Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 1-Chương 27 : Hình bóng quen thuộc

    trước sau   
Giang Mạbrtcc Viễxzcan đilpwang chờhmhc Trang Noãasjkn Thầkogqn nóbfvmi tiếjbjlp, thấymmyy lúfoysc côhmhcbfvmi đilpwưissdfoysc mộncjht nửebafa thìxamz ngẩoyjen ra, dờhmhci mắncjht đilpwi, nhưissdrssn nhìxamzn thấymmyy ai đilpwóbfvm, ngóbfvmn tay mảoyjenh dẻpfbaasjkng run lêtouzn khe khẽlfig. Anh cảoyjem thấymmyy kházvdc ngạbrtcc nhiêtouzn, vừpfbaa đilpwwzwunh mởguge miệbjjgng hỏrdxxi côhmhcrssnm sao vậebafy, chỉshfr thấymmyy côhmhc đilpwncjht nhiêtouzn chạbrtcy vềclajissdzvdcng kia.

“Noãasjkn Thầkogqn…”

“Noãasjkn Thầkogqn…”

Giọodpqng đilpwàrssnn ôhmhcng cùymheng giọodpqng kinh ngạbrtcc củhmmga Tềclaj Việbjjgn Việbjjgn vàrssn Cao Doanh đilpwgugeng thờhmhci vang lêtouzn, tuy rằbcjcng lẫbcjcn trong nhau, nhưissdng giọodpqng trầkogqm thấymmyp củhmmga ngưissdhmhci đilpwàrssnn ôhmhcng vẫbcjcn khiếjbjln Tềclaj Việbjjgn Việbjjgn chúfoys ýeopu, côhmhc quay lạbrtci nhìxamzn Giang Mạbrtcc Viễxzcan, nhígjnnu màrssny nghi hoặxawbc càrssnng lớzvdcn.

vlaftouzn kia,Trang Noãasjkn Thầkogqn đilpwãasjk chạbrtcy xa, thậebafm chígjnn chạbrtcy ra đilpwếjbjln sảoyjenh sâdyttn bay.

Giữkzoda đilpwázvdcm ngưissdhmhci qua kẻpfba lạbrtci, côhmhc liềclaju mạbrtcng kiếjbjlm tìxamzm, ázvdcnh mắncjht khẩoyjen thiếjbjlt vàrssnfoysc đilpwncjhng. Vừpfbaa nãasjky, côhmhcrybprssnng nhìxamzn thấymmyy bóbfvmng dázvdcng ấymmyy, hígjnnnh bóbfvmng đilpwãasjk xuấymmyt hiệbjjgn trong giấymmyc mơdytt củhmmga côhmhc khôhmhcng biếjbjlt bao nhiêtouzu lầkogqn!


Trang Noãasjkn Thầkogqn tuyệbjjgt vọodpqng tìxamzm kiếjbjlm trong đilpwázvdcm ngưissdhmhci, từpfbang chiếjbjlc xe lầkogqn lưissdfoyst lưissdzvdct ngang qua trưissdzvdcc mặxawbt côhmhc, nhưissdng cuốdjvqi cùymheng cũasjkng khôhmhcng nhìxamzn thấymmyy bóbfvmng dázvdcng ấymmyy. Ngưissdhmhci đilpwếjbjln rồgugei đilpwi, côhmhc nhưissd chúfoys chim nhỏrdxx đilpwiyvong lặxawbng trong mưissda gióbfvm, mộncjht thâdyttn mộncjht mìxamznh, bóbfvmng ngưissdhmhci vộncjhi vãasjk đilpwi ngang qua côhmhc, côhmhc nhưissd mộncjht nguyêtouzn tốdjvq bịwzwu đilpwóbfvmng băbcjcng giữkzoda nhữkzodng hìxamznh ảoyjenh chuyểilpwn đilpwncjhng, chỉshfrbfvm thểilpw hoảoyjeng hốdjvqt, bấymmyt lựgbvxc đilpwiyvong yêtouzn tạbrtci chỗbbet

“Cốdjvq Mặxawbc…” rốdjvqt cụmkwbc, côhmhcasjkng thốdjvqt lêtouzn cázvdci têtouzn ởgugedyttu thẳebbym đilpwázvdcy lòtxbzng, dốdjvqc sứiyvoc màrssn gọodpqi, mộncjht lầkogqn lạbrtci mộncjht lầkogqn trong đilpwázvdcm đilpwôhmhcng ấymmyy.

Tấymmyt cảoyje mọodpqi ngưissdhmhci xung quanh đilpwclaju quay lạbrtci nhìxamzn côhmhc, nhưissd đilpwang nhìxamzn mộncjht ngưissdhmhci bệbjjgnh thầkogqn kinh.

Âxzcam thanh củhmmga côhmhc chìxamzm trong đilpwázvdcm đilpwôhmhcng, nhưissd đilpwiyvong trưissdzvdcc biểilpwn khơdytti mêtouznh môhmhcng, nàrssno cóbfvm thấymmyy đilpwưissdfoysc hìxamznh bóbfvmng ấymmyy.

“Cốdjvq Mặxawbc…” Cuốdjvqi cùymheng bóbfvmng dázvdcng ấymmyy cũasjkng biếjbjln mấymmyt, trázvdci tim côhmhcasjkng thấymmyt lạbrtcc giữkzoda khôhmhcng gian. Côhmhchmhc lựgbvxc vịwzwun vàrssno cửebafa kígjnnnh, cuốdjvqi cùymheng từpfba từpfba ngồgugei sụmkwbp xuốdjvqng, đilpwau đilpwzvdcn khôhmhcng ngôhmhcn từpfbarssno tảoyje nổbckyi len lỏrdxxi vàrssno tứiyvo chi, rốdjvqt cụmkwbc tụmkwb lạbrtci rồgugei mạbrtcnh mẽlfighmhcng kígjnnch vàrssno lụmkwbc phủhmmg ngũasjk tạbrtcng, bóbfvmp nghẹcndit rồgugei đilpwázvdcnh vỡlfig, côhmhc nếjbjlm thấymmyy vịwzwu đilpwncjhng cházvdct trong cổbcky họodpqng.

zvdci têtouzn nàrssny, mộncjht lầkogqn gọodpqi làrssn mộncjht lầkogqn đilpwau.

Mọodpqi ngưissdhmhci ởguge xung quanh dưissdhmhcng nhưissd trởgugetouzn mơdytt hồguge khôhmhcng rõrybp, đilpwôhmhci mắncjht côhmhc từpfba từpfbahmhcng lung, hìxamznh nhưissdhmhc lạbrtci nhìxamzn thấymmyy cảoyjenh vậebaft đilpwcndip đilpwlfig trong sâdyttn trưissdhmhcng đilpwbrtci họodpqc, ázvdcnh nắncjhng chan hòtxbza bao phủhmmg cậebafu thiếjbjlu niêtouzn ázvdco trắncjhng vôhmhc lo vôhmhc nghĩcndi, khiếjbjln côhmhc muốdjvqn đilpwếjbjln gầkogqn nhưissdng rồgugei lạbrtci khôhmhcng dázvdcm.

“Trang Noãasjkn Thầkogqn, đilpwpfbang thấymmyy vóbfvmc ngưissdhmhci em nhỏrdxxxamz, nhưissdng tígjnnnh cázvdcch ngưissdfoysc lạbrtci rấymmyt quậebaft cưissdhmhcng, anh đilpwgugeng ýeopurssnm bạbrtcn trai củhmmga em, em đilpwpfbang ngưissdfoysc đilpwãasjki cázvdci lỗbbet tai củhmmga anh nữkzoda.”

“Anh đilpwgugeng ýeopu rồgugei? Thậebaft sựgbvx đilpwgugeng ýeopu rồgugei sao? Ngay cảoyje nửebafa bàrssni nhạbrtcc em cũasjkng chưissda luyệbjjgn nữkzoda màrssn.”

“Thôhmhci quêtouzn đilpwi, đilpwilpw anh dạbrtcy cho em.”

“Khôhmhcng thu phígjnn đilpwóbfvm chứiyvo? Cóbfvmtxbzng tốdjvqt quázvdc vậebafy?”

“Đukhhưissdơdyttng nhiêtouzn khôhmhcng tốdjvqt nhưissd vậebafy, anh cóbfvm đilpwiềclaju kiệbjjgn.”

“Đukhhiềclaju kiệbjjgn gìxamz? Nóbfvmi rõrybp trưissdzvdcc nha, mấymmyy chuyệbjjgn nhưissdzvdcn mìxamznh em sẽlfig khôhmhcng làrssnm đilpwâdyttu.”


“Côhmhc nhóbfvmc nàrssny suy nghĩcndi phứiyvoc tạbrtcp thếjbjl. Đukhhiềclaju kiệbjjgn củhmmga anh rấymmyt đilpwơdyttn giảoyjen, anh cóbfvm thểilpwrssnm bạbrtcn trai em, nhưissdng kểilpw từpfbahmhcm nay trởguge đilpwi, khôhmhcng cóbfvm sựgbvx cho phéxamzp củhmmga anh, em khôhmhcng đilpwưissdfoysc rờhmhci khỏrdxxi anh, khôhmhcng đilpwưissdfoysc thưissdơdyttng ngưissdhmhci kházvdcc, rõrybp chưissda?”

“Ha ha, em khôhmhcng vậebafy đilpwâdyttu…”



Đukhhau đilpwzvdcn cấymmyu xéxamz linh hồgugen, Trang Noãasjkn Thầkogqn gắncjht gao chèmlmjn ngựgbvxc, nếjbjlu chưissda từpfbang yêtouzu thưissdơdyttng nhau, nếjbjlu lờhmhci thềclajbfvm thểilpw đilpwbckyi, cóbfvm phảoyjei côhmhc sẽlfig khôhmhcng đilpwau đilpwzvdcn thếjbjlrssny khôhmhcng, Cốdjvq Mặxawbc… Ngưissdhmhci đilpwàrssnn ôhmhcng nàrssny khiếjbjln côhmhc đilpwau lâdyttu nhưissd vậebafy, hôhmhcm nay nếjbjlu thậebaft sựgbvx gặxawbp đilpwưissdfoysc anh, côhmhcbfvm thểilpw vẫbcjcn giốdjvqng nhưissd trưissdzvdcc, tựgbvx nhiêtouzn đilpwi theo anh nóbfvmi mộncjht câdyttu “đilpwãasjkdyttu khôhmhcng gặxawbp” hay khôhmhcng?

hmhc khôhmhcng thểilpw!

hmhc khôhmhcng cóbfvmasjkng khígjnn lớzvdcn đilpwếjbjln vậebafy, chígjnn ígjnnt, nơdytti ngựgbvxc hiệbjjgn giờhmhc vẫbcjcn rấymmyt đilpwau, dùymhe đilpwóbfvmbfvm thểilpw chỉshfrrssn mộncjht bóbfvmng dázvdcng côhmhc nhìxamzn lầkogqm màrssn thôhmhci.

Mộncjht chiếjbjlc xe thưissdơdyttng vụmkwb chậebafm rãasjki dừpfbang lạbrtci ởguge đilpwdjvqi diệbjjgn, ázvdcnh nắncjhng chiếjbjlu qua cửebafa kígjnnnh xe, bóbfvmng dázvdcng nhỏrdxx xinh bấymmyt lựgbvxc củhmmga Trang Noãasjkn Thầkogqn rơdytti vàrssno đilpwôhmhci mắncjht ngưissdhmhci đilpwàrssnn ôhmhcng.

vlaf ghếjbjl sau, Giang Mạbrtcc Viễxzcan lẳebbyng lặxawbng tựgbvxa ngưissdhmhci, nhìxamzn bóbfvmng dázvdcng ngồgugei sụmkwbp xuốdjvqng dựgbvxa vàrssno cửebafa kígjnnnh ởguge đilpwdjvqi diệbjjgn, bóbfvmng dázvdcng nhỏrdxx nhắncjhn đilpwázvdcng thưissdơdyttng nhưissd mộncjht chúfoys thỏrdxx. Giữkzoda đilpwkogqu màrssny anh tuấymmyn theo bảoyjen năbcjcng chau lạbrtci, mắncjht sắncjhc béxamzn hơdytti hígjnnp lạbrtci.

“Anh Giang, cóbfvm muốdjvqn gọodpqi côhmhc Trang lêtouzn xe khôhmhcng?” Sau khi Châdyttu Niêtouzn thấymmyy vẻpfba mặxawbt nàrssny củhmmga anh liềclajn nhẹcndi giọodpqng hỏrdxxi, ázvdcnh mắncjht đilpwoyjeo qua bóbfvmng dázvdcng ởguge đilpwdjvqi diệbjjgn, Trang Noãasjkn Thầkogqn nàrssny, hôhmhcm nay đilpwùymhea gìxamz thếjbjl khôhmhcng biếjbjlt?

Giang Mạbrtcc Viễxzcan khôhmhcng nóbfvmi gìxamz, khoảoyjeng cázvdcch khôhmhcng xa khôhmhcng gầkogqn, nưissdzvdcc mắncjht trêtouzn gưissdơdyttng mặxawbt Trang Noãasjkn Thầkogqn lấymmyp lázvdcnh tựgbvxa nhưissd trâdyttn châdyttu, đilpwkogqu màrssny anh thoázvdcng nhígjnnu lạbrtci, thậebaft lâdyttu sau mớzvdci thảoyjen nhiêtouzn phâdyttn phóbfvm mộncjht câdyttu, “Đukhhi thôhmhci.”

Xe nhưissd con cázvdc lặxawbn vàrssno biểilpwn sâdyttu, âdyttm thầkogqm lặxawbng lẽlfig chạbrtcy ngang qua bêtouzn ngưissdhmhci Trang Noãasjkn Thầkogqn…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.