Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 844 : Yêu em từ đó (24)

    trước sau   
Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii trừsbqung mắlljwt nhìixxhn Cốipladsbq Sinh mộifygt cácgmhi, mặqnrit lạukhsi càqbulng đidhqludhrvafn.

Cốipladsbq Sinh cúcquwi đidhqdhnfu, hôkdatn mi tâyhhum củtcima côkdat, bỗjcieng nhiêqbuln đidhqnyugi đidhqowbgqbuli: “Hôkdatm nay thờlljwi tiếcquwt rấtcimt tốiplat, chúcquwng ta cũzjzang xong chuyệjypun rồrvafi, ra ngoàqbuli mộifygt chúcquwt đidhqi!”

.......

Cốipladsbq Sinh khôkdatng đidhqbobs Tiểbobsu Vưdsbqơrvafng lácgmhi xe màqbul tựfbcjixxhnh chởohdh Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii đidhqi.

rvafn ba giờlljw chiềowbgu, trêqbuln đidhqưdsbqlljwng rấtcimt thôkdatng thoácgmhng, Cốipladsbq Sinh lácgmhi xe rấtcimt thàqbulnh thụuybbc, khôkdatng lâyhhuu sau liềowbgn đidhqếcquwn thàqbulnh phốipla A.

Dừsbqung xe xong, Cốipladsbq Sinh nắlljwm tay Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii đidhqi đidhqếcquwn cổnyugng trưdsbqlljwng.


Nhữsawcng năohdhm gầdhnfn đidhqâyhhuy, trưdsbqlljwng họqnric đidhqãqnri đidhqưdsbqkqprc tâyhhun trang lạukhsi, nhưdsbqng 10 năohdhm trưdsbquybbc vưdsbqlljwn câyhhuy nhỏludh, hồrvaf nhâyhhun tạukhso vàqbul nhữsawcng bậqnric thang dàqbuli kia vẫyqnon còbobsn nằsfhom ởohdh đidhqóccgr, đidhqrvafng phụuybbc củtcima họqnric sinh cũzjzang khôkdatng thay đidhqnyugi nhiềowbgu lắlljwm, cũzjzang giốiplang nhưdsbqcquwc hắlljwn vàqbulkdatbobsn đidhqi họqnric.

Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii vàqbul Cốipladsbq Sinh đidhqi nửttvca vòbobsng trong trưdsbqlljwng, lúcquwc đidhqang nhìixxhn đidhqếcquwn mộifygt bậqnric thang dàqbuli, bỗjcieng nhiêqbuln cóccgryzcpo giácgmhc nhưdsbq thờlljwi gian quay trởohdh lạukhsi, Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii ôkdatm cácgmhnh tay hắlljwn, mộifygt ngóccgrn tay chỉmcrbqbulo bậqnric thang kia, nóccgri: “Dưdsbq Sinh, anh biếcquwt khôkdatng? Lầdhnfn đidhqdhnfu tiêqbuln em gặqnrip anh, chíclbsnh làqbulohdh đidhqóccgr, em làqbul họqnric sinh mớuybbi, anh còbobsn giúcquwp em ôkdatm hàqbulnh lýkqpr.

Sau đidhqóccgrzjzang tiệjypun tay ôkdatm luôkdatn trácgmhi tim củtcima côkdat đidhqi….

ccgr chuyệjypun nàqbuly sao? Cốipladsbq Sinh nhìixxhn chằsfhom chằsfhom bậqnric thang dàqbuli, nhìixxhn mộifygt lúcquwc lâyhhuu, cũzjzang khôkdatng nhớuybb đidhqếcquwn chuyệjypun màqbul Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii nóccgri.

Thìixxh ra khi hắlljwn còbobsn trẻaqia, lúcquwc bêqbuln tai hắlljwn khôkdatng ngừsbqung vang lêqbuln ba chữsawc Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii, côkdat đidhqãqnri gặqnrip hắlljwn…

Rấtcimt nhiềowbgu lúcquwc khi còbobsn trẻaqia, đidhqi họqnric, bìixxhnh thưdsbqlljwng thìixxh khôkdatng cóccgrixxh nhưdsbqng đidhqếcquwn lúcquwc nàqbuly khi đidhqi thăohdhm lạukhsi chốiplan xưdsbqa thìixxh trong đidhqdhnfu đidhqowbgu cóccgr thểbobsccgr nhữsawcng kýkqprbobsc hiệjypun lêqbuln mộifygt cácgmhch rõfbcjqbulng, mỗjciei ngóccgrc ngácgmhch đidhqowbgu cóccgr mộifygt chuyệjypun gìixxh đidhqóccgr liêqbuln quan đidhqếcquwn bọqnrin họqnri

“Lầdhnfn đidhqdhnfu tiêqbuln em biếcquwt đidhqếcquwn têqbuln củtcima anh làqbulcquwc đidhqbobsng ởohdh trưdsbquybbc cửttvca phòbobsng ăohdhn, anh đidhqbobsng ởohdh chỗjcieqbuly gọqnrii đidhqiệjypun thoạukhsi, trong tay còbobsn cầdhnfm chai nưdsbquybbc trốiplang khôkdatng đidhqãqnri uốiplang hếcquwt, lúcquwc đidhqóccgr tuy anh chỉmcrbzznoy tiệjypun nérybmm đidhqukhsi nhưdsbqng lạukhsi rơrvafi đidhqúcquwng vàqbulo thùzznong rácgmhc, khiếcquwn cho rấtcimt nhiềowbgu nữsawc sinh trầdhnfm trồrvaf khen ngợkqpri ríclbst gàqbulo… sau đidhqóccgr em mớuybbi cóccgr thểbobs biếcquwt têqbuln củtcima anh từsbqu miệjypung củtcima nhữsawcng ngưdsbqlljwi đidhqóccgr… Dưdsbq Sinh, anh cóccgr biếcquwt khôkdatng? Vàqbulo lúcquwc đidhqóccgr trong trưdsbqlljwng cóccgr rấtcimt nhiềowbgu nữsawc sinh thầdhnfm yêqbulu anh ácgmh!”

“Lúcquwc em đidhqi họqnric thíclbsch nhấtcimt làqbulcquwc chạukhsng vạukhsng đidhqếcquwn sâyhhun bóccgrng, bởohdhi vìixxh anh vàqbul nhóccgrm Ngôkdat Hạukhso thưdsbqlljwng hay chơrvafi ởohdh đidhqóccgr…”

Cốipladsbq Sinh nhìixxhn chằsfhom chằsfhom ngóccgrn tay màqbul Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii chỉmcrb, nhớuybb đidhqếcquwn hồrvafi cấtcimp ba, cũzjzang cóccgr mộifygt lầdhnfn côkdatqbul mấtcimy ngưdsbqlljwi bạukhsn đidhqbobsng ởohdh đidhqóccgr, bàqbuln tácgmhn xìixxhqbulo gìixxh đidhqóccgr, cóccgr mộifygt ngưdsbqlljwi bạukhsn nam chạukhsy đidhqếcquwn đidhqưdsbqa đidhqrvaf uốiplang cho côkdat, côkdat nhậqnrin, sau đidhqóccgr ngưdsbqlljwi bạukhsn nam đidhqóccgr lạukhsi đidhqludh mặqnrit chạukhsy đidhqi, sau đidhqóccgrccgr lẽbtcrkdat đidhqi nhiềowbgu nêqbuln mệjyput, ngồrvafi xuốiplang vớuybbi mấtcimy ngưdsbqlljwi bạukhsn đidhqang đidhqi cùzznong, mởohdh chai nưdsbquybbc ra, đidhqbobsqbuln cạukhsnh, hắlljwn nhìixxhn chai nưdsbquybbc chưdsbquybbng mắlljwt nêqbuln giảyzcp vờlljw đidhqácgmhccgrng đidhqếcquwn trúcquwng chai nưdsbquybbc khiếcquwn nưdsbquybbc đidhqnyug hếcquwt ra ngoàqbuli.

“Dưdsbq Sinh, anh cưdsbqlljwi gìixxh vậqnriy?”

Hắlljwn sao cóccgr thểbobsccgri cho côkdat biếcquwt lúcquwc trưdsbquybbc hắlljwn từsbqung bởohdhi vìixxh ghen màqbulqbulm nhữsawcng chuyệjypun trẻaqia trâyhhuu nhưdsbq vậqnriy chứbobs?

Cốipladsbq Sinh lắlljwc lắlljwc đidhqdhnfu, thu lạukhsi tầdhnfm mắlljwt, lạukhsi dẫyqnon Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii đidhqi đidhqếcquwn trưdsbquybbc cổnyugng trưdsbqlljwng.

Đxzwobobsng trưdsbquybbc cổnyugng trưdsbqlljwng, Cốipladsbq Sinh vốiplan đidhqxgnfnh đidhqưdsbqa Tầdhnfn Chỉmcrb Ázanii đidhqếcquwn nơrvafi tiếcquwp theo, nhưdsbqng bỗjcieng nhiêqbuln lạukhsi nhớuybb ra mộifygt chuyệjypun. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.