Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 2-Chương 5 : Đã từng rung động

    trước sau   
Thấtrxuy côluow ngâwvkvy ngẩluown, Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan bậndfat cưwvkvndjci, lúscwvc nàpmfcy Trang Noãugxsn Thầdjyin mớpmfci cósksy phảpdpun ứyymtng, vộqqapi vàpmfcng nósksyi, “Ồeywf, Trìrionnh tổmyllng muốrdmxn hỏhhzji gìrion?”

Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan hơdwzwi nhưwvkvpmfcng ngưwvkvndjci ra trưwvkvpmfcc, mùjfmoi hưwvkvơdwzwng thanh nhãugxs thuộqqapc vềuasg anh bay bổmyllng trong khôluowng khícgvy, “Em cósksy nghĩdaodluowi vàpmfc em thửuumi vớpmfci nhau khôluowng?”

“Thửuumi? Thửuumigaqbi gìrion?” Côluowdwzw hồqqap hỏhhzji anh, đbykedjyiu ósksyc vẫrdmxn khôluowng hiểargwu anh nósksyi gìrion.

Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan cong môluowi, “Thửuumiygaoecfan nhau, thửuumi hẹerzgn hòavjuecfau đbykeưwvkvơdwzwng.”

“Hởygao?” Tay Trang Noãugxsn Thầdjyin run lêecfan thiếavjuu chúscwvt nữddnaa đbykeágaqbnh đbykemyll ly nưwvkvpmfcc. Côluow nghẹerzgn lờndjci nhìrionn chằiatmm chằiatmm ngưwvkvndjci đbykeàpmfcn ôluowng ngồqqapi đbykerdmxi diệmkmkn, bấtrxut giágaqbc nuốrdmxt nưwvkvpmfcc bọondut, “Trìrionnh tổmyllng, anh đbykeiatmng nósksyi đbykeùjfmoa…”

“Chuyệmkmkn nàpmfcy sao cósksy thểargwsksyi đbykeùjfmoa?” Ásksynh mắcxsht Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan thoágaqbng buồqqapn bãugxs, nhưwvkvng mau chósksyng che giấtrxuu, anh mỉmxqlm cưwvkvndjci, “Tôluowi chưwvkva vợmpvc em chưwvkva chồqqapng, quen nhau cũcwjmng làpmfcrionnh thưwvkvndjcng.”


Trang Noãugxsn Thầdjyin im lặrdotng nhìrionn anh chăyymtm chúscwv. Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan cũcwjmng khôluowng dờndjci mắcxsht sang chỗbaji khágaqbc, anh đbykeiềuasgm nhiêecfan tựugxsa hồqqap đbykeang chờndjcluow trảpdpu lờndjci. Mộqqapt lágaqbt sau, Trang Noãugxsn Thầdjyin đbykeqqapt nhiêecfan phìrionwvkvndjci, “Tôluowi biếavjut rồqqapi, chắcxshc cágaqbch hàpmfcnh xửuumi tốrdmxi hôluowm đbykeósksy củargwa tôluowi làpmfcm anh mấtrxut mặrdott. Vậndfay tôluowi xin lỗbajii, đbykeưwvkvmpvcc chưwvkva? Tôluowi xin sếavjup đbykeiatmng trêecfau tôluowi nữddnaa.”

Mộqqapt tiếavjung ‘sếavjup’ khiếavjun nụiatmwvkvndjci củargwa Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan cósksy vẻvzvc bấtrxut đbykecxshc dĩdaod, anh thôluowi cưwvkvndjci, quan ságaqbt côluow, “Em thícgvych ai khágaqbc rồqqapi?”

wvkvu hỏhhzji nàpmfcy đbykeágaqbnh trúscwvng trágaqbi tim đbykedjyiy thưwvkvơdwzwng tícgvych củargwa Trang Noãugxsn Thầdjyin, ágaqbnh mắcxsht côluow nặrdotng nềuasg, côluow vờndjcrionnh tĩdaodnh cầdjyim ly nưwvkvpmfcc uốrdmxng mộqqapt hớpmfcp, nhưwvkvng cuốrdmxi cùjfmong vẫrdmxn nósksyi thẳobtcng, “Khôluowng phảpdpui thícgvych màpmfcpmfcecfau.”

Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan kinh ngạcfqzc, nghe côluow thừiatma nhậndfan anh hơdwzwi khósksy chịljxku, nhưwvkvng trôluowng thấtrxuy vẻvzvcwvkvơdwzwi cưwvkvndjci gưwvkvmpvcng gạcfqzo củargwa Trang Noãugxsn Thầdjyin, anh bỗbajing thấtrxuy yêecfau thưwvkvơdwzwng, “Đhucjósksypmfc ngưwvkvndjci thếavjupmfco?”

“Làpmfc… mộqqapt ngưwvkvndjci rấtrxut tốrdmxt.” Côluow hạcfqz thấtrxup giọondung nósksyi. Cósksy lẽdwzw do sựugxs châwvkvn thàpmfcnh củargwa Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan hoặrdotc do màpmfcn đbykeêecfam mêecfa hoặrdotc, màpmfc lầdjyin đbykedjyiu tiêecfan côluow kểargw chuyệmkmkn quágaqb khứyymt củargwa mìrionnh trưwvkvpmfcc ngưwvkvndjci khágaqbc phágaqbi, “Tôluowi vàpmfc anh ấtrxuy làpmfc bạcfqzn thờndjci đbykecfqzi họonduc. Tôluowi rấtrxut yêecfau anh ấtrxuy, yêecfau đbykeếavjun đbykeau đbykepmfcn…” Nósksyi đbykeếavjun đbykeâwvkvy, giọondung côluow nghẹerzgn ngàpmfco, côluowcgvyt sâwvkvu mộqqapt hơdwzwi, nởygao nụiatmwvkvndjci rạcfqzng rỡrdmx vớpmfci Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan…

“Đhucjágaqbnh mấtrxut tìrionnh yêecfau cũcwjmng khôluowng sao, ícgvyt ra em cũcwjmng từiatmng biếavjut yêecfau làpmfc thếavjupmfco, vậndfay cũcwjmng đbykeargw rồqqapi, phảpdpui khôluowng?”

Trìrionnh Thiếavjuu Tiêecfan nhìrionn côluow, đbykeágaqby mắcxsht ngậndfap tràpmfcn xósksyt xa, nhưwvkvng anh chỉmxql mỉmxqlm cưwvkvndjci vỗbaji vềuasg vẻvzvc kiêecfan cưwvkvndjcng giảpdpu vờndjc củargwa côluow

***

Thờndjci gian sẽdwzw khôluowng ngừiatmng lạcfqzi vìrion ai đbykeósksy, nhấtrxut làpmfc nhưwvkv Trang Noãugxsn Thầdjyin.

avjung côluow vẫrdmxn khôluowng thểargwpmfco thoágaqbt khỏhhzji ‘bósksyng ma’ tốrdmxi hôluowm đbykeósksy.

Việmkmkc đbykei dựugxs tiệmkmkc cùjfmong Giang Mạcfqzc Viễrionn cứyymt đbykeếavjun hẹerzgn lạcfqzi lêecfan.

Khi xe chạcfqzy ra khỏhhzji chung cưwvkv, Giang Mạcfqzc Viễrionn quan ságaqbt Trang Noãugxsn Thầdjyin đbykeang mấtrxut tựugxs nhiêecfan quay ngưwvkvndjci ngồqqapi ságaqbt mộqqapt bêecfan, anh lắcxshc đbykedjyiu, giọondung nósksyi trầdjyim trầdjyim cấtrxut lêecfan, “Em ăyymtn gìrion chưwvkva?”

luow lắcxshc đbykedjyiu, cảpdpu ngưwvkvndjci dágaqbn ságaqbt vàpmfco ghếavju ngồqqapi, cốrdmx gắcxshng giữddna khoảpdpung cágaqbch vớpmfci anh.

Ngàpmfcy hôluowm nay anh vẫrdmxn ăyymtn vậndfan nghiêecfam chỉmxqlnh nhưwvkv thưwvkvndjcng nhậndfat, ágaqbo sơdwzw mi đbykeen, đbykeqqap vest đbykeen, càpmfc vakt, kẹerzgp càpmfc vạcfqzt vàpmfcyymtng sécwjmc đbykeqqapng màpmfcu. Côluow phágaqbt hiệmkmkn dưwvkvndjcng nhưwvkv anh chỉmxql thícgvych màpmfcu tốrdmxi, tôluowng màpmfcu thâwvkvm trầdjyim thếavjupmfcy dùjfmo anh khôluowng làpmfcm gìrioncwjmng gâwvkvy ágaqbp lựugxsc lớpmfcn lao cho côluow.

Giang Mạcfqzc Viễrionn nhịljxkn cưwvkvndjci, anh cong môluowi, vưwvkvơdwzwn tay cầdjyim lấtrxuy mộqqapt chiếavjuc hộqqapp xinh xắcxshn, mởygao ra đbykeưwvkva côluow. Hưwvkvơdwzwng phôluow mai thơdwzwm nứyymtc mũcwjmi lấtrxup đbykedjyiy vịljxk giágaqbc củargwa Trang Noãugxsn Thầdjyin, côluowcwjmt lêecfan vui mừiatmng, “Tạcfqzi sao lạcfqzi cósksygaqbnh kem ởygao đbykeâwvkvy?”

“Em ăyymtn trưwvkvpmfcc chúscwvt đbykei, đbykeiatmng đbykeargwrionnh đbykeósksyi.” Giang Mạcfqzc Viễrionn khôluowng giảpdpui thícgvych bágaqbnh kem cósksy từiatm đbykeâwvkvu, anh lạcfqzi lấtrxuy mộqqapt chai nưwvkvpmfcc suốrdmxi đbykeưwvkva côluow. Cửuumi chỉmxql đbykeiệmkmku bộqqap củargwa anh tựugxs nhiêecfan vàpmfc chu đbykeágaqbo tựugxsa nhưwvkv đbykeang chăyymtm sósksyc mộqqapt đbykeyymta bécwjmgaqbu ăyymtn.

Trang Noãugxsn Thầdjyin làpmfc đbykeiểargwn hìrionnh củargwa tuýeezwp ngưwvkvndjci thícgvych ăyymtn đbykeqqap ngọondut, nhấtrxut làpmfc ngay lúscwvc đbykeósksyi bụiatmng lạcfqzi gặrdotp phảpdpui bágaqbnh kem phôluow mai thơdwzwm ngon đbykedjyiy cágaqbm đbykebaji thếavjupmfcy. Côluow liềuasgn giậndfat lấtrxuy, mọondui mắcxshc cỡrdmxcwjmm ra xa, vộqqapi vàpmfcng cắcxshn mộqqapt miếavjung thậndfat to.

pmfci xếavju chạcfqzy xe đbykeưwvkva mắcxsht qua kícgvynh, lưwvkvpmfct nhìrionn phícgvya sau. Ban nãugxsy chạcfqzy ngang qua cửuumia hàpmfcng bágaqbnh ngọondut, đbykeícgvych thâwvkvn anh Giang xuốrdmxng xe, tựugxsrionnh vàpmfco chọondun bágaqbnh. Anh ta còavjun tưwvkvygaong anh Giang muốrdmxn ăyymtn, hósksya ra làpmfc mua cho côluow Trang. Thếavju nhưwvkvng tưwvkvpmfcng ăyymtn côluow Trang cósksydwzwi…

Giang Mạcfqzc Viễrionn khôluowng đbykeargw ýeezw đbykeếavjun tàpmfci xếavju, ágaqbnh mắcxsht anh dừiatmng trêecfan mặrdott Trang Noãugxsn Thầdjyin, thấtrxuy côluow vui vẻvzvc ăyymtn bágaqbnh, anh cũcwjmng thoảpdpui mágaqbi hẳobtcn. Đhucjôluowi mắcxsht anh càpmfcng dịljxku dàpmfcng, khósksye miệmkmkng ngậndfap tràpmfcn ýeezwwvkvndjci, “Em ăyymtn từiatm từiatm thôluowi, uốrdmxng thêecfam nưwvkvpmfcc đbykei.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.