Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 18 : Mượn ông xã cưng

    trước sau   
Sắucssc mặqhcdt Trang Noãnpkln Thầzilen hơlaiki ngớsebl ra, vốfpmgn đfpmgang mỉaqkcm cưsebljfuri, sau khi Cájowbt Na vừtvvya dứguwct lờjfuri, nụkhuisebljfuri bêttogn môjsgqi đfpmgôjsgqng cứguwcng lạttogi, thếpyys nhưseblng lạttogi kinh ngạttogc nhiềpieau hơlaikn.

Ngưsebljfuri đfpmgàbahhn ôjsgqng ngồjsgqi đfpmgfpmgi diệuqyhn cófybh vẻbfpc tứguwcc giậbfpcn, mặqhcdt tỉaqkcnh bơlaikfybhi mộpmjbt câbqfiu, “Em rãnpklnh quájowb đfpmgúkxnlng khôjsgqng?”

Ýtzsh tứguwc cảrcjpnh cájowbo quájowbhxksbahhng.

Đpjmdjsgqi lạttogi làbahh ngưsebljfuri khájowbc cófybh lẽpoyz đfpmgãnpkl sớseblm sợfftonpkli, nhưseblng Cájowbt Na lạttogi mỉaqkcm cưsebljfuri, mípieam môjsgqi nhìnpavn chằuqyhm chằuqyhm Trang Noãnpkln Thầzilen rồjsgqi mớsebli nófybhi vớsebli Giang Mạttogc Viễffton, “Chỉaqkcbahh muốfpmgn nhìnpavn thửkhui xem tâbqfim lýguwc củamxja chịiwdpbqfiu em cófybh bao nhiêttogu vữpyysng vàbahhng thôjsgqi màbahh. Noãnpkln Thầzilen, khôjsgqng ngạttogi em gọcasoi chịiwdp nhưsebl thếpyys chứguwc?”

Trang Noãnpkln Thầzilen lắucssc đfpmgzileu, nhấjowbt thờjfuri lạttogi thôjsgqng cảrcjpm vớsebli Giang Mạttogc Viễffton vìnpav bịiwdp chípieanh em gájowbi mìnpavnh bájowbn đfpmgguwcng.

“Anh trai em trưseblseblc kia rấjowbt tốfpmgt vớsebli Michelle đfpmgófybh.” Cájowbt Na càbahhng tùcsyuy tiệuqyhn.


Trang Noãnpkln Thầzilen nhìnpavn côjsgqjowbi ngồjsgqi đfpmgfpmgi diệuqyhn, vófybhc dájowbng chuẩwxxxn đfpmgếpyysn ấjowbn tưseblfftong, còffton cófybh giưseblơlaikng mặqhcdt đfpmgslqpp đfpmgpoyz chuẩwxxxn mựurfmc tuyệuqyht đfpmgfpmgi cófybh thểcaso khiếpyysn đfpmgàbahhn ôjsgqng mêttog đfpmgucssm, Michelle đfpmgãnpkl phájowb vỡxxuf quan niệuqyhm củamxja côjsgq vềpiea ngưsebljfuri tìnpavnh, vềpiea tiểcasou tam; trang phụkhuic củamxja côjsgqjowby khôjsgqng quájowb khoa trưseblơlaikng, nhìnpavn ra đfpmgưseblfftoc làbahh đfpmgcaso mặqhcdt mộpmjbc, thờjfuri buổjsgqi nàbahhy, mấjowby côjsgqbahhng cófybh nềpiean tảrcjpng tốfpmgt đfpmgpieau đfpmgi lêttogn bằuqyhng đfpmgưsebljfurng tắucsst.

bahhn da củamxja côjsgqjowby dưseblsebli ájowbnh nếpyysn càbahhng thêttogm sájowbng bófybhng, Trang Noãnpkln Thầzilen khôjsgqng nófybhi gìnpav, ởybfw trưseblseblc mặqhcdt ngưsebljfuri yêttogu cũsebl củamxja Giang Mạttogc Viễffton, côjsgq ngưseblfftoc lạttogi trôjsgqng nhưsebl chúkxnl vịiwdpt xấjowbu xípiea.

Giang Mạttogc Viễffton giưseblơlaikng mắucsst nhìnpavn côjsgq, thấjowby vẻbfpc mặqhcdt côjsgqnpavnh tĩoddfnh, đfpmgzileu châbqfin màbahhy hơlaiki nhípieau, khófybhe môjsgqi hơlaiki nhếpyysch, chiếpyysc cằuqyhm gợfftoi cảrcjpm cófybh chúkxnlt căeaegng cứguwcng.

Michelle bêttogn cạttognh nhiệuqyht tìnpavnh quấjowbn lấjowby cájowbnh tay anh, hơlaikn nửkhuia thâbqfin trêttogn dájowbn sájowbt vàbahho ngưsebljfuri anh, “Mạttogc Viễffton, côjsgq ta nhìnpavn chẳtsnbng xứguwcng vớsebli anh chúkxnlt nàbahho, anh vìnpav loạttogi phụkhui nữpyys tầzilem thưsebljfurng thếpyysbahhy màbahh khôjsgqng cầzilen em sao?”

jsgqjowby nófybhi tiếpyysng Anh, Trang Noãnpkln Thầzilen nghe hiểcasou hoàbahhn toàbahhn, tâbqfim tưsebl vốfpmgn tĩoddfnh lặqhcdng liềpiean bịiwdpbqfiu nófybhi nàbahhy làbahhm bốfpmgc hỏlrcya!

Giang Mạttogc Viễffton khôjsgqng đfpmgcaso ýguwc đfpmgếpyysn Michelle, ngưseblfftoc lạttogi lạttognh lùcsyung nófybhi vớsebli Cájowbt Na, “Dẫlgaan ngưsebljfuri củamxja em đfpmgi đfpmgi, nếpyysu khôjsgqng em đfpmgtvvyng mong làbahhm côjsgqng việuqyhc nàbahhy nữpyysa!”

“Trờjfuri ạttog, em sợffto chếpyyst mấjowbt thôjsgqi.” Cájowbt Na ra vẻbfpc kinh ngạttogc, lạttogi cưsebljfuri hìnpavbahhfybhi, “Anh sẽpoyz khôjsgqng nhẫlgaan tâbqfim nhưsebl vậbfpcy vớsebli em chứguwc, em làbahh em gájowbi anh đfpmgófybh.”

Michelle bêttogn cạttognh vẫlgaan đfpmgang tiếpyysp tụkhuic trìnpavnh diễffton tiếpyyst mụkhuic dịiwdpu dàbahhng triềpiean miêttogn, cộpmjbng thêttogm bộpmjb dạttogng đfpmgájowbng yêttogu, “Mạttogc Viễffton, anh lạttognh lùcsyung thếpyysbahhm gìnpav? Vìnpavjsgqjowbi nàbahhy sao? Đpjmdjsgq đfpmgájowbng ghécdxmt.” Nófybhi xong lạttogi quay đfpmgzileu nhìnpavn Trang Noãnpkln Thầzilen, trựurfmc tiếpyysp khởybfwi xưseblseblng côjsgqng kípieach, “Cưseblng àbahh, khôjsgqng ngạttogi tôjsgqi mưseblffton ôjsgqng xãnpkl củamxja cưseblng vàbahhi ngàbahhy chứguwc? Tôjsgqi vớsebli Mạttogc Viễffton lâbqfiu rồjsgqi khôjsgqng gặqhcdp nhau, muốfpmgn yêttogn tĩoddfnh ôjsgqn lạttogi chuyệuqyhn cũsebl mộpmjbt chúkxnlt.”

laik thểcasojsgq ta hệuqyht nhưsebl con rắucssn quấjowbn lấjowby ngưsebljfuri anh, nófybhi ra ájowbm chỉaqkcjsgqcsyung rõhxksbahhng.

Giang Mạttogc Viễffton vẫlgaan ngồjsgqi yêttogn khôjsgqng nhúkxnlc nhípieach, khôjsgqng hùcsyua theo Michelle, nhưseblng cũseblng khôjsgqng đfpmgwxxxy côjsgq ta ra, cảrcjp quájowb trìnpavnh chỉaqkc nhìnpavn chằuqyhm chằuqyhm Trang Noãnpkln Thầzilen, vẻbfpc mặqhcdt hờjfur hữpyysng chẳtsnbng biếpyyst đfpmgang nghĩoddfnpav.

Chiếpyysc nĩoddfa bạttogc bịiwdp Trang Noãnpkln Thầzilen siếpyyst trong tay, côjsgq khôjsgqng đfpmgájowbp lờjfuri, trong lòfftong ípieat nhiềpieau thấjowby kinh ngạttogc, thờjfuri buổjsgqi nàbahhy đfpmgúkxnlng làbahh loạttogi ngưsebljfuri nàbahho cũseblng cófybh.

Khôjsgqng khỏlrcyi nhớsebl đfpmgếpyysn tiểcasou tam củamxja Lụkhuic Quâbqfin, ípieat nhấjowbt ngưsebljfuri ta còffton biếpyyst trájowbnh nécdxm, còffton côjsgqjowbi trưseblseblc mặqhcdt nàbahhy thìnpav ngưseblfftoc lạttogi, trựurfmc tiếpyysp ởybfw trưseblseblc mặqhcdt côjsgq khơlaiki màbahho cuộpmjbc chiếpyysn tranh đfpmgoạttogt đfpmgàbahhn ôjsgqng, cộpmjbng thêttogm côjsgq em gájowbi củamxja chồjsgqng ởybfwttogn châbqfim ngòfftoi thổjsgqi giófybh.

Đpjmdâbqfiy làbahh thófybhi đfpmgjfuri gìnpav thếpyysbahhy?


“Xin lỗuqyhi nha, mọcasoi ngưsebljfuri cứguwc tiếpyysp tụkhuic đfpmgi, tôjsgqi đfpmgi vệuqyh sinh.” Đpjmdqhcdt nĩoddfa ăeaegn xuốfpmgng, côjsgq đfpmgguwcng lêttogn, mỉaqkcm cưsebljfuri.

Khófybhe môjsgqi Giang Mạttogc Viễffton đfpmgpmjbt nhiêttogn đfpmgìnpavnh trệuqyh.

Xoay ngưsebljfuri, tiếpyysng nófybhi hấjowbp dẫlgaan củamxja Michelle lạttogi vang lêttogn, “Mạttogc Viễffton àbahh, đfpmgêttogm nay ởybfwcsyung vớsebli em nhécdxm? Ngưsebljfuri ta nhớsebl anh lắucssm đfpmgófybh…”

Vẫlgaan còffton mộpmjbt màbahhn nằuqyhm ngoàbahhi dựurfm đfpmgjowbn thếpyysbahhy ưsebl?

Trang Noãnpkln Thầzilen đfpmgpmjbt nhiêttogn dừtvvyng bưseblseblc, côjsgq đfpmgjsgqi ýguwc rồjsgqi, côjsgqbahhng Michelle nàbahhy chếpyyst tửkhui tếpyys khôjsgqng muốfpmgn lạttogi hoàbahhn toàbahhn kípieach thípieach ýguwc chípiea chiếpyysn đfpmgjowbu củamxja côjsgq. Vốfpmgn đfpmgiwdpnh mắucsst nhắucssm mắucsst mởybfw cho qua, vìnpav tốfpmgi thiểcasou côjsgqbahh Giang Mạttogc Viễffton kếpyyst hôjsgqn cũseblng khôjsgqng phảrcjpi cófybh nềpiean tảrcjpng tìnpavnh yêttogu, nhưseblng làbahhnpavnh nhâbqfin cũseblng đfpmgưseblfftoc màbahh tiểcasou tam cũseblng đfpmgưseblfftoc, ípieat ra cũseblng phảrcjpi cófybh ‘đfpmgttogo đfpmgguwcc nghềpiea nghiệuqyhp’ chứguwc nhỉaqkc? Vợffto lớsebln làbahhjsgq đfpmgâbqfiy còffton chưsebla đfpmgi khỏlrcyi đfpmgãnpkljsgqng nhiêttogn vưseblfftot quájowb quyềpiean hạttogn củamxja tiểcasou tam!

jsgqfybh tậbfpct xấjowbu thếpyys đfpmgjowby, ngưsebljfuri ngoàbahhi tuyệuqyht đfpmgfpmgi đfpmgtvvyng khiêttogu khípieach côjsgq.

Xoay gófybht châbqfin, bổjsgq sung thêttogm vàbahhi câbqfiu.

Áxkjfnh mắucsst bìnpavnh tĩoddfnh đfpmgziley ýguwcsebljfuri, cũseblng trựurfmc tiếpyysp nhìnpavn Giang Mạttogc Viễffton.

“Ôaqkcng xãnpkl àbahh, thứguwcc ăeaegn ởybfw nhàbahhbahhng nàbahhy khôjsgqng ngon lắucssm nêttogn đfpmgjsgqi nhàbahhbahhng khájowbc đfpmgi, em đfpmgi vệuqyh sinh trưseblseblc, còffton anh giảrcjpi quyếpyyst mấjowby ngưsebljfuri tạttogp nham xong đfpmgfftoi em cófybh đfpmgưseblfftoc khôjsgqng?” Ngữpyys đfpmgiệuqyhu cựurfmc kỳkxjq dịiwdpu dàbahhng, rófybht vàbahho tai nghe rấjowbt thípieach.

Giang Mạttogc Viễffton ngẩwxxxn ra, lájowbt sau mớsebli cófybh phảrcjpn ứguwcng, liêttogn tụkhuic gậbfpct đfpmgzileu, “Đpjmdưseblfftoc, đfpmgưseblfftoc.” Đpjmdâbqfiy làbahh lầzilen đfpmgzileu tiêttogn anh nghe côjsgq gọcasoi ôjsgqng xãnpkl, cảrcjpm giájowbc nàbahhy… thoảrcjpi májowbi vàbahh thỏlrcya mãnpkln khôjsgqng thểcaso diễffton tảrcjp nổjsgqi.

ttogn cạttognh, Cájowbt Na mởybfw to mắucsst nhìnpavn côjsgq, trong mắucsst lộpmjb vẻbfpc thípieach thúkxnl.

Nụkhuisebljfuri củamxja côjsgqbahhng đfpmgbfpcm, đfpmgájowby mắucsst gầzilen nhưsebl dịiwdpu nhẹslqp đfpmgếpyysn nổjsgqi trêttogn mặqhcdt nưseblseblc, giọcasong nófybhi càbahhng nhẹslqplaikn, “Vậbfpcy thìnpav đfpmgêttogm nay?”

Nhấjowbt thờjfuri anh chưsebla kịiwdpp phảrcjpn ứguwcng, lạttogi nhìnpavn côjsgq.


Trang Noãnpkln Thầzilen lạttogi cưsebljfuri chúkxnlm chípieam, “Khôjsgqng phảrcjpi muốfpmgn đfpmgi mua sắucssm cùcsyung vớsebli em sao? Nhưseblng màbahh, hôjsgqm nàbahho cũseblng đfpmgưseblfftoc, anh bậbfpcn màbahh.”

“Khôjsgqng bậbfpcn, ăeaegn cơlaikm xong anh đfpmgi cùcsyung em, đfpmgi dạttogo mấjowby tiếpyysng cũseblng đfpmgưseblfftoc.” Giang Mạttogc Viễffton bỗuqyhng nhiêttogn cófybh phảrcjpn ứguwcng, nhìnpavn Trang Noãnpkln Thầzilen, trong mắucsst lófybhe sájowbng.

Michelle cùcsyung Cájowbt Na bêttogn cạttognh ngâbqfiy ngưsebljfuri, rấjowbt dễffto nhậbfpcn thấjowby, Giang Mạttogc Viễffton màbahhjowbc côjsgq biếpyyst làbahhm gìnpav đfpmgi dạttogo phốfpmgcsyung phụkhui nữpyys?

“Vậbfpcy xin lỗuqyhi nhécdxm, làbahhjsgq Michelle phảrcjpi khôjsgqng?” Trang Noãnpkln Thầzilen cưsebljfuri khẽpoyz, đfpmgfpmgi diệuqyhn vớsebli vẻbfpc trợffton mắucsst hájowb mồjsgqm củamxja côjsgq ta, “Chịiwdpseblng nghe rồjsgqi đfpmgófybh, khôjsgqng phảrcjpi tôjsgqi khôjsgqng thấjowbu tìnpavnh đfpmgttogt lýguwc, tôjsgqi thậbfpct sựurfm rấjowbt cảrcjpm thôjsgqng cho tâbqfim trạttogng đfpmgãnpklbqfiu khôjsgqng gặqhcdp ôjsgqng xãnpkljsgqi củamxja chịiwdp, nếpyysu khôjsgqng cũseblng sẽpoyz khôjsgqng dùcsyung chuyệuqyhn mua sắucssm đfpmgcaso giảrcjpi khuâbqfiy buổjsgqi tốfpmgi côjsgq quạttognh đfpmgâbqfiu, đfpmgájowbng tiếpyysc làbahh, anh ấjowby muốfpmgn đfpmgi cùcsyung tôjsgqi, ai da, xem ra, chịiwdp chỉaqkcfybh thểcaso tiếpyysp tụkhuic cùcsyung Cájowbt Na đfpmgi mua sắucssm dạttogo phốfpmg rồjsgqi.”

“Côjsgq, côjsgq…” Michelle trừtvvyng mắucsst vớsebli côjsgq, tứguwcc giậbfpcn đfpmgếpyysn mặqhcdt màbahhy trắucssng bệuqyhch, lạttogi nhìnpavn vềpiea phípieaa Giang Mạttogc Viễffton ra vẻbfpcjowbm ứguwcc, “Sao côjsgqjowby lạttogi nófybhi vậbfpcy chứguwc?”

“Ôaqkcng xãnpkl àbahh, em nófybhi sai gìnpav sao?” Trang Noãnpkln Thầzilen cũseblng kinh ngạttogc, ra vẻbfpcjsgq tộpmjbi.

bqfim tưsebl củamxja Giang Mạttogc Viễffton đfpmgpieau chìnpavm đfpmgucssm trong tiếpyysng gọcasoi ôjsgqng xãnpkl củamxja côjsgq, nghe vàbahho tai thiếpyysu đfpmgiềpieau trájowbi tim bịiwdp tan chảrcjpy mấjowbt rồjsgqi, làbahhm gìnpavffton thờjfuri gian đfpmgcaso đfpmgájowbp lạttogi Michelle, trong mắucsst chỉaqkc chứguwca nụkhuisebljfuri củamxja côjsgq, khẽpoyzfybhi, “Đpjmdi vệuqyh sinh đfpmgi, anh đfpmgi típieanh tiềpiean.”

“Mạttogc Viễffton…” Vẻbfpc mặqhcdt Michelle tổjsgqn thưseblơlaikng.

Trang Noãnpkln Thầzilen cưsebljfuri nhẹslqp, lúkxnlc nàbahhy mớsebli xoay ngưsebljfuri rờjfuri đfpmgi.

Trong mắucsst Cájowbt Na lófybhe lêttogn sựurfmjowbn thưseblybfwng.

***

Trong nhàbahh vệuqyh sinh, ájowbnh nếpyysn vàbahhng nhạttogt lan tràbahhn.

Trong gưseblơlaikng, hiệuqyhn lêttogn gưseblơlaikng mặqhcdt trắucssng bệuqyhch củamxja côjsgqjowbi.


Trong lòfftong cófybh chúkxnlt chua chájowbt, nhưsebl uốfpmgng phảrcjpi giấjowbm, thiêttogu đfpmgfpmgt trong lòfftong, trong dạttogbahhy thậbfpcm chípieabahh thựurfmc quảrcjpn cũseblng khófybh chịiwdpu.

Trong gưseblơlaikng giốfpmgng nhưsebl hiệuqyhn lêttogn hìnpavnh ảrcjpnh Michelle kềpieajowbt vàbahho Giang Mạttogc Viễffton, côjsgqjowbi mềpieam mạttogi nhưsebl rắucssn, nhẹslqp nhàbahhng trưsebljfurn lêttogn cơlaik thểcaso cao lớsebln củamxja anh, Trang Noãnpkln Thầzilen nhìnpavn thấjowby màbahh nhípieau màbahhy.

Thựurfmc sựurfmjsgq đfpmgãnpkl sớseblm đfpmgjowbn đfpmgưseblfftoc chípieanh làbahh nhưsebl vậbfpcy.

Ưlhxmu túkxnl nhưsebl anh, làbahhm gìnpavbahh khôjsgqng cófybh ngưsebljfuri yêttogu?

Nếpyysu khôjsgqng, chuyệuqyhn giưsebljfurng chiếpyysu lãnpklo luyệuqyhn thếpyysbahhy sao màbahhfybh?

Nhưseblbahh giảrcjpi quyếpyyst tâbqfim tìnpavnh, nhưseblng lạttogi nghĩoddf, chuyệuqyhn nàbahhy cófybh liêttogn quan gìnpav đfpmgếpyysn côjsgq? Côjsgqfybhsebljowbch gìnpav xen vàbahho chuyệuqyhn củamxja anh? Cho dùcsyubahh vợffto chồjsgqng, quan hệuqyhjsgqn nhâbqfin nàbahhy cho tớsebli bâbqfiy giờjfurseblng môjsgqng lung khôjsgqng châbqfin thậbfpct.

jsgq trong gưseblơlaikng lắucssc mạttognh đfpmgzileu, đfpmgưsebla tay, dòfftong nưseblseblc ấjowbm ájowbp chảrcjpy vàbahho bàbahhn tay côjsgq.

Lạttogi ngẩwxxxng đfpmgzileu, trong gưseblơlaikng hiệuqyhn ra thêttogm mộpmjbt gưseblơlaikng mặqhcdt u oájowbn khôjsgqng vui.

jsgq quảrcjp thựurfmc hoảrcjpng hồjsgqn, quay đfpmgzileu nhìnpavn côjsgq ta, côjsgqbahhng nàbahhy làbahh quỷzdgu sao? Đpjmdi đfpmgưsebljfurng khôjsgqng cófybh tiếpyysng.

Hiểcason nhiêttogn, Michelle đfpmgqhcdc biệuqyht đfpmgếpyysn tìnpavm côjsgq, vẻbfpc phong tìnpavnh trêttogn mặqhcdt đfpmgãnpkl sớseblm khôjsgqng còffton nữpyysa, tấjowbt cảrcjp đfpmgãnpkl bịiwdp biểcasou hiệuqyhn lạttognh lùcsyung thay thếpyys.

Trang Noãnpkln Thầzilen rúkxnlt khăeaegn lau tay, nởybfw nụkhuisebljfuri.

Đpjmdưseblfftoc lắucssm, rốfpmgt cụkhuic cũseblng đfpmgếpyysn màbahhn tiểcasou tam khôjsgqng dằuqyhn nổjsgqi chủamxj đfpmgpmjbng đfpmgếpyysn khiêttogu chiếpyysn.

npavnh nhưsebl, mấjowby tìnpavnh tiếpyyst thếpyysbahhy chưsebla từtvvyng thay đfpmgjsgqi.


Quảrcjp nhiêttogn, Michelle nhìnpavn côjsgq chằuqyhm chằuqyhm, gọcason gàbahhng dứguwct khoájowbt nófybhi, “Tôjsgqi làbahhnpavnh nhâbqfin củamxja Mạttogc Viễffton đfpmgãnpkllaikn mộpmjbt năeaegm rồjsgqi, tôjsgqi rấjowbt yêttogu anh ấjowby.”

Trang Noãnpkln Thầzilen đfpmgqhcdt khăeaegn xuốfpmgng, cưsebljfuri nhạttogt, “Tôjsgqi vừtvvya mớsebli kếpyyst hôjsgqn vớsebli Giang Mạttogc Viễffton khôjsgqng bao lâbqfiu, nhưseblng lạttogi muốfpmgn dắucsst tay nhau cảrcjp đfpmgjfuri.”

“Côjsgq…” Michelle cắucssn răeaegng, “Tôjsgqi thựurfmc sựurfmbahhnpavnh nhâbqfin củamxja anh ấjowby.”

“Tôjsgqi tin màbahh.” Côjsgqsebljfuri, “Ngưsebljfuri đfpmgàbahhn ôjsgqng nhưsebl anh ấjowby, sẽpoyzfybh rấjowbt nhiềpieau phụkhui nữpyysttogn cạttognh.”

“Mạttogc Viễffton trưseblseblc giờjfur chỉaqkc chơlaiki đfpmgùcsyua vớsebli phụkhui nữpyys thôjsgqi, tôjsgqi mớsebli làbahh ngưsebljfuri phụkhui nữpyysttogn cạttognh anh ấjowby thờjfuri gian lâbqfiu nhấjowbt.” Michelle siếpyyst nắucssm tay, “Côjsgq khôjsgqng biếpyyst đfpmgâbqfiu, Mạttogc Viễffton đfpmgfpmgi vớsebli tôjsgqi rấjowbt tốfpmgt, ởybfw trêttogn giưsebljfurng anh ấjowby cófybh bao nhiêttogu nhiệuqyht tìnpavnh vớsebli tôjsgqi.”

“Anh ấjowby đfpmgfpmgi vớsebli chịiwdp rấjowbt tốfpmgt àbahh?” Trang Noãnpkln Thầzilen nghe màbahh trong lòfftong kípieach đfpmgpmjbng, “Vậbfpcy tạttogi sao khôjsgqng cưseblsebli chịiwdp?”

Mộpmjbt câbqfiu đfpmgájowbnh trúkxnlng yếpyysu đfpmgiểcasom củamxja Michelle?

Thấjowby côjsgq ta im lặqhcdng, Trang Noãnpkln Thầzilen lạttognh nhạttogt nófybhi tiếpyysp, “Đpjmdàbahhn ôjsgqng luôjsgqn phâbqfin biệuqyht thípieach vàbahhttogu rấjowbt rạttogch ròfftoi, gặqhcdp dịiwdpp thìnpav chơlaiki làbahheaegn bệuqyhnh chung củamxja đfpmgttogi đfpmga sốfpmg đfpmgàbahhn ôjsgqng, đfpmgàbahhn ôjsgqng mâbqfiy mưsebla trêttogn giưsebljfurng vớsebli chịiwdpseblng khôjsgqng hẳtsnbn làbahh muốfpmgn kếpyyst hôjsgqn vớsebli chịiwdp.”

“Tôjsgqi chỉaqkc muốfpmgn tìnpavnh yêttogu củamxja Mạttogc Viễffton, khôjsgqng quan tâbqfim đfpmgếpyysn nhữpyysng thứguwc khájowbc.” Michelle bịiwdp tổjsgqn thưseblơlaikng.

“Yêttogu àbahh? Giang Mạttogc Viễffton từtvvyng nófybhi vớsebli chịiwdp rằuqyhng anh ấjowby yêttogu chịiwdp sao?” Trang Noãnpkln Thầzilen tựurfma ngưsebljfuri vàbahho bồjsgqn rửkhuia mặqhcdt, nhưseblsebln màbahhy nhìnpavn côjsgq ta.

Michelle cắucssn chặqhcdt môjsgqi, hiểcason nhiêttogn làbahh khôjsgqng cófybh.

“Làbahh chịiwdp tựurfmnpavnh nhậbfpcp vai quájowb thôjsgqi, cũseblng đfpmgtvvyng trájowbch đfpmgàbahhn ôjsgqng làbahhm tổjsgqn thưseblơlaikng chịiwdp.” Sau khi thấjowby thếpyys, côjsgq thởybfwbahhi, khôjsgqng biếpyyst tạttogi sao trong lòfftong lạttogi cảrcjpm thấjowby phiềpiean muộpmjbn.

“Côjsgqseblng đfpmgtvvyng quájowb đfpmgucssc ýguwc! Côjsgq cho rằuqyhng trong lòfftong Mạttogc Viễffton cófybhjsgq sao?” Michelle bắucsst đfpmgzileu phảrcjpn kípieach, “Côjsgq hiểcasou anh ấjowby đfpmgưseblfftoc bao nhiêttogu? Nófybhi cájowbch khájowbc, Mạttogc Viễffton làbahh ngưsebljfuri tìnpavnh hoàbahhn mỹlimj nhấjowbt, nhưseblng cũseblng làbahh mộpmjbt ngưsebljfuri tìnpavnh rấjowbt tuyệuqyht tìnpavnh, đfpmgtvvyng tưseblybfwng rằuqyhng anh ấjowby cưseblsebli côjsgq thìnpav sẽpoyzttogu côjsgq cảrcjp đfpmgjfuri.”

“Cájowbm ơlaikn lờjfuri nhắucssc nhởybfw củamxja chịiwdp, tôjsgqi sẽpoyz chúkxnl ýguwc.” Trang Noãnpkln Thầzilen bìnpavnh tĩoddfnh, “Nhưseblng tôjsgqi nghĩoddf, cho dùcsyufybh mộpmjbt ngàbahhy anh ấjowby khôjsgqng yêttogu tôjsgqi nữpyysa, tôjsgqi vẫlgaan làbahhbahh Giang danh chípieanh ngôjsgqn thuậbfpcn, ípieat nhấjowbt, tôjsgqi giữpyys đfpmgưseblfftoc danh hiệuqyhu nàbahhy, sẽpoyz tốfpmgt hơlaikn nhiềpieau so vớsebli côjsgqng dãnpkl tràbahhng.”

Michelle trừtvvyng mắucsst liếpyysc côjsgq, sau hồjsgqi lâbqfiu cựurfmc kỳkxjq tứguwcc giậbfpcn nófybhi, “Tôjsgqi đfpmgãnpkl biếpyyst tin Mạttogc Viễffton muốfpmgn kếpyyst hôjsgqn, mấjowby năeaegm trưseblseblc đfpmgãnpkl biếpyyst rồjsgqi, nhưseblng năeaegm nay anh ấjowby mớsebli lấjowby côjsgq, ngẫlgaam lạttogi xem trong thờjfuri gian đfpmgófybh anh ấjowby còffton cófybh biếpyyst bao nhiêttogu ngưsebljfuri tìnpavnh, côjsgq cho làbahh, anh ấjowby cam tâbqfim tìnpavnh nguyệuqyhn cưseblsebli côjsgq àbahh?”

Nhữpyysng lờjfuri nàbahhy khiếpyysn Trang Noãnpkln Thầzilen sửkhuing sốfpmgt.

“Mấjowby năeaegm trưseblseblc chịiwdp đfpmgãnpkl biếpyyst anh ấjowby muốfpmgn kếpyyst hôjsgqn? Cófybh ýguwcnpav?”

“Hừtvvy.” Michelle hừtvvy lạttognh, “Lúkxnlc tôjsgqi làbahhm ngưsebljfuri tìnpavnh củamxja Mạttogc Viễffton, chỉaqkc biếpyyst anh ấjowby cófybh mộpmjbt vịiwdpjsgqn thêttog, nhưseblng màbahh hai ngưsebljfuri bâbqfiy giờjfur mớsebli kếpyyst hôjsgqn, cófybh vẻbfpcbahhm cho cófybhnpavnh thứguwcc thôjsgqi, sao nàbahho? Ghen tuôjsgqng ưsebl? Tôjsgqi yêttogu anh ấjowby, cho nêttogn chẳtsnbng quan tâbqfim chuyệuqyhn anh ấjowby đfpmgãnpkl kếpyyst hôjsgqn hay chưsebla. Tôjsgqi biếpyyst tìnpavnh nhâbqfin củamxja Mạttogc Viễffton khôjsgqng ípieat, nhưseblng tôjsgqi chẳtsnbng đfpmgcaso ýguwc, còffton côjsgqfybh thểcasobahhm đfpmgưseblfftoc thếpyys khôjsgqng? Mạttogc Viễffton chípieanh làbahhnpavnh nhâbqfin đfpmgttogi chúkxnlng, côjsgq biếpyyst cófybh bao nhiêttogu phụkhui nữpyys khájowbt khao ởybfwttogn anh ấjowby khôjsgqng?”

Trang Noãnpkln Thầzilen hoàbahhn toàbahhn khôjsgqng nghe vàbahho lờjfuri nófybhi củamxja Michelle nữpyysa, trong đfpmgzileu chỉaqkc quanh quẩwxxxn lờjfuri nófybhi lúkxnlc nãnpkly củamxja côjsgq ta, Giang Mạttogc Viễffton cófybh vịiwdpjsgqn thêttog, làbahh ngưsebljfuri muốfpmgn kếpyyst hôjsgqn…

Rấjowbt hiểcason nhiêttogn, Michelle tưseblybfwng côjsgq chípieanh làbahh vịiwdpjsgqn thêttog đfpmgófybh, nhưseblng côjsgq khôjsgqng phảrcjpi.

Nhưsebl vậbfpcy thìnpav vịiwdpjsgqn thêttog củamxja Giang Mạttogc Viễffton làbahh ai? Hiệuqyhn giờjfur đfpmgang ởybfw đfpmgâbqfiu?

Thấjowby côjsgq im lặqhcdng, Michelle còffton tưseblybfwng đfpmgãnpkl đfpmgrcjppieach đfpmgưseblfftoc côjsgq, ýguwcsebljfuri càbahhng đfpmgbfpcm, bưseblseblc lêttogn trưseblseblc, giọcasong nófybhi mờjfur ájowbm, “Muốfpmgn biếpyyst Giang Mạttogc Viễffton ởybfw trêttogn giưsebljfurng làbahhm sao yêttogu thưseblơlaikng tôjsgqi khôjsgqng? Chắucssc chắucssn anh ấjowby chẳtsnbng hứguwcng thúkxnl nổjsgqi vớsebli côjsgq đfpmgâbqfiu nhỉaqkc?”

Trang Noãnpkln Thầzilen lặqhcdng thinh.

Hếpyyst chưseblơlaikng 18

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.