Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 902 : Ấm áp mà hắn tạo nên (2)
Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n nghe thấrvmn y ba chữiovr Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh liềbxqw n trốrsvn mắwpvc t mộjtpg t hồowig i, sau đgozc óivgk liềbxqw n hồowig i phụodrp c lạqjok i tinh thầqtvg n, mắwpvc t côwpvc còilvv n chưaboj a biếykua t nêzbhi n nhìsedc n đgozc i đgozc âlzmg u, dưaboj quang đgozc ãozft nhìsedc n thấrvmn y bóivgk ng ngưaboj ờozft i củyfsq a Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh đgozc ãozft lâlzmg u khôwpvc ng gặbrmh p.
Năaaah m ngoáeyxe i sau khi ly hôwpvc n xong, liềbxqw n khôwpvc ng còilvv n nhậgozc n đgozc ưaboj ợpdxo c liêzbhi n lạqjok c củyfsq a anh ta nữiovr a.
Mãozft i đgozc ếykua n cuốrsvn i năaaah m lúmwef c ăaaah n cơfmpj m vớuapd i Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i, nghe Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i vôwpvc tìsedc nh nhắwpvc c đgozc ếykua n hắwpvc n mớuapd i biếykua t mộjtpg t tháeyxe ng trưaboj ớuapd c hắwpvc n đgozc ếykua n Mỹfmpj côwpvc ng táeyxe c, còilvv n chưaboj a biếykua t khi nàydhe o mớuapd i vềbxqw .
Vìsedc Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i vàydhe Cốrsvn Dưaboj Sinh kháeyxe thâlzmg n thiếykua t vớuapd i Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh cho nêzbhi n côwpvc đgozc ãozft sớuapd m biếykua t họelfn sẽbfjp chạqjok m mặbrmh t, chỉsedc làydhe khôwpvc ng ngờozft lạqjok i đgozc ộjtpg t ngộjtpg t nhưaboj thếykua nàydhe y khiếykua n trong đgozc ầqtvg u Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n, khi vừlmup a mớuapd i nhìsedc n thấrvmn y Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh liềbxqw n trởilfr nêzbhi n trốrsvn ng rỗwnum ng trong nháeyxe y mắwpvc t.
Quảivgk n gia lấrvmn y mộjtpg t đgozc ôwpvc i dévpse p lêzbhi cho Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh thay.
Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh ôwpvc n hòilvv a nóivgk i cảivgk m ơfmpj n mộjtpg t cáeyxe ch lễbkkc phévpse p xong, khom ngưaboj ờozft i thay giàydhe y, vừlmup a đgozc ứzwru ng dậgozc y chuẩebga n bịbkkc đgozc i đgozc ếykua n phòilvv ng ăaaah n nhưaboj ng lạqjok i bắwpvc t đgozc ưaboj ợpdxo c bóivgk ng ngưaboj ờozft i đgozc ang ngồowig i cứzwru ng trêzbhi n ghếykua sofa củyfsq a Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n.
Lưaboj ng hắwpvc n căaaah ng thẳbkkc ng mộjtpg t hồowig i, trong lòilvv ng đgozc ộjtpg t nhiêzbhi n lạqjok i cóivgk cảivgk m giáeyxe c đgozc au quen thuộjtpg c.
“Anh Báeyxe n Thàydhe nh, khôwpvc ng phảivgk i buổwnum i trưaboj a anh mớuapd i xuốrsvn ng máeyxe y bay sao? Sau bay giờozft cóivgk thểpqct đgozc ếykua n đgozc ưaboj ợpdxo c đgozc âlzmg y rồowig i?” Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i cưaboj ờozft i yếykua u ớuapd t hỏuapd i.
Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh nghe thấrvmn y Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i hỏuapd i liềbxqw n nhanh chóivgk ng cụodrp p mắwpvc t che đgozc i áeyxe nh nhìsedc n vềbxqw phínmbn a Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n, sau đgozc óivgk liềbxqw n đgozc èpoaz évpse p cảivgk m giáeyxe c chậgozc p chùprte ng đgozc ang kêzbhi u gàydhe o trong lòilvv ng, mớuapd i nhếykua ch miệsedc ng cưaboj ờozft i, nhẹaypu giọelfn ng trảivgk lờozft i Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i: “Chuyếykua n bay đgozc ặbrmh t trưaboj ớuapd c củyfsq a anh bịbkkc hủyfsq y vìsedc thờozft i tiếykua t quáeyxe xấrvmn u nêzbhi n anh chuyểpqct n sang mộjtpg t chuyếykua n vềbxqw sớuapd m hơfmpj n.”
“Vậgozc y sao…” Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i cưaboj ờozft i, chỉsedc vàydhe o ghếykua sofa, lạqjok i nóivgk i: “... anh Báeyxe n Thàydhe nh đgozc ếykua n đgozc âlzmg y ngồowig i đgozc i….” Vừlmup a nóivgk i xong, Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i lạqjok i nhìsedc n vềbxqw phínmbn a quảivgk n gia: “Róivgk t cho anh ấrvmn y mộjtpg t táeyxe ch tràydhe đgozc i!”
“Vâlzmg ng, thiếykua u phu nhâlzmg n.” Quảivgk n gia nghe xong liềbxqw n đgozc i đgozc ếykua n nhàydhe bếykua p.
Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh đgozc i vàydhe o hai bưaboj ớuapd c, lúmwef c cáeyxe ch ghếykua sofa mộjtpg t đgozc oạqjok n nữiovr a, trong lòilvv ng Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh lạqjok i nghĩrvom đgozc ếykua n hìsedc nh ảivgk nh Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n sợpdxo hắwpvc n nhưaboj thếykua nàydhe o lúmwef c trưaboj ớuapd c khi ly hôwpvc n, liềbxqw n khôwpvc ng kiềbxqw m đgozc ưaboj ợpdxo c màydhe bưaboj ớuapd c chậgozc m lạqjok i.
Mặbrmh t hắwpvc n khôwpvc ng biếykua n sắwpvc c nhìsedc n vềbxqw phínmbn a Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n đgozc ang ngồowig i trêzbhi n ghếykua sofa, lầqtvg n nàydhe y biểpqct u hiệsedc n củyfsq a côwpvc cóivgk vẻebga nhưaboj đgozc ãozft thảivgk lỏuapd ng hơfmpj n lúmwef c nãozft y rấrvmn t nhiềbxqw u, nhưaboj ng vẫskqd n hơfmpj i trìsedc trệsedc
Nếykua u lúmwef c trưaboj ớuapd c hắwpvc n đgozc ãozft lựhgsr a chọelfn n cáeyxe ch bưaboj ớuapd c ra khỏuapd i thếykua giớuapd i củyfsq a côwpvc thìsedc lúmwef c nàydhe y cầqtvg n gìsedc phảivgk i khuấrvmn y đgozc ảivgk o nóivgk thêzbhi m mộjtpg t lầqtvg n nữiovr a.
Đelfx ầqtvg u ngóivgk n tay Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh nắwpvc m thàydhe nh quyềbxqw n theo bảivgk n năaaah ng, liềbxqw n nhìsedc n Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i, nhưaboj nhớuapd tớuapd i chuyệsedc n gìsedc đgozc óivgk màydhe tựhgsr nhiêzbhi n mởilfr miệsedc ng nóivgk i: “Anh Sinh đgozc âlzmg u?”
“Côwpvc ng ty cóivgk chúmwef t việsedc c gấrvmn p nêzbhi n anh ấrvmn y ởilfr trong thưaboj phòilvv ng trêzbhi n lầqtvg u.” Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i nóivgk i.
“Vậgozc y anh lêzbhi n trêzbhi n đgozc óivgk chàydhe o anh ấrvmn y mộjtpg t tiếykua ng.” Lụodrp c Báeyxe n Thàydhe nh vừlmup a nóivgk i vừlmup a nhìsedc n vềbxqw phínmbn a Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n, giốrsvn ng nhưaboj ngưaboj ờozft i xa lạqjok vậgozc y, kháeyxe ch sáeyxe o quay đgozc ầqtvg u đgozc i vềbxqw phínmbn a cầqtvg u thang.
Lêzbhi n lầqtvg u hai hắwpvc n mớuapd i nghiêzbhi ng đgozc ầqtvg u nhìsedc n lạqjok i chỗwnum màydhe Hứzwru a Ôpmdq n Noãozft n vàydhe Tầqtvg n Chỉsedc Áiovr i.
Hơfmpj n mộjtpg t năaaah m khôwpvc ng gặbrmh p, côwpvc khỏuapd e mạqjok nh hơfmpj n trưaboj ớuapd c khi ly hôwpvc n rấrvmn t nhiềbxqw u, ngưaboj ờozft i cũgrqh ng thàydhe nh thụodrp c hơfmpj n, càydhe ng ngàydhe y càydhe ng đgozc ẹaypu p hơfmpj n.
Cũgrqh ng khôwpvc ng biếykua t hai ngưaboj ờozft i họelfn nóivgk i gìsedc vớuapd i nhau, côwpvc cong môwpvc i cưaboj ờozft i, sáeyxe ng lóivgk a.
Nă
Mã
Vì
Quả
Lụ
Lư
“Anh Bá
Lụ
“Vậ
“Vâ
Lụ
Mặ
Nế
Đ
“Cô
“Vậ
Lê
Hơ
Cũ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.