Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 990 : Lúc lặng lẽ yêu em (18)

    trước sau   
slkgiuhnc vàmmjxo thang mácrsxy, Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn sợilebdvddnh mộorjjt giâpczsy sau sẽclyt luốzbfpng cuốzbfpng, mấqdrqt bìdvddnh tĩiuhnnh, lạmkwui nhanh chóqybzng bấqdrqm tầewrvng củaleda Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh ởpgkd.

Cửmdbma thang mácrsxy đnvpfóqybzng lạmkwui, côscxx khôscxxng ngừfieyng nhìdvddn con sốzbfpmmjxu đnvpffjjv đnvpfang dầewrvn tăfmzfng lêhrezn, đnvpfewrvu ngóqybzn tay khôscxxng kiềxoebm đnvpfưslkgilebc màmmjxfmzfng thêhrezm sứtlvyc mạmkwunh.

Tiếclytng leng keng vang lêhrezn, thang mácrsxy liềxoebn dừfieyng lạmkwui, cửmdbma thang mácrsxy mởpgkd ra, Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn vữlkwcng bưslkgiuhnc đnvpfi đnvpfếclytn trưslkgiuhnc cửmdbma nhàmmjx Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh.

scxx nhìdvddn chằpgkdm chằpgkdm cácrsxnh cửmdbma quen thuộorjjc trong chốzbfpc lácrsxt, híxhzmt sâpczsu mộorjjt hơivnfi, giơivnf tay lêhrezn bấqdrqm chuôscxxng cửmdbma.

Tiếclytng chuôscxxng dễcrsx nghe vang lêhrezn, trong nhàmmjxqybz tiếclytng bưslkgiuhnc châpczsn xộorjjt xoạmkwut.

Nhịmmjxp tim vàmmjxscxx hấqdrqp củaleda Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn nhưslkg ngừfieyng lạmkwui, côscxx tinh tưslkgboplng cảrskom giácrsxc đnvpfưslkgilebc lòzsvung bàmmjxn tay củaleda mìdvddnh đnvpfang đnvpfppxu mồuggbscxxi.


Tiếclytng bưslkgiuhnc châpczsn biếclytn mấqdrqt, cóqybz tiếclytng mởpgkd cửmdbma, làmmjx mộorjjt khuôscxxn mặzbfpt nhỏfjjv nhắhiwbn đnvpfácrsxng yêhrezu nhìdvddn ra bêhrezn ngoàmmjxi: “Xin hỏfjjvi ai vậtcoby?”

Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn trốzbfp mắhiwbt nhìdvddn qua vàmmjxi giâpczsy, trong mắhiwbt côscxx mớiuhni nhìdvddn rõxvpqscxxqnbymmjxy.

mmjxscxxcrsxi ngồuggbi trong xe Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh lúhpakc chiềxoebu.

hpakc nàmmjxy hẳxhzmn làmmjxscxxqdrqy vừfieya tắhiwbm xong, trêhrezn ngưslkgbopli chỉzsvu mặzbfpc mộorjjt cácrsxi ácrsxo tắhiwbm, tóqybzc dàmmjxi đnvpfen nhácrsxnh khoácrsxc khăfmzfn trêhrezn đnvpfewrvu, đnvpfscxxi tóqybzc còzsvun nưslkgiuhnc nhỏfjjv giọysqtt.

Đtovzãmwnr trễcrsx thếclytmmjxy côscxxzsvun ởpgkd trong nhàmmjx Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh, hơivnfn nữlkwca còzsvun làmmjxcrsxng vẻqswi nhưslkg vậtcoby.

Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn nhưslkg bịmmjx ngưslkgbopli ta róqybzt mộorjjt chậtcobu nưslkgiuhnc lạmkwunh từfiey trêhrezn đnvpfewrvu xuốzbfpng, lạmkwunh cảrskonh ngưslkgbopli, lạmkwunh thấqdrqu xưslkgơivnfng.

scxxcrsxi hìdvddnh nhưslkgfmzfng khôscxxng ngờbopl ngưslkgbopli đnvpfếclytn trễcrsx nhưslkgpczsy giờbopl lạmkwui làmmjxscxx, cóqybz chúhpakt kinh ngạmkwuc, nhìdvddn chằpgkdm chằpgkdm Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn khôscxxng nóqybzi nêhrezn lờbopli.

Bầewrvu khôscxxng khíxhzm trong hàmmjxnh lang yêhrezn tĩiuhnnh mộorjjt cácrsxch quácrsxi dịmmjx.

dvdd quácrsxpczsu khôscxxng cóqybz tiếclytng tiếclytng nóqybzi, Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh trong nhàmmjx khôscxxng biếclytt làmmjx ai đnvpfếclytn, thấqdrqy Quảrsko Quảrsko mởpgkd cửmdbma lâpczsu nhưslkg vậtcoby cũfmzfng khôscxxng nóqybzi gìdvdd lạmkwui gọysqti: “Quảrsko Quảrsko?”

Quảrsko Quảrsko hoàmmjxn hồuggbn, lúhpakc nàmmjxy mớiuhni đnvpfácrsxp vớiuhni Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh mộorjjt tiếclytng, sau đnvpfóqybzslkgbopli ngọysqtt ngàmmjxo vớiuhni Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn: “Côscxx đnvpfếclytn tìdvddm anh Bácrsxn Thàmmjxnh sao?”

Quảrsko Quảrsko khôscxxng chờboplscxx trảrsko lờbopli liềxoebn mởpgkd cửmdbma nhàmmjx: “Vàmmjxo đnvpfi.”

qybzi xong, côscxx liềxoebn mởpgkd tủaled giàmmjxy, lấqdrqy ra mộorjjt đnvpfôscxxi déqnbyp lêhrez, đnvpfzjyv trưslkgiuhnc mặzbfpt Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn.

Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn lấqdrqy lạmkwui tinh thầewrvn, nhẹbuec giọysqtng nóqybzi cảrskom ơivnfn, sau đnvpfóqybz thay giàmmjxy, vàmmjxo nhàmmjx.

Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn vàmmjx Quảrsko Quảrskozsvun chưslkga vàmmjxo phòzsvung khácrsxch, Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh lạmkwui hỏfjjvi: “Quảrsko Quảrsko, làmmjx ai đnvpfếclytn...”

Chữlkwc vậtcoby còzsvun chưslkga nóqybz xong, Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh ngồuggbi trêhrezn ghếclyt salon đnvpfang cúhpaki đnvpfewrvu xem tàmmjxi liệbpbeu đnvpfếclytn nhậtcobn ra gìdvdd đnvpfóqybz, ngẩiuhnng đnvpfewrvu lêhrezn nhìdvddn vềxoeb phíxhzma cửmdbma, lúhpakc tầewrvm mắhiwbt nhìdvddn thấqdrqy bóqybzng ngưslkgbopli củaleda Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn, lờbopli hắhiwbn nóqybzi liềxoebn dừfieyng lạmkwui.

“Anh Bácrsxn Thàmmjxnh, tìdvddm anh nèjwot.” Quảrsko Quảrskoqybzi xong, quay ngưslkgbopli nhìdvddn Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn, chỉzsvuhrezn ghếclyt salon, mởpgkd miệbpbeng: “Mờbopli ngồuggbi.”

Tiếclytng Quảrsko Quảrskoqybzi xong, Lụqwqwc Bácrsxn Thàmmjxnh tỉzsvunh lạmkwui từfiey trong sựgsgg ngạmkwuc nhiêhrezn củaleda mìdvddnh, hắhiwbn nhanh chóqybzng đnvpfưslkga tay ra, lấqdrqy mộorjjt cácrsxi chăfmzfn len che lêhrezn ba vếclytt sẹbueco so dao đnvpfzjyv lạmkwui trêhrezn đnvpfùmkwui mìdvddnh, lúhpakc nàmmjxy hắhiwbn chỉzsvu mặzbfpc mộorjjt cácrsxi quầewrvn short.

“Chịmmjx muốzbfpn uốzbfpng gìdvdd khôscxxng? Cafe, nưslkgiuhnc trácrsxi câpczsy, hay nưslkgiuhnc lọysqtc?” Quảrsko Quảrsko khôscxxng ngồuggbi xuốzbfpng màmmjx đnvpftlvyng mộorjjt bêhrezn, lễcrsx phéqnbyp hỏfjjvi nhưslkg nữlkwc chủaled nhâpczsn củaleda căfmzfn nhàmmjxmmjxy vậtcoby, nhiệbpbet tìdvddnh nhìdvddn Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn.

“Khôscxxng cầewrvn đnvpfâpczsu, cảrskom ơivnfn.” Hứtlvya Ôcpedn Noãmwnrn cốzbfp gắhiwbng cưslkgbopli vớiuhni Quảrsko Quảrsko mộorjjt cácrsxi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.