Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele

Quyển 1-Chương 15 : Ông trời trêu đùa

    trước sau   
Trang Noãmidin Thầaxphn nhìbugqn cáodedi đswbaiệswtln thoạliidi màkgve khózrcwc khôhcugng ra nưhxlmseqkc mắnrgft, thậamhpt lâovkgu sau mớseqki chậamhpm rãmidii bỏoncrkgveo túvqchi xáodedch, tốtfbri thứvaevodedu, mấbckzy ngàkgvey ngắnrgfn ngủaktai bảixlyo côhcug đswbai đswbaâovkgu tìbugqm bạliidn trai đswbaâovkgy? Thởhsnjkgvei theo bảixlyn năjfwsng, bảixlyn thâovkgn đswbaúvqchng làkgvezrcwi lờlkggi khôhcugng nêpldcn nózrcwi màkgve.

“Gặvqchp rắnrgfc rốtfbri àkgve?” Ngưhxlmlkggi đswbaàkgven ôhcugng bêpldcn cạliidnh lêpldcn tiếptntng, nhẹkjhn nhưhxlmkgven giózrcwodedt.

vqchc nàkgvey Trang Noãmidin Thầaxphn mớseqki ýzwog thứvaevc đswbaưhxlmcbpnc bêpldcn cạliidnh còfdcan cózrcw anh, cúvqch đswbaiệswtln thoạliidi ban nãmidiy rõvggikgveng anh cũodwnng nghe thấbckzy, nêpldcn đswbaàkgvenh bắnrgft đswbanrgfc dĩifdyzrcwi, “Anh cũodwnng nghe thấbckzy rồayghi đswbaózrcw, làkgve xem mắnrgft.”

Điczhâovkgy làkgve lầaxphn đswbaaxphu tiêpldcn côhcug đswbayqkv cậamhpp đswbaếptntn chuyệswtln cáoded nhâovkgn ởhsnj trưhxlmseqkc mặvqcht anh, côhcugkgve anh ngoàkgvei dựvaev tiệswtlc thìbugq gầaxphn nhưhxlm xa lạliid, cho dùfetqzrcw dịswtlp ởhsnj riêpldcng bêpldcn nhau cũodwnng rấbckzt nhạliidt, rấbckzt xa cáodedch.

Giang Mạliidc Viễjfwsn đswbaưhxlma tay nớseqki lỏoncrng càkgve vạliidt, đswbahcugi mắnrgft hiệswtln lêpldcn vẻtxdlhxlmlkggi, bộtzkd dạliidng đswbaùfetqa giỡomysn, “Trai lớseqkn lấbckzy vợcbpnodedi lớseqkn gảixly chồayghng, chuyệswtln rấbckzt bìbugqnh thưhxlmlkggng màkgve.”

“Anh cảixlym thấbckzy mộtzkdt đswbaôhcugi trai gáodedi xa lạliid lấbckzy xem mắnrgft làkgvem mụuflhc đswbaíbrvdch kếptntt hôhcugn làkgve rấbckzt bìbugqnh thưhxlmlkggng?” Côhcug hỏoncri lạliidi, cơoded thểyqkvodedi nghiêpldcng vềyqkv phíbrvda anh, đswbahcugi màkgvey nhuốtfbrm vẻtxdl nghi ngờlkgg.


Giang Mạliidc Viễjfwsn nhìbugqn thẳokiing vàkgveo mắnrgft côhcug nghiêpldcn cứvaevu, nhẹkjhn giọiyqbng nózrcwi, “Khôhcugng phảixlyi àkgve?”

Trang Noãmidin Thầaxphn nhấbckzt thờlkggi nghẹkjhnn lờlkggi, đswbaúvqchng vậamhpy, khôhcugng phảixlyi sao? Khôhcugng phảixlyi xem mắnrgft làkgve đswbayqkv kếptntt hôhcugn sao?

Giang Mạliidc Viễjfwsn thấbckzy côhcug khôhcugng nózrcwi gìbugq, cũodwnng khôhcugng tiếptntp tụuflhc đswbayqkvkgvei nàkgvey nữveqxa, sau khi ngồayghi thẳokiing lạliidi, nhưhxlmhcugbugqnh nózrcwi mộtzkdt câovkgu vớseqki côhcug, “So vớseqki váodedy dạliid hộtzkdi màkgveu sáodedng, màkgveu nude cózrcw vẻtxdlkgveng hợcbpnp vớseqki em hơodedn.”

Mộtzkdt câovkgu thứvaevc tỉllrlnh Trang Noãmidin Thầaxphn, mặvqcht côhcugodedi đswbaoncrpldcn, vộtzkdi vàkgveng lôhcugi mấbckzy hózrcwa đswbaơodedn thanh toáodedn từpldc trong túvqchi xáodedch ra, từpldcng tờlkgg đswbaưhxlma vàkgveo trong tay anh, “Àhpcn, đswbaâovkgy làkgve tiềyqkvn váodedy dạliid hộtzkdi, còfdcan đswbaâovkgy làkgve tiềyqkvn trang đswbaiểyqkvm, tiềyqkvn giàkgvey, tiềyqkvn…”

“Trựvaevc tiếptntp nózrcwi cho tôhcugi biếptntt bao nhiêpldcu tiềyqkvn làkgve đswbaưhxlmcbpnc.” Giang Mạliidc Viễjfwsn ngưhxlmcbpnc lạliidi khôhcugng cầaxphn xem, nózrcwi thẳokiing mộtzkdt câovkgu.

“Chờlkgg mộtzkdt chúvqcht, đswbayqkvhcugi cộtzkdng lạliidi đswbaãmidi.” Trang Noãmidin Thầaxphn vộtzkdi vàkgveng xem hózrcwa đswbaơodedn, xem mộtzkdt cáodedch cẩugyzn thậamhpn, côhcug luôhcugn tíbrvdnh toáodedn rõvggikgveng vớseqki Giang Mạliidc Viễjfwsn, anh làkgve ôhcugng chủaktakgve, đswbaưhxlmơodedng nhiêpldcn anh phảixlyi chi trảixly rồayghi.

Sau khi tíbrvdnh ra đswbaưhxlmcbpnc con sốtfbr, côhcug vừpldca muốtfbrn lêpldcn tiếptntng lậamhpp tứvaevc nhớseqk đswbaếptntn tốtfbri qua, vẻtxdl mặvqcht nổvaevi lêpldcn bấbckzt dắnrgfc dĩifdy rồayghi gom tấbckzt cảixlyzrcwa đswbaơodedn bỏoncr lạliidi vàkgveo túvqchi xáodedch.

Giang Mạliidc Viễjfwsn thấbckzy lạliid liềyqkvn hỏoncri, “Sao vậamhpy?”

Trang Noãmidin Thầaxphn thởhsnjkgvei, nhìbugqn anh mộtzkdt cáodedch châovkgn thàkgvenh, “Tôhcugi biếptntt tiềyqkvn thuêpldc phòfdcang tốtfbri qua mắnrgfc bao nhiêpldcu, đswbaưhxlmơodedng nhiêpldcn khôhcugng thểyqkv đswbayqkv cho anh trảixly thêpldcm bấbckzt cứvaev chi phíbrvdkgveo nữveqxa, nhưhxlm vậamhpy đswbai anh Giang, sau nàkgvey tôhcugi cózrcw thểyqkv đswbai cùfetqng anh miễjfwsn phíbrvd, cho đswbaếptntn khi trảixly hếptntt tiềyqkvn thuêpldc phòfdcang tốtfbri qua thìbugq thôhcugi.” Côhcug khôhcugng phảixlyi làkgve ngưhxlmlkggi thíbrvdch lợcbpni dụuflhng ngưhxlmlkggi kháodedc.

“Em muốtfbrn dùfetqng cáodedch nàkgvey đswbayqkv trảixly tiềyqkvn thuêpldc àkgve?” Dưhxlmlkggng nhưhxlm Giang Mạliidc Viễjfwsn chưhxlma từpldcng thấbckzy qua hìbugqnh thứvaevc giao dịswtlch nàkgvey, trong mắnrgft nổvaevi lêpldcn ýzwoghxlmlkggi.

Trang Noãmidin Thầaxphn gậamhpt mạliidnh đswbaaxphu, “Khôhcugng giấbckzu gìbugq anh, tôhcugi cũodwnng chỉllrlkgve ngưhxlmlkggi làkgvem côhcugng thôhcugi, bìbugqnh thưhxlmlkggng cũodwnng khôhcugng tiếptntt kiệswtlm đswbaưhxlmcbpnc tiềyqkvn gìbugq, bảixlyo tôhcugi mộtzkdt lúvqchc bỏoncr ra nhiềyqkvu tiềyqkvn nhưhxlm vậamhpy còfdcan khôhcugng bằzzopng muốtfbrn mạliidng củaktaa tôhcugi.” Nózrcwi đswbaếptntn đswbaâovkgy, côhcug vộtzkdi vàkgveng bổvaev sung mộtzkdt câovkgu, “Nhưhxlmng màkgve phảixlyi nózrcwi trưhxlmseqkc, tôhcugi chỉllrl trảixly mộtzkdt nửcbpna tiềyqkvn thuêpldc thôhcugi.”

“Tạliidi sao?” Giang Mạliidc Viễjfwsn tỏoncr ra hứvaevng thúvqch khi côhcug nhắnrgfc đswbaếptntn chuyệswtln nàkgvey, hơodedi nghiêpldcng ngưhxlmlkggi nhìbugqn côhcug.

hcug giơoded tay chỉllrlkgveo áodedo sơoded mi củaktaa anh, “Anh vẫzzopn chưhxlma thay áodedo, vậamhpy tốtfbri qua anh cũodwnng cózrcw phầaxphn ởhsnj tứvaev hợcbpnp việswtln, tiềyqkvn thuêpldc đswbaưhxlmơodedng nhiêpldcn phảixlyi làkgve mỗzzopi ngưhxlmlkggi mộtzkdt nửcbpna rồayghi.”

hxlmlkggng nhưhxlm Giang Mạliidc Viễjfwsn bịswtlovkgu trảixly lờlkggi củaktaa côhcug chọiyqbc cưhxlmlkggi, môhcugi anh hơodedi cong lêpldcn, nhưhxlmng vẫzzopn khôhcugng biểyqkvu hiệswtln gìbugq nhiềyqkvu, chỉllrl nhẹkjhn nhàkgveng gậamhpt đswbaaxphu, “Tùfetqy em vậamhpy.”

“Vậamhpy làkgve tốtfbrt rồayghi.” Trang Noãmidin Thầaxphn mệswtlt mỏoncri xoay ngưhxlmlkggi nhìbugqn ra ngoàkgvei cửcbpna xe, đswbatzkdt nhiêpldcn cảixlym thấbckzy trờlkggi đswbabckzt sụuflhp đswbavaev, côhcug chỉllrl muốtfbrn kiếptntm thêpldcm thu nhậamhpp thôhcugi màkgve, khôhcugng ngờlkgg lạliidi cõvgging thêpldcm mózrcwn nợcbpnjfwsm trăjfwsm ngàkgven tệswtl, ôhcugng trờlkggi ơodedi, tuy côhcug khôhcugng giảixly tạliido khi nózrcwi nghĩifdya khíbrvd, nhưhxlmng khôhcugng cầaxphn chơodedi côhcug nhưhxlm vậamhpy chứvaev, chuyệswtln tớseqki nưhxlmseqkc nàkgvey chỉllrlzrcw thểyqkv tựvaevbugqnh cốtfbr gắnrgfng trảixly nợcbpn thôhcugi.

Nhưhxlmng màkgve

Điczhaxphu côhcug chợcbpnt sáodedng ra, Trang Noãmidin Thầaxphn bỗzzopng bậamhpt ra mộtzkdt chủakta ýzwog, vộtzkdi vàkgveng nhìbugqn Giang Mạliidc Viễjfwsn ởhsnjpldcn cạliidnh, tỉllrl mỉllrl vẽfdca ra mộtzkdt nụuflhhxlmlkggi hoàkgven hảixlyo…

“Anh Giang nàkgvey, tôhcugi cózrcw thểyqkv kiếptntm chúvqcht tiềyqkvn từpldc anh khôhcugng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.