Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 4-Chương 33 : Hãy để anh được chăm sóc em

    trước sau   
Tay cầzhrmm đptsniệbnsan thoạzdhoi run lêfkpon nhèglat nhẹnlpr, đptsnzhrmu ngówxvzn tay cứammckdzwgydrn lờgydr quanh núztgdt nhậyrein mábcbmy nhưkdzwng do dựazsi xem cówxvzfkpon ấxdmsn xuốbnsang hay khôvofong, hai đptsnzhrmu châlgkdn màmmkuy chau lạzdhoi đptsnếammcn sinh đptsnau, trong đptsnzhrmu khôvofong ngừbvqeng hiệbnsan lêfkpon gưkdzwơbansng mặirbmt củcjqea Cốbnsa Mặirbmc, sau khi nghĩdhtq đptsnếammcn sựazsi lo lắpzttng củcjqea anh, sựazsivofo đptsncehbc củcjqea anh, Trang Noãqlfxn Thầzhrmn cuốbnsai cùpzttng cũasrnng khôvofong nhịdfmjn nổzuzui, đptsndfmjnh nhấxdmsn núztgdt nghe mábcbmy…

Thếammc nhưkdzwng đptsniệbnsan thoạzdhoi lạzdhoi bịdfmj ngưkdzwgydri đptsnàmmkun ôvofong bêfkpon cạzdhonh thuậyrein thếammc giậyreit lấxdmsy.

Trang Noãqlfxn Thầzhrmn kinh ngạzdhoc thởswhk gấxdmsp, xoay qua nhìglatn, đptsnưkdzwa tay muốbnsan giậyreit lạzdhoi, “Trảikwrvofoi.”

“Em muốbnsan nówxvzi gìglat vớganwi anh ấxdmsy?” Giang Mạzdhoc Viễljgzn négaavm đptsniệbnsan thoạzdhoi sang mộcehbt bêfkpon, thấxdmsy côvofokdzwganwc đptsnếammcn liềekrrn đptsnưkdzwa tay ngăzhrmn côvofo lạzdhoi, hai bàmmkun tay to lớganwn mạzdhonh mẽgeii đptsnirbmt lêfkpon đptsnzhrmu vai côvofo.

“Tôvofoi… tôvofoi chỉcfub muốbnsan nghe đptsnưkdzwgydrc tiếammcng nówxvzi củcjqea anh ấxdmsy… Anh ấxdmsy khôvofong tìglatm thấxdmsy tôvofoi nhấxdmst đptsndfmjnh sẽgeii rấxdmst lo lắpzttng.” Côvofo vộcehbi vàmmkung nhìglatn chiếammcc đptsniệbnsan thoạzdhoi đptsnang reo khôvofong ngừbvqeng kia, giọrmqlng nówxvzi đptsnzhrmy nứammcc nởswhk.

Giang Mạzdhoc Viễljgzn lạzdhoi cúztgdi đptsnzhrmu xuốbnsang, trong tròdfgyng mắpzttt phảikwrn chiếammcu ra sựazsi bấxdmst lựazsic củcjqea côvofo, “Hiệbnsan giờgydr em màmmku nghe mábcbmy, toàmmkun bộcehb sẽgeii trởswhk thàmmkunh côvofong cốbnsac, chẳjcmkng lẽgeii, em khôvofong cówxvz ýsocf đptsndfmjnh chia tay vớganwi anh ta àmmku.”


Vẻkhocediqch đptsncehbng củcjqea Trang Noãqlfxn Thầzhrmn nhưkdzw bịdfmj đptsnówxvzng băzhrmng, lờgydri nówxvzi củcjqea anh khiếammcn thầzhrmn kinh côvofo nhówxvzi lêfkpon, nhấxdmst thờgydri im lặirbmng, nhìglatn chằvofom chằvofom vàmmkuo đptsniệbnsan thoạzdhoi ởswhk đptsnvofong kia, ábcbmnh mắpzttt từbvqe từbvqe trởswhkfkpon lạzdhoc lõbggcng.

Đrbwxiệbnsan thoạzdhoi vẫediqn còdfgyn đptsnang régaavo ỏbnsam tỏbnsai.

Hếammct lầzhrmn nàmmkuy đptsnếammcn lầzhrmn khábcbmc, cówxvz thểdhtq thấxdmsy đptsnưkdzwgydrc sựazsi cuốbnsang cuồyreing củcjqea Cốbnsa Mặirbmc.

“Chia tay vớganwi anh ấxdmsy màmmkuwxvzi, đptsnãqlfxmmku tra tấxdmsn lắpzttm rồyreii, íediqt nhấxdmst tôvofoi khôvofong thểdhtq đptsndhtq anh ấxdmsy cảikwrm thấxdmsy quábcbm khówxvz khăzhrmn.” Sau hồyreii lâlgkdu, Trang Noãqlfxn Thầzhrmn mớganwi nặirbmng nềekrrwxvzi.

Giang Mạzdhoc Viễljgzn im lặirbmng câlgkdn nhắpzttc mộcehbt chúztgdt, lậyreit mặirbmt côvofo qua, “Anh cho em hai đptsnekrr nghịdfmj, em cówxvz thểdhtq lựazsia chọrmqln mộcehbt trong sốbnsa đptsnówxvz.”

vofo nhìglatn anh.

“Mộcehbt làmmku lậyreip tứammcc tắpzttt mábcbmy, đptsngydri ngàmmkuy mai sau khi chúztgdng ta đptsni đptsnăzhrmng kýsocf kếammct hôvofon xong thìglat em mớganwi đptsni gặirbmp anh ta, nówxvzi rõbggcmmkung vớganwi anh ta.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn nówxvzi khôvofong nhanh khôvofong chậyreim.

Trang Noãqlfxn Thầzhrmn mởswhk trừbvqeng hai mắpzttt, đptsnábcbmy lòdfgyng dâlgkdng lêfkpon lạzdhonh lẽgeiio.

“Cábcbmi nàmmkuy… quábcbmmmkun nhẫediqn.”

“Vậyreiy thìglat đptsnekrr nghịdfmj thứammc hai.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn lúztgdc nàmmkuo cũasrnng nhẫediqn nạzdhoi, khẽgeiiediqm môvofoi nówxvzi, “Hiệbnsan giờgydr em lậyreip tứammcc bắpzttt mábcbmy, hẹnlprn anh ấxdmsy ngàmmkuy mai gặirbmp mặirbmt, nhưkdzwng nhấxdmst đptsndfmjnh phảikwri làmmku sau khi đptsnăzhrmng kýsocf xong, thứammc nhấxdmst, íediqt ra đptsnêfkpom nay cówxvz thểdhtq khiếammcn anh ta khôvofong lo lắpzttng, thứammc hai, chia tay cũasrnng dứammct khoábcbmt hơbansn.”

Trong đptsnzhrmu Trang Noãqlfxn Thầzhrmn lộcehbn xộcehbn, nhưkdzwmmku mộcehbt mớganwpzttng nhùpzttng, lẩlurcm bẩlurcm, “Tạzdhoi sao… nhấxdmst đptsndfmjnh phảikwri đptsngydri sau khi đptsnăzhrmng kýsocf xong?”

“Em hiểdhtqu con ngưkdzwgydri củcjqea Cốbnsa Mặirbmc màmmku, khôvofong cówxvz bằvofong chứammcng chíediqnh xábcbmc đptsndhtq anh ta hoàmmkun toàmmkun chếammct tâlgkdm, anh ta cówxvz thểdhtq chia tay vớganwi em khôvofong?” Môvofoi Giang Mạzdhoc Viễljgzn vẽgeiifkpon mộcehbt đptsncehb cong xinh đptsnnlprp, ôvofon hòdfgya, thảikwrn nhiêfkpon.

Tim côvofo đptsnyreip mạzdhonh mộcehbt chúztgdt, nỗrdqmi đptsnau khôvofon xiếammct đptsnang nhanh chówxvzng khuếammcch tábcbmn.


Đrbwxiệbnsan thoạzdhoi rốbnsat cụmmkuc cũasrnng khôvofong reo nữsocfa, nhưkdzwmmku ngưkdzwgydri bịdfmj từbvqe chốbnsai lâlgkdu rốbnsat cụmmkuc cũasrnng nuốbnsat giậyrein.

Đrbwxau đptsnganwn bỗrdqmng chốbnsac hówxvza thàmmkunh lạzdhonh lẽgeiio, thổzuzui quégaavt qua toàmmkun thâlgkdn côvofo, Giang Mạzdhoc Viễljgzn lạzdhoi cưkdzwgydri, ôvofom côvofommkuo lòdfgyng, nhẹnlpr nhàmmkung âlgkdu yếammcm.

“Giang Mạzdhoc Viễljgzn… tôvofoi khôvofong hiểdhtqu… tạzdhoi sao anh muốbnsan kếammct hôvofon vớganwi tôvofoi?” Côvofo mờgydr mịdfmjt khôvofong hiểdhtqu vấxdmsn đptsnekrrmmkuy, kếammct hôvofon, làmmkukdzwganwc quan trọrmqlng cầzhrmn phảikwri cówxvz can đptsnikwrm, làmmku sau khi đptsnôvofoi bêfkpon đptsnekrru yêfkpou thưkdzwơbansng nhau mớganwi cówxvz thểdhtq tiếammcn hàmmkunh, nhưkdzwng rõbggcmmkung anh hiểdhtqu lòdfgyng côvofo, rõbggcmmkung biếammct côvofo lợgydri dụmmkung anh, tạzdhoi sao còdfgyn muốbnsan cưkdzwgydrc cảikwr chung thâlgkdn đptsnzdhoi sựazsi củcjqea bảikwrn thâlgkdn vàmmkuo chứammc? Đrbwxâlgkdy chíediqnh làmmku hạzdhonh phúztgdc củcjqea cảikwr đptsngydri ngưkdzwgydri màmmku.

vofo đptsnãqlfx khôvofong còdfgyn hy vọrmqlng thứammc hạzdhonh phúztgdc xa vờgydri đptsnówxvz nữsocfa, vìglat khôvofong thểdhtqmmkuo vớganwi tớganwi, đptsnếammcn mứammcc tùpztty tiệbnsan tìglatm đptsnzdhoi mộcehbt ngưkdzwgydri đptsndhtq gảikwr đptsni, nhưkdzwng ngưkdzwgydri ưkdzwu túztgd nhưkdzw anh, sao cówxvz thểdhtq thếammc chấxdmsp hạzdhonh phúztgdc cảikwr đptsngydri đptsndhtqpzttng côvofo diễljgzn vởswhk kịdfmjch hoang đptsnưkdzwgydrng nàmmkuy?

Sau khi Giang Mạzdhoc Viễljgzn nghe vậyreiy thìglat trong mắpzttt đptsnzhrmy ýsocfkdzwgydri, đptsnưkdzwa tay nâlgkdng khuôvofon mặirbmt nhỏbnsa nhắpzttn củcjqea côvofofkpon, đptsnôvofoi mắpzttt ấxdmsy cũasrnng vui nhưkdzw nụmmkukdzwgydri bêfkpon môvofoi, trong nụmmkukdzwgydri dịdfmju dàmmkung ấxdmsy vẫediqn chấxdmst chứammca sựazsi nghiêfkpom túztgdc…

“Bởswhki vìglat em khiếammcn anh cảikwrm thấxdmsy ấxdmsm ábcbmp.”

Trang Noãqlfxn Thầzhrmn ngẩlurcn ra, đptsnâlgkdy làmmkusocf do gìglat thếammcmmkuy?

“Anh nówxvzi rồyreii, anh rấxdmst thíediqch em, làmmku sựazsifkpou thíediqch vàmmku say đptsnpzttm rấxdmst thuầzhrmn túztgdy giữsocfa đptsnàmmkun ôvofong vớganwi phụmmku nữsocf. Cówxvz lẽgeii em sẽgeii mắpzttng hàmmkunh vi đptsnêfkpo tiệbnsan vôvofo sỉcfub anh từbvqeng làmmkum, đptsnúztgdng vậyreiy, anh thừbvqea nhậyrein, anh thừbvqea nhậyrein lúztgdc tếammct dưkdzwơbansng lịdfmjch anh đptsnãqlfx khôvofong khốbnsang chếammc đptsnưkdzwgydrc mìglatnh trưkdzwganwc em, nhưkdzwng xin em hãqlfxy tin anh, cảikwrm giábcbmc củcjqea anh vớganwi em làmmku thậyreit. Chưkdzwa từbvqeng cówxvz ngưkdzwgydri phụmmku nữsocfmmkuo khiếammcn anh phábcbm vỡhhbl nguyêfkpon tắpzttc, lạzdho mộcehbt đptsniềekrru làmmku anh lạzdhoi muốbnsan tiếammcp cậyrein em, giúztgdp đptsnhhbl em, nhìglatn thấxdmsy nụmmkukdzwgydri củcjqea em anh rấxdmst thỏbnsaa mãqlfxn, nhìglatn thấxdmsy em khówxvzc anh cũasrnng sẽgeii cảikwrm thấxdmsy rấxdmst tồyreii tệbnsa. Anh rấxdmst muốbnsan cówxvz đptsnưkdzwgydrc em, đptsndhtq em châlgkdn chíediqnh trởswhk thàmmkunh củcjqea anh.” Nówxvzi đptsnếammcn đptsnâlgkdy, anh lạzdhoi cưkdzwgydri nhẹnlpr, ngówxvzn tay thon dàmmkui khẽgeii chạzdhom vàmmkuo cábcbmnh môvofoi đptsnang run rẩlurcy củcjqea côvofo, “Ífkpot nhấxdmst, anh phảikwri chịdfmju trábcbmch nhiệbnsam vớganwi em chứammc?”

Giọrmqlng đptsniệbnsau củcjqea anh thậyreit sựazsi rấxdmst nghiêfkpom túztgdc, cówxvz mộcehbt thoábcbmng, côvofo thậyreit sựazsi đptsnãqlfx tin.

“Nhưkdzwng…” Cảikwr buổzuzui côvofoasrnng chẳjcmkng nówxvzi đptsnưkdzwgydrc gìglat, chỉcfub cảikwrm thấxdmsy quábcbm mứammcc thảikwrng thốbnsat, chuyệbnsan gìglatasrnng đptsnếammcn quábcbm nhanh.

“Noãqlfxn Noãqlfxn…” Giang Mạzdhoc Viễljgzn khẽgeii gọrmqli têfkpon côvofo, giơbans tay végaavn tówxvzc côvofo ra sau tai, gưkdzwơbansng mặirbmt anh tuấxdmsn ábcbmnh lêfkpon vẻkhocxdmsm ábcbmp nhu tìglatnh, “Hãqlfxy cho anh mộcehbt cơbans hộcehbi, đptsndhtq anh đptsnưkdzwgydrc chăzhrmm sówxvzc em, cảikwr đptsngydri.”

“Cảikwr đptsngydri…” Trang Noãqlfxn Thầzhrmn bịdfmj chữsocfmmkuy dọrmqla sợgydr, cảikwr đptsngydri làmmkummkui biếammct mấxdmsy, côvofo bắpzttt đptsnzhrmu sợgydrqlfxi.

Giang Mạzdhoc Viễljgzn lạzdhoi nhìglatn côvofo quảikwr quyếammct, “Đrbwxúztgdng, làmmku cảikwr đptsngydri.”


Trábcbmi tim nhưkdzw bịdfmj ngắpzttt nhégaavo, nhưkdzw bịdfmjgaavo vềekrr hai hưkdzwganwng ngưkdzwgydrc nhau, càmmkung kégaavo càmmkung đptsnau, ábcbmnh mắpzttt củcjqea Giang Mạzdhoc Viễljgzn quábcbm mứammcc trịdfmjnh trọrmqlng, côvofo vậyreiy màmmku lạzdhoi khôvofong dábcbmm nhìglatn thẳjcmkng vàmmkuo anh, nơbansi sâlgkdu thẳjcmkm tậyrein đptsnábcbmy lòdfgyng bịdfmjlgkdu xégaav, cówxvz mộcehbt chúztgdt tanh ngọrmqlt nhưkdzwpztti mábcbmu tưkdzwơbansi ngấxdmsm vàmmkuo trong miệbnsang.

Ármqlnh sábcbmng dịdfmju nhẹnlpr rọrmqli vàmmkuo gưkdzwơbansng mặirbmt anh, đptsnưkdzwgydrng négaavt rõbggc rệbnsat lạzdhoi càmmkung thêfkpom sâlgkdu sắpzttc.

wxvz mộcehbt khoảikwrnh khắpzttc, côvofo lạzdhoi bịdfmjikwrnh hưkdzwswhkng bởswhki vẻkhoc nhu tìglatnh trong đptsnôvofoi mắpzttt anh.

Anh cúztgdi xuốbnsang nhìglatn côvofo, mùpztti hưkdzwơbansng trêfkpon ngưkdzwgydri anh hòdfgya quyệbnsan cùpzttng mùpztti hưkdzwơbansng trêfkpon cơbans thểdhtqvofo, hìglatnh thàmmkunh nêfkpon mộcehbt mùpztti hưkdzwơbansng khówxvzwxvz ngôvofon từbvqemmkuo diễljgzn tảikwr đptsnưkdzwgydrc. Ármqlnh mắpzttt đptsnen lábcbmy củcjqea côvofo hệbnsat nhưkdzw chúztgd nai tơbans trong rừbvqeng, đptsnau đptsnábcbmu đptsncehbng lòdfgyng ngưkdzwgydri, in vàmmkuo trong mắpzttt anh lạzdhoi thàmmkunh côvofong khơbansi dậyreiy dụmmkuc vọrmqlng bảikwro hộcehb bẩlurcm sinh củcjqea đptsnàmmkun ôvofong. Giang Mạzdhoc Viễljgzn giơbans tay vuốbnsat nhẹnlprkdzwơbansng mặirbmt côvofo, mỗrdqmi mộcehbt đptsncehbng tábcbmc đptsnekrru lộcehb ra thưkdzwơbansng tiếammcc.

Đrbwxzhrmu ngówxvzn tay anh ấxdmsm ábcbmp màmmku mềekrrm nhẹnlpr, nhưkdzwlurcn chứammca tábcbmc dụmmkung thôvofoi miêfkpon, nhấxdmst thờgydri làmmkum côvofo quêfkpon négaav trábcbmnh. Trơbans mắpzttt nhìglatn anh cúztgdi sábcbmt mặirbmt xuốbnsang, đptsnôvofoi môvofoi mỏbnsang cábcbmch cábcbmnh môvofoi côvofo ngàmmkuy càmmkung gầzhrmn, gầzhrmn đptsnếammcn nỗrdqmi… côvofowxvz thểdhtq cảikwrm nhậyrein đptsnưkdzwgydrc hơbansi thởswhk củcjqea anh, gầzhrmn đptsnếammcn mứammcc… côvofowxvz thểdhtq nhìglatn thấxdmsy khoảikwrng mêfkponh môvofong trong đptsnôvofoi mắpzttt củcjqea anh.

Khoảikwrnh khắpzttc môvofoi chạzdhom môvofoi, côvofo cảikwrm nhậyrein đptsnưkdzwgydrc nhiệbnsat đptsncehbvofopzttng nówxvzng bỏbnsang củcjqea anh…

vofobcbmi trong lòdfgyng mềekrrm mạzdhoi nhưkdzwkdzwganwc, Giang Mạzdhoc Viễljgzn khôvofong kiềekrrm đptsnưkdzwgydrc, môvofoi tăzhrmng thêfkpom chúztgdt sứammcc, cùpzttng lúztgdc đptsnówxvz, bàmmkun tay củcjqea anh cũasrnng dầzhrmn dầzhrmn hạzdho xuốbnsang, phábcbmc họrmqla đptsnưkdzwgydrng cong tuyệbnsat đptsnnlprp củcjqea côvofobcbmi trong lòdfgyng.

Đrbwxúztgdng lúztgdc nàmmkuy, tiếammcng chuôvofong đptsniệbnsan thoạzdhoi lạzdhoi vang lêfkpon lầzhrmn nữsocfa, dồyrein dậyreip hơbansn.

Trang Noãqlfxn Thầzhrmn bấxdmst ngờgydr từbvqefkpo loạzdhon choàmmkung tỉcfubnh, đptsnlurcy Giang Mạzdhoc Viễljgzn ra, thởswhk gấxdmsp nhìglatn anh, trábcbmi tim nhưkdzw vọrmqlt ra ngoàmmkui từbvqe cổzuzu họrmqlng, côvofo thậyreit đptsnábcbmng xấxdmsu hổzuzu, vậyreiy màmmku lạzdhoi khôvofong từbvqe chốbnsai anh.

Trábcbmi lạzdhoi, Giang Mạzdhoc Viễljgzn khôvofong vộcehbi tiếammcn lêfkpon, màmmku chỉcfub mỉcfubm cưkdzwgydri bấxdmst đptsnpzttc dĩdhtq, nhìglatn thoábcbmng qua chiếammcc đptsniệbnsan thoạzdhoi đptsnang reo ỉcfubnh ỏbnsai, cầzhrmm lêfkpon nhìglatn côvofo, “Làmmku nhậyrein hay làmmkuztgdp?”

Mộcehbt lầzhrmn nữsocfa, quyềekrrn lựazsia chọrmqln lạzdhoi rơbansi vàmmkuo trong tay Trang Noãqlfxn Thầzhrmn.

dfgyng côvofo lạzdhoi đptsnau, nhưkdzwng càmmkung nhiềekrru hơbansn làmmku cảikwrm giábcbmc ábcbmy nábcbmy vàmmku tựazsi trábcbmch, thậyreit lâlgkdu sau mớganwi khẽgeiiwxvzi, ”Tôvofoi bắpzttt mábcbmy.”

kdzwgydrng nhưkdzw Giang Mạzdhoc Viễljgzn đptsnãqlfx sớganwm đptsnbcbmn đptsnưkdzwgydrc lựazsia chọrmqln củcjqea côvofo, khówxvze môvofoi hơbansi giậyreit lêfkpon mộcehbt chúztgdt, đptsnưkdzwa đptsniệbnsan thoạzdhoi cho côvofo liềekrrn đptsniềekrrm đptsnzdhom nówxvzi, “Anh đptsni thưkdzw phòdfgyng.”


Trang Noãqlfxn Thầzhrmn gậyreit đptsnzhrmu, trong lòdfgyng íediqt nhiềekrru cảikwrm kíediqch anh cówxvz thểdhtq đptsndhtq lạzdhoi khôvofong gian tưkdzwơbansng đptsnbnsai đptsncehbc lậyreip cho côvofo.

Giang Mạzdhoc Viễljgzn ra ngoàmmkui.

vofoztgdi đptsnzhrmu nhìglatn đptsniệbnsan thoạzdhoi, sốbnsang mũasrni cay cay.

***

Gầzhrmn xếammc chiềekrru, trong thưkdzw phòdfgyng tràmmkun ngậyreip ábcbmnh sábcbmng vàmmkung nhạzdhot.

Giang Mạzdhoc Viễljgzn ngồyreii trêfkpon sôvofo pha, thâlgkdn hìglatnh cao lớganwn khôvofong đptsncehbng, mặirbmt mũasrni ra chiềekrru suy tưkdzw, sau lúztgdc lâlgkdu anh thòdfgy tay lấxdmsy đptsniệbnsan thoạzdhoi qua, bấxdmsm mộcehbt dãqlfxy sốbnsa.

Đrbwxzhrmu dâlgkdy bêfkpon kia nhanh chówxvzng chuyểdhtqn đptsnưkdzwgydrc, làmmku giọrmqlng nówxvzi uểdhtq oảikwri củcjqea Mạzdhonh Khiếammcu.

“Anh bạzdhon àmmku, anh gọrmqli đptsniệbnsan thoạzdhoi cũasrnng quábcbm khôvofong phảikwri lúztgdc đptsni?” Mạzdhonh Khiếammcu càmmkuu nhàmmkuu, cùpzttng lúztgdc đptsnówxvz truyềekrrn đptsnếammcn tiếammcng ngâlgkdm khe khẽgeii củcjqea phụmmku nữsocf.

“Làmmku do anh ăzhrmn uốbnsang khôvofong đptsniềekrru đptsncehbmmku thôvofoi.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn nhìglatn thoábcbmng qua đptsnyreing hồyrei treo trêfkpon tưkdzwgydrng, cưkdzwgydri nhạzdhot, “Sớganwm vậyreiy đptsnãqlfx ăzhrmn tốbnsai rồyreii, vậyreiy tốbnsai nay phảikwri ăzhrmn gìglat?”

Mạzdhonh Khiếammcu nghe ra đptsnưkdzwgydrc sựazsi khiêfkpou khíediqch châlgkdm chọrmqlc củcjqea anh, khẽgeii hừbvqe mộcehbt tiếammcng, “Buổzuzui tốbnsai ábcbm? Buổzuzui tốbnsai ăzhrmn tiệbnsac lớganwn chứammc sao, muốbnsan đptsndhtqmmkunh mộcehbt phầzhrmn cho anh khôvofong?”

“Cábcbmm ơbansn, tôvofoi khôvofong hứammcng thúztgd.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn thảikwrn nhiêfkpon nówxvzi.

“Gìglat? Cábcbmi nàmmkuy thúztgd vịdfmj àmmku nghen.”

“Đrbwxbvqeng nówxvzi sàmmkum, tìglatm anh cówxvz chuyệbnsan nghiêfkpom chỉcfubnh.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn trởswhk lạzdhoi chuyệbnsan chíediqnh.


“Nówxvzi đptsni.”

Giang Mạzdhoc Viễljgzn đptsniềekrru chỉcfubnh tưkdzw thếammc ngồyreii mộcehbt chúztgdt, “Ngàmmkuy mai anh đptsnếammcn Đrbwxzdhoi sứammc quábcbmn giúztgdp tôvofoi lấxdmsy giấxdmsy chứammcng nhậyrein đptsnem đptsnếammcn chỗrdqm đptsnăzhrmng kýsocf kếammct hôvofon, anh cówxvz ngưkdzwgydri quen làmmkum ởswhk chỗrdqm đptsnówxvz chứammc, thay tôvofoi dàmmkun xếammcp trưkdzwganwc mộcehbt chúztgdt, giấxdmsy tờgydr bổzuzu sung thủcjqe tụmmkuc sẽgeii nhanh chówxvzng nộcehbp vàmmkuo.”

Mạzdhonh Khiếammcu nghe màmmku chẳjcmkng hiểdhtqu ra sao, hìglatnh nhưkdzw ngồyreii bậyreit dậyreiy, “Đrbwxgydri đptsnãqlfx, tôvofoi chưkdzwa hiểdhtqu, anh muốbnsan giấxdmsy tờgydr chứammcng nhậyrein làmmkum gìglat?”

“Tôvofoi mang quốbnsac tịdfmjch nưkdzwganwc ngoàmmkui, thủcjqe tụmmkuc kếammct hôvofon tưkdzwơbansng đptsnbnsai rắpzttc rốbnsai hơbansn.” Anh thảikwrn nhiêfkpon đptsnábcbmp, nówxvzi xong lờgydri nàmmkuy, nhưkdzwmmkuwxvz khảikwrzhrmng dựazsi đptsnbcbmn trưkdzwganwc nêfkpon đptsnưkdzwa đptsniệbnsan thoạzdhoi xa ra mộcehbt chúztgdt.

Quảikwr nhiêfkpon, ởswhk đptsnzhrmu dâlgkdy bêfkpon kia, giọrmqlng củcjqea Mạzdhonh Khiếammcu lớganwn đptsnếammcn nỗrdqmi cówxvz thểdhtq bậyreit tung nówxvzc nhàmmku

“Kếammct hôvofon? Anh muốbnsan kếammct hôvofon? Nàmmkuy, Giang Mạzdhoc Viễljgzn, tôvofoi biếammct anh đptsnang nghe, mau mau nówxvzi cho tôvofoi biếammct chuyệbnsan nàmmkuy làmmku sao?”

“Làmmkuvofoi muốbnsan kếammct hôvofon, anh kíediqch đptsncehbng cábcbmi gìglat?” Anh cốbnsa ýsocf khiếammcn Mạzdhonh Khiếammcu tòdfgydfgy.

“Khôvofong nówxvzi àmmku? Khôvofong nówxvzi thìglat đptsnbvqeng cówxvzdfgyng tôvofoi giúztgdp anh.” Mạzdhonh Khiếammcu uy hiếammcp.

“Hảikwr?” Giang Mạzdhoc Viễljgzn nghe vậyreiy thìglat buồyrein cưkdzwgydri, dựazsia ngưkdzwgydri vàmmkuo sôvofo pha, nówxvzi khôvofong nhanh khôvofong chậyreim, “Anh cứammc thửgwlc xem, nếammcu mưkdzwgydri giờgydrbcbmng mai làmmkum lỡhhbl việbnsac kếammct hôvofon củcjqea tôvofoi, tôvofoi sẽgeiiwxvz rấxdmst nhiềekrru chiêfkpou đptsndhtq chỉcfubnh chếammct anh.”

“Mưkdzwgydri giờgydrbcbmng mai anh muốbnsan đptsni đptsnăzhrmng kýsocf kếammct hôvofon? Ôganwi trờgydri ơbansi, khôvofong phảikwri anh làmmkum con gábcbmi nhàmmku ai bịdfmjglatnh bụmmkung chứammc? Ai vậyreiy? Khôvofong đptsnâlgkdu, anh luôvofon làmmku kẻkhoc khôvofong tim khôvofong phổzuzui màmmku, cho dùpzttwxvz chạzdhom vàmmkuo phụmmku nữsocfasrnng khôvofong đptsndhtq xảikwry ra chuyệbnsan lớganwn nhưkdzw vậyreiy… Màmmku khoan, cówxvz phảikwri bịdfmj ôvofong giàmmku anh égaavp cưkdzwganwi khôvofong? Cũasrnng khôvofong đptsnúztgdng, anh làmmku đptsniểdhtqn hìglatnh củcjqea loạzdhoi ngưkdzwgydri thíediqch mềekrrm khôvofong thíediqch cứammcng màmmku, vậyreiy thìglat…”

“Khôvofong rãqlfxnh nghe anh nówxvzi nhảikwrm, nhớganw kỹnlpr, chíediqn giờgydrkdzwhhbli ngàmmkuy mai đptsnếammcn chỗrdqm đptsnăzhrmng kýsocf kếammct hôvofon tìglatm tôvofoi.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn nhịdfmjn cưkdzwgydri, khôvofong mặirbmn khôvofong nhạzdhot nówxvzi.

Đrbwxzhrmu dâlgkdy bêfkpon kia lạzdhoi truyềekrrn đptsnếammcn tiếammcng cưkdzwgydri sang sảikwrng, sau đptsnówxvz cốbnsaglatnh nówxvzi biếammcn âlgkdm thàmmkunh uyểdhtqn chuyểdhtqn mềekrrm mạzdhoi, “Đrbwxyrei quỷfkpo sứammc àmmku, bảikwro tôvofoi đptsnếammcn tìglatm anh làmmkum gìglat? Ngưkdzwgydri ta cũasrnng khôvofong gảikwr cho anh đptsnâlgkdu.”

Giang Mạzdhoc Viễljgzn phábcbmt run, toàmmkun thâlgkdn sởswhkn gai ốbnsac, “Cúztgdp đptsnâlgkdy.”

“Nàmmkuy, từbvqe từbvqe…” Mạzdhonh Khiếammcu vộcehbi ngăzhrmn lạzdhoi.

“Lạzdhoi sao nữsocfa cậyreiu chủcjqe Mạzdhonh?” Giang Mạzdhoc Viễljgzn giơbans tay day day huyệbnsat thábcbmi dưkdzwơbansng.

“Anh đptsnang ởswhk đptsnâlgkdu vậyreiy? Hiệbnsan giờgydrvofoi đptsni tìglatm anh ngay, cówxvz phảikwri ởswhk nhàmmku khôvofong?” Mạzdhonh Khiếammcu nhiềekrru chuyệbnsan hỏbnsai.

“Khôvofong tiệbnsan đptsnâlgkdu, trong nhàmmkuwxvz phụmmku nữsocf.” Giang Mạzdhoc Viễljgzn dứammct khoábcbmt nówxvzi xong, rõbggcmmkung khôvofong đptsndhtq cho anh ta cówxvzbans hộcehbi hỏbnsai thêfkpom gìglat nữsocfa, trựazsic tiếammcp ngắpzttt cuộcehbc gọrmqli.

Sau khi đptsndhtq đptsniệbnsan thoạzdhoi xuốbnsang, đptsnôvofoi môvofoi mỏbnsang củcjqea anh khôvofong kiềekrrm đptsnưkdzwgydrc màmmku nhếammcch lêfkpon.

Ngẫediqm lạzdhoi, Trang Noãqlfxn Thầzhrmn đptsnang ởswhk trong nhàmmku củcjqea anh, ởswhk ngay bêfkpon cạzdhonh anh, thứammc cảikwrm giábcbmc thỏbnsaa mãqlfxn chưkdzwa bao giờgydrwxvzmmkuy tựazsi nhiêfkpon sảikwrn sinh.

kdzwganwi côvofo, làmmku suy nghĩdhtq phábcbmt ra từbvqe nộcehbi tâlgkdm anh.

Tuy rằvofong sau nàmmkuy anh khôvofong thểdhtq đptsnbcbmn trưkdzwganwc đptsnưkdzwgydrc chuyệbnsan gìglat sẽgeii xảikwry ra, nhưkdzwng anh tìglatnh nguyệbnsan chọrmqln ra tay trưkdzwganwc vàmmkuo lúztgdc nàmmkuy đptsndhtq chiếammcm lợgydri thếammc. Anh làmmku ngưkdzwgydri đptsnàmmkun ôvofong đptsnãqlfx sớganwm quen vớganwi chuyệbnsan chủcjqe đptsncehbng xuấxdmst kíediqch vàmmku chiếammcm đptsnoạzdhot, lăzhrmn lộcehbn tranh đptsnxdmsu trêfkpon thưkdzwơbansng trưkdzwgydrng nhiềekrru năzhrmm đptsnãqlfxmmkum anh cówxvzediqnh cảikwrnh giábcbmc vàmmku ýsocf thứammcc đptsnưkdzwgydrc nguy hiểdhtqm cao hơbansn ngưkdzwgydri bìglatnh thưkdzwgydrng, nếammcu muốbnsan hoàmmkun toàmmkun cówxvz đptsnưkdzwgydrc thứammcglat đptsnówxvz, thìglat phảikwri sábcbmng tạzdhoo ra thờgydri cơbans tốbnsat nhấxdmst đptsndhtq đptsnoạzdhot lấxdmsy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.