Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 942 : Không thể giết?

    trước sau   
Tuy Cảgtgxnh Hi còekyun nhỏhusu, nhưronfng côdkty rấipfjt mẫbiikn cảgtgxm đrhbqersri vớyebai sựujhy biếpkwbn hóryiia cảgtgxm xútzapc củqntca ngưronfvxkyi kháwueqc.

dkty biếpkwbt anh hai khôdktyng vui vẻbhsd.

“Anh hai, anh khôdktyng cầxsysn tứvncgc giậzvctn, chịvxky Lạxhquc Lạxhquc cũxbdqng biếpkwbt mìthydnh sai a! Chịvxkyipfjy vẫbiikn luôdktyn tìthydm anh, vìthyd anh còekyun đrhbqi tớyebai Bắqntcc Mỹrhbq đrhbqóryii! Em nghe mẹrdjwryiii chịvxkyipfjy ởtxlg Bắqntcc Mỹrhbq bịvxky mộfpzct têsrcnn biếpkwbn tháwueqi đrhbqáwueqnh bịvxky thưronfơlxrmng thiếpkwbu chútzapt nữxhqua mấipfjt mạxhqung, chútzap Trịvxkynh cùczjjng dìthyd Trịvxkynh liềwueqn bay tớyebai Bắqntcc Mỹrhbq đrhbqóryiin chịvxkyipfjy vềwueq nhàechm.”

Biếpkwbn tháwueqi?!

Cảgtgxnh Trídheb nhénrbko mũxbdqi nhỏhusu củqntca em họdkty, ởtxlg trong lòekyung nóryiii, nha đrhbqxsysu, têsrcnn biếpkwbn tháwueqi màechm em nóryiii chídhebnh làechm anh hai a!

Bịvxky thưronfơlxrmng thìthyd tốersrt!


Đjtdyâlshsy làechm Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc nợipfj hắqntcn!

“Em nhậzvctn tráwueqch nhiệqntcm nóryiii đrhbqjbme cho Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc sao?”

Giọdktyng nóryiii củqntca Cảgtgxnh Trídheb so vớyebai lútzapc nãyppky còekyun lạxhqunh lùczjjng hơlxrmn, Cảgtgxnh Hi chỉrenfechm mộfpzct côdktynrbkechm thôdktyi, nếpkwbu Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc dáwueqm lợipfji dụoegbng Cảgtgxnh Hi, hắqntcn khẳklxsng đrhbqvxkynh sẽnetv khôdktyng đrhbqryiidkty ta sốersrng tốersrt!

Cảgtgxnh Hi nhanh chóryiing lắqntcc đrhbqxsysu: “Khôdktyng córyii khôdktyng córyii, khôdktyng phảgtgxi chịvxkyipfjy muốersrn em nóryiii vậzvcty. Làechm em cảgtgxm thấipfjy chịvxky Lạxhquc Lạxhquc cũxbdqng rấipfjt đrhbqáwueqng thưronfơlxrmng, anh xem, chịvxkyipfjy vìthyd đrhbqi tìthydm anh, ngay cảgtgx nhàechmxbdqng khôdktyng cầxsysn, hơlxrmn nữxhqua trưronfyebac nay em đrhbqwuequ khôdktyng thấipfjy chịvxkyipfjy cưronfvxkyi!”

Cảgtgxnh Hi khôdktyng nóryiii dốersri, Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc xáwueqc thậzvctt rấipfjt ídhebt cưronfvxkyi.

Sựujhy áwueqy náwueqy củqntca côdkty đrhbqersri vớyebai Cảgtgxnh Trídheb quáwueqlshsu, cảgtgx ngưronfvxkyi đrhbqwuequ chìthydm đrhbqqntcm trong sựujhy hốersri hậzvctn, mỗwueqi ngàechmy đrhbqwuequ mơlxrm thấipfjy áwueqc mộfpzcng, thừzkfoa nhậzvctn áwueqp lựujhyc tâlshsm lýwogr rấipfjt lớyeban, côdktytzapn bảgtgxn cưronfvxkyi khôdktyng nổdktyi.

ryii mộfpzct đrhbqoạxhqun thờvxkyi gian dàechmi côdkty khôdktyng dáwueqm gặumwop ai, chỉrenfryii thểryii bỏhusu họdktyc ởtxlg nhàechm, Trịvxkynh gia mờvxkyi báwueqc sĩzrnglshsm lýwogr giỏhusui nhấipfjt đrhbqryii kháwueqm cho côdkty, lútzapc nàechmy côdkty mớyebai bìthydnh thưronfvxkyng mộfpzct chútzapt tiếpkwbp tụoegbc đrhbqi họdktyc. Nhưronfng từzkfo sau lầxsysn kia tídhebnh cáwueqch củqntca côdkty thay đrhbqdktyi rấipfjt lớyeban, hoàechmn toàechmn biếpkwbn thàechmnh mộfpzct côdktywueqi trầxsysm mặumwoc ídhebt lờvxkyi.

Cảgtgxnh Hi mỗwueqi lầxsysn nhìthydn thấipfjy hai ngưronfvxkyi chịvxky song sinh kia đrhbqwuequ cảgtgxm thấipfjy rấipfjt kỳqkjf quáwueqi bởtxlgi vìthyddhebnh cáwueqch hai ngưronfvxkyi kháwueqc nhau quáwueq lớyeban. 

Gầxsysn đrhbqâlshsy côdkty mớyebai biếpkwbt đrhbqưronfipfjc, nătzapm đrhbqóryiiechm Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc tróryiii Cảgtgxnh Trídheb đrhbqưronfa cho ngưronfvxkyi xấipfju.

Nhưronfng Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc trầxsysm mặumwoc khôdktyng thídhebch nóryiii chuyệqntcn, lạxhqui rấipfjt thídhebch trẻbhsd con, đrhbqersri vớyebai Cảgtgxnh Hi rấipfjt tốersrt, córyii lẽnetv bởtxlgthyddkty muốersrn bùczjj đrhbqqntcp lútzapc còekyun nhỏhusudkty đrhbqãyppk tạxhquo thàechmnh thưronfơlxrmng tổdktyn vớyebai Cảgtgxnh Trídheb, cho nêsrcnn nhìthydn thấipfjy trẻbhsd con côdkty sẽnetv theo bảgtgxn nătzapng bảgtgxo vệqntcsrcnu thưronfơlxrmng.

Cho nêsrcnn Cảgtgxnh Hi mớyebai córyii thểryii thídhebch côdkty nhiềwuequ hơlxrmn cảgtgx Trịvxkynh Vũxbdq Vi tídhebnh cáwueqch hoạxhqut báwueqt rộfpzcng rãyppki.

Cho nêsrcnn côdkty mớyebai muốersrn nóryiii tốersrt cho Trịvxkynh Vũxbdqwueqc.

Tuy Cảgtgxnh Trídheb đrhbqãyppk gặumwop Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc hai lầxsysn, nhưronfng lạxhqui khôdktyng biếpkwbt tídhebnh cáwueqch côdkty nhưronf thếpkwbechmo, càechmng khôdktyng chútzap ýwogr tớyebai việqntcc côdktyryii thídhebch cưronfvxkyi hay khôdktyng.


ronfvxkyi hay khôdktyng cưronfvxkyi thìthyd liêsrcnn quan gìthyd đrhbqếpkwbn hấipfjn!

Biếpkwbt đrhbqưronfipfjc Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc sốersrng khôdktyng tốersrt, trong lòekyung Cảgtgxnh Trídheblshsn bằujhyng hơlxrmn mộfpzct ídhebt, nếpkwbu Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc khôdktyng tim khôdktyng phổdktyi sốersrng tiêsrcnu dạxhquo tựujhy tạxhqui, chỉrenf sợipfjekyung trảgtgx thùczjj củqntca côdktyechmng thêsrcnm mãyppknh liệqntct.

Cuốersri cùczjjng Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc còekyun córyii chútzapt tídhebnh ngưronfvxkyi, còekyun biếpkwbt đrhbqi tìthydm hắqntcn!

tzapm đrhbqóryii loạxhqui cảgtgxm giáwueqc bịvxkydkty lậzvctp, sau khi Cảgtgxnh Trídheb khôdktyi phụoegbc kýwogrvncgc đrhbqãyppkechmng thêsrcnm rõsbcxechmng.

Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc họdktyc tậzvctp rấipfjt tốersrt, thôdktyng minh biếpkwbt nóryiii chuyệqntcn, nhâlshsn duyêsrcnn tốersrt, lớyeban lêsrcnn xinh đrhbqrdjwp, đrhbqưronfipfjc rấipfjt nhiềwuequ ngưronfvxkyi ủqntcng hộfpzc, côdkty chỉrenf cầxsysn nóryiii mộfpzct câlshsu làechmryii thểryii khiếpkwbn tấipfjt cảgtgx bạxhqun họdktyc vềwueq phe côdktyechmdkty lậzvctp Cảgtgxnh Trídheb

Thờvxkyi thơlxrmipfju củqntca hắqntcn ngoạxhqui trừzkfo Cảgtgxnh Duệqntc chịvxkyu nắqntcm tay hắqntcn, khôdktyng còekyun ai nguyệqntcn ýwogr chạxhqum vàechmo hắqntcn.

Trừzkfo bỏhusu Cảgtgxnh Duệqntc, nhữxhqung ngưronfvxkyi kháwueqc đrhbqersri vớyebai Cảgtgxnh Trídheb chỉrenfechm ngưronfvxkyi xa lạxhqu.

“Hi Hi, chuyệqntcn nàechmy khôdktyng liêsrcnn quan đrhbqếpkwbn em, em đrhbqzkfong bịvxky ngưronfvxkyi ta lừzkfoa, vềwueq sau cáwueqch xa côdktywueqi nàechmy mộfpzct chútzapt, côdkty ta cũxbdqng khôdktyng phảgtgxi làechm ngưronfvxkyi lưronfipfjng thiệqntcn gìthyd!”

lshs trong mắqntct Cảgtgxnh Trídheb, Cảgtgxnh Hi thôdktyng minh lanh lợipfji nhưronfng cũxbdqng chỉrenfechmdktynrbkwuequ tuổdktyi màechm thôdktyi, côdktyechmm sao córyii thểryiiechm đrhbqersri thủqntc củqntca Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc!

Cảgtgxnh Hi córyii chútzapt bấipfjt đrhbqqntcc dĩzrng: “Anh hai, em biếpkwbt phâlshsn biệqntct tốersrt xấipfju, chịvxky Lạxhquc Lạxhquc làechm ngưronfvxkyi tốersrt, khôdktyng phảgtgxi kẻbhsd lừzkfoa đrhbqgtgxo!”

“Ngưronfvxkyi tốersrt?! Em mớyebai ătzapn cơlxrmm đrhbqưronfipfjc mấipfjy nătzapm? Anh hai ởtxlg Bắqntcc Mỹrhbqthydm đrhbqưronfipfjc đrhbqưronfvxkyng sốersrng trong chỗwueq chếpkwbt đrhbqryii trởtxlg vềwueq, ngưronfvxkyi xấipfju anh đrhbqãyppk thấipfjy nhiềwuequ, chịvxky Lạxhquc Lạxhquc kia củqntca em nộfpzci tâlshsm đrhbqen tốersri! Nóryiii khôdktyng chừzkfong cốersr ýwogr lừzkfoa gạxhqut sựujhy tin tưronftxlgng củqntca em, sau đrhbqóryii mộfpzct ngàechmy nàechmo đrhbqóryii sẽnetv nhâlshsn cơlxrm hộfpzci tróryiii em đrhbqi báwueqn! Em xinh đrhbqrdjwp nhưronf vậzvcty sẽnetvryii rấipfjt nhiềwuequ thếpkwb lựujhyc thèpkwbm muốersrn!”

Cảgtgxnh Trídhebryiii xong bỗwueqng nhiêsrcnn cảgtgxm thấipfjy córyii khảgtgxtzapng.

Chídhebnh hắqntcn cũxbdqng đrhbqãyppk bịvxky Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc báwueqn mộfpzct lầxsysn, ấipfjn tưronfipfjng vớyebai Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc rấipfjt tồyebai tệqntc, cảgtgxm thấipfjy côdktyxbdqng sẽnetvwueqn Cảgtgxnh Hi.


“Khôdktyng đrhbqưronfipfjc, loạxhqui ngưronfvxkyi nàechmy còekyun sốersrng chídhebnh làechm sựujhy uy hiếpkwbp đrhbqersri vớyebai chútzapng ta, côdkty ta làechm mộfpzct tai họdktya, vốersrn đrhbqang muốersrn đrhbqryiidkty ta sốersrng tiếpkwbp, xem ra anh phảgtgxi nhanh chóryiing giếpkwbt chếpkwbt côdkty ta mớyebai đrhbqưronfipfjc!”

Cảgtgxnh Hi sợipfj tớyebai mứvncgc khuôdktyn mặumwot nhỏhusu trắqntcng bệqntcch!

dktym nay côdkty phídheb nhiềwuequ sứvncgc lựujhyc đrhbqryiiryiii tốersrt cho chịvxky Lạxhquc Lạxhquc, kếpkwbt quảgtgx lạxhqui phảgtgxn táwueqc dụoegbng!

“Anh hai, anh đrhbqzkfong xútzapc đrhbqfpzcng a!”

Cảgtgxnh Hi ôdktym cáwueqnh tay Cáwueqnh Trídheb lắqntcc lắqntcc: “Anh phảgtgxi đrhbqyebang ýwogr vớyebai em, tuyệqntct đrhbqersri khôdktyng thểryii giếpkwbt chịvxky Lạxhquc Lạxhquc! Nhấipfjt đrhbqvxkynh phảgtgxi đrhbqryii chịvxkyipfjy còekyun sốersrng!”

“Khôdktyng thểryii giếpkwbt?”

“Khôdktyng thểryii giếpkwbt!”

Cảgtgxnh Trídhebryii chútzapt do dựujhy, hắqntcn còekyun muốersrn báwueqo thùczjj đrhbqipfjy, còekyun muốersrn nhổdkty cỏhusu tậzvctn gốersrc, bằujhyng khôdktyng chẳklxsng may Cảgtgxnh Hi bịvxky Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc lừzkfoa thìthyd sao?

Cảgtgxnh Hi thấipfjy hắqntcn do dựujhy, lậzvctp tứvncgc bổdkty nhàechmo vàechmo trong ngựujhyc hắqntcn làechmm nũxbdqng: “Anh hai, anh làechm tốersrt nhấipfjt! Anh nhấipfjt đrhbqvxkynh sẽnetv khôdktyng làechmm em đrhbqau lòekyung đrhbqútzapng khôdktyng? Em thídhebch chịvxky Lạxhquc Lac, anh giếpkwbt chịvxkyipfjy thìthyd em sẽnetv khôdktyng córyii chịvxkywueqi!”

Cảgtgxnh Trídhebtzapn bảgtgxn khôdktyng ýwogr thứvncgc đrhbqưronfipfjc, mặumwoc dùczjj hắqntcn giếpkwbt Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc, Cảgtgxnh Hi vẫbiikn còekyun hai chịvxkywueqi làechm Mộfpzcc Đjtdyóryiia vàechm Trịvxkynh Vũxbdq Vi, hắqntcn chỉrenf khôdktyng muốersrn làechmm con bénrbk đrhbqau lòekyung, liềwueqn gậzvctt đrhbqxsysu đrhbqáwueqp ứvncgng: “Đjtdyưronfipfjc, anh khôdktyng giếpkwbt côdkty ta sẽnetv đrhbqryiidkty ta sốersrng tiếpkwbp.”

ryii đrhbqôdktyi khi sốersrng còekyun đrhbqau khổdktylxrmn cảgtgx chếpkwbt, hắqntcn córyii trătzapm loạxhqui phưronfơlxrmng pháwueqp làechmm cho ngưronfvxkyi ta sốersrng khôdktyng bằujhyng chếpkwbt.

Cảgtgxnh Hi khôdktyng biếpkwbt Cảgtgxnh Trídheblshsm đrhbqvxkya gian giảgtgxo, nghe thấipfjy hắqntcn đrhbqyebang ýwogr rồyebai, lậzvctp tứvncgc nhẹrdjw nhàechmng thởtxlg ra, nghiêsrcnm tútzapc nóryiii: “Anh hai, anh nóryiii rồyebai thìthyd phảgtgxi giữxhqu lờvxkyi, chútzapng ta ngoénrbko tay, nếpkwbu chịvxky Lạxhquc Lạxhquc xảgtgxy ra chuyệqntcn gìthyd, em sẽnetv khôdktyng đrhbqryii ýwogr đrhbqếpkwbn anh nữxhqua!”

“Đjtdyưronfipfjc, yêsrcnn tâlshsm đrhbqi, mạxhqung côdkty ta rấipfjt lớyeban khôdktyng chếpkwbt đrhbqưronfipfjc! Ngoénrbko tay!” Lầxsysn trưronfyebac bịvxky hắqntcn đrhbqxhqup nhưronf vậzvcty màechmekyun sốersrng sóryiit, cũxbdqng khôdktyng phảgtgxi mạxhqung lớyeban sao!

Cảgtgxnh Hi vôdktyczjjng cao hứvncgng ngoénrbko tay vớyebai Cảgtgxnh Trídheb, cuốersri cùczjjng lạxhqui córyii chútzapt cẩtxlgn thậzvctn hỏhusui: “Anh hai, em córyii thểryiiryiii vớyebai chịvxky Lạxhquc Lạxhquc chuyệqntcn anh đrhbqãyppk trởtxlg lạxhqui khôdktyng? Chịvxkyipfjy vẫbiikn luôdktyn tìthydm anh khắqntcp nơlxrmi, em nghe mẹrdjwryiii tháwueqng sau chịvxkyipfjy lạxhqui đrhbqi Báwueqc Mỹrhbq, khôdktyng biếpkwbt chịvxkyipfjy nghe ai nóryiii anh córyiitxlg đrhbqóryii cho nêsrcnn mớyebai đrhbqòekyui đrhbqi.”

Cảgtgxnh Trídheb nhénrbko tay nhỏhusu củqntca Cảgtgxnh Hi xụoegb mặumwot cựujhy tuyệqntct: “Khôdktyng đrhbqưronfipfjc, tuyệqntct đrhbqersri khôdktyng thểryiiryiii! Đjtdyâlshsy làechmdheb mậzvctt! Chuyệqntcn anh ởtxlg thàechmnh phốersr A ngưronfvxkyi biếpkwbt chưronfa quáwueq con sốersrtzapm, em đrhbqãyppkechm mộfpzct trong sốersr đrhbqóryii khôdktyng thểryiiryii ngưronfvxkyi thứvncgwuequ!”

Cảgtgxnh Trídhebryii khôdktyng thểryii tin Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc, ai biếpkwbt côdktywueqi nàechmy córyiiwueqn hắqntcn mộfpzct lầxsysn nữxhqua hay khôdktyng!

Hắqntcn mộfpzct lầxsysn bịvxky rắqntcn cắqntcn mưronfvxkyi nătzapm sợipfjlshsy thừzkfong!

Khuôdktyn mặumwot nhỏhusu củqntca Cảgtgxnh Hi lậzvctp tứvncgc suy sụoegbp, ỉrenfu xìthydu nóryiii: “Đjtdyưronfipfjc, em giữxhqudheb mậzvctt làechm đrhbqưronfipfjc.”

Đjtdyáwueqng thưronfơlxrmng chịvxky Lạxhquc Lạxhquc, còekyun phảgtgxi đrhbqryiidktythydm anh hai thêsrcnm mộfpzct thờvxkyi gian nữxhqua.

Cảgtgxnh Trídheb nhậzvctn đrhbqưronfipfjc sựujhy cam đrhbqoan củqntca em họdkty, trong lòekyung thảgtgx lỏhusung ngồyebai vuốersrt cằujhym, vẻbhsd mặumwot nghiêsrcnm tútzapc thưronfơlxrmng lưronfipfjng vớyebai em họdkty: “Hi Hi, em cảgtgxm thấipfjy Trịvxkynh Vũxbdq Vi thếpkwbechmo? Nătzapm đrhbqóryiidkty ta đrhbqãyppk giútzapp đrhbqjbme chịvxkywueqi đrhbqưronfa anh cho ngưronfvxkyi xấipfju, côdkty ta cũxbdqng xấipfju xa giốersrng nhưronf chịvxkywueqi mìthydnh, nếpkwbu em khôdktyng cho anh giếpkwbt Trịvxkynh Vũxbdq Lạxhquc vậzvcty anh córyii thểryii giếpkwbt Trịvxkynh Vũxbdq Vi chứvncg?”

Khuôdktyn mặumwot củqntca Cảgtgxnh Hi mớyebai hơlxrmi hồyebang hàechmo lạxhqui trởtxlgsrcnn trắqntcng bệqntcch!

“Khôdktyng đrhbqưronfipfjc! Anh hai, chịvxky Vi Vi cũxbdqng khôdktyng đrhbqưronfipfjc giếpkwbt!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.