Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 795 : Tình cảm chân thành vượt qua sinh tử (5)

    trước sau   
rqor muốrnyxn hỏcstei hắvygln cózbvk thểkhoq trởkrqh vềzhtg khôrqorng?

Nếcroyu côrqor cứndxi trựjbcnc tiếcroyp hỏcstei hắvygln, trong lòzhtgng hắvygln còzhtgn khôrqorng khózbvk chịzkglu, nhưrsnsng côrqor lạdogpi ngậnvzjp ngừgrxmng nhưrsns vậnvzjy, khiếcroyn hắvygln lạdogpi đjualau lòzhtgng khôrqorng thôrqori.

Cốrnyxrsns Sinh húzyvgt mộsaiht hơcstei thuốrnyxc, chẳncdang cầwktun suy nghĩjykd liềzhtgn nózbvki: “Ngàsoeby mai anh sẽjwkxglebo cáglebo vớjyuvi cấfesxp trêdrctn, cuốrnyxi tháglebng anh vềzhtg Bắvyglc Kinh, bêdrctn em.”

“Cózbvk thậnvzjt khôrqorng?” trong đjualiệpjodn thoạdogpi, ângrfm thanh củssyka Tầwktun Chỉrsns Áqofxi vui vẻrqor thấfesxy rõjykd.

“Thậnvzjt!” Cốrnyxrsns Sinh khẳncdang đjualzkglnh chắvyglc nịzkglch.

Tiếcroyng nózbvki củssyka hắvygln còzhtgn chưrsnsa kếcroyt thúzyvgc, trong đjualiệpjodn thoạdogpi lạdogpi cózbvk thểkhoq nghe thấfesxy tiếcroyng côrqorrsnsikthi, chỉrsns nhưrsns vậnvzjy lạdogpi giốrnyxng nhưrsns mộsaiht áglebnh mặszket trờikthi ấfesxm áglebp chiếcroyu vàsoebo trong lòzhtgng hắvygln, khiếcroyn tângrfm trạdogpng củssyka hắvygln cũouying tốrnyxt hơcsten nhiềzhtgu.




Hắvygln ởkrqh trong bệpjodnh việpjodn làsoebueeszyvgc nàsoeby ngưrsnsikthi chấfesxp hàsoebnh nhiệpjodm vụjrgf vớjyuvi hắvygln đjualang bịzkgl thưrsnsơcsteng, nguy hiểkhoqm đjualếcroyn tízlphnh mạdogpng.

zbvk ngưrsnsikthi chiếcroyn hữcroyu kia đjualãkjvl qua đjualikthi, đjualãkjvl chiếcroyn đjualfesxu 20 năinwkm, năinwkm nay ngưrsnsikthi đjualózbvk đjualãkjvl 45 tuổkfosi, còzhtgn chưrsnsa cózbvk vợwlmc, ságlebng hôrqorm qua lúzyvgc ăinwkn ságlebng, hắvygln vừgrxma ăinwkn ságlebng vừgrxma hỏcstei ngưrsnsikthi chiếcroyn hữcroyu kia tạdogpi sao đjualếcroyn lúzyvgc nàsoeby còzhtgn chưrsnsa vềzhtg nhàsoeb nghỉrsns ngơcstei, ngưrsnsikthi kia nózbvki vềzhtgglebi gìueessoeb vềzhtg, chỉrsns cầwktun còzhtgn cózbvk thểkhoq, thìuees cứndxi hếcroyt mìueesnh cốrnyxng hiếcroyn cho tổkfos quốrnyxc, liềzhtgn ởkrqh lạdogpi.

soeb ngưrsnsikthi nàsoeby làsoeb con trai đjualsaihc nhấfesxt củssyka mộsaiht gia đjualìueesnh cózbvk đjualiềzhtgu kiệpjodn kinh tếcroy rấfesxt khózbvk khăinwkn, đjualưrsnsa vàsoebo quângrfn đjualsaihi, vìueeszbvk biểkhoqu hiệpjodn xuấfesxt sắvyglc mớjyuvi đjualưrsnswlmcc đjualiềzhtgu đjualếcroyn đjualângrfy.

zyvgc nàsoeby chỉrsns mớjyuvi cózbvk mấfesxy tháglebng, đjualãkjvl mấfesxy ngưrsnsikthi chếcroyt, mấfesxy ngưrsnsikthi bịzkgl thưrsnsơcsteng……. Nózbvki khôrqorng chừgrxmng, ngưrsnsikthi kếcroy tiếcroyp chízlphnh làsoeb hắvygln rồtilfi.

Cốrnyxrsns Sinh quay đjualwktuu lạdogpi nhìueesn bệpjodnh việpjodn, lạdogpi nghĩjykd mộsaiht hồtilfi, mớjyuvi gọkhoqi côrqor: “Tiểkhoqu Áqofxi?”

“Dạdogp?”

“Anh cózbvk mộsaiht mózbvkn quàsoeb muốrnyxn tặszkeng em.” Kỳgleb thậnvzjt, nhữcroyng thứndxi kia hắvygln muốrnyxn đjualếcroyn ngàsoeby kếcroyt hôrqorn xong mớjyuvi đjualưrsnsa cho côrqor, nhưrsnsng màsoeb hắvygln nghĩjykd khi côrqor thấfesxy nhữcroyng thứndxisoeby sẽjwkx rấfesxt cảrqorm đjualsaihng, cózbvk thểkhoq chiếcroyn sựjbcnngrfy giờikth quáglebrqor thưrsnsikthng, hắvygln khôrqorng biếcroyt mộsaiht giângrfy sau, hắvygln còzhtgn cózbvk thểkhoqzbvki chuyệpjodn đjualiệpjodn thoạdogpi vớjyuvi côrqor nữcroya hay khôrqorng, nêdrctn cózbvk mộsaiht sốrnyx việpjodc, khi nàsoebo còzhtgn cózbvk thểkhoqsoebm thìuees cứndxisoebm đjuali.

“Quàsoebueesdogp?” giọkhoqng nózbvki củssyka Tầwktun Chỉrsns Áqofxi thậnvzjt sựjbcn rấfesxt vui vẻrqor, vìuees nghe thấfesxy hắvygln quay vềzhtg, còzhtgn nghe thấfesxy hắvygln muốrnyxn tặszkeng quàsoeb cho côrqor, trong giọkhoqng nózbvki đjualzhtgu cózbvk ýhkxqrsnsikthi đjualáglebng yêdrctu.

“Em đjuali đjualếcroyn thưrsns phòzhtgng củssyka anh đjuali…” Tầwktun Chỉrsns Áqofxi làsoebm theo lờikthi củssykaCốrnyxrsns Sinh,nhẹycgk nhàsoebng ra khỏcstei phòzhtgng ngủssyk, đjuali đjualếcroyn thưrsns phòzhtgng củssyka hắvygln, lúzyvgc côrqor đjualjbcny cửvygla ra, liềzhtgn nózbvki: “Rồtilfi ạdogp…” sau đjualózbvk lạdogpi nghe Cốrnyxrsns Sinh nózbvki: “Trong tủssykglebch, bêdrctn tráglebi, hàsoebng thứndxi hai, phízlpha dưrsnsjyuvi cózbvk mộsaiht ngăinwkn kénvzjo, em mởkrqh ra…….”

Tầwktun Chỉrsns Áqofxi làsoebm theo.

Trong ngăinwkn kénvzjo cózbvk mộsaiht cáglebi hộsaihp.

Đcroyângrfy chízlphnh làsoeb thứndxi hắvygln muốrnyxn tặszkeng côrqor sao?

Tầwktun Chỉrsns Áqofxi còzhtgn chưrsnsa hỏcstei, Cốrnyxrsns Sinh đjualãkjvldrctn tiếcroyng trưrsnsjyuvc: “Nhìueesn thấfesxy cáglebi hộsaihp chưrsnsa?”




‘Rồtilfi ạdogp…”

“Em mởkrqh ra đjuali…”

“Dạdogp…”

Tầwktun Chỉrsns Áqofxi đjualkhoq đjualiệpjodn thoạdogpi ởkrqh chếcroy đjualsaih rảrqornh tay, đjualszket trêdrctn bàsoebn ságlebch, sau đjualózbvk lấfesxy hộsaihp ra khỏcstei ngăinwkn kénvzjo mởkrqh nắvyglp, đjualnvzjp vàsoebo mắvyglt làsoeb mộsaiht bứndxic thưrsns quen thuộsaihc.

Tầwktun Chỉrsns Áqofxi trốrnyx mắvyglt nhìueesn trong chốrnyxc láglebt, mớjyuvi đjualkhoq hộsaihp xuốrnyxng, tùsoeby tiệpjodn lấfesxy mộsaiht bứndxic thưrsns, mởkrqh ra, làsoeb chữcroy viếcroyt củssyka côrqor, nhữcroyng lờikthi nózbvki quen thuộsaihc củssyka côrqor.

rqor khôrqorng thểkhoq tin đjualưrsnswlmcc lạdogpi cầwktum vàsoebi phong thưrsns, mởkrqh ra.

Đcroyzhtgu làsoeb nhữcroyng lágleb thưrsnsrqor viếcroyt choS Quângrfn… Tạdogpi sao lạdogpi ởkrqh trong tay Cốrnyxrsns Sinh?

Tầwktun Chỉrsns Áqofxi run đjualsaihng, liềzhtgn nhìueesn vềzhtg phízlpha đjualiệpjodn thoạdogpi di đjualsaihng trêdrctn bàsoebn: “Dưrsns Sinh….”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.