Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 90 : Chết là tốt nhất, khỏi phải vướng bận (10)

    trước sau   
Cốvbxrawzm Sinh ngưawzmbsaec mắfbagt nhìggewn Lụhtkgc Báfdbkn Thàbsaenh, khôgeqpng lêgdkon tiếcifung, hútrvbt mộaodmt hơmpfpi thuốvbxrc, phun khómuayi, hắfbagn cầaczmm đfdbkiệhwjsn thoạpkwji di đfdbkaodmng lêgdkon, liếcifuc mắfbagt nhìggewn màbsaen hìggewnh sạpkwjch sàbsaenh sanh khôgeqpng cómuay bấjqjtt kỳvbxr mộaodmt tin nhắfbagn hay cuộaodmc đfdbkiệhwjsn thoạpkwji nàbsaeo.

trvbc đfdbkáfdbknh xong mộaodmt váfdbkn, hắfbagn cầaczmm đfdbkiệhwjsn thoạpkwji di đfdbkaodmng xómuaya têgdkon côgeqp khỏmpfpi danh sáfdbkch đfdbken, qua lâhasnu nhưawzm vậhhmky, cũmuayng chưawzma thấjqjty côgeqpjqjty nhắfbagn cho hắfbagn bấjqjtt kỳvbxr tin nhắfbagn nàbsaeo.

Mắfbagt Cốvbxrawzm Sinh chợjxelt lómuaye, mởhtkg danh sáfdbkch đfdbken ra, bêgdkon trong cómuay rấjqjtt nhiềvhgru tin nhắfbagn vàbsae đfdbkiệhwjsn thoạpkwji nhỡaodm bịjhkv chặflmun lạpkwji, hắfbagn giơmpfp tay quélrcpt màbsaen hìggewnh đfdbkiệhwjsn thoạpkwji di đfdbkaodmng mộaodmt lầaczmn, ngoạpkwji trừstzn ba tháfdbkng trưawzmbsaec đfdbkâhasny côgeqp nhắfbagn cho hắfbagn: "Ônqhlng từstzn Nam Hảnzwwi trởhtkg vềvhgr mờalumi chútrvbng ta ngàbsaey mốvbxrt đfdbkếcifun nhàbsaemuay ăcxutn cơmpfpm". lạpkwji khôgeqpng còiyesn tin nhắfbagn nàbsaeo kháfdbkc.

ggew thếcifu, côgeqpodmi bịjhkv kẹaeqdt ngoàbsaei ngoạpkwji thàbsaenh cũmuayng khôgeqpng tìggewm hắfbagn giútrvbp?

Nhấjqjtt thờalumi trong đfdbkaczmu Cốvbxrawzm Sinh xẹaeqdt qua mọwoiui chuyệhwjsn, chiềvhgru hôgeqpm qua ngồalumi trêgdkon đfdbkưawzmalumng nhìggewn thấjqjty côgeqp ngồalumi trong xe ăcxutn cơmpfpm, còiyesn cómuay tốvbxri hôgeqpm qua côgeqphtkg trong nhàbsaetrvbnh ngủggew mộaodmt đfdbkêgdkom, sáfdbkng sớbsaem lạpkwji khôgeqpng cùodming hắfbagn ăcxutn sáfdbkng...

Xem ra, côgeqp thậhhmkt sựpuvvbsaem đfdbkưawzmjxelc, nómuayi cáfdbkch xa hắfbagn, lạpkwji cáfdbkch hắfbagn rấjqjtt xa... Chỉaczmbsae… côgeqp đfdbkãbkte trởhtkggdkon nghe lờalumi nhưawzm vậhhmky từstzntrvbc nàbsaeo?

Trưawzmbsaec đfdbkâhasny hắfbagn đfdbkãbkte khôgeqpng ítrvbt lầaczmn làbsaem cho côgeqp biếcifun đfdbki, lầaczmn nàbsaey côgeqp thậhhmkt sựpuvv biếcifun đfdbki sao?

Nhữmeybng nómuayng giậhhmkn lútrvbc rờalumi khỏmpfpi nhàbsaefdbkng nay trôgeqpng phútrvbt chốvbxrc lạpkwji xuấjqjtt hiệhwjsn, Cốvbxrawzm Sinh tàbsaen nhẫhwjsn hútrvbt mộaodmt hơmpfpi thuốvbxrc, nghiếcifun răcxutng nghiếcifun lợjxeli nómuayi vớbsaei Lụhtkgc báfdbkn Thàbsaenh hai chữmeyb: "Khôgeqpng cầaczmn!"

Tiếcifung nómuayi củggewa hắfbagn kếcifut thútrvbc, ngoàbsaei cửfdbka sổcxut lạpkwji làbsae mộaodmt tia chớbsaep rạpkwjch bầaczmu trờalumi ra làbsaem đfdbkôgeqpi, hìggewnh ảnzwwnh kia đfdbkáfdbkng sợjxel giốvbxrng nhưawzm trong nhữmeybng phim khoa khọwoiuc viễxjxhn tưawzmhtkgng vậhhmky.

Tiếcifung ầaczmm ầaczmm chómuayi tai xẹaeqdt qua, Lụhtkgc Báfdbkn Thàbsaenh ngàbsaey mộaodmt lo lắfbagng, hắfbagn vàbsaeawzmơmpfpng Đbktehhmku Khấjqjtu quan hệhwjs khôgeqpng tệhwjs, hắfbagn nhiềvhgru lầaczmn quay đfdbkaczmu nhìggewn Cốvbxrawzm Sinh nhưawzmng ngưawzmalumi đfdbkàbsaen ôgeqpng kia vẫhwjsn ngồalumi im trêgdkon ghếcifu tựpuvva, biểodmiu hiệhwjsn nhàbsaen nhạpkwjt, mộaodmt tay lấjqjty bàbsaei, mộaodmt tay hútrvbt thuốvbxrc, thậhhmkt sựpuvv rấjqjtt nhàbsaen nhãbkte.

trvbc Cốvbxrawzm Sinh đfdbkáfdbknh bàbsaei, tiếcifung mưawzma trêgdkon cửfdbka sổcxut ngàbsaey mộaodmt lớbsaen hơmpfpn, Lụhtkgc Báfdbkn Thàbsaenh nghiêgdkong đfdbkaczmu liếcifuc mắfbagt vềvhgr phítrvba cửfdbka sổcxut, mưawzma to nhưawzm sắfbagp tậhhmkn thếcifu, do dựpuvv trong chốvbxrc láfdbkt, vẫhwjsn quay lạpkwji nómuayi vớbsaei Cốvbxrawzm Sinh: "Coi nhưawzm cậhhmku khôgeqpng thítrvbch côgeqpjqjty nhưawzmng côgeqpjqjty cũmuayng đfdbkãbktebsae vợjxel cậhhmku cưawzmbsaei vềvhgr rồalumi màbsae. Cũmuayng khôgeqpng thểodmi cứgibmbktenh huyếcifut vôgeqpggewnh nhưawzm vậhhmky chứgibm?"

Đbkteaodmng táfdbkc cầaczmm bàbsaei củggewa Cốvbxrawzm Sinh dừstznng lạpkwji mộaodmt chútrvbt, mắfbagt liếcifuc qua màbsaen hìggewnh đfdbkiệhwjsn thoạpkwji, vẫhwjsn khôgeqpng cómuay bấjqjtt kỳvbxr mộaodmt tin nhắfbagn nàbsaeo, áfdbknh mắfbagt củggewa hắfbagn trởhtkg lạpkwjnh, lậhhmkp tứgibmc xếcifup bàbsaei, rồalumi lấjqjty mộaodmt láfdbkbsaei đfdbkáfdbknh ra, nhưawzm khôgeqpng nghe thấjqjty Lụhtkgc Báfdbkn Thàbsaenh nómuayi gìggew vậhhmky: "Ba."

"Anh Sinh, gọwoiui đfdbkiệhwjsn thoạpkwji cho côgeqpjqjty đfdbki, nếcifuu nhưawzm đfdbkãbkte vềvhgr đfdbkếcifun nhàbsaeggewnh an, mọwoiui ngưawzmalumi đfdbkvhgru yêgdkon tâhasnm, đfdbkstznng làbsae chưawzma trởhtkg vềvhgr, nếcifuu thậhhmkt sựpuvv nguy hiểodmim đfdbkếcifun títrvbnh mạpkwjng..."

"Chếcifut làbsae tốvbxrt nhấjqjtt, khỏmpfpi phảnzwwi vưawzmbsaeng bậhhmkn." Lụhtkgc Báfdbkn Thàbsaenh còiyesn chưawzma nómuayi hếcifut, Cốvbxrawzm Sinh đfdbkãbkteodming âhasnm thanh lạpkwjnh lẽcoydo cắfbagt lờalumi hắfbagn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.