Hào Môn Kinh Mộng II: Khế Ước Đàn Ukulele
Quyển 1-Chương 15 : Ông trời trêu đùa
Trang Noãmidi n Thầaxph n nhìbugq n cáoded i đswba iệswtl n thoạliid i màkgve khózrcw c khôhcug ng ra nưhxlm ớseqk c mắnrgf t, thậamhp t lâovkg u sau mớseqk i chậamhp m rãmidi i bỏoncr vàkgve o túvqch i xáoded ch, tốtfbr i thứvaev sáoded u, mấbckz y ngàkgve y ngắnrgf n ngủakta i bảixly o côhcug đswba i đswba âovkg u tìbugq m bạliid n trai đswba âovkg y? Thởhsnj dàkgve i theo bảixly n năjfws ng, bảixly n thâovkg n đswba úvqch ng làkgve nózrcw i lờlkgg i khôhcug ng nêpldc n nózrcw i màkgve .
“Gặvqch p rắnrgf c rốtfbr i àkgve ?” Ngưhxlm ờlkgg i đswba àkgve n ôhcug ng bêpldc n cạliid nh lêpldc n tiếptnt ng, nhẹkjhn nhưhxlm làkgve n giózrcw máoded t.
Lúvqch c nàkgve y Trang Noãmidi n Thầaxph n mớseqk i ýzwog thứvaev c đswba ưhxlm ợcbpn c bêpldc n cạliid nh còfdca n cózrcw anh, cúvqch đswba iệswtl n thoạliid i ban nãmidi y rõvggi ràkgve ng anh cũodwn ng nghe thấbckz y, nêpldc n đswba àkgve nh bắnrgf t đswba ắnrgf c dĩifdy nózrcw i, “Anh cũodwn ng nghe thấbckz y rồaygh i đswba ózrcw , làkgve xem mắnrgf t.”
Điczh âovkg y làkgve lầaxph n đswba ầaxph u tiêpldc n côhcug đswba ềyqkv cậamhp p đswba ếptnt n chuyệswtl n cáoded nhâovkg n ởhsnj trưhxlm ớseqk c mặvqch t anh, côhcug vàkgve anh ngoàkgve i dựvaev tiệswtl c thìbugq gầaxph n nhưhxlm xa lạliid , cho dùfetq cózrcw dịswtl p ởhsnj riêpldc ng bêpldc n nhau cũodwn ng rấbckz t nhạliid t, rấbckz t xa cáoded ch.
Giang Mạliid c Viễjfws n đswba ưhxlm a tay nớseqk i lỏoncr ng càkgve vạliid t, đswba uôhcug i mắnrgf t hiệswtl n lêpldc n vẻtxdl cưhxlm ờlkgg i, bộtzkd dạliid ng đswba ùfetq a giỡomys n, “Trai lớseqk n lấbckz y vợcbpn gáoded i lớseqk n gảixly chồaygh ng, chuyệswtl n rấbckz t bìbugq nh thưhxlm ờlkgg ng màkgve .”
“Anh cảixly m thấbckz y mộtzkd t đswba ôhcug i trai gáoded i xa lạliid lấbckz y xem mắnrgf t làkgve m mụuflh c đswba íbrvd ch kếptnt t hôhcug n làkgve rấbckz t bìbugq nh thưhxlm ờlkgg ng?” Côhcug hỏoncr i lạliid i, cơoded thểyqkv hơoded i nghiêpldc ng vềyqkv phíbrvd a anh, đswba uôhcug i màkgve y nhuốtfbr m vẻtxdl nghi ngờlkgg .
Giang Mạliid c Viễjfws n nhìbugq n thẳokii ng vàkgve o mắnrgf t côhcug nghiêpldc n cứvaev u, nhẹkjhn giọiyqb ng nózrcw i, “Khôhcug ng phảixly i àkgve ?”
Trang Noãmidi n Thầaxph n nhấbckz t thờlkgg i nghẹkjhn n lờlkgg i, đswba úvqch ng vậamhp y, khôhcug ng phảixly i sao? Khôhcug ng phảixly i xem mắnrgf t làkgve đswba ểyqkv kếptnt t hôhcug n sao?
Giang Mạliid c Viễjfws n thấbckz y côhcug khôhcug ng nózrcw i gìbugq , cũodwn ng khôhcug ng tiếptnt p tụuflh c đswba ềyqkv tàkgve i nàkgve y nữveqx a, sau khi ngồaygh i thẳokii ng lạliid i, nhưhxlm vôhcug tìbugq nh nózrcw i mộtzkd t câovkg u vớseqk i côhcug , “So vớseqk i váoded y dạliid hộtzkd i màkgve u sáoded ng, màkgve u nude cózrcw vẻtxdl càkgve ng hợcbpn p vớseqk i em hơoded n.”
Mộtzkd t câovkg u thứvaev c tỉllrl nh Trang Noãmidi n Thầaxph n, mặvqch t côhcug hơoded i đswba ỏoncr lêpldc n, vộtzkd i vàkgve ng lôhcug i mấbckz y hózrcw a đswba ơoded n thanh toáoded n từpldc trong túvqch i xáoded ch ra, từpldc ng tờlkgg đswba ưhxlm a vàkgve o trong tay anh, “Àhpcn , đswba âovkg y làkgve tiềyqkv n váoded y dạliid hộtzkd i, còfdca n đswba âovkg y làkgve tiềyqkv n trang đswba iểyqkv m, tiềyqkv n giàkgve y, tiềyqkv n…”
“Trựvaev c tiếptnt p nózrcw i cho tôhcug i biếptnt t bao nhiêpldc u tiềyqkv n làkgve đswba ưhxlm ợcbpn c.” Giang Mạliid c Viễjfws n ngưhxlm ợcbpn c lạliid i khôhcug ng cầaxph n xem, nózrcw i thẳokii ng mộtzkd t câovkg u.
“Chờlkgg mộtzkd t chúvqch t, đswba ểyqkv tôhcug i cộtzkd ng lạliid i đswba ãmidi .” Trang Noãmidi n Thầaxph n vộtzkd i vàkgve ng xem hózrcw a đswba ơoded n, xem mộtzkd t cáoded ch cẩugyz n thậamhp n, côhcug luôhcug n tíbrvd nh toáoded n rõvggi ràkgve ng vớseqk i Giang Mạliid c Viễjfws n, anh làkgve ôhcug ng chủakta màkgve , đswba ưhxlm ơoded ng nhiêpldc n anh phảixly i chi trảixly rồaygh i.
Sau khi tíbrvd nh ra đswba ưhxlm ợcbpn c con sốtfbr , côhcug vừpldc a muốtfbr n lêpldc n tiếptnt ng lậamhp p tứvaev c nhớseqk đswba ếptnt n tốtfbr i qua, vẻtxdl mặvqch t nổvaev i lêpldc n bấbckz t dắnrgf c dĩifdy rồaygh i gom tấbckz t cảixly hózrcw a đswba ơoded n bỏoncr lạliid i vàkgve o túvqch i xáoded ch.
Giang Mạliid c Viễjfws n thấbckz y lạliid liềyqkv n hỏoncr i, “Sao vậamhp y?”
Trang Noãmidi n Thầaxph n thởhsnj dàkgve i, nhìbugq n anh mộtzkd t cáoded ch châovkg n thàkgve nh, “Tôhcug i biếptnt t tiềyqkv n thuêpldc phòfdca ng tốtfbr i qua mắnrgf c bao nhiêpldc u, đswba ưhxlm ơoded ng nhiêpldc n khôhcug ng thểyqkv đswba ểyqkv cho anh trảixly thêpldc m bấbckz t cứvaev chi phíbrvd nàkgve o nữveqx a, nhưhxlm vậamhp y đswba i anh Giang, sau nàkgve y tôhcug i cózrcw thểyqkv đswba i cùfetq ng anh miễjfws n phíbrvd , cho đswba ếptnt n khi trảixly hếptnt t tiềyqkv n thuêpldc phòfdca ng tốtfbr i qua thìbugq thôhcug i.” Côhcug khôhcug ng phảixly i làkgve ngưhxlm ờlkgg i thíbrvd ch lợcbpn i dụuflh ng ngưhxlm ờlkgg i kháoded c.
“Em muốtfbr n dùfetq ng cáoded ch nàkgve y đswba ểyqkv trảixly tiềyqkv n thuêpldc àkgve ?” Dưhxlm ờlkgg ng nhưhxlm Giang Mạliid c Viễjfws n chưhxlm a từpldc ng thấbckz y qua hìbugq nh thứvaev c giao dịswtl ch nàkgve y, trong mắnrgf t nổvaev i lêpldc n ýzwog cưhxlm ờlkgg i.
Trang Noãmidi n Thầaxph n gậamhp t mạliid nh đswba ầaxph u, “Khôhcug ng giấbckz u gìbugq anh, tôhcug i cũodwn ng chỉllrl làkgve ngưhxlm ờlkgg i làkgve m côhcug ng thôhcug i, bìbugq nh thưhxlm ờlkgg ng cũodwn ng khôhcug ng tiếptnt t kiệswtl m đswba ưhxlm ợcbpn c tiềyqkv n gìbugq , bảixly o tôhcug i mộtzkd t lúvqch c bỏoncr ra nhiềyqkv u tiềyqkv n nhưhxlm vậamhp y còfdca n khôhcug ng bằzzop ng muốtfbr n mạliid ng củakta a tôhcug i.” Nózrcw i đswba ếptnt n đswba âovkg y, côhcug vộtzkd i vàkgve ng bổvaev sung mộtzkd t câovkg u, “Nhưhxlm ng màkgve phảixly i nózrcw i trưhxlm ớseqk c, tôhcug i chỉllrl trảixly mộtzkd t nửcbpn a tiềyqkv n thuêpldc thôhcug i.”
“Tạliid i sao?” Giang Mạliid c Viễjfws n tỏoncr ra hứvaev ng thúvqch khi côhcug nhắnrgf c đswba ếptnt n chuyệswtl n nàkgve y, hơoded i nghiêpldc ng ngưhxlm ờlkgg i nhìbugq n côhcug .
Côhcug giơoded tay chỉllrl vàkgve o áoded o sơoded mi củakta a anh, “Anh vẫzzop n chưhxlm a thay áoded o, vậamhp y tốtfbr i qua anh cũodwn ng cózrcw phầaxph n ởhsnj tứvaev hợcbpn p việswtl n, tiềyqkv n thuêpldc đswba ưhxlm ơoded ng nhiêpldc n phảixly i làkgve mỗzzop i ngưhxlm ờlkgg i mộtzkd t nửcbpn a rồaygh i.”
Dưhxlm ờlkgg ng nhưhxlm Giang Mạliid c Viễjfws n bịswtl câovkg u trảixly lờlkgg i củakta a côhcug chọiyqb c cưhxlm ờlkgg i, môhcug i anh hơoded i cong lêpldc n, nhưhxlm ng vẫzzop n khôhcug ng biểyqkv u hiệswtl n gìbugq nhiềyqkv u, chỉllrl nhẹkjhn nhàkgve ng gậamhp t đswba ầaxph u, “Tùfetq y em vậamhp y.”
“Vậamhp y làkgve tốtfbr t rồaygh i.” Trang Noãmidi n Thầaxph n mệswtl t mỏoncr i xoay ngưhxlm ờlkgg i nhìbugq n ra ngoàkgve i cửcbpn a xe, đswba ộtzkd t nhiêpldc n cảixly m thấbckz y trờlkgg i đswba ấbckz t sụuflh p đswba ổvaev , côhcug chỉllrl muốtfbr n kiếptnt m thêpldc m thu nhậamhp p thôhcug i màkgve , khôhcug ng ngờlkgg lạliid i cõvggi ng thêpldc m mózrcw n nợcbpn năjfws m trăjfws m ngàkgve n tệswtl , ôhcug ng trờlkgg i ơoded i, tuy côhcug khôhcug ng giảixly tạliid o khi nózrcw i nghĩifdy a khíbrvd , nhưhxlm ng khôhcug ng cầaxph n chơoded i côhcug nhưhxlm vậamhp y chứvaev , chuyệswtl n tớseqk i nưhxlm ớseqk c nàkgve y chỉllrl cózrcw thểyqkv tựvaev mìbugq nh cốtfbr gắnrgf ng trảixly nợcbpn thôhcug i.
Nhưhxlm ng màkgve …
Điczh ầaxph u côhcug chợcbpn t sáoded ng ra, Trang Noãmidi n Thầaxph n bỗzzop ng bậamhp t ra mộtzkd t chủakta ýzwog , vộtzkd i vàkgve ng nhìbugq n Giang Mạliid c Viễjfws n ởhsnj bêpldc n cạliid nh, tỉllrl mỉllrl vẽfdca ra mộtzkd t nụuflh cưhxlm ờlkgg i hoàkgve n hảixly o…
“Anh Giang nàkgve y, tôhcug i cózrcw thểyqkv kiếptnt m chúvqch t tiềyqkv n từpldc anh khôhcug ng?”
“Gặ
Lú
Đ
Giang Mạ
“Anh cả
Giang Mạ
Trang Noã
Giang Mạ
Mộ
“Trự
“Chờ
Sau khi tí
Giang Mạ
Trang Noã
“Em muố
Trang Noã
“Tạ
Cô
Dư
“Vậ
Như
Đ
“Anh Giang nà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.