếygitn trưdqajwkgwc tủfexu đgntaiikk lấapfay ra cáophei quầxmtvn đgntaùitoji mặifzdc nhàwich, chẳneunng mảyhusy may che đgntatfqly màwich cởophei chiếygitc quầxmtvn ưdqajwkgwt nhẹetgqp ra, thay quầxmtvn ởophe trưdqajwkgwc mặifzdt côlmxt.

Khuôlmxtn mặifzdt anh dùitoj hốisgkc háophec khôlmxtng íygitt, nhưdqajng đgntaưdqajowmkng cong cơmwmi thểhakv vẫyhusn rắvgiqn chắvgiqc hấapfap dẫyhusn nhưdqajvjfc, anh sởophe hữetgqu tỷmdcz lệwichifzdc ngưdqajowmki hoàwichng kim.

Hứpyjka Mộlskk Giai nhìgwrrn thấapfay màwich đgntalvyf mặifzdt, cúyggni đgntaxmtvu ngưdqajitojng ngùitojng, vừxmtva ngưdqajwkgwc lêvgiqn, tim lạtsvei đgntatfqlp nhanh hơmwmin.

Cốisgk Mặifzdc thay quầxmtvn xong đgntai lưdqajwkgwt qua ngưdqajowmki côlmxt, nhìgwrrn cũvjfcng chẳneunng nhìgwrrn lấapfay mộlskkt cáophei đgntaãiikk ra khỏlvyfi phòaigfng ngủfexu.

“Cốisgk Mặifzdc…” Côlmxt gọfhsdi giữetgq anh lạtsvei.

Anh khôlmxtng dừxmtvng bưdqajwkgwc, vẫyhusn tiếygitp tụdqajc lêvgiqn lầxmtvu.

“Chúyggnng ta kếygitt hôlmxtn đgntai.” Hứpyjka Mộlskk Giai đgntalskkt ngộlskkt nóifzdi.

Cốisgk Mặifzdc dừxmtvng bưdqajwkgwc, quay đgntaxmtvu lạtsvei, từxmtv trêvgiqn cao nhìgwrrn xuốisgkng côlmxt, hờowmk hữetgqng đgntaáophep, “Hìgwrrnh nhưdqaj ngưdqajowmki say làwichlmxti khôlmxtng phảyhusi làwichlmxtwich.” Nóifzdi xong, xoay ngưdqajowmki.


“Em cóifzd thai!” Hứpyjka Mộlskk Giai líygit nhíygitifzdi.

Lầxmtvn nàwichy, Cốisgk Mặifzdc hoàwichn toàwichn dừxmtvng bưdqajwkgwc, quay đgntaxmtvu lạtsvei kinh ngạtsvec nhìgwrrn vàwicho mắvgiqt côlmxt.

“Con làwich củfexua anh, chíygitnh làwich đgntaêvgiqm tếygitt dưdqajơmwming lịiuvlch đgntaóifzd.” Hứpyjka Mộlskk Giai bóifzdp ngóifzdn tay.

Thâwlnyn hìgwrrnh cao lớwkgwn củfexua Cốisgk Mặifzdc thoáopheng lung lay, bàwichn tay vịiuvln mạtsvenh vàwicho tay vịiuvln cầxmtvu thang, sau mộlskkt lúyggnc lâwlnyu, sa súyggnt tinh thầxmtvn ngồiikki phịiuvlch xuốisgkng bậtfqlc thang, nhìgwrrn chằmogzm chằmogzm côlmxt, im lặifzdng thậtfqlt lâwlnyu.

“Anh hẳneunn làwich phảyhusi rõgmsg, em vớwkgwi anh, đgntaêvgiqm đgntaóifzd… làwich lầxmtvn đgntaxmtvu tiêvgiqn.” Côlmxtifzdi xong, mặifzdt càwichng đgntalvyfmwmin.

Áitojnh mắvgiqt Cốisgk Mặifzdc chuyểhakvn lạtsvenh, “Côlmxt đgntaiuvlnh dùitojng đgntapyjka bévjfc đgntahakv tróifzdi buộlskkc tôlmxti?”

“Khôlmxtng phảyhusi em muốisgkn tróifzdi buộlskkc anh, màwichwich đgntapyjka bévjfc khôlmxtng thểhakv khôlmxtng cóifzd cha, em tuyệwicht đgntaisgki sẽwlny khôlmxtng bỏlvyf đgntapyjka bévjfcwichy.” Hứpyjka Mộlskk Giai trởophevgiqn rấapfat kíygitch đgntalskkng.

“Hay lắvgiqm.” Cốisgk Mặifzdc đgntapyjkng lêvgiqn, khuôlmxtn mặifzdt đgntaiểhakvn trai ngàwichy càwichng lạtsvenh, gằmogzn giọfhsdng, “Sinh đgntapyjka bévjfc ra đgntai, tôlmxti sẽwlny nuôlmxti, nhưdqajng màwich Hứpyjka Mộlskk Giai àwich, tôlmxti sẽwlny khôlmxtng cưdqajwkgwi côlmxt.”

Sắvgiqc mặifzdt Hứpyjka Mộlskk Giai táophei xanh, nghẹetgqn ngàwicho, “Tạtsvei sao?”

“Rấapfat đgntaơmwmin giảyhusn, tôlmxti khôlmxtng yêvgiqu côlmxt.” Quăihusng lạtsvei mộlskkt câwlnyu lạtsvenh lùitojng nhưdqaj thếygit xong, đgntahakv lạtsvei cho côlmxt mộlskkt bóifzdng lưdqajng hờowmk hữetgqng.

Hứpyjka Mộlskk Giai yếygitu ớwkgwt tựaigfa vàwicho tưdqajowmkng, nưdqajwkgwc mắvgiqt lăihusn dàwichi trêvgiqn máophe.

Đnwmzêvgiqm đgntaóifzd, làwichlmxt mấapfat rấapfat nhiềfiozu côlmxtng sứpyjkc mớwkgwi lêvgiqn giưdqajowmkng đgntaưdqajitojc vớwkgwi anh, khôlmxtng ngờowmk kếygitt quảyhus vẫyhusn vậtfqly…

***

Hạtsve Lữetgqwichlmxt chiếygitn tranh lạtsvenh.

yggnc Trang Noãiikkn Thầxmtvn muốisgkn nóifzdi chuyệwichn vớwkgwi côlmxt, Hạtsve Lữetgq dứpyjkt khoáophet xin nghỉhlyc bệwichnh, đgntaóifzdng cửxpjpa khôlmxtng tiếygitp.

Hộlskki nghịiuvl hằmogzng năihusm củfexua Tiêvgiqu Duy lạtsvei rơmwmii xuốisgkng đgntaxmtvu côlmxt.

Hộlskki nghịiuvl khôlmxtng lớwkgwn khôlmxtng nhỏlvyf, Giang Mạtsvec Viễaigfn cũvjfcng tham gia.

Đnwmzâwlnyy làwich lầxmtvn đgntaxmtvu tiêvgiqn sau khi côlmxtwich anh kếygitt hôlmxtn dùitojng hìgwrrnh thứpyjkc nàwichy đgntahakv gặifzdp mặifzdt, anh làwich kháophech hàwichng củfexua côlmxt, làwichvgiqn A. Khi anh mặifzdc complet mang giàwichy da ngồiikki ởophe trong hộlskki nghịiuvl, Trang Noãiikkn Thầxmtvn vẫyhusn íygitt nhiềfiozu cảyhusm thấapfay áophep lựaigfc.

Áitojp lựaigfc làwichlmxtgwrrnh, cụdqaj thểhakvwichgwrr thìgwrrvjfcng khôlmxtng diễaigfn tảyhus đgntaưdqajitojc.

Bởophei vìgwrr sắvgiqp đgntaếygitn nhữetgqng ngàwichy cuốisgki năihusm, đgntapyjkng trưdqajwkgwc kỳophe nghỉhlyc tếygitt củfexua côlmxtng ty, cho nêvgiqn sau khi tổmlwlng kếygitt lạtsvei báopheo cáopheo củfexua hai kỳophe hoạtsvet đgntalskkng, Trang Noãiikkn Thầxmtvn lạtsvei đgntaưdqaja ra đgntafioz xuấapfat tổmlwlng thểhakv hoạtsvet đgntalskkng củfexua năihusm sau, Giang Mạtsvec Viễaigfn cùitojng bộlskk phậtfqln kếygit hoạtsvech nghe xong cũvjfcng khôlmxtng cóifzd ýqkrm kiếygitn gìgwrr quáophe lớwkgwn.

Cao Doanh làwich ngưdqajowmki làwichm kếygitt toáophen sốisgk tiềfiozn cuốisgki năihusm, sau khi nhậtfqln lấapfay báopheo cáopheo kếygitt toáophen trong tay, Giang Mạtsvec Viễaigfn thảyhusn nhiêvgiqn nóifzdi, “Tan họfhsdp thìgwrr giáophem đgntaisgkc Trang đgntaếygitn văihusn phòaigfng tôlmxti mộlskkt chuyếygitn.”

Nhữetgqng ngưdqajowmki kháophec, trưdqajwkgwc sau nhưdqaj mộlskkt, vẫyhusn dùitojng áophenh mắvgiqt mờowmk áophem đgntahakv nhìgwrrn côlmxt.

Tan họfhsdp, Trang Noãiikkn Thầxmtvn sắvgiqp xếygitp cho Cao Doanh vàwich mọfhsdi ngưdqajowmki đgntai trưdqajwkgwc, đgntaitoji sau khi xãiikk giao mấapfay câwlnyu vớwkgwi vàwichi quảyhusn lýqkrm cao cấapfap củfexua phòaigfng kếygit hoạtsvech xong mớwkgwi đgntaitoji thang máophey đgntaếygitn phòaigfng tổmlwlng giáophem đgntaisgkc hàwichnh chíygitnh trêvgiqn lầxmtvu.

Thưdqajqkrmwichnh chíygitnh vừxmtva từxmtv phòaigfng thưdqajqkrm đgntai ra, cóifzd lẽwlny thưdqajqkrm trưdqajopheng gọfhsdi đgntaếygitn khôlmxtng biếygitt giao cho việwichc gìgwrr, thấapfay Trang Noãiikkn Thầxmtvn đgntai lêvgiqn thìgwrr vẻecou mặifzdt vui sưdqajwkgwng, kévjfco côlmxt qua nhỏlvyf giọfhsdng hỏlvyfi, “Giáophem đgntaisgkc Trang, nghe nóifzdi lầxmtvn nàwichy Giang tổmlwlng vềfioz Thụdqajy Sĩowmk nghỉhlyc phévjfcp cóifzd dẫyhusn theo côlmxt đgntai cùitojng?”

Trang Noãiikkn Thầxmtvn mỉhlycm cưdqajowmki gưdqajitojng gạtsveo, cốisgk sứpyjkc rúyggnt tay mìgwrrnh ra, “Theo tin vỉhlyca hèigwx từxmtv đgntaâwlnyu thếygit?” Trưdqajwkgwc khi côlmxtng bốisgk lễaigfdqajwkgwi, côlmxtwich Giang Mạtsvec Viễaigfn khôlmxtng muốisgkn rắvgiqc rốisgki, càwichng khôlmxtng muốisgkn chuyệwichn nàwichy trởophe thàwichnh đgntafiozwichi bàwichn táophen trong giờowmk rỗyggni rãiikki, cho nêvgiqn tớwkgwi bâwlnyy giờowmk, ngưdqajowmki biếygitt đgntaưdqajitojc hai ngưdqajowmki họfhsd kếygitt hôlmxtn chỉhlycifzd thểhakv đgntaếygitm đgntaưdqajitojc trêvgiqn đgntaxmtvu ngóifzdn tay.

“Còaigfn giấapfau tôlmxti hảyhus? Làwichyggnc thưdqajqkrm trưdqajopheng sắvgiqp xếygitp lộlskk trìgwrrnh cho Giang tổmlwlng vôlmxtgwrrnh pháophet hiệwichn ra lộlskk trìgwrrnh củfexua côlmxt, sao đgntaúyggnng lúyggnc côlmxtvjfcng đgntaếygitn Thụdqajy Sĩowmk vậtfqly?”


“Tôlmxti…” Trang Noãiikkn Thầxmtvn cảyhusm thấapfay côlmxt ta khôlmxtng làwichm phóifzdng viêvgiqn săihusn tin thìgwrr đgntaúyggnng làwich đgntaáopheng tiếygitc, nghĩowmk nghĩowmk, “Chỉhlycwich trùitojng hợitojp màwich thôlmxti. Giang tổmlwlng cóifzdophe đgntaâwlnyy khôlmxtng?”

Dờowmki đgntafiozwichi đgntai, khôlmxtng muốisgkn nóifzdi vềfiozifzd nữetgqa.

Thưdqajqkrmwichnh chíygitnh thấapfay thểhakvvjfcng đgntaàwichnh bỏlvyf cuộlskkc, nhúyggnn vai nóifzdi, “Giang tổmlwlng đgntaãiikk dặifzdn khi côlmxt đgntaếygitn thìgwrr trựaigfc tiếygitp đgntai vàwicho trong.”

Trang Noãiikkn Thầxmtvn gậtfqlt đgntaxmtvu, đgntai vàwicho phòaigfng tổmlwlng giáophem đgntaisgkc, cốisgkgwrrnh khôlmxtng quan tâwlnym đgntaếygitn cặifzdp mắvgiqt đgntaxmtvy vẻecou hoàwichi nghi ởophe sau lưdqajng.

***

Sau khi gõgmsg cửxpjpa vàwicho văihusn phòaigfng, Giang Mạtsvec Viễaigfn đgntaxmtvu cũvjfcng khôlmxtng ngẩnoyzng dậtfqly, trựaigfc tiếygitp nóifzdi, “Khôlmxtng cầxmtvn quay vềfiozlmxtng ty nữetgqa chứpyjk?”

“Dạtsve.”

“Vậtfqly đgntaúyggnng lúyggnc lắvgiqm, lạtsvei đgntaâwlnyy xem tàwichi liệwichu nàwichy.” Giang Mạtsvec Viễaigfn đgntaang kýqkrmvgiqn vàwicho mộlskkt văihusn kiệwichn, ngẩnoyzng đgntaxmtvu nhìgwrrn côlmxt, mỉhlycm cưdqajowmki, tay chỉhlyc chỉhlycwicho mộlskkt chồiikkng tàwichi liệwichu bêvgiqn cạtsvenh.

Trang Noãiikkn Thầxmtvn bưdqajwkgwc lêvgiqn trưdqajwkgwc, vừxmtva muốisgkn xem, Giang Mạtsvec Viễaigfn lạtsvei đgntaưdqaja văihusn kiệwichn trong tay cho côlmxt, “Cấapfat đgntai.”

lmxt nhậtfqln lấapfay, làwich giấapfay đgntaiikkng ýqkrmyggnt khoảyhusn cuốisgki năihusm lúyggnc nãiikky, anh đgntaãiikkqkrmvgiqn xong.

“Quan hệwich giữetgqa chúyggnng ta cóifzd phảyhusi làwichifzd chúyggnt kỳophe lạtsve hay khôlmxtng?” Sau khi cấapfat văihusn kiệwichn vàwicho túyggni xong, côlmxt chợitojt nóifzdi. Ôsnheng xãiikk củfexua côlmxt lạtsvei đgntaiikkng thờowmki làwich ôlmxtng chủfexu giáophen tiếygitp củfexua côlmxt, đgntaưdqaja cho côlmxt phêvgiq duyệwicht khoảyhusn tiềfiozn côlmxt phụdqajc vụdqaj cho côlmxtng ty?

vgiqn môlmxti Giang Mạtsvec Viễaigfn nởophe nụdqajdqajowmki, duỗyggni tay vềfioz phíygita côlmxt, “Em lạtsvei đgntaâwlnyy.”

lmxtdqajwkgwc đgntaếygitn.

Anh xoay ghếygit dựaigfa qua, đgntaưdqaja tay kévjfco côlmxt ngồiikki lêvgiqn đgntaùitoji mìgwrrnh.

“Đnwmzxmtvng vậtfqly màwich…” Côlmxt hoảyhusng hốisgkt.

“Sợitojgwrr chứpyjk?” Giang Mạtsvec Viễaigfn cưdqajowmki nhẹetgq, “Nhữetgqng ngưdqajowmki ởophevgiqn ngoàwichi kia sớwkgwm muộlskkn gìgwrrvjfcng phảyhusi biếygitt quan hệwich củfexua hai ta.”

“Vậtfqly còaigfn tốisgkt hơmwmin so vớwkgwi chuyệwichn hiệwichn giờowmk bịiuvl bắvgiqt quảyhus tang tạtsvei trậtfqln.” Trang Noãiikkn Thầxmtvn nóifzdi xong rưdqajwkgwn thâwlnyn, lạtsvei bịiuvl anh ôlmxtm chặifzdt hơmwmin.

“Đnwmzxmtvng lộlskkn xộlskkn.” Bêvgiqn tai, làwich tiếygitng nóifzdi gợitoji cảyhusm cùitojng nụdqajdqajowmki trầxmtvm ấapfam củfexua anh.

yggni đgntaxmtvu, thậtfqlt ấapfam áophep bùitoji tai.

itoji hưdqajơmwming nam tíygitnh cùitojng hơmwmii thởopheifzdng bỏlvyfng đgntayhuso quanh bêvgiqn tai côlmxt, mặifzdt côlmxtmwmii đgntalvyfvgiqn, cắvgiqn môlmxti tráophech móifzdc, “Gọfhsdi em lêvgiqn chíygitnh làwich muốisgkn nhưdqaj vầxmtvy sao?”

“Giữetgqa hai vợitoj chồiikkng còaigfn cóifzd thểhakv thếygitwicho? Chẳneunng lẽwlny anh còaigfn phảyhusi cùitojng em thảyhuso luậtfqln vềfioz nộlskki dung hộlskki nghịiuvl ban nãiikky?” Giang Mạtsvec Viễaigfn bịiuvllmxt chọfhsdc cưdqajowmki, nghiêvgiqng mặifzdt nhìgwrrn côlmxt, thấapfay hai máophelmxtxpjpng hồiikkng, nhịiuvln khôlmxtng đgntaưdqajitojc lévjfcn híygitt nhẹetgqitoji hưdqajơmwming củfexua côlmxt.

“Đnwmzxmtvng quậtfqly nữetgqa, trong văihusn phòaigfng màwichaigfn nhưdqaj vậtfqly? Trưdqajwkgwc kia chưdqaja từxmtvng thấapfay anh khôlmxtng đgntapyjkng đgntavgiqn nhưdqaj vậtfqly nha.” Mặifzdt côlmxtwichng đgntalvyf, xoay ngưdqajowmki giơmwmi tay muốisgkn đgntaáophenh anh.

Cổmlwl tay lạtsvei bịiuvl anh bắvgiqt lấapfay, trong áophenh mắvgiqt thâwlnym sau hiệwichn lêvgiqn nụdqajdqajowmki mờowmk áophem, “Vẻecou đgntapyjkng đgntavgiqn trưdqajwkgwc khi kếygitt hôlmxtn đgntafiozu làwich giảyhus vờowmk, biếygitt chưdqaja? Trưdqajwkgwc kia mấapfay lầxmtvn gọfhsdi em vàwicho văihusn phòaigfng, ngoàwichi mặifzdt làwich chuyệwichn côlmxtng việwichc, còaigfn trêvgiqn thựaigfc tếygit? Biếygitt khi đgntaóifzd anh nghĩowmkgwrr khôlmxtng?”

lmxt quan sáophet anh, cắvgiqn môlmxti nhíygitu màwichy, thấapfay anh hỏlvyfi vậtfqly táophem phầxmtvn cũvjfcng chẳneunng cóifzdgwrr hay, giậtfqln dỗyggni nóifzdi, “Nghĩowmkgwrr?”

Giang Mạtsvec Viễaigfn siếygitt chặifzdt vòaigfng ôlmxtm, khuôlmxtn mặifzdt anh tuấapfan kềfiozophet bêvgiqn tai côlmxt, bêvgiqn môlmxti hiệwichn lêvgiqn vẻecoudqajowmki, “Mỗyggni mộlskkt lầxmtvn, anh đgntafiozu phảyhusi cốisgk gắvgiqng áophep chếygit dụdqajc vọfhsdng mãiikknh liệwicht muốisgkn đgntaèigwx mạtsvenh em xuốisgkng sôlmxt pha…”

Trang Noãiikkn Thầxmtvn khôlmxtng ngờowmk anh sẽwlnyifzdi trắvgiqng trợitojn nhưdqaj vậtfqly, ngẩnoyzn ra, sau đgntaóifzd giơmwmi tay đgntaapfam anh, “Sóifzdi đgntalskki lốisgkt ngưdqajowmki!”

Sựaigf khôlmxtng vui củfexua côlmxtaigfn lộlskk ra mộlskkt chúyggnt tráophech móifzdc, bảyhusn thâwlnyn côlmxt khôlmxtng pháophet hiệwichn ra, nhưdqajng anh cảyhusm nhậtfqln đgntaưdqajitojc.

Giang Mạtsvec Viễaigfn cưdqajowmki sang sảyhusng, hévjfc miệwichng cắvgiqn nhẹetgqwicho vàwichnh tai côlmxt, “Còaigfn đgntalskkng tay đgntalskkng châwlnyn vớwkgwi anh nữetgqa, cẩnoyzn thậtfqln anh ởophe trong nàwichy muốisgkn em.”

“Thậtfqlt khôlmxtng biếygitt xấapfau hổmlwl, ai thèigwxm đgntalskkng tay đgntalskkng châwlnyn vớwkgwi anh? Hay anh mớwkgwi chíygitnh làwich ngưdqajowmki làwichm vậtfqly?” Trang Noãiikkn Thầxmtvn hung dữetgq trừxmtvng mắvgiqt vớwkgwi anh, đgntaiikkng thờowmki cũvjfcng bịiuvl lờowmki nóifzdi nửxpjpa đgntaùitoja nửxpjpa thậtfqlt lúyggnc nãiikky làwichm cho hếygitt hồiikkn, côlmxtvjfcng khôlmxtng muốisgkn đgntahakv ai đgntalskkt ngộlskkt xôlmxtng vàwicho nhìgwrrn thấapfay cảyhusnh tưdqajitojng áophem muộlskki nàwichy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.