Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 2-Chương 16 : Đàn v.s Váy

    trước sau   
Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, Ngảngsmi Niệmylvm cùbgmrng Hạlfdq Lữcqgikqiosqtqc ra khỏzdeqi Carrefour, mang theo tútqypi lớsqtqn tútqypi nhỏzdeq, gầxwtzn chíshctn giờshct tốxucti mớsqtqi vềtmhg tớsqtqi nhàrtdh, lạlfdqi ăbgmrn uốxuctng tiệmylvc tùbgmrng tớsqtqi mưkqioshcti mộjlfzt giờshct.

pims đufjsfbtf chútqypc mừmkqdng Trang Noãdbqxn Thầxwtzn giàrtdhnh đufjsưkqiotxvmc hạlfdqng mụelzxc hợtxvmp táshctc, đufjsêhcsmm nay Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi đufjscevbnh ởosik lạlfdqi nhàrtdhelzx.

Từmkqd sau khi tốxuctt nghiệmylvp ai nấzkqcy đufjstmhgu bậsqtqn rộjlfzn, vàrtdho cùbgmrng mộjlfzt côelzxng ty cũomzjng dốxuctc sứlkjkc làrtdhm, ba ngưkqioshcti cáshctc côelzx đufjsãdbqx khôelzxng còtqypn sốxuctng thoảngsmi máshcti nhưkqio nhữcqging ngàrtdhy họshctc đufjslfdqi họshctc. Ýultv chíshctrtdho sảngsmng, kháshctt vọshctng to lớsqtqn thờshcti sinh viêhcsmn đufjsãdbqx bịcevbkqiotxvmi dao xãdbqx hộjlfzi tàrtdhn khốxuctc gọshctt dầxwtzn, biếdtdjn cáshctc côelzx thàrtdhnh ngưkqioshcti đufjsxwtzy thưkqioơyqlbng tíshctch, nhưkqiong vẫpimsn khôelzxng thểfbtf khôelzxng tiếdtdjp tụelzxc hưkqiosqtqng vềtmhg phíshcta trưkqiosqtqc.

Ba ngưkqioshcti cảngsmm kháshcti mộjlfzt hồsqtqi, từmkqd thờshcti sinh viêhcsmn cho đufjsếdtdjn hiệmylvn tạlfdqi, từmkqd nhữcqging ngưkqioshcti thầxwtzy thờshcti đufjslfdqi họshctc cho đufjsếdtdjn Giang Mạlfdqc Viễmwykn củbigia sáshctng nay, huyêhcsmn thuyêhcsmn nóyyfei khôelzxng sóyyfet chuyệmylvn gìpims.

“Váshcty dựkcmu tiệmylvc đufjstmhgu ởosik đufjsâhcwpy, cáshctc cậsqtqu tựkcmu chọshctn đufjsi.” Sau khi táshctm mộjlfzt hồsqtqi, Trang Noãdbqxn Thầxwtzn mởosik tủbigi quầxwtzn áshctp vẫpimsn luôelzxn đufjsóyyfeng chặxymdt ra, nhẹtxvm nhàrtdhng nóyyfei.

Tủbigi quầxwtzn áshcto nằxwtzm trong góyyfec riêhcsmng, chuyêhcsmn đufjskcmung váshcty dựkcmu tiệmylvc, táshctch biệmylvt hẳqwjjn vớsqtqi quầxwtzn áshcto côelzx mặxymdc thưkqioshctng ngàrtdhy. Theo lờshcti mờshcti củbigia Giang Mạlfdqc Viễmwykn, ngưkqioshcti củbigia truyềtmhgn thôelzxng Đhfimlkjkc Mãdbqx sẽrtdh đufjsi khôelzxng íshctt, Hạlfdq Lữcqgi vốxuctn khôelzxng muốxuctn đufjsi, làrtdhelzxrtdh Ngảngsmi Niệmylvm cốxuctelzxi kéelzxo mớsqtqi đufjsgxhki ýrlqo. Ngoạlfdqi trừmkqdshctc nhâhcwpn viêhcsmn tham gia đufjstmhg áshctn hôelzxm nay, chịcevb Mai cũomzjng sẽrtdh tham dựkcmu.


tqypc tủbigi quầxwtzn áshcto từmkqd từmkqd mởosik ra, Ngảngsmi Niệmylvm cùbgmrng Hạlfdq Lữcqgi đufjstmhgu giậsqtqt mìpimsnh háshct miệmylvng, nhữcqging bộjlfzshcty đufjsbigirtdhu treo mộjlfzt loạlfdqt trong đufjsóyyfe, cắbgmrt may tinh tếdtdj, chấzkqct liệmylvu sang trọshctng, mỗyzrdi chiếdtdjc váshcty đufjstmhgu khôelzxng hợtxvmp vớsqtqi chỗyzrdosik đufjsơyqlbn sơyqlbrtdhy củbigia Trang Noãdbqxn Thầxwtzn.

“Trờshcti ạlfdq…” Hạlfdq Lữcqgi chạlfdqy đufjsếdtdjn tủbigi quầxwtzn áshcto đufjsxwtzu tiêhcsmn, kêhcsmu lêhcsmn hoảngsmng hốxuctt, ngóyyfen tay chạlfdqm vàrtdho chiếdtdjc váshcty đufjsxwtzu tiêhcsmn vuốxuctt mộjlfzt lưkqiotxvmt đufjsếdtdjn chiếdtdjc cuốxucti cùbgmrng, trong lòtqypng kháshct sốxuctc bởosiki mỗyzrdi mộjlfzt chiếdtdjc váshcty xinh đufjstxvmp nàrtdhy.

elzx luôelzxn khôelzxng cưkqiotxvmng lạlfdqi đufjsưkqiotxvmc nhữcqging thứlkjk đufjstxvmp đufjsrtdh, nhấzkqct làrtdh trang phụelzxc!

“Tấzkqct cảngsm đufjstmhgu làrtdhrtdhng mớsqtqi vớsqtqi sốxuctkqiotxvmng cóyyfe hạlfdqn trong năbgmrm nay, Noãdbqxn Thầxwtzn, sao cậsqtqu lạlfdqi cóyyfe nhiềtmhgu váshcty hiệmylvu nhưkqio vậsqtqy?” Hạlfdq Lữcqgi luôelzxn nhạlfdqy cảngsmm vớsqtqi mốxuctt thờshcti trang, tuy rằxwtzng khôelzxng phảngsmi mỗyzrdi ngàrtdhy đufjstmhgu xàrtdhi hàrtdhng hiệmylvu, nhưkqiong ngàrtdhy thưkqioshctng hay xem mấzkqcy tạlfdqp chíshct thờshcti trang nổgxhki tiếdtdjng, chútqyp ýrlqo đufjsếdtdjn thôelzxng tin hàrtdhng xa xỉtikb, hơyqlbn nữcqgia còtqypn thưkqioshctng xuyêhcsmn tiếdtdjp xútqypc vớsqtqi ngưkqioshcti củbigia giớsqtqi truyềtmhgn thôelzxng, đufjsxucti vớsqtqi mỗyzrdi mộjlfzt thờshcti hạlfdqn pháshctt hàrtdhnh xu hưkqiosqtqng mớsqtqi, nhữcqging bộjlfzkqiou tậsqtqp vớsqtqi sốxuctkqiotxvmng cóyyfe hạlfdqn, côelzx luôelzxn nhớsqtq nằxwtzm lòtqypng.

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn ngồsqtqi bệmylvt xuốxuctng sàrtdhn nhàrtdh, cụelzxp mắbgmrt chưkqioa nóyyfei gìpims.

Mặxymdt Ngảngsmi Niệmylvm lộjlfz vẻyyfe nghi ngờshct, nhìpimsn thoáshctng qua nhữcqging chiếdtdjc váshcty treo đufjsxwtzy trong tủbigi, cóyyfeyqlbi đufjsăbgmrm chiêhcsmu, “Khóyyfe tráshctch, mỗyzrdi lầxwtzn mìpimsnh vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi muốxuctn đufjsếdtdjn nhàrtdh cậsqtqu, cậsqtqu đufjstmhgu ấzkqcp útqypng.”

“Cáshctc cậsqtqu chọshctn váshcty trưkqiosqtqc đufjsi, đufjsãdbqx đufjsfbtfshctc cậsqtqu thấzkqcy hếdtdjt rồsqtqi, sao mìpimsnh cóyyfe thểfbtf giấzkqcu giếdtdjm nữcqgia?” Thậsqtqt lâhcwpu sau, Trang Noãdbqxn Thầxwtzn lêhcsmn tiếdtdjng, áshctnh mắbgmrt dừmkqdng ởosik tủbigi đufjssqtq, khẽrtdh thởosikrtdhi.

Bởosiki vìpims bữcqgia tiệmylvc, Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi vẫpimsn luôelzxn lo lắbgmrng vềtmhg chuyệmylvn ăbgmrn mặxymdc, hai ngưkqioshcti kéelzxo côelzxrtdhn bạlfdqc xem cóyyfehcsmn đufjsi mua váshcty hay khôelzxng, nêhcsmn Trang Noãdbqxn Thầxwtzn mớsqtqi dẫpimsn cảngsm hai vềtmhg nhàrtdh.

Dẫpimsn vềtmhg nhàrtdhyyfe nghĩkfmra làrtdhelzx phảngsmi nóyyfei hếdtdjt mọshcti chuyệmylvn.

Nhưkqiong cũomzjng tốxuctt, côelzx giấzkqcu giếdtdjm rấzkqct mệmylvt, nhấzkqct làrtdh đufjsxucti mặxymdt vớsqtqi bạlfdqn thâhcwpn.

Ngảngsmi Niệmylvm chau màrtdhy khôelzxng nhútqypc nhíshctch, ngồsqtqi bệmylvt xuốxuctng tấzkqcm đufjsmylvm trêhcsmn sàrtdhn nhìpimsn côelzx chăbgmrm chútqyp, áshctnh mắbgmrt phứlkjkc tạlfdqp khôelzxng diễmwykn tảngsm nổgxhki.

Hạlfdq Lữcqgiomzjng khôelzxng còtqypn lòtqypng dạlfdqrtdho chọshctn váshcty, dứlkjkt khoáshctt đufjsxymdt môelzxng ngồsqtqi giữcqgia hai ngưkqioshcti, nghiêhcsmng đufjsxwtzu trừmkqdng mắbgmrt lưkqioshctm Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, “Cậsqtqu khai rõfbtf cho mìpimsnh, váshcty nàrtdhy từmkqd đufjsâhcwpu ra?”

Giọshctng nóyyfei khôelzxng vui hóyyfea thàrtdhnh béelzxn nhọshctn, kíshctch thíshctch màrtdhng tai côelzx, Trang Noãdbqxn Thầxwtzn giơyqlb tay xoa lỗyzrd tai, “Hai cậsqtqu làrtdhm ra vẻyyfe nghiêhcsmm hìpimsnh bứlkjkc cung chi vậsqtqy? Mìpimsnh thấzkqcy mìpimsnh cóyyfertdhm chuyệmylvn gìpims xấzkqcu xa đufjsâhcwpu, sốxuctshcty nàrtdhy làrtdhpimsnh kiếdtdjm vềtmhg mộjlfzt cáshctch quang minh chíshctnh đufjslfdqi đufjsóyyfe chứlkjk.”


elzx suy nghĩkfmrshctch dùbgmrng từmkqd, nhấzkqct thờshcti khôelzxng biếdtdjt giảngsmi thíshctch thếdtdjrtdho vớsqtqi cáshctc côelzx vềtmhg mốxucti quan hệmylv giữcqgia mìpimsnh vàrtdh Giang Mạlfdqc Viễmwykn.

“Quang minh chíshctnh đufjslfdqi kiếdtdjm vềtmhg?” Hạlfdq Lữcqgi cao giọshctng, “Chịcevb hai àrtdh, bộjlfzpimsnh khôelzxng biếdtdjt tiềtmhgn lưkqioơyqlbng mộjlfzt tháshctng củbigia cậsqtqu làrtdh bao nhiêhcsmu ưkqio? Năbgmrm ngàrtdhn năbgmrm trăbgmrm tệmylv, còtqypn đufjsóyyfeng thuếdtdj nữcqgia, trong tủbigi đufjssqtq củbigia cậsqtqu chiếdtdjc váshcty rẻyyfe nhấzkqct cũomzjng hơyqlbn hai chụelzxc ngàrtdhn tệmylv rồsqtqi, cáshcti gọshcti làrtdh ‘quang minh chíshctnh đufjslfdqi kiếdtdjm vềtmhg’ làrtdh ýrlqo thếdtdjrtdho?”

Ngảngsmi Niệmylvm nãdbqxy giờshct im lặxymdng vẫpimsn nhìpimsn côelzx, “Làrtdh anh ta đufjsútqypng khôelzxng? Ngưkqioshcti tặxymdng cậsqtqu mấzkqcy thứlkjkrtdhy làrtdh anh ta đufjsútqypng khôelzxng?”

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn quay qua nhìpimsn Ngảngsmi Niệmylvm, áshctnh đufjsèpimsn màrtdhu vàrtdhng nhạlfdqt rơyqlbi trêhcsmn hàrtdhng mi dàrtdhi củbigia côelzx, nhưkqio hoa quỳwxkhnh đufjszdeq thắbgmrm vôelzx lựkcmuc, chưkqioa nóyyfei gìpims, chỉtikb khẽrtdh gậsqtqt đufjsxwtzu.

Ngảngsmi Niệmylvm ngẩbigin ra, nhanh chóyyfeng cao giọshctng, “Vìpimsshcti gìpims?”

“Mìpimsnh…”

“Đhfimtxvmi đufjsãdbqx…” Hạlfdq Lữcqgi vộjlfzi nóyyfei chen vàrtdho, nghi ngờshct nhìpimsn hai côelzx, “Anh ta cáshcti gìpims? Ngưkqioshcti nàrtdho vậsqtqy? Cóyyfe chuyệmylvn gìpimsrtdh hai cậsqtqu biếdtdjt còtqypn mìpimsnh lạlfdqi khôelzxng?”

Thoáshctng ngừmkqdng lạlfdqi, côelzx liềtmhgn kéelzxo Trang Noãdbqxn Thầxwtzn qua, vộjlfzi hỏzdeqi, “Cậsqtqu sẽrtdh khôelzxng làrtdhm tiểfbtfu tam hay vợtxvmelzxpims củbigia ngưkqioshcti ta chứlkjk? Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, mìpimsnh cảngsmnh cáshcto cậsqtqu, nếdtdju cậsqtqu dáshctm làrtdhm kẻyyfe thứlkjk ba pháshct hoạlfdqi hạlfdqnh phútqypc củbigia ngưkqioshcti kháshctc, mìpimsnh sẽrtdh tuyệmylvt giao vớsqtqi cậsqtqu!”

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn bịcevb hai côelzxrtdhm cho nhứlkjkt đufjsxwtzu, giơyqlb tay xoa xoa huyệmylvt tháshcti dưkqioơyqlbng, đufjstxvmi cảngsm hai bàrtdhy ra bộjlfzshctng nhìpimsn trâhcwpn trốxucti đufjstxvmi côelzxyyfei chuyệmylvn, côelzx mớsqtqi lêhcsmn tiếdtdjng, “Bâhcwpy giờshctpimsnh cóyyfe thểfbtf giảngsmi thíshctch chưkqioa?”

“Nóyyfei!” Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi đufjssqtqng thanh lêhcsmn tiếdtdjng, bộjlfz dạlfdqng nhưkqio ‘nếdtdju khôelzxng nóyyfei sẽrtdh nghiêhcsmm hìpimsnh bứlkjkc cung’.

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn đufjslkjkng dậsqtqy, róyyfet nưkqiosqtqc cho hai côelzx trưkqiosqtqc, sau đufjsóyyfe lạlfdqi ngồsqtqi xuốxuctng, nhìpimsn Ngảngsmi Niệmylvm rồsqtqi nóyyfei, “Cậsqtqu đufjsshctn đufjsútqypng đufjsóyyfe, chíshctnh làrtdh anh ấzkqcy, nguyêhcsmn nhâhcwpn chíshctnh làrtdhpimsnh vàrtdh anh ấzkqcy đufjsãdbqx biếdtdjt nhau lâhcwpu rồsqtqi.” Nóyyfei xong câhcwpu đufjsóyyfe, côelzx lạlfdqi quay sang Hạlfdq Lữcqgi, “Ngưkqioshcti tặxymdng váshcty cho mìpimsnh làrtdh Giang Mạlfdqc Viễmwykn, chíshctnh làrtdh Giang Mạlfdqc Viễmwykn màrtdhpimsnh vàrtdh cậsqtqu cùbgmrng đufjsi gặxymdp.”

“Cáshcti gìpims?” Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi đufjstmhgu thấzkqct kinh.

“Nhưkqiong hai cậsqtqu đufjsmkqdng nghĩkfmr vớsqtq vẩbigin nữcqgia, mìpimsnh vàrtdh anh ấzkqcy khôelzxng cóyyfepims, mìpimsnh cũomzjng khôelzxng phảngsmi làrtdh bồsqtq củbigia anh ấzkqcy, lạlfdqi càrtdhng khôelzxng phảngsmi làrtdh tiểfbtfu tam hay vợtxvmelzxrtdh anh ấzkqcy bao nuôelzxi.” Côelzx vộjlfzi vàrtdhng giảngsmi thíshctch, sợtxvmshctc côelzx hiểfbtfu lầxwtzm.


Hạlfdq Lữcqgi đufjsãdbqx sợtxvm đufjsếdtdjn ngâhcwpy ngẩbigin, lútqypc trưkqiosqtqc tuy rằxwtzng côelzx cảngsmm thấzkqcy áshctnh mắbgmrt Giang Mạlfdqc Viễmwykn nhìpimsn Trang Noãdbqxn Thầxwtzn cóyyfeyqlbi kỳwxkh lạlfdq, nhưkqiong truyệmylvt đufjsxucti côelzx khôelzxng ngờshct rằxwtzng hai ngưkqioshcti lạlfdqi biếdtdjt nhau!

Ngảngsmi Niệmylvm xem nhưkqiorlqo tríshctyqlbn, lútqypc ởosik hộjlfzi trưkqioshctng pháshctt hiệmylvn ra ngưkqioshcti tặxymdng hoa làrtdh Giang Mạlfdqc Viễmwykn, côelzx đufjsãdbqx lờshct mờshct cảngsmm nhậsqtqn đufjsưkqiotxvmc đufjsiềtmhgu nàrtdhy, cho nêhcsmn ngưkqioshcti lấzkqcy lạlfdqi bìpimsnh tĩkfmrnh trưkqiosqtqc cũomzjng làrtdhelzx.

“Nóyyfei đufjsi, sao cậsqtqu lạlfdqi biếdtdjt anh ta?”

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn uốxuctng hớsqtqp nưkqiosqtqc, chậsqtqm rãdbqxi kểfbtf hếdtdjt mọshcti chuyệmylvn.

Suốxuctt quáshct trìpimsnh, tốxuctc đufjsjlfzyyfei chuyệmylvn củbigia côelzx rấzkqct chậsqtqm, mỗyzrdi câhcwpu mỗyzrdi chữcqgi mạlfdqch lạlfdqc rõfbtfrtdhng, từmkqd chuyệmylvn côelzx quen biếdtdjt Giang Mạlfdqc Viễmwykn đufjsếdtdjn khi trởosik thàrtdhnh ‘ tìpimsnh nhâhcwpn dựkcmu tiệmylvc’, rồsqtqi đufjsếdtdjn chuyệmylvn côelzx nhờshct Giang Mạlfdqc Viễmwykn đufjsóyyfeng giảngsm bạlfdqn trai đufjsếdtdjn chuyệmylvn nửyqlba đufjsêhcsmm nửyqlba hôelzxm chởosikelzx ra bãdbqxi biểfbtfn củbigia mấzkqcy hôelzxm trưkqiosqtqc. Từmkqdng chuyệmylvn xảngsmy ra trong hơyqlbn mộjlfzt năbgmrm nay côelzx đufjstmhgu nóyyfei rõfbtfrtdhng.

Ájkllnh sáshctng ấzkqcm áshctp trong nhàrtdh bao phủbigi ngưkqioshcti côelzx, bộjlfz đufjssqtq trắbgmrng thoảngsmi máshcti bao bọshctc lấzkqcy thâhcwpn hìpimsnh xinh xắbgmrn củbigia côelzx, côelzx ngồsqtqi bóyyfe gốxucti lặxymdng lẽrtdhyyfei hếdtdjt, nhưkqio đufjsang nóyyfei chuyệmylvn củbigia ngưkqioshcti kháshctc, chuyệmylvn nàrtdho cũomzjng khôelzxng liêhcsmn quan đufjsếdtdjn mìpimsnh, chỉtikbrtdh chuyệmylvn củbigia ngưkqioshcti kháshctc màrtdh thôelzxi.

Thờshcti gian chậsqtqm chạlfdqp trôelzxi qua, Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi khôelzxng ai cắbgmrt ngang lờshcti côelzx.

“Đhfimzkqcy làrtdh toàrtdhn bộjlfzhcwpu chuyệmylvn.” Cuốxucti cùbgmrng côelzxomzjng kểfbtf xong, bìpimsnh thảngsmn nhìpimsn hai ngưkqioshcti.

Ngảngsmi Niệmylvm vàrtdh Hạlfdq Lữcqgi im lặxymdng cảngsm buổgxhki mớsqtqi cóyyfe phảngsmn ứlkjkng, sau khi nhìpimsn nhau, lạlfdqi quay qua nhìpimsn Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, nhấzkqct thờshcti khôelzxng ai lêhcsmn tiếdtdjng, phòtqypng kháshctch rơyqlbi vàrtdho trong im lặxymdng.

Sau hồsqtqi lâhcwpu, Ngảngsmi Niệmylvm lêhcsmn tiếdtdjng trưkqiosqtqc, “Noãdbqxn Thầxwtzn, cậsqtqu cảngsmm thấzkqcy… ýrlqo đufjssqtq củbigia anh Giang đufjsơyqlbn giảngsmn vậsqtqy thôelzxi sao? Chỉtikb giảngsmrtdhm tìpimsnh nhâhcwpn dựkcmu tiệmylvc?”

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn cầxwtzm cáshcti ly, gậsqtqt đufjsxwtzu khôelzxng chútqypt do dựkcmu, “Đhfimútqypng vậsqtqy.”

Ngảngsmi Niệmylvm nhíshctu màrtdhy, cảngsmm thấzkqcy cóyyfe chỗyzrdrtdho khôelzxng đufjsútqypng lắbgmrm.

Hạlfdq Lữcqgi vộjlfzi hỏzdeqi, “Anh ta kếdtdjt hôelzxn chưkqioa?”


“Theo nhưkqiopimsnh biếdtdjt…” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn gãdbqxi đufjsxwtzu, khóyyfe giảngsmi thíshctch, “Chắbgmrc vẫpimsn chưkqioa, làrtdh anh ấzkqcy chíshctnh miệmylvng nóyyfei mìpimsnh còtqypn đufjsjlfzc thâhcwpn.” Làrtdhtqypc ởosik nhàrtdhshctc, nhưkqiong côelzx khôelzxng rõfbtf nhữcqging lờshcti đufjsóyyfertdh thậsqtqt hay giảngsm.

“Mộjlfzt ngưkqioshcti đufjsàrtdhn ôelzxng ởosik trưkqiosqtqc mặxymdt cậsqtqu thừmkqda nhậsqtqn mìpimsnh còtqypn đufjsjlfzc thâhcwpn, cậsqtqu cảngsmm thấzkqcy mụelzxc đufjsíshctch củbigia anh ta đufjsơyqlbn giảngsmn sao?” Ngảngsmi Niệmylvm cảngsmnh giáshctc nhắbgmrc nhởosikelzx.

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn nhìpimsn Ngảngsmi Niệmylvm, đufjsjlfzt nhiêhcsmn mỉtikbm cưkqioshcti ngâhcwpy ngôelzx, “Bạlfdqn yêhcsmu àrtdh, cậsqtqu sẽrtdh khôelzxng cho rằxwtzng đufjsâhcwpy làrtdhpims anh ấzkqcy coi trọshctng mìpimsnh chứlkjk?”

“Cậsqtqu đufjsmkqdng cưkqioshcti, cóyyfe thểfbtf lắbgmrm chứlkjk? Cho dùbgmr khôelzxng phảngsmi, anh ta cũomzjng cóyyfe ýrlqo đufjssqtq quấzkqcy rốxucti cậsqtqu, nếdtdju khôelzxng vôelzx duyêhcsmn vôelzx cớsqtq lạlfdqi tặxymdng hoa cho cậsqtqu làrtdhm gìpims?” Ngảngsmi Niệmylvm lậsqtqp tứlkjkc tiếdtdjp lờshcti.

“Êptns, anh ta từmkqdng tặxymdng hoa cho cậsqtqu?” Hạlfdq Lữcqgi trởosikhcsmn vôelzxbgmrng nhiềtmhgu chuyệmylvn, “Làrtdh chuyệmylvn lútqypc nàrtdho? Sao Ngảngsmi Niệmylvm biếdtdjt màrtdhpimsnh khôelzxng biếdtdjt? Tặxymdng hoa xong rồsqtqi sao nữcqgia? Hai ngưkqioshcti đufjsãdbqxrtdhm gìpims?”

“Đhfimmkqdng thấzkqcy gióyyfe thìpims cho làrtdh sắbgmrp mưkqioa đufjsưkqiotxvmc khôelzxng? Anh ấzkqcy tặxymdng hoa cho mìpimsnh thuầxwtzn tútqypy chỉtikbrtdhpims… àrtdh, xin lỗyzrdi.” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn ngậsqtqp ngừmkqdng, lạlfdqi thấzkqcy hai ngưkqioshcti kia trốxuct mắbgmrt nhìpimsn côelzx, đufjsàrtdhnh bắbgmrt đufjsbgmrc dĩkfmryyfei, “Cóyyfe mộjlfzt đufjsêhcsmm, anh ấzkqcy… anh ấzkqcy hôelzxn mìpimsnh, sựkcmu việmylvc diễmwykn ra kháshct đufjsjlfzt ngộjlfzt, cho nêhcsmn anh ấzkqcy tặxymdng hoa đufjsfbtf xin lỗyzrdi.”

“Cáshcti gìpims? Anh ta muốxuctn lợtxvmi dụelzxng cậsqtqu?” Ngảngsmi Niệmylvm nổgxhki đufjsóyyfea, xỉtikba đufjsxwtzu côelzx, “Mìpimsnh nóyyfei màrtdh? Đhfimfbtfpimsnh đufjsshctn trútqypng rồsqtqi phảngsmi khôelzxng? Anh ta đufjsútqypng làrtdhyyfe ýrlqo đufjssqtq vớsqtqi cậsqtqu!”

“Đhfimâhcwpu cóyyfe, anh ấzkqcy thậsqtqt sựkcmurtdh ngưkqioshcti đufjsàrtdhng hoàrtdhng, hai cậsqtqu đufjsmkqdng nghĩkfmr phứlkjkc tạlfdqp quáshct nhưkqio vậsqtqy.” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn bấzkqct đufjsbgmrc dĩkfmr nhìpimsn hai côelzx bạlfdqn nhiềtmhgu chuyệmylvn củbigia mìpimsnh, “Thứlkjk nhấzkqct, anh ấzkqcy tuyệmylvt đufjsxucti khôelzxng cóyyfe khảngsmbgmrng nhắbgmrm trútqypng mìpimsnh, anh ấzkqcy làrtdh ngưkqioshcti thếdtdjrtdho, còtqypn mìpimsnh thếdtdjrtdho chứlkjk? Cũomzjng nhưkqio Trìpimsnh Thiếdtdju Tiêhcsmn vậsqtqy đufjsóyyfe, mìpimsnh so vớsqtqi họshctrtdh ngưkqioshcti củbigia hai thếdtdj giớsqtqi kháshctc nhau, đufjsfbtf ýrlqoomzjng tốxuctt, quan tâhcwpm cũomzjng đufjsưkqiotxvmc, cóyyfe lẽrtdh anh ấzkqcy chỉtikb tốxuctt bụelzxng xem mìpimsnh làrtdh bạlfdqn bèpims thôelzxi. Thứlkjk hai, trong lòtqypng mìpimsnh nghĩkfmr thếdtdjrtdho chẳqwjjng lẽrtdh hai cậsqtqu còtqypn khôelzxng biếdtdjt? Chỉtikbyyfe Cốxuct Mặxymdc…”

yyfei đufjsếdtdjn ngưkqioshcti nàrtdhy, giọshctng củbigia côelzx chuyểfbtfn nhẹtxvm, thảngsmn nhiêhcsmn, áshctnh mắbgmrt lạlfdqi nhuốxuctm vàrtdhi phầxwtzn đufjsau thưkqioơyqlbng.

“Noãdbqxn Thầxwtzn, cậsqtqu lớsqtqn chừmkqdng nàrtdhy chỉtikbyyfei yêhcsmu đufjsưkqioơyqlbng vớsqtqi mộjlfzt mìpimsnh Cốxuct Mặxymdc, cậsqtqu cóyyfe biếdtdjt bâhcwpy giờshcttqypng dạlfdq bọshctn đufjsàrtdhn ôelzxng đufjstmhgu nghĩkfmr thếdtdjrtdho hay khôelzxng? Ngưkqioshcti tốxuctt àrtdh? Mìpimsnh thấzkqcy Giang Mạlfdqc Viễmwykn kia làrtdh ngưkqioshcti khôelzxng đufjsơyqlbn giảngsmn, tâhcwpm tưkqio đufjsxucti vớsqtqi cậsqtqu cũomzjng khôelzxng đufjsơyqlbn giảngsmn. Cậsqtqu nóyyfei anh ta làrtdh ngưkqioshcti đufjsàrtdhng hoàrtdhng, đufjsưkqiotxvmc lắbgmrm, đufjsfbtfpimsnh hỏzdeqi cậsqtqu, nếdtdju cóyyfe mộjlfzt ngàrtdhy anh ta thậsqtqt sựkcmu muốxuctn cậsqtqu ởosikhcsmn anh ta, cậsqtqu sẽrtdhrtdhm sao?”

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn mởosik to mắbgmrt nhìpimsn côelzx, “Chuyệmylvn khôelzxng cóyyfe khảngsmbgmrng thìpimspimsnh nghĩkfmr đufjsếdtdjn nóyyfe đufjsfbtfrtdhm gìpims? Anh ấzkqcy tuyệmylvt đufjsxucti khôelzxng thểfbtf nhìpimsn trútqypng mìpimsnh đufjsâhcwpu, yêhcsmn tâhcwpm đufjsi.”

“Khoan đufjsãdbqx…” Hạlfdq Lữcqgi vốxuctn im lặxymdng đufjsjlfzt nhiêhcsmn lêhcsmn tiếdtdjng, “Mìpimsnh đufjssqtqng ýrlqo vớsqtqi suy đufjsshctn củbigia Ngảngsmi Niệmylvm, tuy rằxwtzng mìpimsnh chỉtikb gặxymdp Giang Mạlfdqc Viễmwykn đufjsútqypng mộjlfzt lầxwtzn, nhưkqiong cóyyfe thểfbtf nhậsqtqn thấzkqcy anh ta làrtdh ngưkqioshcti đufjsàrtdhn ôelzxng đufjsiềtmhgm đufjslfdqm trầxwtzm ổgxhkn, đufjsàrtdhn ôelzxng nhưkqio vậsqtqy lạlfdqi vôelzx duyêhcsmn vôelzx cớsqtqelzxn cậsqtqu, mìpimsnh cảngsmm thấzkqcy khôelzxng đufjsơyqlbn giảngsmn chỉtikbrtdh ‘gặxymdp dịcevbp thìpims chơyqlbi’. Nhưkqiong mìpimsnh lạlfdqi khôelzxng đufjssqtqng ýrlqo vớsqtqi quan đufjsiểfbtfm củbigia Ngảngsmi Niệmylvm, cho dùbgmr Cậsqtqu vàrtdh Giang Mạlfdqc Viễmwykn thậsqtqt sựkcmuyyfeshcti gìpims đufjsóyyfe thìpims sao chứlkjk? Anh ta chưkqioa vợtxvm cậsqtqu chưkqioa chồsqtqng, ởosikhcsmn nhau cũomzjng bìpimsnh thưkqioshctng thôelzxi màrtdh. Cáshcti quan trọshctng hơyqlbn chíshctnh làrtdh…”

elzx đufjsjlfzt nhiêhcsmn đufjslkjkng dậsqtqy, đufjsxwtzu tiêhcsmn chạlfdqy đufjsếdtdjn tủbigi đufjssqtq lấzkqcy mộjlfzt chiếdtdjc váshcty ra, lạlfdqi chạlfdqy đufjsếdtdjn góyyfec tưkqioshctng, vớsqtqi tay lấzkqcy chiếdtdjc đufjsàrtdhn ghi-ta bốxuctn dâhcwpy treo trêhcsmn đufjsóyyfe xuốxuctng.


“Hạlfdq Lữcqgi, cậsqtqu làrtdhm gìpims vậsqtqy?” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn khôelzxng muốxuctn ngưkqioshcti kháshctc đufjsjlfzng vàrtdho chiếdtdjc đufjsàrtdhn ấzkqcy.

Hạlfdq Lữcqgi bịcevbt tai nhưkqio khôelzxng nghe thấzkqcy, bàrtdhy đufjsàrtdhn vàrtdhshcty trưkqiosqtqc mặxymdt Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, nóyyfei, “Đhfimàrtdhn vàrtdhshcty, cũomzjng tưkqiotxvmng trưkqiong cho tinh thầxwtzn vàrtdh vậsqtqt chấzkqct, côelzxshcti thôelzxng minh đufjstmhgu sẽrtdh chọshctn vếdtdj sau.”

“Tàrtdh thuyếdtdjt ngụelzxy biệmylvn gìpims vậsqtqy?” Ngảngsmi Niệmylvm trừmkqdng mắbgmrt liếdtdjc côelzx.

“Khôelzxng phảngsmi sao? Hai cậsqtqu mởosik to mắbgmrt nhìpimsn xem, đufjsfbtfshctc côelzxshcti kháshctc lựkcmua chọshctn, cáshctc côelzxzkqcy sẽrtdh lấzkqcy bộjlfzshcty nàrtdhy, còtqypn câhcwpy đufjsàrtdhn kia, cùbgmrng lắbgmrm cáshctc côelzxzkqcy sẽrtdhyyfei, đufjsútqypng làrtdh mộjlfzt nhạlfdqc cụelzx đufjsjlfzc đufjsáshcto, vậsqtqy thôelzxi.” Hạlfdq Lữcqgiyyfei rấzkqct thựkcmuc tếdtdj, kéelzxo tay Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, “Noãdbqxn Thầxwtzn àrtdh, cậsqtqu hiệmylvn thựkcmuc chútqypt đufjsi, đufjsmkqdng ôelzxm mãdbqxi hìpimsnh bóyyfeng Cốxuct Mặxymdc khôelzxng buôelzxng nữcqgia, anh ấzkqcy đufjsãdbqxrtdh quáshct khứlkjk, cậsqtqu nghĩkfmr hoàrtdhi đufjsfbtfrtdhm gìpims? Giang Mạlfdqc Viễmwykn làrtdh mộjlfzt ngưkqioshcti đufjsàrtdhn ôelzxng xuấzkqct sắbgmrc cỡtxvmrtdho, theo anh ta, cậsqtqu cóyyfe thểfbtf tiếdtdjt kiệmylvm đufjsưkqiotxvmc mưkqioshcti năbgmrm phấzkqcn đufjszkqcu. Cậsqtqu đufjsmkqdng cho rằxwtzng mìpimsnh nóyyfei chuyệmylvn quáshctrtdhn nhẫpimsn, hiệmylvn thựkcmuc vốxuctn dĩkfmr rấzkqct tàrtdhn nhẫpimsn.” Nóyyfei xong liềtmhgn dútqypi bộjlfzshcty vàrtdho ngưkqioshcti Trang Noãdbqxn Thầxwtzn.

“Đhfimmkqdng đufjselzxng bậsqtqy bạlfdqrtdho đufjsàrtdhn củbigia mìpimsnh.” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn khôelzxng lấzkqcy váshcty, ngưkqiotxvmc lạlfdqi đufjsưkqioa tay giậsqtqt lấzkqcy câhcwpy đufjsàrtdhn, liếdtdjc Hạlfdq Lữcqgi mộjlfzt cáshcti mớsqtqi đufjslkjkng lêhcsmn, cẩbigin thậsqtqn treo lạlfdqi chỗyzrdomzj.

“Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, đufjsxwtzu cậsqtqu bịcevb cửyqlba kẹtxvmp đufjsútqypng khôelzxng? Đhfimàrtdhn ôelzxng tốxuctt nhưkqio vậsqtqy màrtdh khôelzxng cầxwtzn?” Hạlfdq Lữcqgielzxt vềtmhg phíshcta côelzx.

Trang Noãdbqxn Thầxwtzn đufjslkjkng trưkqiosqtqc câhcwpy đufjsàrtdhn, quay lưkqiong héelzxt lạlfdqi, “Cậsqtqu cho rằxwtzng bạlfdqn củbigia cậsqtqu tao nhãdbqx thanh cao, xinh đufjstxvmp tuyệmylvt trầxwtzn nhưkqio đufjsóyyfea hoa hảngsmi đufjsưkqioshctng ai nhìpimsn cũomzjng mêhcsm sao? Cáshctc cậsqtqu nóyyfei nhưkqio thểfbtf khôelzxng phảngsmi mìpimsnh thìpims anh ấzkqcy khôelzxng kếdtdjt hôelzxn vậsqtqy.”

“Đhfimmkqdng nghe Hạlfdq Lữcqgiyyfei bạlfdqy bạlfdq, nếdtdju anh ta thậsqtqt sựkcmuyyfe ýrlqortdhy cậsqtqu cũomzjng khôelzxng cầxwtzn đufjsbgmrn đufjso, đufjsàrtdhn ôelzxng quáshct xuấzkqct sắbgmrc chỉtikbyyfe thểfbtfrtdhm bạlfdqn bèpims, làrtdhm chồsqtqng lắbgmrm ngưkqioshcti nhớsqtq thưkqioơyqlbng khôelzxng tốxuctt.”

“Ai nóyyfei vậsqtqy? Ngưkqioshcti đufjsàrtdhn ôelzxng củbigia mìpimsnh đufjsưkqioơyqlbng nhiêhcsmn càrtdhng xuấzkqct sắbgmrc càrtdhng tốxuctt chứlkjk sao.” Hạlfdq Lữcqgi khôelzxng đufjssqtqng ýrlqo quan đufjsiểfbtfm củbigia Ngảngsmi Niệmylvm.

“Cậsqtqu cho rằxwtzng đufjsàrtdhn ôelzxng thếdtdjrtdho mớsqtqi đufjsưkqiotxvmc xem làrtdh xuấzkqct sắbgmrc? Xuấzkqct sắbgmrc chỉtikbrtdh thứlkjkkqioơyqlbng đufjsxucti màrtdh thôelzxi.”

“Trờshcti ạlfdq, vậsqtqy làrtdh cậsqtqu chưkqioa hiểfbtfu rồsqtqi, bâhcwpy giờshctshcti gọshcti làrtdh đufjsàrtdhn ôelzxng xuấzkqct sắbgmrc cũomzjng cóyyfe tiêhcsmu chuẩbigin hẳqwjjn hoi nhéelzx.” Hạlfdq Lữcqgikqioshcti nóyyfei, “Lêhcsmn đufjsưkqiotxvmc phòtqypng kháshctch xuốxuctng đufjsưkqiotxvmc nhàrtdh bếdtdjp, ban ngàrtdhy kiếdtdjm tiềtmhgn ban đufjsêhcsmm dâhcwpng hiếdtdjn, đufjszkqcy mớsqtqi làrtdh ngưkqioshcti đufjsàrtdhn ôelzxng hoàrtdhn mỹhidi nhấzkqct.”

“Cậsqtqu còtqypn cóyyfe thểfbtf gớsqtqm hơyqlbn thếdtdj nữcqgia khôelzxng?” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn muốxuctn cứlkjkng họshctng, “Nhiềtmhgu váshcty nhưkqio vậsqtqy màrtdhomzjng khôelzxng chặxymdn đufjsưkqiotxvmc họshctng củbigia cáshctc cậsqtqu, khôelzxng chọshctn thìpimspimsnh khỏzdeqi cho nha.”

Hai ngưkqioshcti lậsqtqp tứlkjkc khôelzxng làrtdhm loạlfdqn nữcqgia, nghiêhcsmm tútqypc chọshctn váshcty.

tqypc đufjstxvmi Ngảngsmi Niệmylvm thửyqlbshcty, Hạlfdq Lữcqgi khôelzxng nhịcevbn đufjsưkqiotxvmc, cưkqioshcti hỏzdeqi, “Noãdbqxn Thầxwtzn, cậsqtqu khai thậsqtqt vớsqtqi tụelzxi mìpimsnh xem, cậsqtqu xảngsmy ra quan hệmylv vớsqtqi Giang Mạlfdqc Viễmwykn chưkqioa?”

“No no! Mìpimsnh lậsqtqp lạlfdqi lầxwtzn nữcqgia, mìpimsnh vàrtdh anh ấzkqcy hoàrtdhn toàrtdhn trong sạlfdqch, chưkqioa từmkqdng xảngsmy ra gìpims hếdtdjt, OK?” Trang Noãdbqxn Thầxwtzn thậsqtqt sựkcmu tháshctn phụelzxc sứlkjkc tưkqioosikng tưkqiotxvmng củbigia côelzx.

“Àxuct…” Hạlfdq Lữcqgi nhútqypn nhútqypn vai, “Vậsqtqy còtqypn Cốxuct Mặxymdc? Lầxwtzn đufjsxwtzu tiêhcsmn củbigia cậsqtqu cóyyfe phảngsmi đufjsãdbqx cho anh ta rồsqtqi khôelzxng…”

Chiếdtdjc gốxucti bay đufjsếdtdjn, nệmylvn lêhcsmn ngưkqioshcti Hạlfdq Lữcqgi mộjlfzt cáshctch chíshctnh xáshctc!

“Hạlfdq Lữcqgi! Cuốxucti cùbgmrng cậsqtqu cóyyfe muốxuctn thửyqlbshcty hay khôelzxng?”

“Hỏzdeqi mộjlfzt chútqypt thôelzxi màrtdh, làrtdhm gìpims ghêhcsm thếdtdj?” Hạlfdq Lữcqgikqioshcti ha ha, vộjlfzi vàrtdhng lấzkqcy mộjlfzt bộjlfzshcty ra.

Đhfimlkjkng trưkqiosqtqc gưkqioơyqlbng, Ngảngsmi Niệmylvm nhìpimsn chằxwtzm chằxwtzm Trang Noãdbqxn Thầxwtzn, đufjsjlfzt nhiêhcsmn nóyyfei mộjlfzt câhcwpu sâhcwpu xa, “Noãdbqxn thầxwtzn, bâhcwpy giờshct cậsqtqu nêhcsmn lo lắbgmrng mộjlfzt chútqypt vềtmhg chuyệmylvn chiếdtdjc lắbgmrc kia đufjsi, đufjsmkqdng quêhcsmn, Giang Mạlfdqc Viễmwykn đufjsãdbqx lấzkqcy nóyyfe.” Lútqypc nãdbqxy Trang Noãdbqxn Thầxwtzn cũomzjng kểfbtfhcsmu cầxwtzu Giang Mạlfdqc Viễmwykn đufjsưkqioa ra.

hcwpm trạlfdqng vốxuctn thoảngsmi máshcti chợtxvmt căbgmrng thẳqwjjng, Trang Noãdbqxn Thầxwtzn ôelzxm gốxucti ngồsqtqi xuốxuctng sôelzx pha, vẻyyfe mặxymdt u áshctm, đufjsếdtdjn giờshctelzx vẫpimsn chưkqioa nghĩkfmr ra đufjsưkqiotxvmc kếdtdjshctch vẹtxvmn toàrtdhn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.