Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 20 : Đừng nghĩ đến anh ta

    trước sau   
nxioc trởqehqjwoyo xe, Trang Noãbshxn Thầocgon hỏrwbvi ra câlinxu nàjwoyy.

Từeqarnxioc bưlbbbniisc ra khỏrwbvi nhàjwoyjwoyng, côdpxh vẫdczin luôdpxhn do dựyzeqcnbaxvern hỏrwbvi hay khôdpxhng.

Gặdlcyp phảrsppi sựyzeqdpxhng kíbcmlch ngang nhiêxvern củyzeqa tiểlpoeu tam, cho dùlejg vậqubey cũevffng khôdpxhng chấapqon đmymcorcing bằpltrng chuyệzryen nghe nócnbai trưlbbbniisc kia anh cócnba vịbeezdpxhn thêxver.

Đqehqèmnjwn xe áasnrnh sáasnrng trắfzasng cùlejgng đmymcèmnjwn đmymcưlbbbzryeng rựyzeqc rỡeogx đmymcan vàjwoyo nhau, gưlbbbơwjpmng mặdlcyt Giang Mạyiglc Viễniisn bịbeez áasnrnh sáasnrng chia nhỏrwbv thàjwoynh từeqarng khốqehqi lậqubep thểlpoe, chìmnjwm vàjwoyo nửnmraa sáasnrng nửnmraa tốqehqi. Nghe vậqubey, anh khôdpxhng khởqehqi đmymcorcing xe ngay, màjwoy quay đmymcocgou nhìmnjwn côdpxh, giữmcica hai đmymcocgou châlinxn màjwoyy hiệzryen lêxvern vẻwqkb kinh ngạyiglc.

“Em đmymcang hỏrwbvi gìmnjw vậqubey?” Nụmciclbbbzryei củyzeqa anh thậqubep ấapqom áasnrp.

“Trưlbbbniisc khi anh kếpzast hôdpxhn, anh cócnba từeqarng yêxveru ai chưlbbba?” Trang Noãbshxn Thầocgon giưlbbbơwjpmng mắfzast đmymcqehqi diệzryen vớniisi anh.


Giữmcica đmymcocgou màjwoyy anh hơwjpmi dao đmymcorcing mộorcit chúnxiot, cựyzeqc nhanh, nhưlbbbjwoy nỗhfuci đmymcau sâlinxu sắfzasc nhanh chócnbang bịbeez che giấapqou, nháasnry mắfzast khôdpxhi phụmcicc lạyigli bìmnjwnh tĩixdrnh. Sau đmymcócnba, anh mỉgthzm cưlbbbzryei, nụmciclbbbzryei dịbeezu dàjwoyng nhưlbbb gợrsppn sócnbang từeqar từeqar khuếpzasch táasnrn, từeqar khócnbae môdpxhi lêxvern đmymcáasnry mắfzast sâlinxu thẳvchim củyzeqa anh.

“Noãbshxn Noãbshxn, đmymcúnxiong vậqubey, năbfqxm đmymcócnba Michelle thựyzeqc sựyzeqqehqxvern anh mộorcit thờzryei gian, nhưlbbbng đmymcócnba chỉgthzjwoy quáasnr khứbshx.” Lúnxioc trong cửnmraa hàjwoyng trang phụmcicc, anh đmymcãbshx gấapqop gáasnrp muốqehqn giảrsppi thíbcmlch vớniisi côdpxh.

Nghiêxverng ngưlbbbzryei, bócnbang dáasnrng cao lớniisn bao phủyzeq đmymcgthznh đmymcocgou côdpxh.

“Nhưlbbbng anh khôdpxhng yêxveru côdpxhapqoy.” Giọxrztng anh kiêxvern đmymcbeeznh, đmymcưlbbba tay kédczio tay côdpxh, áasnrnh sáasnrng nơwjpmi đmymcáasnry mắfzast chuyểlpoen thàjwoynh mềvxlhm mạyigli, “Sựyzeq việzryec xảrsppy ra hôdpxhm nay anh thựyzeqc sựyzeq rấapqot cócnba lỗhfuci, làjwoy anh đmymclpoe em chịbeezu ấapqom ứbshxc.”

Trang Noãbshxn Thầocgon khôdpxhng nócnbai gìmnjw, chỉgthz lẳvching lặdlcyng nhìmnjwn anh.

Thấapqoy côdpxh im lặdlcyng, anh cócnba chúnxiot nócnbang ruộorcit, đmymcưlbbba tay vònxio đmymcocgou mộorcit chúnxiot rồdczii thởqehqjwoyi, “Anh thừeqara nhậquben, cuộorcic sốqehqng trưlbbbniisc kia củyzeqa anh cócnbawjpmi bừeqara bãbshxi.” Em gáasnri anh luôdpxhn thíbcmlch làjwoym quảrsppn lýniis ngưlbbbzryei mẫdcziu, lúnxioc ấapqoy Michelle chỉgthzjwoy mộorcit ngưlbbbzryei mẫdcziu quèmnjwn chưlbbba cócnba danh tiếpzasng gìmnjw, mộorcit lầocgon anh bịbeezasnrt Na lôdpxhi kédczio làjwoym kháasnrch VIP cho mộorcit nhãbshxn hiệzryeu, đmymcúnxiong lúnxioc gặdlcyp gỡeogx Michelle, Michelle bảrsppn tíbcmlnh nhiệzryet tìmnjwnh, khi hoạyiglt đmymcorcing cònxion chưlbbba kếpzast thúnxioc đmymcãbshx chủyzeq đmymcorcing chui lêxvern xe anh.

Anh làjwoy mộorcit ngưlbbbzryei đmymcàjwoyn ôdpxhng cócnba kháasnrt vọxrztng sinh lýniismnjwnh thưlbbbzryeng, đmymcêxverm đmymcócnba liềvxlhn đmymcưlbbba côdpxh đmymcếpzasn kháasnrch sạyigln. Tiếpzasp theo sau đmymcócnba, côdpxh liềvxlhn trởqehq thàjwoynh tìmnjwnh nhâlinxn cốqehq đmymcbeeznh củyzeqa anh, anh thỏrwbva mãbshxn ham muốqehqn trêxvern ngưlbbbzryei côdpxh, cònxion côdpxh đmymcyiglt đmymcưlbbbrsppc cơwjpm hộorcii danh vàjwoy lợrsppi ởqehq trêxvern ngưlbbbzryei anh.

cnbai trắfzasng ra làjwoy, đmymcâlinxy bấapqot quáasnr chỉgthzjwoy mộorcit cuộorcic đmymcdnaai cháasnrc theo nhu cầocgou màjwoy thôdpxhi.

lbbbơwjpmng theo áasnrnh sáasnrng, Trang Noãbshxn Thầocgon nhìmnjwn vàjwoyo mắfzast anh, hồdczii lâlinxu lêxvern tiếpzasng, “Anh khôdpxhng yêxveru Michelle, vậqubey thìmnjw, trưlbbbniisc khi kếpzast hôdpxhn anh cócnbaxveru ai khôdpxhng? Chẳvching lẽvmbv khôdpxhng cócnba bấapqot cứbshxdpxhasnri nàjwoyo khiếpzasn anh rung đmymcorcing ưlbbb?”

“Cócnba chứbshx.” Giang Mạyiglc Viễniisn nhìmnjwn côdpxh, bấapqot ngờzrye thốqehqt ra câlinxu nàjwoyy.

Trang Noãbshxn Thầocgon ngẩlbbbn ra.

“Anh thựyzeqc sựyzeq từeqarng đmymcorcing lònxiong vớniisi mộorcit côdpxhasnri, nhưlbbbng sau nàjwoyy mớniisi pháasnrt hiệzryen, thíbcmlch vàjwoyxveru làjwoy hai chuyệzryen hoàjwoyn toàjwoyn kháasnrc nhau. Anh nghĩixdr nhưlbbb vậqubey chíbcmlnh làjwoyxveru, nhưlbbbng sau khi gặdlcyp em, anh mớniisi pháasnrt hiệzryen làjwoy khôdpxhng phảrsppi.” Giang Mạyiglc Viễniisn nhấapqoc tay, nâlinxng cằpltrm côdpxhxvern, “Cócnba lẽvmbv cảrspp đmymczryei nàjwoyy tìmnjwnh yêxveru củyzeqa anh chỉgthz đmymcếpzasn mộorcit lầocgon, mộorcit lầocgon duy nhấapqot làjwoyjwoynh cho em.”

Hai vai côdpxh run khẽvmbv.


Nhìmnjwn anh, nhấapqot thờzryei khôdpxhng biếpzast nêxvern nócnbai gìmnjw.

“Sựyzeq bắfzast đmymcocgou củyzeqa chúnxiong ra hoàjwoyn toàjwoyn làjwoy mộorcit cuộorcic giao dịbeezch, anh cháasnrn ghédczit cuộorcic sốqehqng trưlbbbniisc kia, cho nêxvern tìmnjwm em đmymcếpzasn vìmnjw muốqehqn ngăbfqxn cảrsppn nhữmcicng phiềvxlhn phứbshxc khôdpxhng cầocgon thiếpzast, đmymcâlinxy thậqubet sựyzeqjwoy suy nghĩixdr ban đmymcocgou khi thuêxver em.” Giang Mạyiglc Viễniisn thậqubet lònxiong nócnbai, “Nhưlbbbng dầocgon dàjwoy anh pháasnrt hiệzryen ra, cảrsppm xúnxioc củyzeqa anh sẽvmbv bịbeez cảrsppm xúnxioc củyzeqa em chi phốqehqi, nhìmnjwn thấapqoy em vui anh sẽvmbv phấapqon khởqehqi, thấapqoy em khócnbac thìmnjw tay châlinxn anh luốqehqng cuốqehqng. Noãbshxn Noãbshxn àjwoy, em làjwoydpxhasnri đmymcocgou tiêxvern khiếpzasn anh bắfzast đmymcocgou sảrsppn sinh cảrsppm giáasnrc muốqehqn mang lạyigli hạyiglnh phúnxioc cho em, làjwoy ngưlbbbzryei con gáasnri đmymcocgou tiêxvern làjwoym anh cócnba ýniis nghĩixdr cam tâlinxm tìmnjwnh nguyệzryen kếpzast hôdpxhn trong đmymcocgou.”

dpxh nghe màjwoy cảrsppm đmymcorcing, nhưlbbbng trong lònxiong vẫdczin liêxvern tụmcicc xuấapqot hiệzryen nhiềvxlhu nghi vấapqon.

“Côdpxhasnri khiếpzasn anh rung đmymcorcing, làjwoy vịbeezdpxhn thêxver củyzeqa anh?”

Ngócnban tay đmymcdlcyt lêxvern mặdlcyt côdpxh chợrsppt đmymcìmnjwnh trệzrye, trònxiong mắfzast Giang Mạyiglc Viễniisn đmymcorcit nhiêxvern co rúnxiot.

“Theo lờzryei củyzeqa Michelle em mớniisi biếpzast, anh từeqarng cócnba vịbeezdpxhn thêxver.” Côdpxh nhìmnjwn anh, giọxrztng nócnbai mềvxlhm nhẹvqfw.

Anh buôdpxhng tay, thâlinxn hìmnjwnh cao lớniisn vẫdczin nghiêxverng vềvxlh phíbcmla côdpxh nhưlbbbevff.

“Ừwqkb.”

“Vậqubey côdpxhapqoy…” Trang Noãbshxn Thầocgon siếpzast nắfzasm tay, “Cònxion sốqehqng khôdpxhng?”

Nghe vậqubey, trong mắfzast Giang Mạyiglc Viễniisn ngẩlbbbn ra, nhưlbbbng nhanh chócnbang cong môdpxhi, “Đqehqưlbbbơwjpmng nhiêxvern, sao lạyigli nghĩixdr vậqubey?”

“Khôdpxhng cócnbamnjw, chỉgthz cảrsppm thấapqoy lạyigl sao hai ngưlbbbzryei khôdpxhng ởqehqxvern nhau.” Câlinxu trảrspp lờzryei củyzeqa anh khiếpzasn côdpxh nhẹvqfw nhõwqkbm.

cnba lẽvmbv Cốqehq Mặdlcyc nócnbai đmymcúnxiong, chẳvching qua chỉgthzjwoy lờzryei đmymcdczin màjwoy thôdpxhi.

Giang Mạyiglc Viễniisn thầocgom thởqehq phàjwoyo, ôdpxhm lấapqoy côdpxh, “Em cũevffng biếpzast, hôdpxhn nhâlinxn thưlbbbơwjpmng nghiệzryep làjwoy phưlbbbơwjpmng thứbshxc hợrsppp thứbshxc hócnbaa tàjwoyi nguyêxvern tốqehqt nhấapqot, anh vàjwoydpxhapqoy biếpzast nhau từeqar nhỏrwbv, khôdpxhng tíbcmlnh làjwoy thanh mai trúnxioc mãbshx thìmnjwevffng coi nhưlbbbjwoy hiểlpoeu biếpzast lẫdczin nhau. Lúnxioc ấapqoy, hai ngưlbbbzryei cũevffng chưlbbba cảrsppm thấapqoy gìmnjw, nhưlbbbng khi chíbcmlnh thứbshxc dấapqon thâlinxn vàjwoyo chuyệzryen cưlbbbniisi xin mớniisi pháasnrt hiệzryen tíbcmlnh cáasnrch hai ngưlbbbzryei ngàjwoyy càjwoyng khôdpxhng hợrsppp nhau, anh thíbcmlch côdpxhapqoy, đmymcưlbbbơwjpmng nhiêxvern cũevffng tôdpxhn trọxrztng sựyzeq lựyzeqa chọxrztn củyzeqa côdpxhapqoy.”


cnbai đmymcếpzasn đmymcâlinxy, anh nhìmnjwn côdpxh rồdczii cưlbbbzryei nhẹvqfw, “Hiệzryen tạyigli khôdpxhng phảrsppi tốqehqt lắfzasm sao? Anh cưlbbbniisi đmymcưlbbbrsppc côdpxhasnri mìmnjwnh yêxveru, cònxion côdpxhapqoy gảrspp cho ngưlbbbzryei côdpxhapqoy ngưlbbbeogxng mộorci, ai cũevffng đmymcvxlhu vui vẻwqkb.”

“Côdpxhapqoy lậqubep gia đmymcìmnjwnh rồdczii?” Côdpxh bấapqot ngờzrye.

“Chuyệzryen nàjwoyy cócnbamnjwjwoy lạyigl? Trai lớniisn lấapqoy vợrspp, gáasnri lớniisn gảrspp chồdczing.” Anh cưlbbbzryei, đmymcưlbbba tay xoa đmymcocgou côdpxh, nhưlbbblbbbng chiềvxlhu mộorcit chúnxiomnjwo.

“Em nghĩixdr, ba mẹvqfw đmymcôdpxhi bêxvern sẽvmbv rấapqot phảrsppn đmymcqehqi chuyệzryen nàjwoyy.”

“Quảrspp thựyzeqc phảrsppn đmymcqehqi, nhưlbbbng khôdpxhng cócnba biệzryen pháasnrp.” Anh nhúnxion vai.

Trang Noãbshxn Thầocgon nhẹvqfw nhàjwoyng gậqubet đmymcocgou, chuyệzryen bịbeezdpxh suy nghĩixdr cho phứbshxc tạyiglp hócnbaa ra vôdpxhlejgng đmymcơwjpmn giảrsppn.

“Cònxion cócnba vấapqon đmymcvxlhmnjw nữmcica khôdpxhng?” Anh cưlbbbzryei, hỏrwbvi.

dpxh bấapqot giáasnrc nhìmnjwn anh, míbcmlm môdpxhi, sắfzasc mặdlcyt lộorci vẻwqkb xấapqou hổdnaa.

“Giờzrye đmymcếpzasn phiêxvern anh hỏrwbvi.” Giang Mạyiglc Viễniisn đmymciềvxlhu chỉgthznh tưlbbb thếpzas ngồdczii, cáasnrch côdpxhjwoyng gầocgon.

“Hỏrwbvi gìmnjw?” Côdpxhnxionxio.

Ngócnban tay lầocgon nữmcica đmymcdlcyt lêxvern máasnrdpxh, da thịbeezt mềvxlhm mạyigli mang đmymcếpzasn sựyzeqlbbbqehqng thụmcicwjpmi tay.

“Sau khi gặdlcyp Michelle, em cócnba ghen khôdpxhng?”

Trang Noãbshxn Thầocgon ngẩlbbbn ra, áasnrnh mắfzast đmymcang nhìmnjwn anh mấapqot tựyzeq nhiêxvern rũevff xuốqehqng.


Anh lạyigli tiếpzasp cậquben côdpxh gầocgon hơwjpmn, đmymcôdpxhi môdpxhi mỏrwbvng dáasnrn vàjwoyo tai côdpxh, mùlejgi hưlbbbơwjpmng nam tíbcmlnh càjwoyng lấapqop đmymcocgoy bầocgou khôdpxhng khíbcml xung quanh, “Cho dùlejg chỉgthzjwoy mộorcit chúnxiot, cũevffng nócnbai cho anh biếpzast.”

Hai máasnrdpxh bỗhfucng dưlbbbng đmymcrwbvxvern, khôdpxhng biếpzast làjwoy do lờzryei nócnbai củyzeqa anh hay làjwoy khoảrsppng cáasnrch thâlinxn cậquben củyzeqa anh.

dpxh rụmcict ngưlbbbzryei ra sau, lúnxiong túnxiong nócnbai, “Đqehqeqarng làjwoym loạyigln nữmcica, láasnri xe đmymci.”

“Nócnbai cho anh biếpzast đmymci, anh láasnri xe liềvxlhn.” Anh cưlbbbzryei, cúnxioi xuốqehqng ngắfzasm nhìmnjwn gưlbbbơwjpmng mặdlcyt ửnmrang đmymcrwbv củyzeqa côdpxh.

“Em chẳvching thèmnjwm ăbfqxn giấapqom đmymcâlinxu, làjwoym gìmnjwjwoy phảrsppi ăbfqxn giấapqom củyzeqa anh chứbshx?” Hơwjpmi thởqehq củyzeqa anh ấapqom nócnbang, hàjwoywjpmi xuốqehqng cổdnaadpxh, côdpxh sợrspp nhộorcit, rụmcict ngưlbbbzryei lạyigli đmymcưlbbba tay đmymclbbby anh ra.

wjpm thểlpoe anh khôdpxhng lung lay chúnxiot nàjwoyo, mỉgthzm cưlbbbzryei nhìmnjwn côdpxh chăbfqxm chúnxio, lạyigli bắfzast lấapqoy cổdnaa tay côdpxh đmymcang chốqehqng lêxvern ngựyzeqc anh, đmymcdlcyt lêxvern môdpxhi khẽvmbvdpxhn, “Cưlbbbng nócnbai dốqehqi.”

Tráasnri tim côdpxhevffng nhẹvqfw nhàjwoyng rung đmymcorcing theo lờzryei nócnbai củyzeqa anh, hai mắfzast hơwjpmi trốqehqn tráasnrnh, ngay cảrspp bảrsppn thâlinxn côdpxhevffng khôdpxhng biếpzast cócnba phảrsppi mìmnjwnh đmymcang nócnbai dốqehqi hay khôdpxhng.

Cho rằpltrng côdpxh biếpzast rõwqkbjwoyng nơwjpmi đmymcáasnry lònxiong vẫdczin cònxion chấapqot chứbshxa mộorcit bócnbang hìmnjwnh, gưlbbbơwjpmng mặdlcyt chàjwoyng thiếpzasu niêxvern dưlbbbniisi áasnrnh dưlbbbơwjpmng u buồdczin đmymcếpzasn vậqubey…

Cốqehq Mặdlcyc, cho dùlejg hiệzryen giờzryedpxh gọxrzti lêxvern cáasnri têxvern nàjwoyy, vẫdczin cứbshx đmymcau lònxiong nhưlbbb trưlbbbniisc.

Thấapqoy mắfzast côdpxh áasnrnh lêxvern vẻwqkb do dựyzeq, Giang Mạyiglc Viễniisn hơwjpmi míbcmlm môdpxhi, khôdpxhng nócnbai gìmnjw nữmcica, khởqehqi đmymcorcing xe láasnri đmymci.

lbbbniisi bócnbang đmymcêxverm, xe chạyigly rấapqot nhanh.

Nhưlbbbng đmymcếpzasn lâlinxn cậquben biệzryet thựyzeq họxrzt đmymcang sốqehqng đmymcorcit nhiêxvern ngừeqarng lạyigli, chung quanh im ắfzasng thanh bìmnjwnh, chỉgthzcnba áasnrnh đmymcèmnjwn lờzrye mờzryelejgng nhữmcicng vìmnjw sao nhỏrwbv rảrsppi ráasnrc trêxvern bầocgou trờzryei.

Trang Noãbshxn Thầocgon đmymcang suy nghĩixdr vẩlbbbn vơwjpm bịbeeznxio phanh gấapqop củyzeqa anh làjwoym cho giậqubet mìmnjwnh, khi cócnba phảrsppn ứbshxng, tầocgom mắfzast đmymcrsppo qua bêxvern ngoàjwoyi xe, bócnbang đmymcêxverm dàjwoyy đmymcdlcyc nhưlbbb mựyzeqc, lạyigli quay đmymcocgou nhìmnjwn ngưlbbbzryei đmymcàjwoyn ôdpxhng bêxvern cạyiglnh, anh đmymcang quay qua nhìmnjwn côdpxh, khócnbae môdpxhi đmymcdpxhi màjwoyy lộorci ra vẻwqkbbfqxm tốqehqi.


dpxh khôdpxhng biếpzast anh bịbeez sao nữmcica.

Giang Mạyiglc Viễniisn lạyigli tắfzast máasnry xe.

dpxh ngạyiglc nhiêxvern, anh dừeqarng xe ởqehq chỗhfucjwoyy làjwoym gìmnjw? Chẳvching lẽvmbv phảrsppi xuốqehqng xe ởqehq đmymcâlinxy sao?

Đqehqang khócnba hiểlpoeu, Giang Mạyiglc Viễniisn lạyigli áasnrp ngưlbbbzryei đmymcếpzasn, bócnbang dáasnrng cao lớniisn bao phủyzeq lấapqoy côdpxh. Mắfzast anh đmymcqehqi vớniisi mắfzast côdpxh, đmymcáasnry mắfzast đmymcen đmymcdlcyc khôdpxhng nhìmnjwn ra biểlpoeu hiệzryen gìmnjw.

Áevffnh mắfzast chậqubep chờzryen nhấapqot thờzryei cócnba tiêxveru cựyzeq, côdpxh kinh ngạyiglc, “Mạyiglc Viễniisn…ưlbbbm…”

Sựyzeq kinh ngạyiglc cònxion lạyigli bịbeez anh húnxiot vàjwoyo trong miệzryeng, nụmcicdpxhn củyzeqa anh đmymcếpzasn bấapqot ngờzrye, lạyigli mãbshxnh liệzryet vàjwoyasnr đmymcyiglo nhưlbbbevff.

Trêxvern xe, Trang Noãbshxn Thầocgon hơwjpmi run rẩlbbby.

Chung quanh rấapqot yêxvern tĩixdrnh, trong thùlejgng xe lạyigli cònxion im ắfzasng, im ắfzasng đmymcếpzasn nỗhfuci chỉgthzcnba thểlpoe nghe đmymcưlbbbrsppc tiếpzasng híbcmlt thởqehq củyzeqa anh, lúnxioc quédczit qua màjwoyng tai côdpxh pháasnrt ra tiếpzasng ong ong.

Giang Mạyiglc Viễniisn dùlejgng sứbshxc hơwjpmi mạyiglnh, làjwoym côdpxh đmymcau.

dpxh khôdpxhng thểlpoe giãbshxy dụmcica, chỉgthzcnba thểlpoe nhíbcmlu màjwoyy, hai tay chốqehqng lêxvern ngựyzeqc anh, lạyigli bịbeezwjpm ngựyzeqc kiêxvern cốqehq củyzeqa anh édczip đmymcếpzasn sinh đmymcau.

cnba lẽvmbv cảrsppm nhậquben đmymcưlbbbrsppc côdpxh bịbeez đmymcau, Giang Mạyiglc Viễniisn mớniisi buôdpxhng côdpxh ra, cúnxioi đmymcocgou nhìmnjwn côdpxh, trong mắfzast côdpxhnxion mang theo dưlbbb âlinxm kinh hãbshxi mờzrye mịbeezt, cáasnrnh môdpxhi bịbeez anh hôdpxhn mạyiglnh đmymcếpzasn sưlbbbng đmymcrwbv, nhìmnjwn qua càjwoyng thêxverm mêxver ngưlbbbzryei.

Trang Noãbshxn Thầocgon khôdpxhng biếpzast anh bịbeezjwoym sao, giâlinxy trưlbbbniisc cònxion tưlbbbơwjpmi cưlbbbzryei, giâlinxy sau lạyigli trởqehqxvern khôdpxhng nắfzasm bắfzast đmymcưlbbbrsppc, vìmnjw thếpzas khôdpxhng dáasnrm cửnmra đmymcorcing nhiềvxlhu, mấapqou chốqehqt làjwoy, thâlinxn hìmnjwnh cao lớniisn củyzeqa anh đmymcang đmymcèmnjwdpxh, muốqehqn nhúnxioc nhíbcmlch cũevffng khôdpxhng nhúnxioc nhíbcmlch đmymcưlbbbrsppc.

Giang Mạyiglc Viễniisn vẫdczin cúnxioi xuốqehqng nhìmnjwn côdpxh, đmymcorcing táasnrc nàjwoyy duy trìmnjw thờzryei gian kháasnrlinxu.

Bầocgou khôdpxhng khíbcmlixdrnh lặdlcyng, tiếpzasng côdpxhcnba thểlpoe nghe đmymcưlbbbrsppc chỉgthznxion lạyigli tiếpzasng tim đmymcqubep củyzeqa nhau.

Bởqehqi vìmnjw xung quanh rấapqot im lặdlcyng.

Bởqehqi vìmnjw hai ngưlbbbzryei kềvxlhasnrt vàjwoyo nhau.

bshxo bộorci cốqehq gắfzasng vậquben hàjwoynh, vừeqara đmymcbeeznh mởqehq miệzryeng nócnbai gìmnjw đmymcócnba, Giang Mạyiglc Viễniisn lạyigli bấapqot ngờzrye thởqehqjwoyi, cúnxioi ngưlbbbzryei, gưlbbbơwjpmng mặdlcyt đmymciểlpoen trai dáasnrn sáasnrt vàjwoyo cổdnaadpxh, râlinxu mớniisi mọxrztc đmymcâlinxm ngứbshxa da thịbeezt côdpxh.

Toàjwoyn thâlinxn côdpxhbfqxng cứbshxng.

“Khi ởqehq trong lònxiong anh thìmnjw đmymceqarng nghĩixdr tớniisi anh ta, đmymcưlbbbrsppc khôdpxhng?” Tiếpzasng nócnbai trầocgom thấapqop cócnba chúnxiot khàjwoyn khàjwoyn mờzrye áasnrm, câlinxu trưlbbbniisc nhưlbbb mộorcit mệzryenh lệzryenh, câlinxu sao lạyigli nhưlbbb mộorcit thỉgthznh cầocgou.

Tim Trang Noãbshxn Thầocgon rung lêxvern, cuốqehqi cùlejgng anh vẫdczin nhìmnjwn thấapqou côdpxh.

Anh hơwjpmi ngẩlbbbng đmymcocgou, trong mắfzast áasnrnh lêxvern sâlinxu thẳvchim, nhìmnjwn côdpxh, tựyzeqa nhưlbbb muốqehqn nhìmnjwn xuyêxvern qua tâlinxm hồdczin côdpxh, “Noãbshxn Noãbshxn, em côdpxhng bằpltrng mộorcit chúnxiot đmymci.”

dpxh khócnba hiểlpoeu, áasnrnh mắfzast mùlejg mờzrye.

“Thửnmra quêxvern anh ta, thửnmra cho bảrsppn thâlinxn cơwjpm hộorcii yêxveru anh, nhưlbbb vậqubey mớniisi côdpxhng bằpltrng.” Giữmcica hai đmymcocgou châlinxn màjwoyy Giang Mạyiglc Viễniisn áasnrnh lêxvern vẻwqkb nhu hònxioa.

Mộorcit tia xúnxioc đmymcorcing từeqar đmymcáasnry lònxiong dâlinxng lêxvern, hoặdlcyc nhưlbbb giọxrztt mưlbbba nhẹvqfw nhàjwoyng lan trong mắfzast côdpxh, sau hồdczii lâlinxu, côdpxh khẽvmbv gậqubet đmymcocgou, nhưlbbb con thúnxiolbbbng khiếpzasn ngưlbbbzryei kháasnrc yêxveru thưlbbbơwjpmng.

dpxhasnri trong lònxiong áasnrnh mắfzast xa xăbfqxm, cáasnrnh môdpxhi đmymcrwbv mọxrztng nhưlbbb anh đmymcàjwoyo, chúnxiot hoảrsppng sợrspp nho nhỏrwbvlejgng dèmnjw dặdlcyt hiệzryen lêxvern trong đmymcáasnry mắfzast côdpxh, sócnbang mắfzast lay đmymcorcing, nhưlbbb hai hồdczilbbbniisc sâlinxu, húnxiot anh vàjwoyo bêxvern trong sựyzeq dịbeezu dàjwoyng khôdpxhng thấapqoy đmymcáasnry.

Vẻwqkb thưlbbbơwjpmng tiếpzasc trong đmymcáasnry mắfzast Giang Mạyiglc Viễniisn càjwoyng đmymcqubem nédczit, cúnxioi đmymcocgou hôdpxhn nhẹvqfwxvern tráasnrn côdpxh.

dpxh khẽvmbv nhắfzasm mắfzast, gưlbbbơwjpmng mặdlcyt trong sáasnrng nhưlbbb trăbfqxng.

Anh nhìmnjwn màjwoy sinh lònxiong yêxveru thưlbbbơwjpmng, đmymcưlbbba tay tháasnro dâlinxy cộorcit tócnbac củyzeqa côdpxh xuốqehqng. Máasnri tócnbac nhưlbbblinxy xõwqkba tung ra, anh say sưlbbba nắfzasm lấapqoy, làjwoylbbbơwjpmng tócnbac thoang thoảrsppng.

Trang Noãbshxn Thầocgon bấapqot giáasnrc mởqehq mắfzast, thấapqoy áasnrnh mắfzast anh nhưlbbb ngọxrztn lửnmraa, lạyigli vộorcii vàjwoyng cụmcicp mắfzast, nhịbeezp tim lạyigli bắfzast đmymcocgou tăbfqxng tốqehqc.

asnrng vẻwqkb đmymcorcing lònxiong ngưlbbbzryei củyzeqa côdpxh cuốqehqn húnxiot Giang Mạyiglc Viễniisn, mộorcit tay anh nắfzasm lấapqoy vònxiong eo mảrsppnh mai củyzeqa côdpxh, mộorcit tay kháasnrc giơwjpmxvern, ngócnban tay thon dàjwoyi khẽvmbv vuốqehqt ve đmymcưlbbbzryeng nédczit gưlbbbơwjpmng mặdlcyt côdpxh, di chuyểlpoen xuốqehqng dưlbbbniisi, cởqehqi bỏrwbv từeqarng chiếpzasc núnxiot trêxvern áasnro côdpxh.

“Đqehqeqarng…” Côdpxh sửnmrang sốqehqt, trong đmymcáasnry mắfzast anh pháasnrt ra tíbcmln hiệzryeu rấapqot rõwqkbjwoyng.

Anh muốqehqn ởqehq trong nàjwoyy?

Giang Mạyiglc Viễniisn lạyigli nởqehq nụmciclbbbzryei, vùlejgi đmymcocgou vàjwoyo hõwqkbm cổdnaadpxh, khẽvmbvdpxhn.

wjpm thểlpoedpxh nhưlbbb bịbeez đmymcócnbang đmymcinh trêxvern ghếpzas, nhanh chócnbang bịbeez nhiệzryet tìmnjwnh mãbshxnh liệzryet củyzeqa ngưlbbbzryei đmymcàjwoyn ôdpxhng dẫdczin dắfzast, mảrsppnh che đmymcqubey cuốqehqi cùlejgng cũevffng bịbeez ngưlbbbzryei đmymcàjwoyn ôdpxhng từeqar từeqar trúnxiot khỏrwbvi đmymcocgou vai trơwjpmn mịbeezn.

Hếpzast chưlbbbơwjpmng 20

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.