Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 887 : Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (7)

    trước sau   
hnhtc sĩkuoi do dựytgp nhìgsqwn tiềizgrn trêmsfgn mặenrdt bàchmnn, lạusvyi nhìgsqwn Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh, cóbbol chúwlfit do dựytgp.

“Đigoya sốnwiv nhiềizgru chuyệjflhn tôageri đzpaeizgru biếrofat hếrofat rồvbwxi, vìgsqw vậncmoy anh nóbboli cho tôageri biếrofat cũhqdyng khôagerng cho làchmn tiếrofat lộrwrt chuyệjflhn riêmsfgng củtayoa bệjflhnh nhâbgwvn đzpaeâbgwvu!” dừakufng mộrwrtt chúwlfit, Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh lạusvyi nóbboli: “Hoặenrdc làchmn chỉwlfi cầtokgn nóbboli cho tôageri biếrofat tìgsqwnh hìgsqwnh củtayoa côagertqcly hiệjflhn nay làchmn đzpaeưuwwdyghkc rồvbwxi.”

hnhtc sĩkuoiwlfii đzpaetokgu, trầtokgm mặenrdc mộrwrtt chúwlfit, sau đzpaeóbbol lạusvyi ngẩchmnng đzpaetokgu nhìgsqwn Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh, nóbboli: “Tìgsqwnh hìgsqwnh củtayoa Hứjflha tiểslkzu thưuwwd thậncmot sựytgpbbol chúwlfit nghiêmsfgm trọmbinng.”

“Mỗjxdji cuốnwivi tuầtokgn côagertqcly sẽkhrb đzpaeếrofan đzpaeâbgwvy mộrwrtt lầtokgn, mấtqcly tháhnhtng nay hầtokgu nhưuwwd mỗjxdji đzpaeêmsfgm côagertqcly đzpaeizgru nằagerm mơnpmw thấtqcly áhnhtc mộrwrtng, thờvbwxi đzpaeiểslkzm nghiêmsfgm trọmbinng nhấtqclt còkwlmn cóbbol xu hưuwwduwwdng muốnwivn tựytgphnhtt, côager vẫpsycn luôagern uốnwivng thuốnwivc, tuy rằagerng tìgsqwnh hìgsqwnh cóbbol thểslkz khốnwivng chếrofa đzpaeưuwwdyghkc nhấtqclt thờvbwxi nhưuwwdng hai ngàchmny gầtokgn đzpaeâbgwvy côager lạusvyi nhìgsqwn thấtqcly ngưuwwdvbwxi màchmnager khôagerng muốnwivn nhìgsqwn thấtqcly nêmsfgn tâbgwvm trạusvyng cựytgpc kỳvwsa khôagerng ổgazvn đzpaevliwnh.”

Hai ngưuwwdvbwxi nay ngưuwwdvbwxi côager khôagerng muốnwivn thấtqcly… khôagerng phảnuwsi làchmn hắizgrn sao?

Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh giậncmot giậncmot môageri, khôagerng nóbboli gìgsqw, khôagerng hềizgr pháhnhtt ra tiếrofang đzpaerwrtng nàchmno chờvbwxhnhtc sĩkuoibboli tiếrofap.


“Giốnwivng nhưuwwd anh vừakufa nóbboli vậncmoy, ngưuwwdvbwxi côager khôagerng muốnwivn nhìgsqwn thấtqcly chítgixnh làchmn ngưuwwdvbwxi đzpaeãnwivbgwvy nêmsfgn nhữwlfing áhnhtm ảnuwsnh lớuwwdn nhấtqclt trong lòkwlmng côagertqcly, khôagerng đzpaeơnpmwn thuầtokgn làchmnager khôagerng muốnwivn nhìgsqwn thấtqcly ngưuwwdvbwxi đzpaeóbbolchmn rấtqclt nhiềizgru ngưuwwdvbwxi kháhnhtc pháhnhti đzpaeếrofan vớuwwdi côagertqcly quáhnht gầtokgn, trong lòkwlmng côagertqcly cũhqdyng sẽkhrbchmni xítgixch, vàchmn xuấtqclt hiệjflhn hoảnuwsng sợyghk.”

“Côagerng việjflhc củtayoa côagertqcly lạusvyi phảnuwsi tiếrofap xúwlfic vớuwwdi quáhnht nhiềizgru đzpaeàchmnn ôagerng, côager hếrofat cáhnhtch rồvbwxi nêmsfgn chỉwlfikwlmn cóbbol thểslkz tựytgp dồvbwxn nétlfcn nỗjxdji sợyghk trong lòkwlmng mìgsqwnh nêmsfgn bệjflhnh tìgsqwnh lạusvyi càchmnng ngàchmny càchmnng nghiêmsfgm trọmbinng.”

“Kỳvwsa thậncmot nửmbina tháhnhtng trưuwwduwwdc tìgsqwnh hìgsqwnh củtayoa côagertqcly đzpaeãnwivbbol chuyểslkzn biếrofan tốnwivt hắizgrn nhưuwwdng tôageri nghĩkuoi gầtokgn đzpaeâbgwvy côagertqcly lạusvyi phảnuwsi liêmsfgn tụigoyc tiếrofap xúwlfic vớuwwdi ngưuwwdvbwxi màchmnager khôagerng muốnwivn gặenrdp nêmsfgn tấtqclt cảnuws đzpaeizgru hỏafpfng bétlfct.”

“Buổgazvi chiềizgru côagertqcly đzpaeếrofan đzpaeâbgwvy lạusvyi liêmsfgn tụigoyc nóbboli khôagerng thểslkz tiếrofap tụigoyc kiêmsfgn trìgsqw đzpaeưuwwdyghkc nữwlfia, tôageri cũhqdyng đzpaeãnwivbboli chuyệjflhn vớuwwdi côagertqcly rấtqclt nhiềizgru, tôageri cũhqdyng chỉwlfibbol thểslkz đzpaeslkzagertqcly uốnwivng thuốnwivc hai ngàchmny.”

“Kỳvwsa thựytgpc cho đzpaeếrofan nay phưuwwdơnpmwng pháhnhtp đzpaeiềizgru trịvliw tốnwivt nhấtqclt chítgixnh làchmn đzpaeslkzagertqcly khôagerng phảnuwsi gặenrdp ngưuwwdvbwxi màchmnagertqcly sợyghk nữwlfia, vìgsqw nhưuwwd vậncmoy chỉwlfichmnng khiếrofan tìgsqwnh hìgsqwnh củtayoa côagertqcly trởrzasmsfgn tồvbwxi tệjflh thêmsfgm thôageri…..”

hnhtc sĩkuoibboli rấtqclt lâbgwvu, sau khi kếrofat thúwlfic hắizgrn mớuwwdi hỏafpfi: “Xin hỏafpfi, anh vàchmn Hứjflha tiểslkzu thưuwwdbbol quan hệjflhgsqw?”

Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh khôagerng trảnuws lờvbwxi câbgwvu hỏafpfi củtayoa báhnhtc sĩkuoichmn nhìgsqwn chằagerm chằagerm ngoàchmni cửmbina sốnwiv mộrwrtt lúwlfic lâbgwvu mớuwwdi thu lạusvyi tầtokgm mắizgrt, nhìgsqwn báhnhtc sĩkuoibboli: “Cảnuwsm ơnpmwn” xong, đzpaejflhng lêmsfgn, chuẩchmnn bịvliw chàchmno báhnhtc sĩkuoi ra vềizgr.

hnhtc sĩkuoi thấtqcly hắizgrn đzpaejflhng dậncmoy, vộrwrti vàchmnng đzpaejflhng lêmsfgn theo, trảnuws lạusvyi tiềizgrn trêmsfgn bàchmnn cho Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh: “Vịvliw tiêmsfgn sinh nàchmny, sốnwiv tiềizgrn nàchmny củtayoa anh tôageri khôagerng cầtokgn, anh cầtokgm lạusvyi đzpaei…”

Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh làchmnm ngơnpmw đzpaei vềizgr phítgixa cửmbina.

hnhtc sĩkuoi đzpaeáhnhtrqsang ghếrofa tựytgpa phítgixa sau: “Tiêmsfgn sinh, tiêmsfgn sinh!”

Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh nhưuwwd khôagerng nghe thấtqcly vậncmoy, trưuwwduwwdc khi mởrzas cửmbina xe lạusvyi nghĩkuoi đzpaeếrofan chuyệjflhn gìgsqw, liềizgrn quay đzpaetokgu nóbboli vớuwwdi báhnhtc sĩkuoi đzpaeang đzpaeuổgazvi theo mìgsqwnh cáhnhtch đzpaeóbbol hai métlfct: “Đigoyakufng nóbboli cho côagertqcly biếrofat tôageri đzpaeãnwiv đzpaeếrofan.”

bboli xong, hắizgrn khôagerng đzpaeyghki báhnhtc sĩkuoi chạusvyy đzpaeếrofan màchmn mởrzas cửmbina vàchmno xe rờvbwxi đzpaei.

Ra khỏafpfi đzpaeóbbol, Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh đzpaejflhng bêmsfgn đzpaeưuwwdvbwxng gióbbolmqcda hạusvy thổgazvi vàchmno mặenrdt, mang theo khôagerbbolng, khiếrofan trong đzpaetokgu Lụigoyc Báhnhtn Thàchmnnh cảnuwsm thấtqcly cựytgpc kỳvwsa ngộrwrtt ngạusvyt.

Hắizgrn vẫpsycn khôagerng thítgixch húwlfit thuốnwivc nhưuwwdng lúwlfic nàchmny trong miệjflhng hắizgrn lạusvyi cay đzpaeếrofan khóbbol chịvliwu, hắizgrn đzpaejflhng đzpaeóbbol mộrwrtt chúwlfit, lạusvyi đzpaei đzpaeếrofan cửmbina hàchmnng tiệjflhn lợyghki mua đzpaeusvyi mộrwrtt hộrwrtp thuốnwivc láhnht, châbgwvm mộrwrtt đzpaeiếrofau, húwlfit thậncmot mạusvynh hai cáhnhti, khôagerng cẩchmnn thậncmon bịvliw sặenrdc, khom ngưuwwdvbwxi ho khan.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.