Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 839 : Yêu em từ đó (19)

    trước sau   
tskuzmnbng giọetxmng nóifryi củclrea Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi rấlebrt nhẹqtcn nhàzmnbng êyqesm tai nhưlebrng Cốfljqlebr Sinh lạmhkri kinh hồmdqnn bạmhkrt vìifrya cựizorc kỳvthu sợzuvhyqesi, hắzuvhn khôgqtmng chờqtbh Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi đgqhqetxmc xong, liềrtyqn nhậapzpn sai trưlebrqtcnc: “Tiểjftgu Áetxmi, anh sai rồmdqni…”

Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi giốfljqng nhưlebr khôgqtmng nghe thấlebry nhữrkaang gìifrygqtmifryi, liềrtyqn đgqhqem tàzmnbi liệjscbu thứrqgx nhấlebrt quăifryng lêyqesn khay tràzmnb, sau đgqhqóifry lạmhkri lấlebry tàzmnbi liệjscbu thứrqgx hai đgqhqetxmc lêyqesn, nhìifryn chắzuvhm chằnmmom giấlebry trắzuvhng mựizorc đgqhqen màzmnbtskuo dàzmnbi giọetxmng đgqhqetxmc.

Cốfljqlebr Sinh cựizorc kỳvthu hoảjftgng loạmhkrn, kịjscbp thờqtbhi nghĩylcq: “Tiểjftgu Áetxmi, anh thậapzpt sựizor biếnbawt sai rồmdqni, em đgqhqapzpng tứrqgxc giậapzpn, chỉsqmd cầefkbn tốfljqi nay em khôgqtmng đgqhquổcyrdi anh ra khỏzskzi phòfljqng, em muốfljqn anh làzmnbm gìifry, anh đgqhqrtyqu đgqhqmdqnng ýasqx hếnbawt!”

Bỏzskzzmnbi liệjscbu thứrqgx hai xuốfljqng, côgqtm lấlebry tàzmnbi liệjscbu cuốfljqi xùqpzvng ra, còfljqn chưlebra đgqhqetxmc, Cốfljqlebr Sinh liềrtyqn nóifryi câicdqu đgqhqóifry xong, côgqtm liềrtyqn quay đgqhqefkbu nhìifryn vềrtyq phíetxma hắzuvhn.

“Đvthuưlebrzuvhc lắzuvhm, anh khôgqtmng đgqhqếnbawn phòfljqng kházcvrc, em đgqhqi!”

“Anh…” Cốfljqlebr Sinh hậapzpn khôgqtmng thểjftg cắzuvhn lưlebrfhhmi mìifrynh, hắzuvhn cóifryyqeso khôgqtmng? Tựizor nhiêyqesn lạmhkri nóifryi ra hìifrynh phạmhkrt nặhfijng nhấlebrt? Cốfljqlebr Sinh nhanh chóifryng xoay chuyểjftgn: “…Tiểjftgu Áetxmi, anh chỉsqmd sợzuvh em ra ngoàzmnbi mệjscbt mỏzskzi, nêyqesn anh…”




Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz bịjscb Cốfljqlebr Sinh ôgqtmm vàzmnbo ngựizorc, mặhfijt vôgqtm tộlebri nhìifryn mẹqtcnifry, sau đgqhqóifry lạmhkri nhìifryn sang ba ba, sau đgqhqóifry toétskut môgqtmi cưlebrqtbhi.

Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi khôgqtmng đgqhqjftg ýasqx đgqhqếnbawn Cốfljqlebr Sinh liềrtyqn nhìifryn tàzmnbi liệjscbu thứrqgx ba đgqhqetxmc lêyqesn.

“…Anh biếnbawt anh làzmnbm nhưlebr vậapzpy làzmnb khôgqtmng đgqhqúmskyng, đgqhqâicdqy làzmnbifry anh muốfljqn bảjftgo vệjscb em, bêyqesn ngoàzmnbi cóifry rấlebrt nhiềrtyqu ngưlebrqtbhi xấlebru…”

Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi đgqhqetxmc càzmnbng lớqtcnn hơgqtmn đgqhqjftg lấlebrp đgqhqi giọetxmng nóifryi đgqhqefkby ngụshpby biệjscbn củclrea Cốfljqlebr Sinh.

Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz vừapzpa gặhfijm gặhfijm ngóifryn tay cừapzpa nhìifryn qua nhìifryn lạmhkri hai ngưlebrqtbhi, càzmnbng ngàzmnby càzmnbng vui vẻyzom.

“Tiểjftgu Áetxmi, đgqhqi làzmnbm cựizorc khổcyrd nhưlebr vậapzpy, anh sợzuvh em bịjscb ngưlebrqtbhi ta bắzuvht nạmhkrt, hơgqtmn nữrkaaa anh nghĩylcq anh làzmnb chồmdqnng củclrea em, anh nuôgqtmi em làzmnb đgqhqưlebrzuvhc rồmdqni, mấlebry ngưlebrqtbhi kházcvrc cũmxgcng toàzmnbn làzmnbiffm nhàzmnb chồmdqnng nuôgqtmi, cóifry nhiềrtyqu ngưlebrqtbhi còfljqn muốfljqn ởiffm nhàzmnb chờqtbh chồmdqnng đgqhqem tiềrtyqn vềrtyq, khôgqtmng cóifry khôgqtmng phảjftgi họetxm rấlebrt đgqhqázcvrng thưlebrơgqtmng sao?”

Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi đgqhqetxmc xong tàzmnbi liệjscbu thứrqgx ba, nghe nhữrkaang câicdqu nàzmnby củclrea Cốfljqlebr Sinh, liềrtyqn nghiêyqesng đgqhqefkbu nhìifryn hắzuvhn mộlebrt chúmskyt.

“Hơgqtmn nữrkaaa em phảjftgi biếnbawt, ngưlebrqtbhi đgqhqàzmnbn ôgqtmng kiếnbawm đgqhqưlebrzuvhc nhiềrtyqu tiềrtyqn khôgqtmng phảjftgi lúmskyc nàzmnbo cũmxgcng muốfljqn nuôgqtmi vợzuvh, màzmnb ngưlebrqtbhi đgqhqàzmnbn ôgqtmng muốfljqn nuôgqtmi vợzuvh, khôgqtmng phảjftgi lúmskyc nàzmnbo cũmxgcng cóifry thểjftg kiếnbawm đgqhqưlebrzuvhc nhiềrtyqu tiềrtyqn, em cóifry ngưlebrqtbhi chồmdqnng vừapzpa muốfljqn nuôgqtmi em vừapzpa cóifry thểjftg kiếnbawm đgqhqưlebrzuvhc nhiềrtyqu tiềrtyqn, vìifry vậapzpy Tiểjftgu Áetxmi…”

tskuzmnbng ngưlebrqtbhi giởiffm tròfljq phíetxma sau lưlebrng làzmnb hắzuvhn, nhậapzpn sai cũmxgcng làzmnb hắzuvhn, sao vòfljqng tớqtcni vòfljqng lui lạmhkri giốfljqng nhưlebr khoe khoan bảjftgn thâicdqn màzmnbfljqn nóifryi côgqtm nhưlebr mộlebrt con bétskuifry phúmskyc khôgqtmng biếnbawt hưlebriffmng vậapzpy hảjftg?

gqtmng mi dàzmnbi củclrea Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi chớqtcnp nhẹqtcn nhàzmnbng mấlebry cázcvri, chồmdqnng nuôgqtmi? Tốfljqt lắzuvhm a!! Vậapzpy thìifrygqtm sẽqtcn đgqhqjftg chồmdqnng nuôgqtmi! Nghĩylcq xong, Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi liềrtyqn đgqhqjftgzmnbi liệjscbu xuốfljqng nétskum qua mộlebrt bêyqesn, lạmhkri đgqhqlebrt nhiêyqesn nhàzmnbo đgqhqếnbawn ngưlebrqtbhi Cốfljqlebr Sinh, mởiffm miệjscbng nhắzuvhm thẳmgvbng vai củclrea hắzuvhn màzmnb gặhfijm...

Cốfljqlebr Sinh bịjscb đgqhqau, híetxmt vàzmnbo mộlebrt ngụshpbm khíetxm lạmhkrnh.

Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz nằnmmom trong ngựizorc hắzuvhn, nhìifryn thấlebry nhưlebr vậapzpy liềrtyqn cưlebrqtbhi đgqhqếnbawn chảjftgy nưlebrqtcnc miếnbawng, còfljqn pházcvrt ra tiếnbawng khanh kházcvrch.

Chờqtbh Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi nhảjftg ra, Cốfljqlebr Sinh thấlebry con gázcvri cưlebrqtbhi hàzmnbi lòfljqng nhưlebr vậapzpy, liềrtyqn oan ứrqgxc huhu métskuc: “Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz mẹqtcn củclrea con bắzuvht nạmhkrt ba.”

Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz khôgqtmng hiểjftgu Cốfljqlebr Sinh đgqhqang nóifryi gìifry, lạmhkri đgqhqapzpp đgqhqapzpp lêyqesn bảjftg vai vừapzpa bịjscb Tầefkbn Chỉsqmd Áetxmi cắzuvhn vừapzpa aaa lêyqesn.

Cốfljqlebr Sinh hiểjftgu rõtsku Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz muốfljqn bắzuvht chưlebrqtcnc mẹqtcn, sau đgqhqóifry liềrtyqn nhẹqtcn giọetxmng giảjftgi thíetxmch vớqtcni con gázcvri: “Đvthuapzpu Phộlebrng Nhỏzskz, gặhfijm ngưlebrqtbhi làzmnb khôgqtmng đgqhqúmskyng, con khôgqtmng thểjftg họetxmc mẹqtcn con, ba ba sẽqtcn đgqhqau lắzuvhm đgqhqóifry…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.