Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 896 : Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (16)
Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh cũexfj ng khôltzp ng muốvwoy n nógtvg i thêfhny m gìcysr nữxwvk a, chỉldxh cầtpig m chìcysr a khógtvg a xe ra khỏxkbr i phòcysr ng trưupww ớbmie c.
Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n chàexfj o tạaqnj m biệvhtv t cha mẹpriq Lụfhny c xong đgkra ãvhcl nhìcysr n thấugtb y Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh quay đgkra ầtpig u xe xong rồbqwm i.
Ngồbqwm i trêfhny n xe, thắnwxo t dâfhny y an toàexfj n, Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh khôltzp ng nógtvg i tiếtpig ng nàexfj o đgkra ạaqnj p ga.
Sau khi ra khỏxkbr i tiểopen u khu, Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n lạaqnj i đgkra em chiếtpig c vòcysr ng bạaqnj ch ngọbngg c màexfj mẹpriq Lụfhny c đgkra ưupww a cho côltzp lúbxqr c hai ngưupww ờhiku i táuzyh n gẫuzyh u đgkra ưupww a đgkra ếtpig n hộcurc c chứfhny a đgkra ồbqwm trong xe hắnwxo n: “Đhiku âfhny y làexfj đgkra ồbqwm lúbxqr c nãvhcl y mẹpriq anh đgkra ưupww a cho tôltzp i.”
Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh liếtpig c qua mộcurc t cáuzyh i liềkcmp n nhìcysr n thẳexfj ng con đgkra ưupww ờhiku ng phíhjjd a trưupww ớbmie c.
Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n thấugtb y Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh khôltzp ng nógtvg i gìcysr , cũexfj ng im lặopen ng, đgkra ếtpig n lúbxqr c côltzp nhìcysr n thấugtb y trạaqnj m tàexfj u đgkra iệvhtv n, liềkcmp n nógtvg i: “Đhiku ểopen tôltzp i xuốvwoy ng ởnwxo đgkra âfhny y đgkra i.”
Mộcurc t đgkra ộcurc ng táuzyh c đgkra ơydgq n giảhyfb n nhưupww vậspdn y hắnwxo n cũexfj ng làexfj m khôltzp ng xong, suýgphd t nữxwvk a lạaqnj i đgkra ạaqnj p châfhny n ga, nêfhny n bấugtb t ngờhiku đgkra ạaqnj p thắnwxo ng lạaqnj i khiếtpig n xe dừbmie ng đgkra ộcurc t ngộcurc t trêfhny n đgkra ưupww ờhiku ng, qua mộcurc t láuzyh t hắnwxo n mớbmie i từbmie từbmie bìcysr nh tĩsobw nh lạaqnj i, chuyểopen n báuzyh nh láuzyh i đgkra ậspdn u xe ven đgkra ưupww ờhiku ng.
Sau khi xe dừbmie ng hẳexfj n lạaqnj i, Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n cũexfj ng khôltzp ng muốvwoy n nógtvg i lờhiku i nàexfj o, cũexfj ng khôltzp ng cógtvg ýgphd muốvwoy n ngồbqwm i trêfhny n xe thêfhny m nữxwvk a liềkcmp n cởnwxo i dâfhny y an toàexfj n, đgkra ưupww a tay muốvwoy n mởnwxo cửhyfb a xe.
Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh từbmie nãvhcl y đgkra ếtpig n hắnwxo n vẫuzyh n khôltzp ng nógtvg i chuyệvhtv n lúbxqr c nàexfj y lạaqnj i nógtvg i: “Chờhiku chúbxqr t.”
Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n híhjjd t khẽilcc mộcurc t hơydgq i thậspdn t sâfhny u, quay đgkra ầtpig u nhìcysr n Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh.
Ngưupww ờhiku i đgkra àexfj n ôltzp ng nhìcysr n thẳexfj ng con đgkra ưupww ờhiku ng phíhjjd a trưupww ớbmie c, nhưupww đgkra ang giùqyrn ng giằulcq ng cáuzyh i gìcysr đgkra ógtvg , qua mộcurc t lúbxqr c rấugtb t lâfhny u mớbmie i nógtvg i: “Thứfhny hai côltzp cógtvg rảhyfb nh khôltzp ng?”
Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n khôltzp ng hiểopen u Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh cógtvg ýgphd gìcysr , mớbmie i ngưupww ớbmie c lêfhny n ngạaqnj c nhiêfhny n nhìcysr n hắnwxo n hỏxkbr i: “Cógtvg chuyệvhtv n gìcysr khôltzp ng?”
Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh nhưupww thấugtb t thầtpig n vậspdn y, nhìcysr n chằulcq m chằulcq m ngoàexfj i cửhyfb a kíhjjd nh xe hốvwoy t hoảhyfb ng mộcurc t lúbxqr c lâfhny u mớbmie i quay ngưupww ờhiku i vềkcmp phíhjjd a Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n.
Hắnwxo n nhìcysr n chằulcq m chằulcq m khuôltzp n mặopen t xinh đgkra ẹpriq p củkcmp a côltzp mộcurc t lúbxqr c lâfhny u, sau đgkra ógtvg nhưupww thậspdn t sựftcv hạaqnj quyếtpig t tâfhny m, đgkra ộcurc t nhiêfhny n dờhiku i tầtpig m mắnwxo t, nógtvg i rõbqwm ràexfj ng: “Thứfhny hai nếtpig u côltzp rảhyfb nh thìcysr chúbxqr ng ta đgkra ếtpig n cụfhny c dâfhny n chíhjjd nh làexfj m thủkcmp tụfhny c ly hôltzp n đgkra i.”
Hắnwxo n vàexfj côltzp đgkra ãvhcl đgkra ịgphd nh làexfj mộcurc t năqyrn m, nhưupww ng đgkra ếtpig n lúbxqr c nàexfj y chỉldxh mớbmie i cógtvg bốvwoy n tháuzyh ng, sao đgkra ộcurc t nhiêfhny n lạaqnj i muốvwoy n ly hôltzp n vớbmie i côltzp ?
Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh dùqyrn khôltzp ng nhìcysr n thấugtb y biểopen u hiệvhtv n củkcmp a Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n nhưupww ng hắnwxo n vẫuzyh n cógtvg thểopen hiểopen u đgkra ưupww ợqhay c nhữxwvk ng thắnwxo c mắnwxo c trong lòcysr ng côltzp , lạaqnj i nógtvg i: “Tiềkcmp n côltzp cũexfj ng đgkra ãvhcl trảhyfb xong cho tôltzp i rồbqwm i, bâfhny y giờhiku côltzp cũexfj ng khôltzp ng nợqhay tôltzp i gìcysr nữxwvk a, hơydgq n nữxwvk a sớbmie m muộcurc n gìcysr cũexfj ng phảhyfb i ly hôltzp n, nêfhny n sớbmie m hơydgq n hay muộcurc n hơydgq n thìcysr cũexfj ng vậspdn y thôltzp i. Cógtvg khi ly hôltzp n sớbmie m mộcurc t chúbxqr t sẽilcc tốvwoy t hơydgq n.”
Bàexfj n tay Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh cầtpig m tay láuzyh i bắnwxo t đgkra ầtpig u run rẩpbkj y, dừbmie ng mộcurc t chúbxqr t, hắnwxo n lạaqnj i nógtvg i tiếtpig p: “Bâfhny y giờhiku chúbxqr ng ta cógtvg ly hôltzp n hay khôltzp ng thìcysr cũexfj ng chẳexfj ng kháuzyh c gìcysr nhau, vìcysr vậspdn y xửhyfb lýgphd mốvwoy i quan hệvhtv nàexfj y càexfj ng sớbmie m thìcysr càexfj ng tốvwoy t.”
“Ừhjjd …” Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n đgkra áuzyh p mộcurc t tiếtpig ng, sau đgkra ógtvg vừbmie a nhìcysr n tớbmie i Lụfhny c Báuzyh n Thàexfj nh muốvwoy n nógtvg i đgkra ưupww ợqhay c mộcurc t tiếtpig ng, nhưupww ng tầtpig m mắnwxo t lạaqnj i nhìcysr n thấugtb y vếtpig t truyềkcmp n nưupww ớbmie c biểopen n trêfhny n tay hắnwxo n, còcysr n cógtvg mộcurc t vếtpig t hìcysr nh nhưupww làexfj y táuzyh dáuzyh n băqyrn ng keo cáuzyh nhâfhny n khôltzp ng kỹvhtv , cógtvg chúbxqr t máuzyh u rỉldxh ra.
Chữxwvk đgkra ãvhcl đgkra ếtpig n bêfhny n môltzp i Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n bỗjjdl ng nhiêfhny n dừbmie ng lạaqnj i.
Thìcysr ra mấugtb y ngàexfj y trưupww ớbmie c hắnwxo n thậspdn t sựftcv bịgphd bệvhtv nh nặopen ng nhưupww vậspdn y sao… cógtvg đgkra iềkcmp u, cũexfj ng khôltzp ng liêfhny n quan gìcysr đgkra ếtpig n côltzp … Hứfhny a Ôftcv n Noãvhcl n rấugtb t nhanh lạaqnj i phụfhny c hồbqwm i tinh thầtpig n, nógtvg i rõbqwm ràexfj ng chữxwvk “Đhiku ưupww ợqhay c.”
Hứ
Ngồ
Sau khi ra khỏ
Lụ
Hứ
Mộ
Sau khi xe dừ
Lụ
Hứ
Ngư
Hứ
Lụ
Hắ
Hắ
Lụ
Bà
“Ừ
Chữ
Thì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.