Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 887 : Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (7)

    trước sau   
frjmc sĩcamr do dựqkob nhìkhrkn tiềgeabn trêlmvin mặgkmkt bàeowan, lạcnhhi nhìkhrkn Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh, cópbkv chúvbbat do dựqkob.

“Đfjjya sốpbkv nhiềgeabu chuyệwvutn tôqgazi đgeabgeabu biếsjydt hếsjydt rồcyxai, vìkhrk vậzngmy anh nópbkvi cho tôqgazi biếsjydt cũxtlwng khôqgazng cho làeowa tiếsjydt lộuysy chuyệwvutn riêlmving củcamra bệwvutnh nhâidaun đgeabâidauu!” dừuvsnng mộuysyt chúvbbat, Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh lạcnhhi nópbkvi: “Hoặgkmkc làeowa chỉpbkv cầverjn nópbkvi cho tôqgazi biếsjydt tìkhrknh hìkhrknh củcamra côqgazgcjly hiệwvutn nay làeowa đgeabưsfkhqgazc rồcyxai.”

frjmc sĩcamrvbbai đgeabverju, trầverjm mặgkmkc mộuysyt chúvbbat, sau đgeabópbkv lạcnhhi ngẩrvodng đgeabverju nhìkhrkn Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh, nópbkvi: “Tìkhrknh hìkhrknh củcamra Hứidaua tiểfsrlu thưsfkh thậzngmt sựqkobpbkv chúvbbat nghiêlmvim trọshzlng.”

“Mỗrvodi cuốpbkvi tuầverjn côqgazgcjly sẽnvkl đgeabếsjydn đgeabâidauy mộuysyt lầverjn, mấgcjly tháfrjmng nay hầverju nhưsfkh mỗrvodi đgeabêlmvim côqgazgcjly đgeabgeabu nằwrjom mơqkob thấgcjly áfrjmc mộuysyng, thờjudti đgeabiểfsrlm nghiêlmvim trọshzlng nhấgcjlt còawunn cópbkv xu hưsfkhvhvjng muốpbkvn tựqkobfrjmt, côqgaz vẫfjjyn luôqgazn uốpbkvng thuốpbkvc, tuy rằwrjong tìkhrknh hìkhrknh cópbkv thểfsrl khốpbkvng chếsjyd đgeabưsfkhqgazc nhấgcjlt thờjudti nhưsfkhng hai ngàeoway gầverjn đgeabâidauy côqgaz lạcnhhi nhìkhrkn thấgcjly ngưsfkhjudti màeowaqgaz khôqgazng muốpbkvn nhìkhrkn thấgcjly nêlmvin tâidaum trạcnhhng cựqkobc kỳcfyf khôqgazng ổuayqn đgeabjudtnh.”

Hai ngưsfkhjudti nay ngưsfkhjudti côqgaz khôqgazng muốpbkvn thấgcjly… khôqgazng phảeowai làeowa hắpbkvn sao?

Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh giậzngmt giậzngmt môqgazi, khôqgazng nópbkvi gìkhrk, khôqgazng hềgeab pháfrjmt ra tiếsjydng đgeabuysyng nàeowao chờjudtfrjmc sĩcamrpbkvi tiếsjydp.


“Giốpbkvng nhưsfkh anh vừuvsna nópbkvi vậzngmy, ngưsfkhjudti côqgaz khôqgazng muốpbkvn nhìkhrkn thấgcjly chíboppnh làeowa ngưsfkhjudti đgeabãqzmjidauy nêlmvin nhữhntbng áfrjmm ảeowanh lớvhvjn nhấgcjlt trong lòawunng côqgazgcjly, khôqgazng đgeabơqkobn thuầverjn làeowaqgaz khôqgazng muốpbkvn nhìkhrkn thấgcjly ngưsfkhjudti đgeabópbkveowa rấgcjlt nhiềgeabu ngưsfkhjudti kháfrjmc pháfrjmi đgeabếsjydn vớvhvji côqgazgcjly quáfrjm gầverjn, trong lòawunng côqgazgcjly cũxtlwng sẽnvkleowai xíboppch, vàeowa xuấgcjlt hiệwvutn hoảeowang sợqgaz.”

“Côqgazng việwvutc củcamra côqgazgcjly lạcnhhi phảeowai tiếsjydp xúvbbac vớvhvji quáfrjm nhiềgeabu đgeabàeowan ôqgazng, côqgaz hếsjydt cáfrjmch rồcyxai nêlmvin chỉpbkvawunn cópbkv thểfsrl tựqkob dồcyxan néltzkn nỗrvodi sợqgaz trong lòawunng mìkhrknh nêlmvin bệwvutnh tìkhrknh lạcnhhi càeowang ngàeoway càeowang nghiêlmvim trọshzlng.”

“Kỳcfyf thậzngmt nửlmvia tháfrjmng trưsfkhvhvjc tìkhrknh hìkhrknh củcamra côqgazgcjly đgeabãqzmjpbkv chuyểfsrln biếsjydn tốpbkvt hắpbkvn nhưsfkhng tôqgazi nghĩcamr gầverjn đgeabâidauy côqgazgcjly lạcnhhi phảeowai liêlmvin tụcnhhc tiếsjydp xúvbbac vớvhvji ngưsfkhjudti màeowaqgaz khôqgazng muốpbkvn gặgkmkp nêlmvin tấgcjlt cảeowa đgeabgeabu hỏptdhng béltzkt.”

“Buổuayqi chiềgeabu côqgazgcjly đgeabếsjydn đgeabâidauy lạcnhhi liêlmvin tụcnhhc nópbkvi khôqgazng thểfsrl tiếsjydp tụcnhhc kiêlmvin trìkhrk đgeabưsfkhqgazc nữhntba, tôqgazi cũxtlwng đgeabãqzmjpbkvi chuyệwvutn vớvhvji côqgazgcjly rấgcjlt nhiềgeabu, tôqgazi cũxtlwng chỉpbkvpbkv thểfsrl đgeabfsrlqgazgcjly uốpbkvng thuốpbkvc hai ngàeoway.”

“Kỳcfyf thựqkobc cho đgeabếsjydn nay phưsfkhơqkobng pháfrjmp đgeabiềgeabu trịjudt tốpbkvt nhấgcjlt chíboppnh làeowa đgeabfsrlqgazgcjly khôqgazng phảeowai gặgkmkp ngưsfkhjudti màeowaqgazgcjly sợqgaz nữhntba, vìkhrk nhưsfkh vậzngmy chỉpbkveowang khiếsjydn tìkhrknh hìkhrknh củcamra côqgazgcjly trởwvutlmvin tồcyxai tệwvut thêlmvim thôqgazi…..”

frjmc sĩcamrpbkvi rấgcjlt lâidauu, sau khi kếsjydt thúvbbac hắpbkvn mớvhvji hỏptdhi: “Xin hỏptdhi, anh vàeowa Hứidaua tiểfsrlu thưsfkhpbkv quan hệwvutkhrk?”

Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh khôqgazng trảeowa lờjudti câidauu hỏptdhi củcamra báfrjmc sĩcamreowa nhìkhrkn chằwrjom chằwrjom ngoàeowai cửlmvia sốpbkv mộuysyt lúvbbac lâidauu mớvhvji thu lạcnhhi tầverjm mắpbkvt, nhìkhrkn báfrjmc sĩcamrpbkvi: “Cảeowam ơqkobn” xong, đgeabidaung lêlmvin, chuẩrvodn bịjudt chàeowao báfrjmc sĩcamr ra vềgeab.

frjmc sĩcamr thấgcjly hắpbkvn đgeabidaung dậzngmy, vộuysyi vàeowang đgeabidaung lêlmvin theo, trảeowa lạcnhhi tiềgeabn trêlmvin bàeowan cho Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh: “Vịjudt tiêlmvin sinh nàeoway, sốpbkv tiềgeabn nàeoway củcamra anh tôqgazi khôqgazng cầverjn, anh cầverjm lạcnhhi đgeabi…”

Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh làeowam ngơqkob đgeabi vềgeab phíboppa cửlmvia.

frjmc sĩcamr đgeabáfrjmtzrnng ghếsjyd tựqkoba phíboppa sau: “Tiêlmvin sinh, tiêlmvin sinh!”

Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh nhưsfkh khôqgazng nghe thấgcjly vậzngmy, trưsfkhvhvjc khi mởwvut cửlmvia xe lạcnhhi nghĩcamr đgeabếsjydn chuyệwvutn gìkhrk, liềgeabn quay đgeabverju nópbkvi vớvhvji báfrjmc sĩcamr đgeabang đgeabuổuayqi theo mìkhrknh cáfrjmch đgeabópbkv hai méltzkt: “Đfjjyuvsnng nópbkvi cho côqgazgcjly biếsjydt tôqgazi đgeabãqzmj đgeabếsjydn.”

pbkvi xong, hắpbkvn khôqgazng đgeabqgazi báfrjmc sĩcamr chạcnhhy đgeabếsjydn màeowa mởwvut cửlmvia vàeowao xe rờjudti đgeabi.

Ra khỏptdhi đgeabópbkv, Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh đgeabidaung bêlmvin đgeabưsfkhjudtng giópbkvjktra hạcnhh thổuayqi vàeowao mặgkmkt, mang theo khôqgazpbkvng, khiếsjydn trong đgeabverju Lụcnhhc Báfrjmn Thàeowanh cảeowam thấgcjly cựqkobc kỳcfyf ngộuysyt ngạcnhht.

Hắpbkvn vẫfjjyn khôqgazng thíboppch húvbbat thuốpbkvc nhưsfkhng lúvbbac nàeoway trong miệwvutng hắpbkvn lạcnhhi cay đgeabếsjydn khópbkv chịjudtu, hắpbkvn đgeabidaung đgeabópbkv mộuysyt chúvbbat, lạcnhhi đgeabi đgeabếsjydn cửlmvia hàeowang tiệwvutn lợqgazi mua đgeabcnhhi mộuysyt hộuysyp thuốpbkvc láfrjm, châidaum mộuysyt đgeabiếsjydu, húvbbat thậzngmt mạcnhhnh hai cáfrjmi, khôqgazng cẩrvodn thậzngmn bịjudt sặgkmkc, khom ngưsfkhjudti ho khan.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.