Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 5-Chương 16 : Em nghĩ đến ai

    trước sau   
txzam ájeqnp trầhzsam tĩzwydnh nhưcufh anh, chưcufha từhzsang xấfkrgu xa nhưcufh vậcrrxy, đndwsôbesbi mắrgfpt thâqihfm sâqihfu nhưcufhcufhrbzii nhưcufh khôbesbng lộtxza ra mờrbzi ájeqnm rõilwi rệjmuit.

hjmmn ngoàbesbi, làbesb nắrgfpng ấfkrgm lan tràbesbn, tấfkrgm thảrbzim màbesbu trắrgfpng thuầhzsan đndwsưcufhljtbc rọkcdci đndwsếoltjn sájeqnng rỡbyat, nhưcufhbesb miếoltjng vàbesbng vụzqyqn vặwkvzt.

Trưcufhkcdcc mắrgfpt côbesbbesborjgng dájeqnng cao lớkcdcn củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng đndwsjqqh xuốrhbyng, tờrbzi khăxzifn giấfkrgy đndwsưcufha đndwsếoltjn trưcufhkcdcc mặwkvzt côbesb, thấfkrgp giọkcdcng, nhìrtien chăxzifm chúbtwe.

Lờrbzii đndwsilwi nghịusbn củjmuia anh nhưcufh thậcrrxt nhưcufh giảrbzi, mặwkvzt Trang Noãjeqnn Thầhzsan đndwszqyqhjmmn, “Anh ra ngoàbesbi mau.”

“Ra ngoàbesbi làbesbm gìrtie?”

“Anh…” Côbesb nhícufhu màbesby, anh biếoltjt còbesbn cốrhby hỏzqyqi.


Giang Mạbuepc Viễcrrxn mỉwyoom cưcufhrbzii, “Đmfxxưcufhljtbc rồbuepi, anh ra ngoàbesbi.” Vẫcowun làbesb khôbesbng muốrhbyn làbesbm khóorjgbesb.

Nghe vậcrrxy, côbesb bấfkrgt giájeqnc thởlcma phàbesbo.

Bảrbzio côbesb mặwkvzc quầhzsan ájeqno trưcufhkcdcc mặwkvzt anh, giảrbzi nhưcufh khôbesbng cóorjg chuyệjmuin gìrtie rồbuepi mạbuepnh dạbuepn đndwsi vàbesbo phòbesbng tắrgfpm, chuyệjmuin thếoltjbesby ícufht nhấfkrgt hiệjmuin giờrbzibesb vẫcowun chưcufha làbesbm đndwsưcufhljtbc. Tuy cóorjg chuyệjmuin giưcufhrbzing chiếoltju xảrbziy ra, nhưcufhng đndwsiềilwiu côbesborjg thểbcmpbesbm chỉwyoobesb thícufhch ứcqcfng vớkcdci tìrtienh thếoltj.

Giang Mạbuepc Viễcrrxn nhìrtien côbesb thậcrrxt lâqihfu, khôbesbng nóorjgi thêhjmmm gìrtie nữotkja, đndwsưcufha tay xoa đndwshzsau côbesb rồbuepi mớkcdci nhổjqqhm dậcrrxy đndwsi ra ngoàbesbi. Đmfxxljtbi đndwsếoltjn khi bóorjgng dájeqnng cao lớkcdcn kia cuốrhbyi cùxhckng cũchddng khuấfkrgt sau cájeqnnh cửrbqxa, Trang Noãjeqnn Thầhzsan mớkcdci chốrhbyng giưcufhrbzing đndwscqcfng lêhjmmn.

Gấfkrgm lụzqyqa đndwsen từhzsa trêhjmmn ngưcufhrbzii trưcufhljtbt xuốrhbyng, ájeqnnh sájeqnng ấfkrgm ájeqnp chuyểbcmpn đndwstxzang trêhjmmn da thịusbnt, làbesb thâqihfn thểbcmp mềilwim mạbuepi vớkcdci đndwsưcufhrbzing cong lảrbzicufhkcdct, májeqni tóorjgc dàbesbi dàbesby đndwswkvzc nhưcufh rong biểbcmpn đndwsjqqh xuốrhbyng đndwshzsau vai, làbesbm tôbesbn lêhjmmn khuôbesbn mặwkvzt nhỏzqyq nhắrgfpn trắrgfpng trẻtohro củjmuia côbesb.

Phòbesbng tắrgfpm ởlcma trong phòbesbng ngủjmui, chiếoltjc vájeqny ngủjmui tốrhbyi qua mặwkvzc trêhjmmn ngưcufhrbzii đndwsãjeqn khôbesbng còbesbn thấfkrgy đndwsâqihfu. Đmfxxang xoay cơbyyx thểbcmp đndwsau nhứcqcfc tìrtiem kiếoltjm nóorjg, mộtxzat giọkcdcng nóorjgi bấfkrgt ngờrbzi truyềilwin đndwsếoltjn…

“Àrbzi, quêhjmmn hỏzqyqi em muốrhbyn ăxzifn gìrtie.” Tiếoltjng nóorjgi trầhzsam thấfkrgp lộtxza ra ýbyyxcufhrbzii rõilwi rệjmuit.

Đmfxxang im lặwkvzng tựjeqncufhng vang lêhjmmn tiếoltjng nóorjgi làbesbm Trang Noãjeqnn Thầhzsan giậcrrxt nảrbziy mìrtienh, quay đndwshzsau, đndwsrhbyi diệjmuin vớkcdci ájeqnnh mắrgfpt thâqihfm thúbtwey đndwshzsay ýbyyxcufhrbzii củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng kia, thâqihfn hìrtienh cao lớkcdcn tựjeqna vàbesbo cạbuepnh cửrbqxa, hai tay khoanh trưcufhkcdcc ngựjeqnc, trôbesbng cóorjg vẻtohr rấfkrgt thong dong nhàbesbn hạbuep.

“Áchdd…” Côbesbcrrxt lêhjmmn, lạbuepi rúbtwet vềilwi giưcufhrbzing.

Sao anh im hơbyyxi lặwkvzng tiếoltjng quájeqn vậcrrxy?

“Sao vậcrrxy, giốrhbyng nhưcufh thấfkrgy quỷhftq vậcrrxy?” Giang Mạbuepc Viễcrrxn ra vẻtohr kinh ngạbuepc, ýbyyxcufhrbzii bêhjmmn môbesbi càbesbng sâqihfu hơbyyxn.

Trang Noãjeqnn Thầhzsan nghiếoltjn răxzifng trừhzsang mắrgfpt liếoltjc anh, anh chícufhnh làbesb con quỷhftq kia đndwsóorjg!

“Anh quay lạbuepi làbesbm gìrtie?”


“Muốrhbyn hỏzqyqi em ăxzifn gìrtie.” Giang Mạbuepc Viễcrrxn khôbesbng tiếoltjn lêhjmmn, vẫcowun đndwscqcfng tạbuepi chỗjmui, cưcufhrbzii cưcufhrbzii.

“Gìrtiechddng đndwsưcufhljtbc.”

Giang Mạbuepc Viễcrrxn nghĩzwyd nghĩzwyd, “Cóorjg ngưcufhrbzii quen mởlcma nhàbesbbesbng khôbesbng tồbuepi, lájeqnt nữotkja dẫcowun em đndwsi ăxzifn thửrbqx.”

Trang Noãjeqnn Thầhzsan nhìrtien anh, “OK.” Nếoltju đndwsãjeqn quyếoltjt đndwsusbnnh rồbuepi, còbesbn giảrbzi vờrbzi quay lạbuepi hỏzqyqi côbesbbesbm gìrtie?

Anh mỉwyoom cưcufhrbzii rồbuepi rờrbzii đndwsi.

btwec nàbesby đndwsâqihfy, Trang Noãjeqnn Thầhzsan ngồbuepi ởlcma trêhjmmn giưcufhrbzing đndwsljtbi khoảrbzing chừhzsang mưcufhrbzii phúbtwet mớkcdci dájeqnm xuốrhbyng giưcufhrbzing.

Trong phòbesbng tắrgfpm, hơbyyxi nưcufhkcdcc dàbesby đndwswkvzc.

Trong bồbuepn tắrgfpm đndwshzsay nưcufhkcdcc, cóorjg chúbtwet nưcufhkcdcc tràbesbn ra, bêhjmmn tai làbesb tiếoltjng nưcufhkcdcc chảrbziy ràbesbo ràbesbo. Trong gưcufhơbyyxng làbesb thâqihfn hìrtienh bịusbnbyyxi nóorjgng xôbesbng thàbesbnh màbesbu hồbuepng phấfkrgn, xinh đndwspgdsp nhưcufh trăxzifng, trêhjmmn làbesbn da còbesbn lưcufhu lạbuepi dấfkrgu vếoltjt hoan ájeqni đndwsêhjmmm qua.

Trang Noãjeqnn Thầhzsan thẫcowun thờrbzi nhìrtien mìrtienh trong gưcufhơbyyxng, ngưcufhljtbng ngậcrrxp nhuốrhbym hồbuepng đndwsôbesbi májeqn, sóorjgng mắrgfpt quyếoltjn rũchdd đndwstxzang lòbesbng ngưcufhrbzii, do mộtxzat đndwsêhjmmm hoan lạbuepc màbesb thâqihfn thểbcmp trởlcmahjmmn mẫcowun cảrbzim hơbyyxn… Nhấfkrgt thờrbzii ngắrgfpm đndwsếoltjn mêhjmm mẩwyoon, đndwsâqihfy làbesbbesb sao?

Nhìrtien rồbuepi lạbuepi nhìrtien, trong lòbesbng dâqihfng lêhjmmn mộtxzat nỗjmuii phiềilwin muộtxzan khóorjgorjg ngôbesbn từhzsabesbo tảrbzi đndwsưcufhljtbc, cúbtwei đndwshzsau xoa thájeqni dưcufhơbyyxng đndwsau nhứcqcfc, côbesbbesbm sao vậcrrxy? Tốrhbyi qua đndwsúbtweng làbesbbesb cam tâqihfm tìrtienh nguyệjmuin ưcufh? Hay làbesb giốrhbyng nhưcufh Hạbuep Lữotkjorjgi, cơbyyx thểbcmp phụzqyq nữotkjorjg chứcqcfc năxzifng ghi nhớkcdc, giốrhbyng nhưcufh chiếoltjc hộtxzap Pandora, tựjeqn nhiêhjmmn sẽcqcf ghi nhớkcdc ngưcufhrbzii mởlcmaorjg từhzsang chúbtwet mộtxzat, thậcrrxm chícufh, ngay cảrbzi thóorjgi quen cũchddng sẽcqcf bịusbn sửrbqxa đndwsjqqhi.

besb khôbesbng giảrbzii thícufhch đndwsưcufhljtbc, lạbuepi càbesbng mùxhck mờrbzi.

Cốrhby Mặwkvzc, khôbesbng phảrbzii mớkcdci làbesb ngưcufhrbzii côbesbhjmmu sao?

Thởlcmabesbi mộtxzat hơbyyxi, tâqihfm trạbuepng phứcqcfc tạbuepp đndwsếoltjn ngay cảrbzi bảrbzin thâqihfn cũchddng khôbesbng thểbcmp đndwsusbnnh nghĩzwyda. Ngẩwyoong đndwshzsau lầhzsan nữotkja, trêhjmmn mặwkvzt gưcufhơbyyxng mờrbzirbzio đndwshzsay hơbyyxi nưcufhkcdcc, côbesb đndwsưcufha tay nhẹpgds nhàbesbng vuốrhbyt mộtxzat đndwsưcufhrbzing, trong gưcufhơbyyxng lạbuepi hiệjmuin lêhjmmn bóorjgng dájeqnng cao lớkcdcn củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng.


Trang Noãjeqnn Thầhzsan lạbuepi bịusbn hếoltjt hồbuepn, quay đndwshzsau nhìrtien chằljtbm chằljtbm Giang Mạbuepc Viễcrrxn bấfkrgt ngờrbzi xuấfkrgt hiệjmuin sau lưcufhng côbesb, trừhzsang lớkcdcn hai mắrgfpt, nhưcufhng xung quanh côbesb hiệjmuin giờrbzi chẳhzsang còbesbn chỗjmuibesbo cóorjg thểbcmpwyoon nájeqnu.

Anh giơbyyx chiếoltjc khăxzifn tắrgfpm trong tay lêhjmmn, “Vừhzsaa nãjeqny anh nhớkcdc ra, trong nàbesby khôbesbng cóorjg khăxzifn tắrgfpm sạbuepch.”

besb chuyểbcmpn mắrgfpt theo bảrbzin năxzifng, đndwsúbtweng làbesb khôbesbng cóorjg khăxzifn tắrgfpm thậcrrxt.

besbbesbbyyx ýbyyx, khôbesbng kiểbcmpm tra trưcufhkcdcc.

Hai tay vòbesbng quanh ngựjeqnc, hai májeqn đndwszqyq đndwsếoltjn tậcrrxn mang tai, cho dùxhck nhưcufh thếoltj, vẫcowun khôbesbng trájeqnnh khỏzqyqi bịusbn anh nhìrtien thấfkrgy tấfkrgt cảrbzi.

“Đmfxxbcmplcma đndwsóorjgbesb đndwsưcufhljtbc, anh ra ngoàbesbi đndwsi.” Côbesb cắrgfpn môbesbi, gian nan nóorjgi. Ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng nàbesby đndwsúbtweng làbesb cốrhbyrtienh màbesb.

Giang Mạbuepc Viễcrrxn cưcufhrbzii cưcufhrbzii đndwswkvzt khăxzifn tắrgfpm sang mộtxzat bêhjmmn, lạbuepi khôbesbng vộtxzai ra ngoàbesbi, quan sájeqnt côbesb nhưcufh thểbcmp đndwsang đndwsájeqnnh giájeqn đndwsbuep gốrhbym thưcufhljtbng hạbuepng, ájeqnnh mắrgfpt nóorjgng rựjeqnc khôbesbng chúbtwet che giấfkrgu khi nhìrtien thấfkrgy sạbuepch sẽcqcf.

“Anh ra ngoàbesbi mau.” Côbesb bựjeqnc bộtxzai, dứcqcft khoájeqnt xoay ngưcufhrbzii đndwsưcufha lưcufhng vềilwi phícufha anh.

besb thựjeqnc sựjeqn khôbesbng quen đndwsrhbyi mặwkvzt vớkcdci anh thếoltjbesby.

Tiếoltjng bưcufhkcdcc châqihfn sau lưcufhng chẳhzsang nhữotkjng khôbesbng đndwsi xa màbesb ngưcufhljtbc lạbuepi càbesbng đndwsếoltjn gầhzsan, côbesb ngạbuepc nhiêhjmmn, khôbesbng đndwsljtbi côbesb kịusbnp phảrbzin ứcqcfng, anh đndwsãjeqn ôbesbm chầhzsam lấfkrgy côbesb từhzsa phícufha sau.

“Đmfxxhzsang…” Trang Noãjeqnn Thầhzsan bịusbnbesbnh vi củjmuia anh làbesbm cho kinh ngạbuepc, xuyêhjmmn qua chấfkrgt vảrbzii mỏzqyqng manh côbesbchddng cóorjg thểbcmp cảrbzim nhậcrrxn đndwsưcufhljtbc vòbesbm ngựjeqnc cưcufhrbzing trájeqnn kiêhjmmn cốrhby củjmuia anh, cũchddng nóorjgng rựjeqnc hệjmuit nhưcufh ájeqnnh mắrgfpt anh.

“Em, em muốrhbyn đndwsi tắrgfpm, đndwshzsang làbesbm chậcrrxm trễcrrx em màbesb…”

“Anh còbesbn hiểbcmpu biếoltjt cơbyyx thểbcmp em hơbyyxn cảrbzi em, còbesbn mắrgfpc cỡbyatrtie chứcqcf?” Tiếoltjng nóorjgi củjmuia Giang Mạbuepc Viễcrrxn trầhzsam thấfkrgp, cóorjg chúbtwet khàbesbn đndwszqyqc.


hjmmn tai làbesb luồbuepng nhiệjmuit ngậcrrxp tràbesbn mùxhcki đndwsàbesbn ôbesbng, khẽcqcf quécrrxt qua đndwshzsau vai côbesb, vôbesbxhckng mẫcowun cảrbzim, luồbuepng nhiệjmuit đndwsrbzio qua kícufhch thícufhch da thịusbnt run rẩwyooy, mặwkvzt côbesbbesbng đndwszqyqbyyxn, lạbuepi vừhzsaa khôbesbng dájeqnm cửrbqx đndwstxzang.

Mộtxzat màbesbn tốrhbyi qua, mỗjmuii mộtxzat hìrtienh ảrbzinh đndwsilwiu rõilwibesbng trưcufhkcdcc mắrgfpt, khôbesbng giốrhbyng vớkcdci hôbesbm tếoltjt dưcufhơbyyxng lịusbnch, lầhzsan nàbesby côbesb nhớkcdcbesbxhckng rõilwibesbng.

Bởlcmai vìrtiebesb củjmuia tốrhbyi hôbesbm qua vôbesbxhckng tỉwyoonh tájeqno.

Giang Mạbuepc Viễcrrxn củjmuia tốrhbyi qua, lúbtwec cuồbuepng dãjeqn rong ruổjqqhi, lúbtwec lưcufhu luyếoltjn triềilwin miêhjmmn, côbesborjg chúbtwet mùxhck mờrbzi, đndwsâqihfu mớkcdci làbesb con ngưcufhrbzii thậcrrxt củjmuia anh?

Nuốrhbyt ngụzqyqm nưcufhkcdcc bọkcdct, Trang Noãjeqnn Thầhzsan cốrhby gắrgfpng làbesbm cho bảrbzin thâqihfn trôbesbng cóorjg vẻtohr đndwsiềilwim tĩzwydnh, thỏzqyq thẻtohr, “Íxhckt nhấfkrgt anh phảrbzii ra ngoàbesbi thìrtie em mớkcdci cóorjg thểbcmp tắrgfpm đndwsưcufhljtbc chứcqcf?”

“Tắrgfpm uyêhjmmn ưcufhơbyyxng cũchddng khôbesbng tồbuepi màbesb.” Ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng phícufha sau nhưcufhkcdcn màbesby, mỉwyoom cưcufhrbzii.

“Anh…” Côbesb quay đndwshzsau, ngưcufhkcdcc mắrgfpt, trong mắrgfpt xẹpgdst qua ngọkcdcn lửrbqxa.

Nhìrtien ra đndwsưcufhljtbc, anh cốrhbyrtienh muốrhbyn thay đndwsjqqhi hoàbesbn toàbesbn thóorjgi quen sốrhbyng đndwstxzac thâqihfn củjmuia côbesb.

Giang Mạbuepc Viễcrrxn cúbtwei đndwshzsau đndwsrhbyi diệjmuin vớkcdci côbesb, hai gưcufhơbyyxng mặwkvzt gầhzsan sájeqnt nhau, mắrgfpt anh đndwsrhbyi vớkcdci mắrgfpt côbesb, khôbesbng chớkcdcp mắrgfpt, lạbuepi bấfkrgt ngờrbzihjmmn tiếoltjng, “Vừhzsaa rồbuepi, em nghĩzwyd đndwsếoltjn ai?”

besb sữotkjng ngưcufhrbzii, sau vàbesbi giâqihfy bỗjmuing dưcufhng quay đndwshzsau đndwsi.

orjg lẽcqcf anh đndwsãjeqnbesbo rấfkrgt lâqihfu rồbuepi, nhưcufhng tâqihfm tưcufh củjmuia côbesbilwibesbng nhưcufh thếoltj sao?

Giang Mạbuepc Viễcrrxn lạbuepi đndwsưcufha tay, lau mộtxzat đndwsưcufhrbzing trêhjmmn gưcufhơbyyxng, trong gưcufhơbyyxng lạbuepi hiệjmuin ra hìrtienh ảrbzinh hai ngưcufhrbzii.

besb khôbesbng thểbcmpcrrx trájeqnnh, cứcqcf thếoltj nhìrtien hìrtienh ảrbzinh anh ôbesbm côbesb trong gưcufhơbyyxng. Anh ăxzifn vậcrrxn chỉwyoonh tềilwi, côbesb lạbuepi trầhzsan truồbuepng chậcrrxt vậcrrxt khôbesbng chịusbnu nổjqqhi, sứcqcfc lựjeqnc bêhjmmn hôbesbng chặwkvzt hơbyyxn, cájeqnnh tay trájeqnng kiệjmuin củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng thu hẹpgdsp, gưcufhơbyyxng mặwkvzt anh tuấfkrgn cúbtwei thấfkrgp, nụzqyqbesbn tinh tếoltj đndwshzsau tiêhjmmn rơbyyxi xuốrhbyng đndwswyoonh đndwshzsau côbesb, tiếoltjp đndwsóorjgbesb chôbesbn giữotkja májeqni tóorjgc, xuốrhbyng đndwsôbesbi májeqn, đndwsếoltjn cổjqqh… hàbesbng mi rậcrrxm lạbuepnh lùxhckng, mắrgfpt cụzqyqp xuốrhbyng che khuấfkrgt tròbesbng mắrgfpt khôbesbng muốrhbyn ngưcufhrbzii khájeqnc biếoltjt bảrbzin thâqihfn đndwsang nghĩzwydrtie.


Cho đndwsếoltjn khi, hơbyyxi thởlcma khàbesbn khàbesbn củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng lầhzsan nữotkja chui vàbesbo tai côbesb, côbesb mớkcdci nhìrtien thấfkrgy trong gưcufhơbyyxng ájeqnnh mắrgfpt thâqihfm sâqihfu u tốrhbyi kia củjmuia Giang Mạbuepc Viễcrrxn mộtxzat cájeqnch rõilwibesbng, giữotkja thứcqcf ájeqnnh sájeqnng mờrbzi tốrhbyi đndwsang trôbesbi nổjqqhi giốrhbyng nhưcufh ôbesbn hòbesba, tìrtiem tòbesbi nghiêhjmmn cứcqcfu sâqihfu hơbyyxn lạbuepi khiếoltjn ngưcufhrbzii khájeqnc sợljtbjeqni.

“Em làbesb vợljtb anh, trong mắrgfpt trong lòbesbng em chỉwyooorjg thểbcmp nghĩzwyd đndwsếoltjn mộtxzat mìrtienh anh.” Tiếoltjng nóorjgi củjmuia anh mềilwim mạbuepi gợljtbi cảrbzim, giốrhbyng nhưcufhjeqnn tỉwyoonh, nhưcufhng róorjgt vàbesbo tai lạbuepi nghe ra thàbesbnh mệjmuinh lệjmuinh khôbesbng thểbcmpcufhbyatng lạbuepi.

Trang Noãjeqnn Thầhzsan bịusbnqihfu nóorjgi củjmuia anh dọkcdca sợljtb, nhấfkrgt thờrbzii quêhjmmn cảrbzi chớkcdcp mắrgfpt, cứcqcf sửrbqxng sốrhbyt nhìrtien anh trong gưcufhơbyyxng.

besb sao lạbuepi đndwstxzat nhiêhjmmn cóorjg cảrbzim giájeqnc, cho dùxhck đndwsãjeqnhjmmn giưcufhrbzing vớkcdci nhau, côbesb vẫcowun hiểbcmpu biếoltjt rấfkrgt ícufht vềilwi ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng nàbesby.

Giang Mạbuepc Viễcrrxn lạbuepi mỉwyoom cưcufhrbzii, hìrtienh thàbesbnh sựjeqn đndwsrhbyi lậcrrxp rõilwibesbng vớkcdci vẻtohr kinh ngạbuepc củjmuia côbesb. Nụzqyqbesbn lạbuepi rơbyyxi vàbesbo tóorjgc côbesb, cưcufhrbzii khẽcqcf, “Lạbuepi sao vậcrrxy?”

besbbtwei đndwshzsau, khôbesbng nóorjgi lờrbzii nàbesbo, hàbesbng mi dàbesby cong che khuấfkrgt cặwkvzp mắrgfpt.

Anh vẫcowun kiêhjmmn nhẫcowun chờrbzi đndwsljtbi.

Thậcrrxt lâqihfu sau đndwsóorjg, côbesb khẽcqcf thìrtie thầhzsam, “Làbesb chícufhnh anh nóorjgi, cóorjg thểbcmp cho em thờrbzii gian.”

“Anh đndwsjqqhi ýbyyx rồbuepi.” Ýlhgtcufhrbzii củjmuia anh càbesbng sâqihfu hơbyyxn.

besb quay đndwshzsau quan sájeqnt anh.

besbi anh cájeqnch mũchddi côbesb rấfkrgt gầhzsan, cho nêhjmmn côbesborjg thểbcmp nhìrtien rõilwi nhữotkjng nếoltjp gấfkrgp hiệjmuin lêhjmmn hai bêhjmmn khóorjge môbesbi anh khi cưcufhrbzii, đndwscrrxm nécrrxt cũchddng khắrgfpc sâqihfu.

“Anh làbesb ngưcufhrbzii nóorjgi lờrbzii giữotkj lờrbzii.”

“Lầhzsan nàbesby làbesb ngoạbuepi lệjmui.” Giang Mạbuepc Viễcrrxn cựjeqnc kỳusbn tựjeqn nhiêhjmmn, nhưcufhkcdcn màbesby nhìrtien côbesb, “Bởlcmai vìrtie anh đndwsãjeqn khôbesbng thểbcmpbesbo chờrbzi đndwsljtbi thêhjmmm đndwsưcufhljtbc nữotkja, anh muốrhbyn em phảrbzii hoàbesbn toàbesbn tiếoltjp nhậcrrxn anh, bởlcmai vìrtie em xinh đndwspgdsp biếoltjt bao…” Nóorjgi đndwsoạbuepn, môbesbi anh cũchddng sájeqnt lạbuepi bao phủjmui lấfkrgy môbesbi côbesb, bájeqn đndwsbuepo hôbesbn côbesb.

Đmfxxhzsau Trang Noãjeqnn Thầhzsan oàbesbnh mộtxzat tiếoltjng.

Nụzqyqbesbn, cũchddng ngang ngưcufhljtbc nhưcufh anh, khôbesbng chừhzsaa lạbuepi bấfkrgt kỳusbn chỗjmui trốrhbyng đndwsbcmp thưcufhơbyyxng lưcufhljtbng, tấfkrgn côbesbng càbesbn quécrrxt lờrbzii lẽcqcf củjmuia côbesb, xâqihfm nhậcrrxp khôbesbng chúbtwet do dựjeqn.

“Ưzwydm…” Côbesb nhậcrrxn thấfkrgy cóorjgbyyxi đndwsau, giữotkja môbesbi răxzifng dàbesby đndwswkvzc mùxhcki hưcufhơbyyxng nam tícufhnh, nóorjgng lòbesbng giãjeqny thoájeqnt lạbuepi bịusbn anh ôbesbm chặwkvzt hơbyyxn, bàbesbn tay anh lậcrrxt mặwkvzt côbesb qua, côbesb khôbesbng tàbesbi nàbesbo nhúbtwec nhícufhch.

Cho đndwsếoltjn khi, nụzqyqbesbn bájeqn đndwsbuepo trởlcmahjmmn liêhjmmn tụzqyqc gấfkrgp gájeqnp hơbyyxn, dọkcdcc theo môbesbi côbesb lạbuepc xuốrhbyng cổjqqh, lạbuepi lan đndwsếoltjn tấfkrgm lưcufhng xinh đndwspgdsp củjmuia côbesb

Lỗjmui châqihfn lôbesbng toàbesbn thâqihfn đndwstxzat nhiêhjmmn nhưcufh bịusbn anh mởlcma ra, cơbyyx thểbcmpcufhlcmang thụzqyq qua mộtxzat đndwsêhjmmm hoan tìrtienh lạbuepi trởlcmahjmmn run rẩwyooy mẫcowun cảrbzim.

“Em mệjmuit lắrgfpm…” Côbesb nhìrtien chằljtbm chằljtbm vàbesbo ájeqnnh mắrgfpt u tốrhbyi củjmuia Giang Mạbuepc Viễcrrxn trong gưcufhơbyyxng, cơbyyx thểbcmp bỗjmuing căxzifng cứcqcfng, xảrbziy ra chuyệjmuin tốrhbyi qua, côbesb đndwsãjeqn hiểbcmpu rấfkrgt rõilwibesbng hàbesbm nghĩzwyda củjmuia ájeqnnh mắrgfpt nàbesby củjmuia anh.

Khájeqnt vọkcdcng củjmuia anh đndwsãjeqncufhljtbt qua khỏzqyqi sựjeqncufhlcmang tưcufhljtbng củjmuia côbesb.

Nhu cầhzsau củjmuia anh càbesbng khiếoltjn côbesb khóorjgbesbng chốrhbyng đndwsbyat.

hjmmn tai, lầhzsan nữotkja vang lêhjmmn tiếoltjng nóorjgi trầhzsam thấfkrgp khảrbzin đndwswkvzc đndwshzsay mêhjmm hoặwkvzc củjmuia anh, “Anh sẽcqcf mang đndwsếoltjn đndwsiềilwiu nhẹpgds nhàbesbng nhấfkrgt cho em, em cứcqcfcufhơbyyxng theo anh làbesb đndwsưcufhljtbc.”

besb chợljtbt thởlcma gấfkrgp.

Anh cưcufhrbzii nhẹpgds, bàbesbn tay men theo ngựjeqnc trưcufhljtbt xuốrhbyng thâqihfn hìrtienh lãjeqncufhkcdct…

Trong phòbesbng tắrgfpm.

Khôbesbng mấfkrgt bao lâqihfu liềilwin vang lêhjmmn tiếoltjng kêhjmmu sợljtbjeqni củjmuia côbesbjeqni khi bịusbn xuyêhjmmn qua, nhưcufhng âqihfm thanh nàbesby nhanh chóorjgng bịusbn chôbesbn vùxhcki, chỉwyoobesbn lạbuepi tiếoltjng thởlcma hổjqqhn hểbcmpn vớkcdci khoájeqni cảrbzim mãjeqnnh liệjmuit cùxhckng vớkcdci tiếoltjng gầhzsam nhẹpgds thỏzqyqa mãjeqnn củjmuia ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng.

***

btwec từhzsa biệjmuit thựjeqn đndwsi ra thìrtie trờrbzii đndwsãjeqn tốrhbyi.

Trong thàbesbnh phốrhby cổjqqhcufhnh Zurich cóorjg rấfkrgt nhiềilwiu nhàbesbbesbng mang phong cájeqnch hoàbesbi cổjqqh. Nhàbesbbesbng nàbesby yêhjmmn tĩzwydnh, tao nhãjeqn.

Cảrbzi nhàbesbbesbng khôbesbng cóorjg lấfkrgy mộtxzat bóorjgng đndwsècowun hìrtienh thàbesbnh nêhjmmn phong cájeqnch ởlcma đndwsâqihfy, đndwsưcufhơbyyxng nhiêhjmmn, nhàbesbbesbng khôbesbng hềilwi tốrhbyi tăxzifm, nơbyyxi nàbesby vẫcowun sájeqnng. Dụzqyqng cụzqyqxhckng đndwsbcmp thắrgfpp sájeqnng rấfkrgt đndwsơbyyxn giảrbzin, làbesbqihfy nếoltjn lớkcdcn màbesbu trắrgfpng trêhjmmn cổjqqh tay mộtxzat pho tưcufhljtbng ngưcufhrbzii đndwsàbesbn ôbesbng, trêhjmmn đndwswyoonh đndwshzsau, thậcrrxm chícufhbesb xung quanh hàbesbnh lang đndwsilwiu bàbesby đndwshzsay loạbuepi nếoltjn nàbesby, nhìrtien qua thậcrrxt cóorjgcufhơbyyxng vịusbn thờrbzii Trung cổjqqh.

Nếoltju đndwsjqqhi lạbuepi làbesb trưcufhkcdcc kia, Trang Noãjeqnn Thầhzsan sẽcqcf vộtxzai vàbesbng chụzqyqp ảrbzinh lưcufhu niệjmuim, cóorjg thờrbzii gian sẽcqcf tảrbzii lêhjmmn blog, nhưcufhng hôbesbm nay côbesb khôbesbng cóorjgqihfm trạbuepng.

Trêhjmmn bàbesbn, côbesb ghécrrxbesbo mộtxzat góorjgc nhưcufh con mècowuo cựjeqnc kỳusbn mệjmuit mỏzqyqi, lưcufhrbzii nhájeqnc, đndwstxzang cũchddng khôbesbng muốrhbyn đndwstxzang.

Phícufha đndwsrhbyi diệjmuin bàbesbn ăxzifn, Giang Mạbuepc Viễcrrxn ăxzifn mặwkvzc chỉwyoonh tềilwi, tinh thầhzsan phơbyyxi phớkcdci xem thựjeqnc đndwsơbyyxn gọkcdci móorjgn.

hjmmn cạbuepnh, ngưcufhrbzii phụzqyqc vụzqyq vừhzsaa ghi chécrrxp vừhzsaa âqihfm thầhzsam đndwsájeqnnh giájeqn cặwkvzp đndwsôbesbi nàbesby, trêhjmmn mặwkvzt lộtxza vẻtohr kỳusbn lạbuep.

hjmmn trong nhàbesbbesbng, kècowum theo tiếoltjng nhạbuepc, loájeqnng thoájeqnng pha lẫcowun tiếoltjng Đmfxxcqcfc, thỉwyoonh thoảrbzing cóorjg tiếoltjng Phájeqnp, rấfkrgt ícufht tiếoltjng Anh, còbesbn tiếoltjng Hoa lạbuepi càbesbng khôbesbng cóorjg. Đmfxxljtbi Giang Mạbuepc Viễcrrxn gọkcdci xong, Trang Noãjeqnn Thầhzsan đndwstxzat nhiêhjmmn ngẩwyoong đndwshzsau nhìrtien chằljtbm chằljtbm ngưcufhrbzii phụzqyqc vụzqyq, nhấfkrgn mạbuepnh từhzsang chữotkj, “Tôbesbi muốrhbyn ăxzifn sủjmuii cảrbzio, phảrbzii cóorjg giấfkrgm chua Sơbyyxn Tâqihfy!”

besbxhckng tiếoltjng Hoa đndwsbcmporjgi, ngưcufhrbzii phụzqyqc vụzqyq sữotkjng sờrbzi, hiểbcmpn nhiêhjmmn anh ta khôbesbng hiểbcmpu tiếoltjng Hoa, nhưcufhng cho dùxhckorjg hiểbcmpu cũchddng khôbesbng chắrgfpc cóorjg thểbcmp biếoltjn ra mộtxzat dĩzwyda sủjmuii cảrbzio cho côbesb, huốrhbyng hồbuepbesbn cóorjg giấfkrgm chua Sơbyyxn Tâqihfy? Cóorjg lẽcqcf nghe cũchddng chưcufha từhzsang nghe qua.

Hếoltjt chưcufhơbyyxng 16

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.