Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 973 : Lúc lặng lẽ yêu em (1)
Cảzwxs nh sáhyda t thậagiy t sựjwwz rấmrfu t thâysba n vớkdhh i Ngôhsth Hạtdke o, cũkdhh ng biếwblx t chúhsth t chuyệtytj n củbhpm a hắbfwj n nêcrkm n nóhrnm i đhyda ếwblx n đhyda âysba y lạtdke i ngậagiy p ngừbhpm ng mộashy t chúhsth t: “.... Làcpjf Tưjlaj ởlmks ng tiểapjk u thưjlaj , làcpjf bạtdke n gáhyda i củbhpm a cậagiy u, láhyda t nữxjrt a cậagiy u đhyda ếwblx n cóhrnm muốjvta n gặopmz p côhsth ấmrfu y khôhsth ng?”
Ngôhsth Hạtdke o cụfkoo p mắbfwj t, che lạtdke i đhyda ôhsth i mắbfwj t mệtytj t mỏwxxu i, lạtdke i thanh đhyda am trảzwxs lờwxxu i: “Láhyda t nữxjrt a tínplf nh sau đhyda i.”
Cúhsth p đhyda iệtytj n thoạtdke i, Ngôhsth Hạtdke o đhyda ứopmz ng trêcrkm n hàcpjf nh lang bệtytj nh việtytj n mộashy t chúhsth t, mớkdhh i quay đhyda ầpbph u nhìbfwj n Hứopmz a Ôpzce n Noãemgx n còweej n đhyda ang ngủbhpm say trêcrkm n giưjlaj ờwxxu ng bệtytj nh qua ôhsth cửwblx a kínplf nh.
Côhsth vốjvta n khôhsth ng cóhrnm gìbfwj đhyda áhyda ng lo, chỉxjrt làcpjf thuốjvta c hôhsth n mêcrkm quáhyda nhiềwkqo u nêcrkm n ngủbhpm mộashy t lúhsth c lâysba u nữxjrt a mớkdhh i cóhrnm thểapjk tỉxjrt nh lạtdke i.
Ngôhsth Hạtdke o thu lạtdke i tầpbph m mắbfwj t, đhyda i tớkdhh i phòweej ng y táhyda , tìbfwj m ngưjlaj ờwxxu i y táhyda phụfkoo tráhyda ch phòweej ng củbhpm a Hứopmz a Ôpzce n Noãemgx n đhyda ưjlaj a cho côhsth ấmrfu y mộashy t tấmrfu m danh thiếwblx p, nóhrnm i cho côhsth biếwblx t Hứopmz a Ôpzce n Noãemgx n cóhrnm chuyệtytj n gìbfwj liềwkqo n lậagiy p tứopmz c gọxqxa i đhyda iệtytj n thoạtdke i cho hắbfwj n, sau đhyda óhrnm mớkdhh i bưjlaj ớkdhh c vàcpjf o thang máhyda y, rờwxxu i khỏwxxu i phòweej ng tiếwblx p nhậagiy n bệtytj nh nhâysba n nộashy i trúhsth .
Tàcpjf i xếwblx chờwxxu dưjlaj ớkdhh i lầpbph u, thấmrfu y hắbfwj n đhyda i ra liềwkqo n mởlmks cửwblx a cho hắbfwj n.
Ngôhsth Hạtdke o khom ngưjlaj ờwxxu i chui vàcpjf o trong xe, nóhrnm i câysba u: “Đbhpm ếwblx n sởlmks cảzwxs nh sáhyda t xong” Liềwkqo n nhắbfwj m hai mắbfwj t lạtdke i, tựjwwz a trêcrkm n ghếwblx xe màcpjf thấmrfu t thầpbph n.
Đbhpm ếwblx n sởlmks cảzwxs nh sáhyda t, Ngôhsth Hạtdke o đhyda ểapjk tàcpjf i xếwblx chờwxxu trong xe, đhyda i vàcpjf o mộashy t mìbfwj nh.
Lấmrfu y khẩhrnm u cung xong, ngưjlaj ờwxxu i cảzwxs nh sáhyda t quen biếwblx t Ngôhsth Hạtdke o nóhrnm i chuyệtytj n phiếwblx m vớkdhh i hắbfwj n ba câysba u, sau đhyda óhrnm lạtdke i hỏwxxu i: “Bâysba y giờwxxu cậagiy u cóhrnm muốjvta n gặopmz p côhsth ấmrfu y hay khôhsth ng?”
Ngôhsth Hạtdke o cụfkoo p mắbfwj t, lạtdke i khẽagiy gậagiy t đhyda ầpbph u, khôhsth ng nóhrnm i gìbfwj .
Cảzwxs nh sáhyda t dẫfnpt n hắbfwj n đhyda ếwblx n phòweej ng thẩhrnm m vấmrfu n.
Cáhyda nh song sắbfwj t, Ngôhsth Hạtdke o liếwblx c mắbfwj t liềwkqo n nhìbfwj n thấmrfu y Tưjlaj ởlmks ng Tiêcrkm m Tiêcrkm m ngồecrb i bêcrkm n trong, cóhrnm thểapjk làcpjf bịibwo cảzwxs nh sáhyda t đhyda ưjlaj a đhyda i quáhyda gấmrfu p, váhyda y ngủbhpm trêcrkm n ngưjlaj ờwxxu i còweej n táhyda n loạtdke n, khôhsth ng cóhrnm bấmrfu t kỳvlsp trang đhyda iểapjk m nàcpjf o khiếwblx n khuôhsth n mặopmz t củbhpm a côhsth cóhrnm vàcpjf i tàcpjf n nhang lộashy rõapwg .
Tưjlaj ởlmks ng Tiêcrkm m Tiêcrkm m nghe thấmrfu y tiếwblx ng đhyda ộashy ng, ngẩhrnm ng đhyda ầpbph u lêcrkm n, trong áhyda nh mắbfwj t nhìbfwj n thấmrfu y Ngôhsth Hạtdke o, nhưjlaj nắbfwj m đhyda ưjlaj ợduqw c nháhyda nh cỏwxxu cứopmz u mạtdke ng, liềwkqo n lậagiy p tứopmz c đhyda ứopmz ng lêcrkm n: “A Hạtdke o, anh đhyda ếwblx n cứopmz u em ra ngoàcpjf i đhyda úhsth ng khôhsth ng? A Hạtdke o, em nóhrnm i vớkdhh i anh rồecrb i, em khôhsth ng muốjvta n bắbfwj t cóhrnm c Hứopmz a Ôpzce n Noãemgx n, em thậagiy t sựjwwz khôhsth ng muốjvta n bắbfwj t cóhrnm c côhsth ấmrfu y, em chỉxjrt muốjvta n đhyda ưjlaj a côhsth ấmrfu y đhyda i thôhsth i, em thậagiy t sựjwwz khôhsth ng cóhrnm bắbfwj t cóhrnm c côhsth ấmrfu y.”
Cảzwxs nh sáhyda t đhyda ứopmz ng bêcrkm n cạtdke nh Ngôhsth Hạtdke o liềwkqo n lậagiy p tứopmz c nóhrnm i bêcrkm n tai hắbfwj n: “Chúhsth ng tôhsth i đhyda ãemgx hỏwxxu i cung côhsth ấmrfu y mộashy t lầpbph n rồecrb i, côhsth sốjvta ng chếwblx t cũkdhh ng khôhsth ng chịibwo u thừbhpm a nhậagiy n nhưjlaj ng bọxqxa n bắbfwj t cóhrnm c đhyda ãemgx chỉxjrt đhyda iểapjk m côhsth ấmrfu y rồecrb i, còweej n lấmrfu y tiềwkqo n củbhpm a côhsth ta xong, cóhrnm nhữxjrt ng tin nhắbfwj n chứopmz ng cứopmz xáhyda c thựjwwz c, khôhsth ng biếwblx t côhsth ấmrfu y còweej n cốjvta gắbfwj ng cãemgx i cáhyda i gìbfwj nữxjrt a.”
Tưjlaj ởlmks ng Tiêcrkm m Tiêcrkm m nghe thấmrfu y nhữxjrt ng lờwxxu i củbhpm a cảzwxs nh sáhyda t, liềwkqo n nóhrnm i lớkdhh n hơwxxu n rấmrfu t nhiềwkqo u: “Em đhyda ềwkqo u đhyda ãemgx nóhrnm i rồecrb i, khôhsth ng phảzwxs i làcpjf em, khôhsth ng phảzwxs i em, em khôhsth ng cóhrnm làcpjf m nhưjlaj vậagiy y! A Hạtdke o, anh phảzwxs i tin tưjlaj ởlmks ng em, thậagiy t sựjwwz khôhsth ng phảzwxs i làcpjf em, anh giúhsth p em ra khỏwxxu i đhyda âysba y đhyda i, A Hạtdke o, van xin anh! A Hạtdke o!”
Cảzwxs nh sáhyda t lắbfwj c đhyda ầpbph u, giúhsth p Ngôhsth Hạtdke o mởlmks cửwblx a.
Ngôhsth Hạtdke o đhyda ợduqw i đhyda ếwblx n khi cảzwxs nh sáhyda t rờwxxu i đhyda i, mớkdhh i mởlmks cửwblx a sắbfwj t ra, bưjlaj ớkdhh c vàcpjf o phòweej ng thẩhrnm m vấmrfu n.
Ngưjlaj ờwxxu i kháhyda c còweej n chưjlaj a đhyda ứopmz ng vữxjrt ng, Tưjlaj ởlmks ng Tiêcrkm m Tiêcrkm m liềwkqo n lao vàcpjf o ngựjwwz c hắbfwj n: “A Hạtdke o, anh biếwblx t em bịibwo ngưjlaj ờwxxu i ta đhyda ưjlaj a đhyda ếwblx n đhyda âysba y liềwkqo n lậagiy p tứopmz c đhyda ếwblx n thăldgx m em cóhrnm đhyda úhsth ng khôhsth ng? A Hạtdke o, trong lòweej ng anh vẫfnpt n còweej n cóhrnm em đhyda úhsth ng khôhsth ng? Anh giúhsth p em tìbfwj m mộashy t luậagiy t sưjlaj tốjvta t đhyda i, bảzwxs o lãemgx nh em ra cóhrnm đhyda ưjlaj ợduqw c khôhsth ng? A Hạtdke o, em thậagiy t sựjwwz khôhsth ng cóhrnm bắbfwj t cóhrnm c Hứopmz a Ôpzce n Noãemgx n.”
Ngô
Cú
Cô
Ngô
Tà
Ngô
Đ
Lấ
Ngô
Cả
Cá
Tư
Cả
Tư
Cả
Ngô
Ngư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.