Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Quyển 1-Chương 17 : Thẻ vàng

    trước sau   
Đibdzang do dựcddu, giọgyoqng nózufai đvnkuàslurn ôvoewng tràslurn đvnkuzwsfy từplnsekznnh bìibdznh thảgprgn vang lêmtatn từplns phíekzna đvnkuzkvci diệllkvn, "Tốzkvci hôvoewm qua làslur chịkcqy Hoa thay váukmiy ngủjoql cho em."

voew Nhiễnjnrm ngừplnsng dùbxgjng bữeniha, ngẩyelfng đvnkuzwsfu nhìibdzn anh, niềqzefm vui nho nhỏtskoslur ngưotyrqbdung ngùbxgjng trong nháukmiy mắvztgt nhưotyr bịkcqyotyrtqogc lạgxwfnh dậkceap tắvztgt, đvnkuôvoewi mắvztgt đvnkuygwgp chấhaybt chứeniha tủjoqli hờtskon, anh khinh thưotyrtskong việllkvc chạgxwfm côvoew nhưotyr vậkceay sao? Ngay cảgprg thay quầzwsfn áukmio cũgathng đvnkuzlkg ngưotyrtskoi giúwzmop việllkvc làslurm thay? Côvoewslur vợqbdu anh màslur.

zufang mũgathi côvoew cay cay, vộfaxai thu lạgxwfi áukminh nhìibdzn, hàslurng mi dàsluri cụcchip xuốzkvcng, che lấhaybp đvnkuôvoewi mắvztgt đvnkuang rơrgvwm rớtqogm nưotyrtqogc.

"Dạgxwf." Côvoew cốzkvczaskn nưotyrtqogc mắvztgt, khẽukmi đvnkuáukmip.

Lệllkv Minh Vũgath nghe giọgyoqng côvoewzufa chúwzmot run rẩyelfy, bèygwgn giưotyrơrgvwng mắvztgt lêmtatn nhìibdzn. Áygwgnh mắvztgt anh trầzwsfm tĩdggcnh lưotyrtqogt từplns khuôvoewn mặgxwft xinh xắvztgn xuốzkvcng bờtsko vai trắvztgng mịkcqyn nhưotyr ngọgyoqc, rồtskoi theo khuôvoewn ngựcdduc đvnkuygwgp đvnkuang híekznt thởvnku phậkceap phồtskong bêmtatn dưotyrtqogi váukmiy ngủjoql, đvnkuưotyrtskong cong nhưotyryelfn nhưotyr hiệllkvn khiếkcean áukminh mắvztgt anh tốzkvci sầzwsfm lạgxwfi. Anh lảgprgng nhìibdzn đvnkui chỗnvvu kháukmic, lêmtatn tiếkceang: "Sau nàslury khi dựcddu tiệllkvc, đvnkuplnsng ngốzkvcc nghếkceach đvnkuzlkg ngưotyrtskoi kháukmic chuốzkvcc mìibdznh say rưotyrqbduu nữeniha."

Giọgyoqng nózufai anh bìibdznh thảgprgn vừplnsa nghe nhưotyr quan tâdggcm, vừplnsa nghe nhưotyr khôvoewng.




voew Nhiễnjnrm vôvoew cớtqog thấhayby tủjoqli thâdggcn hơrgvwn. Côvoew ngẩyelfng lêmtatn nhìibdzn anh, giâdggcy phúwzmot nàslury côvoew rấhaybt muốzkvcn hỏtskoi anh mộfaxat câdggcu: Tốzkvci qua anh đvnkui đvnkuâdggcu? Nếkceau khôvoewng phảgprgi anh bỏtsko theo Hạgxwf Đibdztskong, em cózufa thểzlkg uốzkvcng rưotyrqbduu sao?

Đibdzáukming tiếkceac, nhữenihng lờtskoi nàslury côvoew chỉjoqlzkvczaskt trong lòzkvcng, trưotyrtqogc sau cũgathng khôvoewng nózufai ra, híekznt sâdggcu mộfaxat hơrgvwi, côvoew tráukminh áukminh nhìibdzn chăllkvm chúwzmo củjoqla anh, cúwzmoi đvnkuzwsfu, dịkcqyu dàslurng đvnkuáukmip, "Em biếkceat rồtskoi."

Lệllkv Minh Vũgath khôvoewng tiếkceap tụcchic ăllkvn, sắvztgc mặgxwft bìibdznh ổjoqln nhưotyr trưotyrtqogc nhìibdzn côvoew.

voew Nhiễnjnrm khôvoewng dáukmim ngẩyelfng đvnkuzwsfu nhưotyrng côvoew luôvoewn cảgprgm thấhayby đvnkuôvoewi máukmiibdznh nózufang hổjoqli. Côvoew giưotyrơrgvwng mắvztgt lêmtatn, lạgxwfi chạgxwfm phảgprgi áukminh nhìibdzn củjoqla anh, Tôvoew Nhiễnjnrm vộfaxai vàslurng dờtskoi mắvztgt, cầzwsfm cốzkvcc nưotyrtqogc tráukmii câdggcy uốzkvcng. Anh còzkvcn muốzkvcn nózufai gìibdz? Làslurm sao cứenih nhìibdzn côvoew hoàsluri vậkceay?

Thấhayby vẻdnfz mặgxwft côvoew nhưotyr thếkcea, Lệllkv Minh Vũgath cầzwsfm thẳqbdung bộfaxa đvnkutsko ăllkvn trong tay, tao nhãbbth đvnkugxwft xuốzkvcng bàslurn. Anh nhìibdzn côvoew, trầzwsfm giọgyoqng hỏtskoi, "Vẫgbsyn sợqbduvoewi nhưotyr vậkceay?"

dggcnh viễnjnrn côvoew đvnkuqzefu làslur bộfaxa dạgxwfng dèygwg dặgxwft, thếkcea nhưotyrng tốzkvci hôvoewm qua rõdnfzslurng côvoew tròzkvc chuyệllkvn rấhaybt vui vẻdnfz vớtqogi Giảgprg Ny, khiếkcean anh còzkvcn tưotyrvnkung lầzwsfm rằbxgjng mìibdznh thấhayby Hòzkvca Vy.

Anh nózufai làslurm tay Tôvoew Nhiễnjnrm khẽukmi run. Khi ngẩyelfng lêmtatn nhìibdzn, côvoew cốzkvc nhoẻdnfzn miệllkvng cưotyrtskoi, "Anh làslur chồtskong củjoqla em, làslurm sao em sợqbdu anh đvnkuưotyrqbduc?" Trêmtatn thựcdduc tếkcea, côvoew thậkceat sựcddu rấhaybt sợqbdu anh. Côvoew vừplnsa kíekznnh trọgyoqng, vừplnsa yêmtatu thưotyrơrgvwng đvnkutskong thờtskoi cũgathng sợqbdu anh.

zufa lẽukmi, đvnkuâdggcy làslur đvnkugxwfo lýpegi "Vìibdzmtatu sinh ra sầzwsfu, vìibdzmtatu sinh ra lo."

Nghe côvoewzufai nhưotyr vậkceay, Lệllkv Minh Vũgathgathng khôvoewng tiếkceap tụcchic tranh luậkcean chủjoql đvnkuqzefslury. Từplns đvnkuzwsfu đvnkuếkcean cuốzkvci, anh luôvoewn làslur kiểzlkgu ngưotyrtskoi nhưotyr vậkceay, tùbxgjy ýpegi tung ra vấhaybn đvnkuqzefdggcy hoảgprgng loạgxwfn đvnkuzkvci phưotyrơrgvwng, còzkvcn bảgprgn thâdggcn anh thìibdz coi nhưotyr khôvoewng cózufa việllkvc gìibdz, tiếkceap tụcchic yêmtatn lặgxwfng màslur đvnkuiềqzefm tĩdggcnh, tiếkceap tụcchic ung dung màslur uy nghiêmtatm.

Lệllkv Minh Vũgathbxgjng xong bữeniha sáukming, anh cầzwsfm giấhayby ăllkvn lau khózufae miệllkvng, đvnkufaxang táukmic củjoqla anh vĩdggcnh viễnjnrn đvnkuqzefu ưotyru nhãbbthslur trầzwsfm tĩdggcnh. Sau đvnkuózufa, anh lấhayby thẻdnfzslurng đvnkuyelfy đvnkuếkcean trưotyrtqogc mặgxwft Tôvoew Nhiễnjnrm, lãbbthnh đvnkugxwfm nózufai, "Giữenih lấhayby thẻdnfzslury."

Hảgprg?

voew Nhiễnjnrm sửslurng sốzkvct, chỉjoql cảgprgm thấhayby thẻdnfzekznn dụcching trêmtatn bàslurn chózufai mắvztgt, "Minh Vũgath, cáukmii nàslury..." Anh cózufa ýpegiibdz?

Lệllkv Minh Vũgath tựcddua vàsluro ghếkcea, đvnkuùbxgji phảgprgi thon dàsluri bắvztgt chézasko lêmtatn châdggcn tráukmii. Lầzwsfn nàslury, anh trảgprg lờtskoi câdggcu hỏtskoi củjoqla côvoew, "Phíekzn sinh hoạgxwft hằbxgjng ngàslury vàslurukmic chi tiêmtatu kháukmic pháukmit sinh, em đvnkuqzefu cózufa thểzlkgwzmot từplns thẻdnfzslury. Buổjoqli chiềqzefu nay, em cózufa thểzlkg đvnkuếkcean hãbbthng lấhayby xe, em biếkceat chạgxwfy xe chứenih?"

voew Nhiễnjnrm nghe xong liềqzefn sửslurng sốzkvct, vôvoew thứenihc gậkceat đvnkuzwsfu, "Nhưotyrng em khôvoewng cózufa bằbxgjng láukmii."

"Vậkceay tôvoewi sẽukmi sắvztgp xếkceap mộfaxat tàsluri xếkcea qua đvnkuâdggcy. Vềqzef sau em đvnkui đvnkuâdggcu cũgathng tiệllkvn hơrgvwn."

Đibdzâdggcy làslur lầzwsfn anh nózufai nhiềqzefu nhấhaybt vớtqogi côvoew, ngữenih khíekzndnfzslurng nhẹygwg nhàslurng nhưotyrng lộfaxa ra mệllkvnh lệllkvnh vàslurmtatu cầzwsfu nhưotyr chứenihc quyềqzefn củjoqla anh trong giớtqogi chíekznnh trịkcqy. Côvoew khózufa hiểzlkgu, mộfaxat lúwzmoc lâdggcu sau mớtqogi cózufa phảgprgn ứenihng...

"Khoan đvnkuãbbth, Minh Vũgath, anh cho em chi phiếkceau làslurm gìibdz? Còzkvcn nữeniha, xe làslur sao?"

Lệllkv Minh Vũgath chăllkvm chúwzmo nhìibdzn côvoew hồtskoi lâdggcu, nhìibdzn đvnkuếkcean khi Tôvoew Nhiễnjnrm cảgprgm thấhayby toàslurn thâdggcn khózufa chịkcqyu, anh mớtqogi cầzwsfm lấhayby tờtskoukmio vừplnsa xem, rúwzmot từplns đvnkuózufa ra mộfaxat trang đvnkugxwfc biệllkvt đvnkugxwft lêmtatn bàslurn, hờtsko hữenihng nózufai: "Đibdzâdggcy làslur em thìibdz phảgprgi?"

voew Nhiễnjnrm càslurng thêmtatm khózufa hiểzlkgu, hiếkceau kỳhayb đvnkuếkcean gầzwsfn nhìibdzn, thoáukming chốzkvcc đvnkuôvoewi mắvztgt đvnkuygwgp bỗnvvung trừplnsng to!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.