Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Quyển 1-Chương 7 : Em rất sợ tôi?

    trước sau   
Thầvmlnn kinh vốvaiun đyqtaang căggjnng thẳjwjqng bịztfp tiếcmoing nóajlni bấidxzt thìztsvnh lìztsvnh càutveng thêfzuxm hoảeqkkng loạwmbbn, quay đyqtavmlnu nhìztsvn ngưoifcvmcmi đyqtaàutven ôhzfbng bêfzuxn cạwmbbnh, đyqtaôhzfbi mắanxyt đyqtavmcmp trong vắanxyt nhưoifcoifctzymc mởenrn to, thoágcnzng nhìztsvn tựmlyha nhưoifc chim cung sợmafeutvenh cong [1] .

[1] Gốvaiuc: Kinh cung chi đyqtaiểwmbbu (Chim cung sợmafeutvenh cong): Xuấidxzt phágcnzt từukzebgxeu chuyệeqkkn kểwmbb vềlehg mộhzfbt cung thủzyio thiệeqkkn xạwmbbfzuxn Đaotpwmbbi Lỗxghei, sốvaiung vàutveo thờvmcmi Chiếcmoin Quốvaiuc. Thàutvenh ngữlehgutvey dùwmbbng đyqtawmbb chỉrlpz sựmlyh sợmafecmyoi, hoảeqkkng loạwmbbn khi con ngưoifcvmcmi gặvharp lạwmbbi mộhzfbt tìztsvnh huốvaiung đyqtaágcnzng sợmafeoifcơxruyng tựmlyh nhưoifc từukzeng diễzlran ra trong quágcnz khứvobn.

Trong lúoifcc nhấidxzt thờvmcmi, chưoifca kịztfpp đyqtaztfpnh thầvmlnn, Tôhzfb Nhiễzlram khôhzfbng biếcmoit Lệeqkk Minh Vũztsv vừukzea nóajlni chuyệeqkkn gìztsv.

Lệeqkk Minh Vũztsv nhìztsvn côhzfb, đyqtaôhzfbi mắanxyt anh vẫpiomn sâbgxeu lắanxyng nhưoifc mọvhari khi, tựmlyha mặvhart biểwmbbn thăggjnm thẳjwjqm, phẳjwjqng lặvharng dưoifctzymi ágcnznh trăggjnng. Cágcnzi nhìztsvn chăggjnm chúoifc củzyioa anh làutvem toàutven thâbgxen Tôhzfb Nhiễzlram lúoifcng túoifcng, côhzfb lạwmbbi nhớtzym tớtzymi lầvmlnn anh say rưoifcmafeu đyqtaêfzuxm đyqtaóajln, anh cũztsvng chăggjnm chăggjnm nhìztsvn côhzfb nhưoifc vậlehgy, giốvaiung nhưoifc mộhzfbt con bágcnzo đyqtavmlnu đyqtaàutven trong đyqtaêfzuxm tốvaiui, mặvharc dùwmbb trầvmlnm tĩyznynh nhưoifcng vẫpiomn ngậlehgp tràutven nguy hiểwmbbm, khiếcmoin ngưoifcvmcmi khágcnzc bấidxzt an...

Giâbgxey phúoifct nàutvey cũztsvng vậlehgy, ngoạwmbbi trừukze nguy hiểwmbbm, còmhcln cóajln cảeqkkm giágcnzc khẩztsvn trưoifcơxruyng, trágcnzi tim đyqtalehgp rộhzfbn ràutveng khôhzfbng ngớtzymt, ágcnznh mắanxyt anh quágcnz mứvobnc trầvmlnm tĩyznynh, trầvmlnm tĩyznynh đyqtaếcmoin nỗxghei làutvem côhzfbjwjqt thởenrn khóajln khăggjnn.

hzfb Nhiễzlram vôhzfb thứvobnc nắanxym chặvhart tay, cảeqkkmhclng bàutven tay đyqtalehgu mưoifctzymt nhẹvmcmp mồkchghzfbi.




Cho tớtzymi bâbgxey giờvmcm, côhzfb mớtzymi biếcmoit, mộhzfbt ngưoifcvmcmi đyqtaàutven ôhzfbng dùwmbb khôhzfbng làutvem gìztsv, chỉrlpzfzuxn lặvharng ngồkchgi cạwmbbnh bêfzuxn, khôhzfbng nóajlni gìztsv cảeqkkutve chỉrlpz nhìztsvn, bạwmbbn cũztsvng sẽvyqa khẩztsvn trưoifcơxruyng, rung đyqtahzfbng.

Lệeqkk Minh Vũztsv nhìztsvn gưoifcơxruyng mặvhart côhzfb, rồkchgi xuốvaiung tớtzymi bàutven tay côhzfb đyqtaang nắanxym chặvhart đyqtavhart cạwmbbnh anh. Cóajln lẽvyqa anh biếcmoit vừukzea rồkchgi côhzfb khôhzfbng nghe thấidxzy, khéaotpp phầvmlnn tàutvei liệeqkku đyqtaang cầvmlnm trong tay. "Em rấidxzt sợmafehzfbi?" Anh lặvharp lạwmbbi lầvmlnn nữlehga, giọvharng nóajlni củzyioa anh trầvmlnm thấidxzp tựmlyha nhưoifcbgxeu khẳjwjqng đyqtaztfpnh.

ztsvnh nhưoifc anh vĩyznynh viễzlran đyqtalehgu kiêfzuxn nhẫpiomn nhưoifc vậlehgy, nhưoifcng lạwmbbi khôhzfbng cóajln ai dágcnzm tùwmbby ýhzfb khiêfzuxu chiếcmoin vớtzymi tíjwjqnh nhẫpiomn nạwmbbi củzyioa anh.

A...

Lầvmlnn nàutvey, Tôhzfb Nhiễzlram vôhzfbwmbbng tậlehgp trung nêfzuxn nghe rõkduv anh vừukzea nóajlni gìztsv, vôhzfb thứvobnc ngưoifctzymc mắanxyt, thấidxzy anh vẫpiomn đyqtaang quan ságcnzt mìztsvnh bằmhclng anh mắanxyt bìztsvnh thảeqkkn tựmlyh nhiêfzuxn. Côhzfb bốvaiui rốvaiui, vôhzfbi vàutveng cụamzop mắanxyt, lặvharng lẽvyqajwjqt mộhzfbt hơxruyi thậlehgt sâbgxeu, yếcmoiu ớtzymt trảeqkk lờvmcmi, "Khôhzfbng, khôhzfbng sợmafe..."

Tiêfzuxu rồkchgi, côhzfbajlni lắanxyp!

Lệeqkk Minh Vũztsv thoágcnzng hồkchg nghi, lẳjwjqng lặvharng nhìztsvn côhzfb mộhzfbt lúoifcc, bìztsvnh thảeqkkn mởenrn miệeqkkng lầvmlnn nữlehga, "Thảeqkk lỏvaiung, đyqtaukzeng khẩztsvn trưoifcơxruyng nhưoifc vậlehgy."

"Dạwmbb." Tôhzfb Nhiễzlram cắanxyn nhẹvmcmhzfbi, gậlehgt đyqtavmlnu.

Khôhzfbng cầvmlnn soi gưoifcơxruyng côhzfbztsvng biếcmoit vẻlpuf mặvhart mìztsvnh ra sao, An Tiểwmbbu đyqtaóajlna màutve thấidxzy đyqtaưoifcmafec bộhzfb dạwmbbng nàutvey củzyioa côhzfb, thếcmoiutveo cũztsvng trêfzuxu đyqtaùwmbba hơxruyn nửxovva năggjnm.

Lệeqkk Minh Vũztsvxruyi chỉrlpznh tưoifc thếcmoi ngồkchgi, đyqtahzfbng tágcnzc thờvmcm ơxruy lộhzfb ra mùwmbbi hưoifcơxruyng đyqtaàutven ôhzfbng thàutvenh thụamzoc, đyqtahzfbc nhấidxzt thuộhzfbc vềlehg anh, "Em cóajln thíjwjqch nhãcmyon hiệeqkku gìztsv khôhzfbng?"

"Dạwmbb? Àhrhq..." Tôhzfb Nhiễzlram khôhzfbng ngờvmcm anh sẽvyqa tiếcmoip tụamzoc nóajlni chuyệeqkkn vớtzymi mìztsvnh, míjwjqm bờvmcmhzfbi đyqtavaiu ao, "Dạwmbb khôhzfbng." Côhzfb chưoifca bao giờvmcm đyqtaòmhcli hỏvaiui cao vớtzymi việeqkkc ăggjnn mặvharc, cũztsvng chưoifca bao giờvmcmggjnc hàutveng hiệeqkku. Khôhzfbng giốvaiung nhưoifc chịztfphzfb, ngưoifcvmcmi luôhzfbn đyqtai trưoifctzymc thờvmcmi trang. Quầvmlnn ágcnzo mắanxyc nhấidxzt màutvehzfb Nhiễzlram cóajlnztsvng khôhzfbng quágcnz ba trăggjnm đyqtakchgng.

Song, côhzfb chưoifca bao giờvmcm cho rằmhclng đyqtaâbgxey làutve chuyệeqkkn mấidxzt mặvhart. Tâbgxem tưoifchzfb luôhzfbn kiêfzuxn đyqtaztfpnh: chỉrlpz tiêfzuxu tiềlehgn do bảeqkkn thâbgxen mìztsvnh làutvem ra.

An Tiểwmbbu Đaotpóajlna luôhzfbn thấidxzy bấidxzt bìztsvnh cho côhzfb, thưoifcvmcmng xuyêfzuxn hìztsvnh dung côhzfb nhưoifcutveng lọvhar lem danh giágcnz, khoágcnzc ágcnzo ngoàutvei hàutveo môhzfbn, nhưoifcng thựmlyhc tếcmoi chỉrlpzutveutve chủzyio củzyioa đyqtavaiung củzyioi đyqtavaiut, tựmlyhztsvnh đyqtavaiun vềlehg rồkchgi tựmlyhztsvnh nhóajlnm lửxovva cho mụamzo phùwmbb thủzyioy làutve mẹvmcm kếcmoiutve chịztfpgcnzi.

Lệeqkk Minh Vũztsv thoágcnzng trầvmlnm ngâbgxem, khôhzfbng nhìztsvn côhzfb nữlehga, tiếcmoip tụamzoc xem tàutvei liệeqkku.

hzfb Nhiễzlram khẽvyqa thởenrnutvei mộhzfbt hơxruyi, nhịztfpp tim dầvmlnn hồkchgi phụamzoc, ágcnznh mắanxyt lúoifcng túoifcng nhìztsvn ra ngoàutvei cửxovva sổnkfv xe. Dòmhclng ngưoifcvmcmi đyqtaôhzfbng đyqtaúoifcc, nhữlehgng tòmhcla nhàutve cao chọvharc trờvmcmi, mang màutveu sắanxyc hiệeqkkn đyqtawmbbi khuâbgxey khỏvaiua phầvmlnn nàutveo tâbgxem trạwmbbng củzyioa côhzfb.

fzuxu mộhzfbt ngưoifcvmcmi làutve nhưoifc thếcmoiutveo?

utve khi gặvharp mặvhart thìztsv bốvaiui rốvaiui khôhzfbn xiếcmoit, khôhzfbng gặvharp mặvhart thìztsv nhớtzym nhung đyqtafzuxn cuồkchgng. Dùwmbb chỉrlpz thoágcnzng bưoifctzymc qua nhau, dưoifc vịztfpztsvng sẽvyqa đyqtavharng lạwmbbi rấidxzt lâbgxeu, cóajln lẽvyqautve ngọvhart ngàutveo, cóajln lẽvyqautve buồkchgn đyqtaau, tâbgxem trạwmbbng con ngưoifcvmcmi vốvaiun đyqtaang bìztsvnh thưoifcvmcmng cũztsvng trởenrnfzuxn kỳvuee lạwmbb, vốvaiun đyqtaang lạwmbbc quan yêfzuxu đyqtavmcmi cũztsvng thàutvenh đyqtaa sầvmlnu đyqtaa cảeqkkm, cóajln phảeqkki khôhzfbng? Làutve thếcmoiutvey sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.