Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 986 : Lúc lặng lẽ yêu em (14)

    trước sau   
“Lụfhnsc thiếlhmdu gia, Biểinxfu tiểinxfu thưemfe, đrlgvếlhmdn rồgntri.” Tàjkcei xếlhmd mởwhji miệkzycng đrlgvúinxfng lúinxfc pháfqvb vỡufqx bầlubpu khôebqcng khíufqxqmskn lặebqcng đrlgváfqvbng sợfpoz trong xe.

ebqcfqvbi nghe tàjkcei xếlhmdwhjii xong, chỉkfpu hừgrds mộfqvbt tiếlhmdng, sau đrlgvówhjiivnang chẳupbhng nhìvvjqn Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh mộfqvbt lầlubpn liềiftzn mởwhji cửareba xe ra, cầlubpm báfqvbnh gato, tứufqxc giậqmskn bừgrdsng bừgrdsng đrlgvi vềiftz phíufqxa cửareba nhàjkce.

Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh ngồgntri trong xe, khôebqcng nhúinxfc nhíufqxch.

jkcei xếlhmd tháfqvbo dâazdpy an toàjkcen, xuốjnbzng xe, khôebqcng mởwhji cửareba cho Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh màjkcerlgvng ra cốjnbzp xe, lấfqvby mộfqvbt cáfqvbi xe lălcedn mởwhji ra, sau đrlgvówhji mớiondi đrlgvi đrlgvếlhmdn cửareba xe, mởwhji ra.

“Lụfhnsc thiếlhmdu gia, cẩlhxxn thậqmskn mộfqvbt chúinxft.” Tàjkcei xếlhmdvvjqu Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh ngồgntri trêqmskn xe lălcedn xong, mớiondi mởwhji miệkzycng nówhjii: “Lụfhnsc thiếlhmdu gia cậqmsku cũivnang đrlgvgrdsng buồgntrn Biểinxfu tiểinxfu thưemfe, côebqcfqvby chỉkfpuvvjq lo lắnlcing cho cậqmsku nêqmskn mớiondi nówhjii nhưemfe vậqmsky.”

Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh ngửareba đrlgvlubpu cưemfewcchi vớiondi tàjkcei xếlhmd: “Tôebqci biếlhmdt, tôebqci khôebqcng sao, cũivnang trễkfpu rồgntri, ôebqcng vềiftz trưemfeiondc đrlgvi.”

“Tôebqci đrlgvlhxxy cậqmsku vàjkceo nhàjkce rồgntri đrlgvi.” Tàjkcei xếlhmdwhjii.

“Khôebqcng cầlubpn, tôebqci tựvvjq đrlgvi đrlgvưemfefpozc.” Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh cưemfewcchi cưemfewcchi.

“Vậqmsky đrlgvưemfefpozc rồgntri, tạfgirm biệkzyct Lụfhnsc thiếlhmdu gia.” Tàjkcei xếlhmd khôebqcng tranh luậqmskn vớiondi Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh, quay ra xe.

Đjmfyfpozi đrlgvếlhmdn khi xe chạfgiry ra khỏebqci sâazdpn xong, Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh mớiondi lălcedn báfqvbnh xe, đrlgvi vềiftz phíufqxa cửareba nhàjkce.

Khi hắnlcin sắnlcip đrlgvi đrlgvếlhmdn cửareba cửareba nhàjkce đrlgvang đrlgvówhjing lạfgiri đrlgvfqvbt nhiêqmskn đrlgvưemfefpozc mởwhji ra, em họeopc củxxraa hắnlcin tứufqxc giậqmskn vòrlgvng qua sau lưemfeng hắnlcin, giúinxfp hắnlcin đrlgvlhxxy xe lălcedn.

Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh ngửareba đrlgvlubpu, nhìvvjqn vềiftz phíufqxa khuôebqcn mặebqct nhỏebqc nhắnlcin tứufqxc giậqmskn củxxraa côebqc: “Giậqmskn rồgntri sao?”

ebqcaxhf lạfgirnh nhạfgirt khôebqcng nówhjii gìvvjq nhưemfeng đrlgvfqvbng táfqvbc đrlgvlhxxy xe vẫavohn cẩlhxxn thậqmskn từgrdsng ly từgrdsng týkrnn.

Trong mắnlcit Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh lộfqvb ýkrnnemfewcchi, lạfgiri nówhjii: “Quảwbzn Quảwbzn, anh biếlhmdt em muốjnbzn tốjnbzt cho anh, nhưemfeng em biếlhmdt khôebqcng, anh chỉkfpu muốjnbzn tốjnbzt cho côebqcfqvby.”

Vẻkfat mặebqct củxxraa Quảwbzn Quảwbzn bớiondt giậqmskn hơdowrn nhiềiftzu nhưemfeng vẫavohn míufqxm môebqci khôebqcng lêqmskn tiếlhmdng.

“Em cũivnang nówhjii rồgntri màjkce, bâazdpy giờwcch bộfqvb dạfgirng củxxraa anh nhưemfe vậqmsky, làjkcem gìvvjqivnang bấfqvbt tiệkzycn, anh lạfgiri đrlgvi thảwbzn thíufqxnh côebqcfqvby, nhưemfeng vậqmsky cówhji íufqxch gìvvjq? Coi nhưemfejkceebqcfqvby biếlhmdt anh làjkce ngưemfewcchi cứufqxu côebqcfqvby, cảwbznm đrlgvfqvbng, nhưemfeng anh sẽjnbz trởwhji thàjkcenh mộfqvbt gáfqvbnh nặebqcng củxxraa côebqcfqvby, chuyệkzycn nhàjkceivnang khôebqcng thểinxf giúinxfp côebqcfqvby, côebqcfqvby bịeopc bệkzycnh cũivnang khôebqcng thểinxf đrlgvưemfea côebqcfqvby đrlgvếlhmdn bệkzycnh việkzycn, cówhji con cũivnang khôebqcng thểinxf giúinxfp côebqcfqvby tắnlcim cho nówhji đrlgvưemfefpozc...” nówhjii đrlgvếlhmdn đrlgvâazdpy, Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh bỗazdpng nhiêqmskn cụfhnsp mắnlcit, che đrlgvi áfqvbnh mắnlcit ưemfeơdowrn ưemfeiondt, lạfgiri cưemfewcchi nhạfgirt nhòrlgva, tiếlhmdp tụfhnsc nówhjii: “Anh vàjkceebqcfqvby ởwhjiqmskn nhau anh chỉkfpu liêqmskn lụfhnsy côebqcfqvby thôebqci, bởwhjii vìvvjq thậqmskt sựvvjqqmsku côebqcfqvby cho nêqmskn anh mớiondi khôebqcng muốjnbzn nhưemfe vậqmsky nữebqca, Quảwbzn Quảwbzn, anh từgrdsng cówhji lỗazdpi vớiondi côebqcfqvby, bâazdpy giờwcch kếlhmdt cụfhnsc củxxraa anh nhưemfe vậqmsky làjkce do anh bịeopc quảwbznfqvbo, khôebqcng cówhjivvjq oan ứufqxc cảwbzn.”

Áiftznh mắnlcit củxxraa Quảwbzn Quảwbznwhji chúinxft hồgntrng, hiểinxfn nhiêqmskn côebqc khôebqcng còrlgvn giậqmskn nữebqca: “Anh Báfqvbn Thàjkcenh, anh chỉkfpu bịeopc thưemfeơdowrng ởwhji châazdpn, khôebqcng thểinxf đrlgvi lạfgiri đrlgvưemfefpozc thôebqci, sao cówhji thểinxfjkcefqvbnh nặebqcng củxxraa côebqcfqvby đrlgvưemfefpozc chứufqx? Hơdowrn nữebqca khôebqcng phảwbzni chúinxfng ta vẫavohn đrlgvang tìvvjqm cáfqvbch đrlgviềiftzu trịeopc hay sao, báfqvbc sĩsxpz khôebqcng phảwbzni đrlgvãkrnnwhjii chúinxfng ta vẫavohn còrlgvn hy vọeopcng hay sao? Hơdowrn nữebqca, cho dùeylt khôebqcng còrlgvn hy vọeopcng thìvvjq anh còrlgvn hơdowrn nhiềiftzu ngưemfewcchi đrlgvàjkcen ôebqcng ngoàjkcei kia gấfqvbp mấfqvby lầlubpn, còrlgvn cówhji rấfqvbt nhiềiftzu ngưemfewcchi phụfhns nữebqc đrlgvgntrng ýkrnnwhjiqmskn cạfgirnh anh màjkce....”

“Phảwbzni, cówhji rấfqvbt nhiềiftzu côebqcfqvbi muốjnbzn ởwhjiqmskn cạfgirnh anh thếlhmd nhưemfeng, bâazdpy giờwcch anh ởwhjieyltng vớiondi ai cũivnang khôebqcng thểinxfwhjiqmskn cạfgirnh côebqcfqvby, giốjnbzng nhưemfeinxfc anh còrlgvn hoàjkcen hảwbzno khôebqcng ởwhjieyltng bấfqvbt cứufqxebqcfqvbi nàjkceo kháfqvbc màjkce phảwbzni làjkceebqcfqvby.” Lụfhnsc Báfqvbn Thàjkcenh cụfhnsp mắnlcit, sau đrlgvówhji lạfgiri ngửareba đrlgvlubpu lêqmskn cưemfewcchi vớiondi Quảwbzn Quảwbzn: “Hứufqxa vớiondi anh, coi nhưemfejkcevvjq anh, đrlgvgrdsng làjkcem phiềiftzn đrlgvếlhmdn côebqcfqvby, đrlgvưemfefpozc khôebqcng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.