Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 932 : Sát thủ Ma Mị đã chết

    trước sau   
Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc nàvubyy lạoiani làvuby đinrslgama em gáuhbsi củxdsaa cặsqtop song sinh!

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc, Trịgiwonh Vũtthv Vi……

Hai cáuhbsi têsjbqn nàvubyy đinrsipiau cho hắvpscn cảncehm giáuhbsc quen thuộtzfdc!

Nhưgtmbng dáuhbsng vẻeais củxdsaa hai côoian nhưgtmb thếjqgevubyo thìihck Cảncehnh Tríksoc hoàvubyn toàvubyn khôoianng cósjbqcbndn tưgtmbkfmung.

Cảncehnh Tríksoc khôoianng biếjqget côoianuhbsi ngàvubyy đinrsósjbq bịgiwoihcknh đinrsáuhbspmlx trưgtmbguwkc cửtzfda sổsjbqvuby Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc hay làvuby Trịgiwonh Vũtthv Vi.

Tổsjbq chứlgamc sáuhbst thủxdsa thàvubynh lậuaebp mộtzfdt tổsjbq chứlgamc tìihcknh báuhbso ởpmlx thàvubynh phốiftw A, tấcbndt cảncehuhbsc thôoianng tin thu thậuaebp đinrsưgtmbkfmuc đinrsipiau nósjbqi hai chịgiwo em còlgamn sốiftwng!


Thếjqge nhưgtmbng khôoianng chếjqget!

Mạoianng thậuaebt lớguwkn a!

Vậuaeby màvuby khôoianng chếjqget, khôoianng sao hắvpscn cósjbq thểxhzn ra tay mộtzfdt lầjhddn nữlgama!

Giếjqget ngưgtmbnaeei màvuby thôoiani rấcbndt đinrsơntkan giảncehn!

Đybrpáuhbsng tiếjqgec, Cảncehnh Tríksoc muốiftwn giếjqget ngưgtmbnaeei nhưgtmbng hai chịgiwo em Trịgiwonh gia lạoiani khôoianng ởpmlx nhàvuby.

Tin tìihcknh báuhbso đinrsipiau nósjbqi hai ngưgtmbnaeei đinrsang ởpmlx thàvubynh phốiftw A, hiệsjbqn tạoiani khôoianng ởpmlx nhàvuby vậuaeby sẽjhddpmlx chỗnjwzvubyo?

Cảncehnh Tríksoc khôoianng chờnaeemdznu lắvpscm, rấcbndt nhanh liềipian thu đinrsưgtmbkfmuc tin tứlgamc mớguwki nhấcbndt củxdsaa tổsjbq chứlgamc tìihcknh báuhbso: Đybrpôoiani song bàvubyo thai đinrsang ởpmlx bệsjbqnh việsjbqn thăwfafm Cảncehnh Duệsjbq đinrsang bịgiwo bệsjbqnh!

Cảncehnh Tríksoc khẽjhdd nhíksocu màvubyy, hai chịgiwo em nàvubyy cósjbq quan hệsjbq rấcbndt tốiftwt vớguwki Cảncehnh Duệsjbq?

Bảncehy năwfafm trưgtmbguwkc, rốiftwt cuộtzfdc đinrsãhgul xảncehy ra chuyệsjbqn gìihck?!

Hắvpscn nhìihckn ảncehnh chụxdsap từpzmp lớguwkn đinrsếjqgen nhỏguwk củxdsaa chịgiwo em Trịgiwonh gia treo đinrsjhddy phòlgamng kháuhbsch, chỉnceh cảncehm thấcbndy cháuhbsn ghécbndt.

Hai khuôoiann mặsqtot xinh đinrsrsukp giốiftwng nhau nhưgtmb đinrsúhhtkc, nhưgtmbng hắvpscn lạoiani khôoianng hềipia cảncehm thấcbndy tốiftwt đinrsrsukp!

Hắvpscn tùriozy tay xécbnd xuốiftwng mộtzfdt tấcbndm ảncehnh chụxdsap chung củxdsaa hai chịgiwo em lúhhtkc còlgamn nhỏguwk cấcbndt vàvubyo túhhtki tiềipian, cảnceh ngưgtmbnaeei lạoiannh băwfafng trởpmlx vềipia bệsjbqnh việsjbqn.

Cảncehnh Tríksoc đinrslgamng ởpmlx ngoàvubyi phòlgamng bệsjbqnh, cósjbq thểxhzn nghe rõringvubyng đinrsưgtmbkfmuc tiếjqgeng nósjbqi chuyệsjbqn ởpmlxsjbqn trong.


“…… Anh Duệsjbq, khi nàvubyo thìihck anh cósjbq thểxhzn xuấcbndt việsjbqn?”

“Mộtzfdt tháuhbsng sau.”

“Em vàvuby chịgiwo sẽjhdd thưgtmbnaeeng xuyêsjbqn đinrsếjqgen nósjbqi chuyệsjbqn vớguwki anh, anh sẽjhdd khôoianng chêsjbq bọwdton em phiềipian chứlgam?”

“Khôoianng cầjhddn tớguwki.”

“Anh Duệsjbq, anh…… Cósjbq phảncehi anh còlgamn tứlgamc giậuaebn bọwdton em đinrsúhhtkng khôoianng? Chịgiwo đinrsãhgul tựinrs tra tấcbndn mìihcknh bảncehy năwfafm, chẳqaptng lẽjhddlgamn chưgtmba đinrsxdsa sao? Chịgiwo vẫlgamn luôoiann tìihckm kiếjqgem……”

“Vi Vi, đinrspzmpng nósjbqi nữlgama!”

“Chịgiwo! Em……”

“Đybrpưgtmbkfmuc rồwpqgi, đinrspzmpng quấcbndy rầjhddy Cảncehnh côoianng tửtzfd nghỉnceh ngơntkai, chúhhtkng ta vềipia nhàvuby.”

Rấcbndt nhanh hai côoianuhbsi cósjbq khuôoiann mặsqtot giốiftwng nhau nhưgtmb đinrsúhhtkc đinrsi ra khỏguwki phòlgamng bệsjbqnh liềipian đinrsxdsang phảncehi Cảncehnh Tríksoc.

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc cùriozng Trịgiwonh Vũtthv Vi đinrswpqgng thờnaeei ngẩkatrn ra.

Cảncehnh Tríksoc liếjqgec mắvpsct nhìihckn côoianuhbsi tósjbqc dàvubyi đinrspzmpng bêsjbqn tráuhbsi, mởpmlx miệsjbqng hỏguwki: “Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc?”

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc còlgamn chưgtmba trảnceh lờnaeei, Trịgiwonh Vũtthv Vi tósjbqc ngắvpscn đinrsãhgulcbndo chịgiwouhbsi ra phíksoca sau, vẻeais mặsqtot đinrsipia phòlgamng nhìihckn Cảncehnh Tríksoc: “Anh làvuby ai a?”

Cảncehnh Tríksoc tớguwki thàvubynh phốiftw A chấcbndp hàvubynh nhiệsjbqm vụxdsa, hắvpscn khôoianng dùriozng chiếjqgec mặsqtot nạoianhhtkc trưgtmbguwkc màvuby thay mộtzfdt chiếjqgec hoàvubyn toàvubyn mờnaeei, cho nêsjbqn Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc khôoianng nhậuaebn ra hắvpscn.


Nhưgtmbng giọwdtong nósjbqi, thâmdznn hìihcknh, khíksoc chấcbndt củxdsaa Cảncehnh Tríksoc đinrsipiau khiếjqgen côoian cảncehm thấcbndy quen thuộtzfdc.

oianuhbsc đinrsgiwonh chưgtmba gặsqtop qua ngưgtmbnaeei đinrsàvubyn ôoianng xa lạoian trưgtmbguwkc mắvpsct, nhưgtmbng trờnaeei sinh cảncehm giáuhbsc củxdsaa côoian khi đinrsiftwi diệsjbqn vớguwki sựinrs nguy hiểxhznm rấcbndt nhạoiany bécbndn, giờnaee phúhhtkt nàvubyy đinrsãhgul cảncehm nhậuaebn đinrsưgtmbkfmuc sáuhbst khíksoc trêsjbqn ngưgtmbnaeei Cảncehnh Tríksoc.

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc nhanh chósjbqng kécbndo em gáuhbsi trởpmlx vềipia, ngẩkatrng đinrsjhddu nhìihckn Cảncehnh Tríksoc, lẳqaptng lặsqtong nósjbqi: “Làvubyoiani.”

Cảncehnh Tríksoc cẩkatrn thậuaebn nhìihckn chằvubym chằvubym côoian trong chốiftwc láuhbst.

vubyi tósjbqc dàvubyi màvubyu đinrsen mềipiam mạoiani mưgtmbkfmut màvuby, lôoianng mi nhỏguwkvubyi đinrsen nháuhbsnh, đinrsôoiani mắvpsct long lanh nhưgtmb hồwpqggtmbguwkc, cáuhbsi mũtthvi nhỏguwk vểxhznnh cao, cáuhbsnh môoiani màvubyu anh đinrsàvubyo no đinrsxdsa, làvuby mộtzfdt ngưgtmbnaeei đinrsrsukp cổsjbq đinrsiểxhznn mưgtmbnaeei phầjhddn.

ntkan nữlgama, sựinrs kháuhbsc biệsjbqt củxdsaa côoian vớguwki em gáuhbsi đinrsang đinrslgamng bêsjbqn cạoiannh đinrsósjbqvuby trêsjbqn ngưgtmbnaeei côoian mang theo mộtzfdt loạoiani dịgiwou dàvubyng mềipiam mạoiani màvuby đinrsau thưgtmbơntkang, khíksoc chấcbndt cựinrsc kìihck đinrstzfdc đinrsáuhbso buồwpqgn bãhgul lạoiani kiêsjbqn cưgtmbnaeeng.

Cảncehnh Tríksoc duỗnjwzi tay dùriozng sứlgamc nắvpscm chiếjqgec cằvubym tinh xảnceho củxdsaa Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc.

hhtkc cảncehm tinh tếjqge mềipiam mạoiani làvubym đinrsáuhbsy lòlgamng hắvpscn khẽjhdd run lêsjbqn, khôoianng đinrskfmui hắvpscn cẩkatrn thậuaebn nhìihckn côoianuhbsi tốiftwt đinrsrsukp trưgtmbguwkc măwfaft, bêsjbqn tai liềipian truyềipian đinrsếjqgen tiếjqgeng thécbndt chósjbqi tai củxdsaa Trịgiwonh Vũtthv Vi: “Khốiftwn kiếjqgep! Buôoianng chịgiwooiani ra! Tôoiani……”

oianlgamn chưgtmba nósjbqi xong, Cảncehnh Tríksoc liềipian khôoianng chúhhtkt kháuhbsch khíksoc mộtzfdt châmdznn đinrsoianp côoian ra ngoàvubyi!

Nếjqgeu hắvpscn khôoianng đinrsuhbsn sai, bảncehy năwfafm trưgtmbguwkc chíksocnh hai chịgiwo em nàvubyy đinrsãhgul đinrskatry hắvpscn vàvubyo đinrsgiwoa ngụxdsac!

Kểxhzn cảnceh hai côoian đinrsrsukp bao nhiêsjbqu, kểxhzn cảncehuhbsc côoiansjbq phảncehi trẻeais ngưgtmbnaeei non dạoian hay khôoianng, hắvpscn sẽjhdd khôoianng mềipiam lòlgamng.

Trong từpzmp đinrsiểxhznn củxdsaa sáuhbst thủxdsa khôoianng cósjbq hai chữlgam “Mềipiam lòlgamng”!

Trịgiwonh Vũtthv Vi ởpmlx trưgtmbnaeeng quâmdznn đinrstzfdi họwdtoc tậuaebp mộtzfdt năwfafm, chịgiwou đinrsau khổsjbqoian sốiftw kểxhzn, thàvubynh tíksocch cũtthvng cựinrsc kìihck ưgtmbu túhhtk, căwfafn bảncehn chưgtmba từpzmpng nghĩpdbo đinrsếjqgen, mìihcknh lạoiani bịgiwo ngưgtmbnaeei kháuhbsc dùriozng mộtzfdt châmdznn đinrsáuhbs bay, màvubyoian ngay cảnceh sứlgamc lựinrsc phảncehn kháuhbsng cũtthvng khôoianng cósjbq!


vubyy chứlgamng minh, sựinrs chêsjbqnh lệsjbqch củxdsaa côoian vớguwki hắvpscn làvuby mộtzfdt trờnaeei mộtzfdt vựinrsc!

oiansjbqu thảncehm thiếjqget mộtzfdt tiếjqgeng, đinrsau khổsjbq ngãhgulpmlx trêsjbqn mặsqtot đinrscbndt cứlgamng rắvpscn, khósjbqe môoiani chảncehy ra máuhbsu tưgtmbơntkai, khôoianng cam lòlgamng ngấcbndt đinrsi.

hhtkc Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc bịgiwo Cảncehnh Tríksoc nắvpscm cằvubym, khôoianng hoảncehng loạoiann cũtthvng khôoianng giãhguly giụxdsaa, nhưgtmbng khi nhìihckn thấcbndy em gáuhbsi hôoiann mêsjbq, côoian lậuaebp tứlgamc đinrsguwk mắvpsct đinrsau lòlgamng kêsjbqu: “Vi Vi!”

oian giãhguly giụxdsaa muốiftwn tráuhbsnh khỏguwki cáuhbsnh tay củxdsaa Cảncehnh Tríksoc đinrsxhzn đinrsi nhìihckn em gáuhbsi.

Nhưgtmbng Cảncehnh Tríksoc khôoianng nhữlgamng khôoianng buôoianng côoian ra, ngưgtmbkfmuc lạoiani trựinrsc tiếjqgep đinrsèljykoiansjbqn tưgtmbnaeeng.

Hai ngưgtmbnaeei chặsqtot chẽjhdduhbsn vàvubyo nhau, tưgtmb thếjqge áuhbsi muộtzfdi, khôoianng chúhhtkt khe hởpmlx.

“Buôoianng tôoiani ra!”

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc duỗnjwzi tay muốiftwn đinrsáuhbsnh ngưgtmbnaeei, nhưgtmbng sứlgamc lựinrsc củxdsaa côoian khi so vớguwki Cảncehnh Tríksoc thìihckcbndm quáuhbs nhiềipiau, mớguwki vừpzmpa vưgtmbơntkan tay đinrsãhgul bịgiwo Cảncehnh Tríksoc bắvpsct đinrsưgtmbkfmuc hai tay.

gtmbguwkc mắvpsct côoianntkai nhưgtmbgtmba, thốiftwng hậuaebn nhìihckn chằvubym chằvubym Cảncehnh Tríksoc: “Anh làvuby ai? Vìihck sao lạoiani theo dõringi tôoiani vàvuby em gáuhbsi!”

Em gáuhbsi khôoianng biếjqget sốiftwng chếjqget ra sao, Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc đinrsãhgul hoàvubyn toàvubyn hoảncehng loạoiann, côoian theo bảncehn năwfafng hôoian to “Cứlgamu mạoianng”, nhưgtmbng nhữlgamng ngưgtmbnaeei vệsjbqpdbo trong phòlgamng Cảncehnh Duệsjbq giốiftwng nhưgtmb khôoianng nghe thấcbndy khôoianng ai ra ngoàvubyi xem xécbndt!

Sao lạoiani thếjqgevubyy?!

Cảncehnh Duệsjbq chẳqaptng lẽjhdd hậuaebn côoian nhưgtmb vậuaeby sao? Hậuaebn đinrsếjqgen mứlgamc cósjbq thểxhzn mặsqtoc kệsjbq sựinrs sốiftwng chếjqget củxdsaa côoianvuby em gáuhbsi?

oiang tuyệsjbqt vọwdtong giãhguly giụxdsaa, nhưgtmbng tấcbndt cảnceh đinrsipiau phíksocoianng!


Vẻeais mặsqtot Cảncehnh Tríksoc hung áuhbsc nham hiểxhznm, cưgtmbnaeei lạoiannh lớguwkn tiếjqgeng nósjbqi: “Ha ha ha, hỏguwki thậuaebt hay! Tôoiani làvuby ai! Nhờnaee phúhhtkc củxdsaa côoian, ngay cảncehoiani cũtthvng khôoianng biếjqget chíksocnh mìihcknh làvuby ai!”

Hắvpscn lôoiani Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc cáuhbsch tưgtmbnaeeng mộtzfdt khoảncehng, sau đinrsósjbq hung hăwfafng đinrsuaebp lêsjbqn gáuhbsy côoian mộtzfdt cáuhbsi.

Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc còlgamn khôoianng kịgiwop cẩkatrn thậuaebn suy nghĩpdbo ývpsc tứlgam củxdsaa Cảncehnh Tríksoc, liềipian mềipiam mạoiani ngãhgulvubyo trong ngựinrsc Cảncehnh Tríksoc.

Cảncehnh Tríksoc lạoiani khôoianng chúhhtkt thưgtmbơntkang tiếjqgec nécbndm côoiansjbqn trêsjbqn mặsqtot đinrscbndt, sau đinrsósjbq nắvpscm cổsjbq áuhbso côoiancbndo vềipia phíksoca Trịgiwonh Vũtthv Vi, hắvpscn muốiftwn mang hai chịgiwo em nàvubyy đinrsếjqgen mộtzfdt chỗnjwz an toàvubyn, hỏguwki mọwdtoi việsjbqc năwfafm đinrsósjbq!

Di đinrstzfdng trong túhhtki tiềipian rung rấcbndt khẽjhdd, nhắvpscc nhởpmlx Cảncehnh Tríksoc tổsjbq chứlgamc sáuhbst thủxdsa đinrsãhgul cung cấcbndp tin tứlgamc mớguwki nhấcbndt.

Trong quáuhbs trìihcknh sáuhbst thủxdsa chấcbndp hàvubynh nhiệsjbqm vụxdsa, thôoianng thưgtmbnaeeng tổsjbq chứlgamc sáuhbst thủxdsa sẽjhdd khôoianng liêsjbqn lạoianc vớguwki sáuhbst thủxdsa, nhưgtmbng chỉncehsjbq mộtzfdt tìihcknh huốiftwng ngoạoiani lệsjbq —— cósjbquhbst thủxdsa đinrsãhgul chếjqget.

Lạoiani cósjbq ngưgtmbnaeei chếjqget sao?

Cảncehnh Tríksoccbndm Trịgiwonh Vũtthv Lạoianc lêsjbqn mặsqtot đinrscbndt, lấcbndy đinrsiệsjbqn thoạoiani ra, sau khi dùriozng vâmdznn tay mởpmlx khósjbqa trêsjbqn màvubyn hìihcknh đinrsiệsjbqn thoạoiani liềipian hiệsjbqn ra mộtzfdt dãhguly sốiftw.

Ýanfy nghĩpdboa củxdsaa dãhguly sốiftw đinrsósjbqvuby: Nhiệsjbqm vụxdsa thấcbndt bạoiani, sáuhbst thủxdsa Ma Mịgiwo đinrsãhgul chếjqget!

Chuyệsjbqn nàvubyy khôoianng cósjbq khảncehwfafng!

Cảncehnh Tríksoc khiếjqgep sợkfmu trừpzmpng lớguwkn đinrsôoiani mắvpsct, hắvpscn rõringvubyng còlgamn sốiftwng!

riozng lúhhtkc đinrsósjbq, cửtzfda sổsjbq ngoàvubyi hàvubynh lang hiệsjbqn lêsjbqn mộtzfdt tia sáuhbsng kháuhbsc thưgtmbnaeeng.

Loạoiani áuhbsnh sáuhbsng nàvubyy, Cảncehnh Tríksocvubym sáuhbst thủxdsa rấcbndt quen thuộtzfdc, lúhhtkc súhhtkng ngắvpscm đinrsang ngắvpscm mụxdsac tiêsjbqu thỉncehnh thoảncehng ốiftwng ngắvpscm sẽjhdd bịgiwo phảncehn quang!

Mộtzfdt giâmdzny đinrswpqgng hồwpqg sau, hắvpscn tậuaebn mắvpsct nhìihckn thấcbndy mộtzfdt viêsjbqn đinrsoiann xécbnduhbsch khôoianng khíksoc, mang theo áuhbsnh lửtzfda bắvpscn vàvubyo gian phòlgamng bệsjbqnh củxdsaa Cảncehnh Duệsjbq.

Phòlgamng bệsjbqnh pháuhbst ra mộtzfdt tiếjqgeng kêsjbqu thêsjbqgtmbơntkang thảncehm thiếjqget!

Trong lòlgamng Cảncehnh Tríksoc run lêsjbqn, xoay ngưgtmbnaeei chạoiany vàvubyo phòlgamng bêsjbqnh: “Anh trai!”

Sau lưgtmbng hắvpscn bỗnjwzng nhiêsjbqn vang lêsjbqn mộtzfdt giọwdtong nósjbqi nhàvubyn nhạoiant quen thuộtzfdc: “A Tríksoc, em gọwdtoi anh sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.