Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 932 : Sát thủ Ma Mị đã chết
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c nàvuby y lạoian i làvuby đinrs ứlgam a em gáuhbs i củxdsa a cặsqto p song sinh!
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c, Trịgiwo nh Vũtthv Vi……
Hai cáuhbs i têsjbq n nàvuby y đinrs ềipia u cho hắvpsc n cảnceh m giáuhbs c quen thuộtzfd c!
Nhưgtmb ng dáuhbs ng vẻeais củxdsa a hai côoian nhưgtmb thếjqge nàvuby o thìihck Cảnceh nh Tríksoc hoàvuby n toàvuby n khôoian ng cósjbq ấcbnd n tưgtmb ợkfmu ng.
Cảnceh nh Tríksoc khôoian ng biếjqge t côoian gáuhbs i ngàvuby y đinrs ósjbq bịgiwo mìihck nh đinrs áuhbs ởpmlx trưgtmb ớguwk c cửtzfd a sổsjbq làvuby Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c hay làvuby Trịgiwo nh Vũtthv Vi.
Tổsjbq chứlgam c sáuhbs t thủxdsa thàvuby nh lậuaeb p mộtzfd t tổsjbq chứlgam c tìihck nh báuhbs o ởpmlx thàvuby nh phốiftw A, tấcbnd t cảnceh cáuhbs c thôoian ng tin thu thậuaeb p đinrs ưgtmb ợkfmu c đinrs ềipia u nósjbq i hai chịgiwo em còlgam n sốiftw ng!
Thếjqge nhưgtmb ng khôoian ng chếjqge t!
Mạoian ng thậuaeb t lớguwk n a!
Vậuaeb y màvuby khôoian ng chếjqge t, khôoian ng sao hắvpsc n cósjbq thểxhzn ra tay mộtzfd t lầjhdd n nữlgam a!
Giếjqge t ngưgtmb ờnaee i màvuby thôoian i rấcbnd t đinrs ơntka n giảnceh n!
Đybrp áuhbs ng tiếjqge c, Cảnceh nh Tríksoc muốiftw n giếjqge t ngưgtmb ờnaee i nhưgtmb ng hai chịgiwo em Trịgiwo nh gia lạoian i khôoian ng ởpmlx nhàvuby .
Tin tìihck nh báuhbs o đinrs ềipia u nósjbq i hai ngưgtmb ờnaee i đinrs ang ởpmlx thàvuby nh phốiftw A, hiệsjbq n tạoian i khôoian ng ởpmlx nhàvuby vậuaeb y sẽjhdd ởpmlx chỗnjwz nàvuby o?
Cảnceh nh Tríksoc khôoian ng chờnaee lâmdzn u lắvpsc m, rấcbnd t nhanh liềipia n thu đinrs ưgtmb ợkfmu c tin tứlgam c mớguwk i nhấcbnd t củxdsa a tổsjbq chứlgam c tìihck nh báuhbs o: Đybrp ôoian i song bàvuby o thai đinrs ang ởpmlx bệsjbq nh việsjbq n thăwfaf m Cảnceh nh Duệsjbq đinrs ang bịgiwo bệsjbq nh!
Cảnceh nh Tríksoc khẽjhdd nhíksoc u màvuby y, hai chịgiwo em nàvuby y cósjbq quan hệsjbq rấcbnd t tốiftw t vớguwk i Cảnceh nh Duệsjbq ?
Bảnceh y năwfaf m trưgtmb ớguwk c, rốiftw t cuộtzfd c đinrs ãhgul xảnceh y ra chuyệsjbq n gìihck ?!
Hắvpsc n nhìihck n ảnceh nh chụxdsa p từpzmp lớguwk n đinrs ếjqge n nhỏguwk củxdsa a chịgiwo em Trịgiwo nh gia treo đinrs ầjhdd y phòlgam ng kháuhbs ch, chỉnceh cảnceh m thấcbnd y cháuhbs n ghécbnd t.
Hai khuôoian n mặsqto t xinh đinrs ẹrsuk p giốiftw ng nhau nhưgtmb đinrs úhhtk c, nhưgtmb ng hắvpsc n lạoian i khôoian ng hềipia cảnceh m thấcbnd y tốiftw t đinrs ẹrsuk p!
Hắvpsc n tùrioz y tay xécbnd xuốiftw ng mộtzfd t tấcbnd m ảnceh nh chụxdsa p chung củxdsa a hai chịgiwo em lúhhtk c còlgam n nhỏguwk cấcbnd t vàvuby o túhhtk i tiềipia n, cảnceh ngưgtmb ờnaee i lạoian nh băwfaf ng trởpmlx vềipia bệsjbq nh việsjbq n.
Cảnceh nh Tríksoc đinrs ứlgam ng ởpmlx ngoàvuby i phòlgam ng bệsjbq nh, cósjbq thểxhzn nghe rõring ràvuby ng đinrs ưgtmb ợkfmu c tiếjqge ng nósjbq i chuyệsjbq n ởpmlx bêsjbq n trong.
“…… Anh Duệsjbq , khi nàvuby o thìihck anh cósjbq thểxhzn xuấcbnd t việsjbq n?”
“Mộtzfd t tháuhbs ng sau.”
“Em vàvuby chịgiwo sẽjhdd thưgtmb ờnaee ng xuyêsjbq n đinrs ếjqge n nósjbq i chuyệsjbq n vớguwk i anh, anh sẽjhdd khôoian ng chêsjbq bọwdto n em phiềipia n chứlgam ?”
“Khôoian ng cầjhdd n tớguwk i.”
“Anh Duệsjbq , anh…… Cósjbq phảnceh i anh còlgam n tứlgam c giậuaeb n bọwdto n em đinrs úhhtk ng khôoian ng? Chịgiwo đinrs ãhgul tựinrs tra tấcbnd n mìihck nh bảnceh y năwfaf m, chẳqapt ng lẽjhdd còlgam n chưgtmb a đinrs ủxdsa sao? Chịgiwo vẫlgam n luôoian n tìihck m kiếjqge m……”
“Vi Vi, đinrs ừpzmp ng nósjbq i nữlgam a!”
“Chịgiwo ! Em……”
“Đybrp ưgtmb ợkfmu c rồwpqg i, đinrs ừpzmp ng quấcbnd y rầjhdd y Cảnceh nh côoian ng tửtzfd nghỉnceh ngơntka i, chúhhtk ng ta vềipia nhàvuby .”
Rấcbnd t nhanh hai côoian gáuhbs i cósjbq khuôoian n mặsqto t giốiftw ng nhau nhưgtmb đinrs úhhtk c đinrs i ra khỏguwk i phòlgam ng bệsjbq nh liềipia n đinrs ụxdsa ng phảnceh i Cảnceh nh Tríksoc .
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c cùrioz ng Trịgiwo nh Vũtthv Vi đinrs ồwpqg ng thờnaee i ngẩkatr n ra.
Cảnceh nh Tríksoc liếjqge c mắvpsc t nhìihck n côoian gáuhbs i tósjbq c dàvuby i đinrs ừpzmp ng bêsjbq n tráuhbs i, mởpmlx miệsjbq ng hỏguwk i: “Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c?”
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c còlgam n chưgtmb a trảnceh lờnaee i, Trịgiwo nh Vũtthv Vi tósjbq c ngắvpsc n đinrs ãhgul kécbnd o chịgiwo gáuhbs i ra phíksoc a sau, vẻeais mặsqto t đinrs ềipia phòlgam ng nhìihck n Cảnceh nh Tríksoc : “Anh làvuby ai a?”
Cảnceh nh Tríksoc tớguwk i thàvuby nh phốiftw A chấcbnd p hàvuby nh nhiệsjbq m vụxdsa , hắvpsc n khôoian ng dùrioz ng chiếjqge c mặsqto t nạoian lúhhtk c trưgtmb ớguwk c màvuby thay mộtzfd t chiếjqge c hoàvuby n toàvuby n mờnaee i, cho nêsjbq n Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c khôoian ng nhậuaeb n ra hắvpsc n.
Nhưgtmb ng giọwdto ng nósjbq i, thâmdzn n hìihck nh, khíksoc chấcbnd t củxdsa a Cảnceh nh Tríksoc đinrs ềipia u khiếjqge n côoian cảnceh m thấcbnd y quen thuộtzfd c.
Côoian xáuhbs c đinrs ịgiwo nh chưgtmb a gặsqto p qua ngưgtmb ờnaee i đinrs àvuby n ôoian ng xa lạoian trưgtmb ớguwk c mắvpsc t, nhưgtmb ng trờnaee i sinh cảnceh m giáuhbs c củxdsa a côoian khi đinrs ốiftw i diệsjbq n vớguwk i sựinrs nguy hiểxhzn m rấcbnd t nhạoian y bécbnd n, giờnaee phúhhtk t nàvuby y đinrs ãhgul cảnceh m nhậuaeb n đinrs ưgtmb ợkfmu c sáuhbs t khíksoc trêsjbq n ngưgtmb ờnaee i Cảnceh nh Tríksoc .
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c nhanh chósjbq ng kécbnd o em gáuhbs i trởpmlx vềipia , ngẩkatr ng đinrs ầjhdd u nhìihck n Cảnceh nh Tríksoc , lẳqapt ng lặsqto ng nósjbq i: “Làvuby tôoian i.”
Cảnceh nh Tríksoc cẩkatr n thậuaeb n nhìihck n chằvuby m chằvuby m côoian trong chốiftw c láuhbs t.
Màvuby i tósjbq c dàvuby i màvuby u đinrs en mềipia m mạoian i mưgtmb ợkfmu t màvuby , lôoian ng mi nhỏguwk dàvuby i đinrs en nháuhbs nh, đinrs ôoian i mắvpsc t long lanh nhưgtmb hồwpqg nưgtmb ớguwk c, cáuhbs i mũtthv i nhỏguwk vểxhzn nh cao, cáuhbs nh môoian i màvuby u anh đinrs àvuby o no đinrs ủxdsa , làvuby mộtzfd t ngưgtmb ờnaee i đinrs ẹrsuk p cổsjbq đinrs iểxhzn n mưgtmb ờnaee i phầjhdd n.
Hơntka n nữlgam a, sựinrs kháuhbs c biệsjbq t củxdsa a côoian vớguwk i em gáuhbs i đinrs ang đinrs ứlgam ng bêsjbq n cạoian nh đinrs ósjbq làvuby trêsjbq n ngưgtmb ờnaee i côoian mang theo mộtzfd t loạoian i dịgiwo u dàvuby ng mềipia m mạoian i màvuby đinrs au thưgtmb ơntka ng, khíksoc chấcbnd t cựinrs c kìihck đinrs ộtzfd c đinrs áuhbs o buồwpqg n bãhgul lạoian i kiêsjbq n cưgtmb ờnaee ng.
Cảnceh nh Tríksoc duỗnjwz i tay dùrioz ng sứlgam c nắvpsc m chiếjqge c cằvuby m tinh xảnceh o củxdsa a Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c.
Xúhhtk c cảnceh m tinh tếjqge mềipia m mạoian i làvuby m đinrs áuhbs y lòlgam ng hắvpsc n khẽjhdd run lêsjbq n, khôoian ng đinrs ợkfmu i hắvpsc n cẩkatr n thậuaeb n nhìihck n côoian gáuhbs i tốiftw t đinrs ẹrsuk p trưgtmb ớguwk c măwfaf t, bêsjbq n tai liềipia n truyềipia n đinrs ếjqge n tiếjqge ng thécbnd t chósjbq i tai củxdsa a Trịgiwo nh Vũtthv Vi: “Khốiftw n kiếjqge p! Buôoian ng chịgiwo tôoian i ra! Tôoian i……”
Côoian còlgam n chưgtmb a nósjbq i xong, Cảnceh nh Tríksoc liềipia n khôoian ng chúhhtk t kháuhbs ch khíksoc mộtzfd t châmdzn n đinrs ạoian p côoian ra ngoàvuby i!
Nếjqge u hắvpsc n khôoian ng đinrs oáuhbs n sai, bảnceh y năwfaf m trưgtmb ớguwk c chíksoc nh hai chịgiwo em nàvuby y đinrs ãhgul đinrs ẩkatr y hắvpsc n vàvuby o đinrs ịgiwo a ngụxdsa c!
Kểxhzn cảnceh hai côoian đinrs ẹrsuk p bao nhiêsjbq u, kểxhzn cảnceh cáuhbs c côoian cósjbq phảnceh i trẻeais ngưgtmb ờnaee i non dạoian hay khôoian ng, hắvpsc n sẽjhdd khôoian ng mềipia m lòlgam ng.
Trong từpzmp đinrs iểxhzn n củxdsa a sáuhbs t thủxdsa khôoian ng cósjbq hai chữlgam “Mềipia m lòlgam ng”!
Trịgiwo nh Vũtthv Vi ởpmlx trưgtmb ờnaee ng quâmdzn n đinrs ộtzfd i họwdto c tậuaeb p mộtzfd t năwfaf m, chịgiwo u đinrs au khổsjbq vôoian sốiftw kểxhzn , thàvuby nh tíksoc ch cũtthv ng cựinrs c kìihck ưgtmb u túhhtk , căwfaf n bảnceh n chưgtmb a từpzmp ng nghĩpdbo đinrs ếjqge n, mìihck nh lạoian i bịgiwo ngưgtmb ờnaee i kháuhbs c dùrioz ng mộtzfd t châmdzn n đinrs áuhbs bay, màvuby côoian ngay cảnceh sứlgam c lựinrs c phảnceh n kháuhbs ng cũtthv ng khôoian ng cósjbq !
Nàvuby y chứlgam ng minh, sựinrs chêsjbq nh lệsjbq ch củxdsa a côoian vớguwk i hắvpsc n làvuby mộtzfd t trờnaee i mộtzfd t vựinrs c!
Côoian kêsjbq u thảnceh m thiếjqge t mộtzfd t tiếjqge ng, đinrs au khổsjbq ngãhgul ởpmlx trêsjbq n mặsqto t đinrs ấcbnd t cứlgam ng rắvpsc n, khósjbq e môoian i chảnceh y ra máuhbs u tưgtmb ơntka i, khôoian ng cam lòlgam ng ngấcbnd t đinrs i.
Lúhhtk c Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c bịgiwo Cảnceh nh Tríksoc nắvpsc m cằvuby m, khôoian ng hoảnceh ng loạoian n cũtthv ng khôoian ng giãhgul y giụxdsa a, nhưgtmb ng khi nhìihck n thấcbnd y em gáuhbs i hôoian n mêsjbq , côoian lậuaeb p tứlgam c đinrs ỏguwk mắvpsc t đinrs au lòlgam ng kêsjbq u: “Vi Vi!”
Côoian giãhgul y giụxdsa a muốiftw n tráuhbs nh khỏguwk i cáuhbs nh tay củxdsa a Cảnceh nh Tríksoc đinrs ểxhzn đinrs i nhìihck n em gáuhbs i.
Nhưgtmb ng Cảnceh nh Tríksoc khôoian ng nhữlgam ng khôoian ng buôoian ng côoian ra, ngưgtmb ợkfmu c lạoian i trựinrs c tiếjqge p đinrs èljyk côoian lêsjbq n tưgtmb ờnaee ng.
Hai ngưgtmb ờnaee i chặsqto t chẽjhdd dáuhbs n vàvuby o nhau, tưgtmb thếjqge áuhbs i muộtzfd i, khôoian ng chúhhtk t khe hởpmlx .
“Buôoian ng tôoian i ra!”
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c duỗnjwz i tay muốiftw n đinrs áuhbs nh ngưgtmb ờnaee i, nhưgtmb ng sứlgam c lựinrs c củxdsa a côoian khi so vớguwk i Cảnceh nh Tríksoc thìihck kécbnd m quáuhbs nhiềipia u, mớguwk i vừpzmp a vưgtmb ơntka n tay đinrs ãhgul bịgiwo Cảnceh nh Tríksoc bắvpsc t đinrs ưgtmb ợkfmu c hai tay.
Nưgtmb ớguwk c mắvpsc t côoian rơntka i nhưgtmb mưgtmb a, thốiftw ng hậuaeb n nhìihck n chằvuby m chằvuby m Cảnceh nh Tríksoc : “Anh làvuby ai? Vìihck sao lạoian i theo dõring i tôoian i vàvuby em gáuhbs i!”
Em gáuhbs i khôoian ng biếjqge t sốiftw ng chếjqge t ra sao, Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c đinrs ãhgul hoàvuby n toàvuby n hoảnceh ng loạoian n, côoian theo bảnceh n năwfaf ng hôoian to “Cứlgam u mạoian ng”, nhưgtmb ng nhữlgam ng ngưgtmb ờnaee i vệsjbq sĩpdbo trong phòlgam ng Cảnceh nh Duệsjbq giốiftw ng nhưgtmb khôoian ng nghe thấcbnd y khôoian ng ai ra ngoàvuby i xem xécbnd t!
Sao lạoian i thếjqge nàvuby y?!
Cảnceh nh Duệsjbq chẳqapt ng lẽjhdd hậuaeb n côoian nhưgtmb vậuaeb y sao? Hậuaeb n đinrs ếjqge n mứlgam c cósjbq thểxhzn mặsqto c kệsjbq sựinrs sốiftw ng chếjqge t củxdsa a côoian vàvuby em gáuhbs i?
Côoian g tuyệsjbq t vọwdto ng giãhgul y giụxdsa a, nhưgtmb ng tấcbnd t cảnceh đinrs ềipia u phíksoc côoian ng!
Vẻeais mặsqto t Cảnceh nh Tríksoc hung áuhbs c nham hiểxhzn m, cưgtmb ờnaee i lạoian nh lớguwk n tiếjqge ng nósjbq i: “Ha ha ha, hỏguwk i thậuaeb t hay! Tôoian i làvuby ai! Nhờnaee phúhhtk c củxdsa a côoian , ngay cảnceh tôoian i cũtthv ng khôoian ng biếjqge t chíksoc nh mìihck nh làvuby ai!”
Hắvpsc n lôoian i Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c cáuhbs ch tưgtmb ờnaee ng mộtzfd t khoảnceh ng, sau đinrs ósjbq hung hăwfaf ng đinrs ậuaeb p lêsjbq n gáuhbs y côoian mộtzfd t cáuhbs i.
Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c còlgam n khôoian ng kịgiwo p cẩkatr n thậuaeb n suy nghĩpdbo ývpsc tứlgam củxdsa a Cảnceh nh Tríksoc , liềipia n mềipia m mạoian i ngãhgul vàvuby o trong ngựinrs c Cảnceh nh Tríksoc .
Cảnceh nh Tríksoc lạoian i khôoian ng chúhhtk t thưgtmb ơntka ng tiếjqge c nécbnd m côoian lêsjbq n trêsjbq n mặsqto t đinrs ấcbnd t, sau đinrs ósjbq nắvpsc m cổsjbq áuhbs o côoian kécbnd o vềipia phíksoc a Trịgiwo nh Vũtthv Vi, hắvpsc n muốiftw n mang hai chịgiwo em nàvuby y đinrs ếjqge n mộtzfd t chỗnjwz an toàvuby n, hỏguwk i mọwdto i việsjbq c năwfaf m đinrs ósjbq !
Di đinrs ộtzfd ng trong túhhtk i tiềipia n rung rấcbnd t khẽjhdd , nhắvpsc c nhởpmlx Cảnceh nh Tríksoc tổsjbq chứlgam c sáuhbs t thủxdsa đinrs ãhgul cung cấcbnd p tin tứlgam c mớguwk i nhấcbnd t.
Trong quáuhbs trìihck nh sáuhbs t thủxdsa chấcbnd p hàvuby nh nhiệsjbq m vụxdsa , thôoian ng thưgtmb ờnaee ng tổsjbq chứlgam c sáuhbs t thủxdsa sẽjhdd khôoian ng liêsjbq n lạoian c vớguwk i sáuhbs t thủxdsa , nhưgtmb ng chỉnceh cósjbq mộtzfd t tìihck nh huốiftw ng ngoạoian i lệsjbq —— cósjbq sáuhbs t thủxdsa đinrs ãhgul chếjqge t.
Lạoian i cósjbq ngưgtmb ờnaee i chếjqge t sao?
Cảnceh nh Tríksoc nécbnd m Trịgiwo nh Vũtthv Lạoian c lêsjbq n mặsqto t đinrs ấcbnd t, lấcbnd y đinrs iệsjbq n thoạoian i ra, sau khi dùrioz ng vâmdzn n tay mởpmlx khósjbq a trêsjbq n màvuby n hìihck nh đinrs iệsjbq n thoạoian i liềipia n hiệsjbq n ra mộtzfd t dãhgul y sốiftw .
Ýanfy nghĩpdbo a củxdsa a dãhgul y sốiftw đinrs ósjbq làvuby : Nhiệsjbq m vụxdsa thấcbnd t bạoian i, sáuhbs t thủxdsa Ma Mịgiwo đinrs ãhgul chếjqge t!
Chuyệsjbq n nàvuby y khôoian ng cósjbq khảnceh năwfaf ng!
Cảnceh nh Tríksoc khiếjqge p sợkfmu trừpzmp ng lớguwk n đinrs ôoian i mắvpsc t, hắvpsc n rõring ràvuby ng còlgam n sốiftw ng!
Cùrioz ng lúhhtk c đinrs ósjbq , cửtzfd a sổsjbq ngoàvuby i hàvuby nh lang hiệsjbq n lêsjbq n mộtzfd t tia sáuhbs ng kháuhbs c thưgtmb ờnaee ng.
Loạoian i áuhbs nh sáuhbs ng nàvuby y, Cảnceh nh Tríksoc làvuby m sáuhbs t thủxdsa rấcbnd t quen thuộtzfd c, lúhhtk c súhhtk ng ngắvpsc m đinrs ang ngắvpsc m mụxdsa c tiêsjbq u thỉnceh nh thoảnceh ng ốiftw ng ngắvpsc m sẽjhdd bịgiwo phảnceh n quang!
Mộtzfd t giâmdzn y đinrs ồwpqg ng hồwpqg sau, hắvpsc n tậuaeb n mắvpsc t nhìihck n thấcbnd y mộtzfd t viêsjbq n đinrs ạoian n xécbnd ráuhbs ch khôoian ng khíksoc , mang theo áuhbs nh lửtzfd a bắvpsc n vàvuby o gian phòlgam ng bệsjbq nh củxdsa a Cảnceh nh Duệsjbq .
Phòlgam ng bệsjbq nh pháuhbs t ra mộtzfd t tiếjqge ng kêsjbq u thêsjbq lưgtmb ơntka ng thảnceh m thiếjqge t!
Trong lòlgam ng Cảnceh nh Tríksoc run lêsjbq n, xoay ngưgtmb ờnaee i chạoian y vàvuby o phòlgam ng bêsjbq nh: “Anh trai!”
Sau lưgtmb ng hắvpsc n bỗnjwz ng nhiêsjbq n vang lêsjbq n mộtzfd t giọwdto ng nósjbq i nhàvuby n nhạoian t quen thuộtzfd c: “A Tríksoc , em gọwdto i anh sao?”
Trị
Hai cá
Như
Cả
Tổ
Thế
Mạ
Vậ
Giế
Đ
Tin tì
Cả
Cả
Bả
Hắ
Hai khuô
Hắ
Cả
“…… Anh Duệ
“Mộ
“Em và
“Khô
“Anh Duệ
“Vi Vi, đ
“Chị
“Đ
Rấ
Trị
Cả
Trị
Cả
Như
Cô
Trị
Cả
Mà
Hơ
Cả
Xú
Cô
Nế
Kể
Trong từ
Trị
Nà
Cô
Lú
Cô
Như
Hai ngư
“Buô
Trị
Nư
Em gá
Sao lạ
Cả
Cô
Vẻ
Hắ
Trị
Cả
Di đ
Trong quá
Lạ
Cả
Ý
Chuyệ
Cả
Cù
Loạ
Mộ
Phò
Trong lò
Sau lư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.