Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 742 : Chân tướng của tai nạn xe (12)

    trước sau   
kczti xong, Cốbnurdhbg Sinh tàadrbn nhẫjyxfn cúlvjup mákqjzy.

“Sao vậvmcjy anh?” Tầfbmfn Chỉaoyx Áknlki hỏqbtui.

Cốbnurdhbg Sinh còdavln tứqlbqc giậvmcjn, hắdqcpn dùcosang lựqwgrc húlvjut hai hơpprii thuốbnurc, sau đdavlókczt giậvmcjt giậvmcjt môusnri, cũrxmang khôusnrng nókczti đdavlưdhbgppprc gìqksw, cầfbmfm đdavliệnycsn thoạfkfbi di đdavlrtohng bấknlkm bấknlkm hai lầfbmfn, sau đdavlókczt liềppprn đdavlưdhbga cho Tầfbmfn Chỉaoyx Áknlki, ýjbegkczti côusnr tựqwgrqkswnh nghe.

........

Đkwwwókcztadrb mộrtoht đdavloạfkfbn ghi âliuzm.

Sau khi tiếrxmang shashasha kếrxmat thúlvjuc, Tầfbmfn Chỉaoyx Áknlki cókczt thểfbmf nghe đdavlưdhbgppprc tiếrxmang nókczti quen thuộrtohc củdfmka Chu Tịjyxfnh vang lêqkswn: “Đkwwwâliuzy làadrb đdavlraokng sựqwgr trưdhbgqydcng củdfmka Cốbnur thịjyxf, cậvmcju xem hìqkswnh đdavli.”


qkswn tĩdruhnh khoảjlrtng 10 giâliuzy, mộrtoht giọurzzng nam vang lêqkswn: “Tôusnri nhớwehf rồcsrii, nókczti đdavli, côusnr muốbnurn tôusnri làadrbm gìqksw?”

“Tôusnri muốbnurn cậvmcju tìqkswm mộrtoht cơppri hộrtohi thídqcpch hợppprp tạfkfbo nêqkswn mộrtoht tai nạfkfbn xe cộrtoh.” vẫjyxfn làadrb giọurzzng nókczti củdfmka Chu Tịjyxfnh.

“Tai nạfkfbn xe cộrtoh? Ngưdhbgkwwwi giàadrb nua nhưdhbg vậvmcjy đdavlcsring vàadrbo khôusnrng mấknlkt mạfkfbng đdavlókczt chứqlbq?” giọurzzng nókczti củdfmka ngưdhbgkwwwi đdavlàadrbn ôusnrng cókczt chúlvjut chầfbmfn chừttpi.

“Cậvmcju đdavlttping lo, tôusnri chỉaoyxkczti cậvmcju va vàadrbo xe củdfmka ôusnrng ta chứqlbq khôusnrng cókczt bảjlrto cậvmcju giếrxmat ôusnrng ta...” tiếrxmang nókczti củdfmka Chu Tịjyxfnh lạfkfbnh lùcosang đdavlếrxman lạfkfb lẫjyxfm: “… Cậvmcju yêqkswn tâliuzm, xe khôusnrng thậvmcjt sựqwgr đdavlcsring vàadrbo ôusnrng, lúlvjuc đdavlókczt Tiểfbmfu Khấknlku sẽvcib cứqlbqu ôusnrng, đdavlưdhbgơppring nhiêqkswn cũrxmang khôusnrng thểfbmf quákqjz nhẹmreb nhàadrbng, nhưdhbg vậvmcjy thìqksw lạfkfbi khôusnrng cókczt hiệnycsu quảjlrt… hiệnycsu quảjlrtadrbusnri mong muốbnurn làadrblvjuc quan trọurzzng nhấknlkt khẩazhnn cấknlkp nhấknlkt, ôusnrng ấknlky đdavlưdhbgppprc Tiểfbmfu Khấknlku cứqlbqu, nhưdhbg vậvmcjy mớwehfi cókczt thểfbmfadrbm cho Cốbnurmrebo gia càadrbng thêqkswm yêqkswu thídqcpch vàadrbdqcpn nhiệnycsm Tiểfbmfu Khấknlku.”

“Nhưdhbgng dùcosa sao ôusnrng ấknlky cũrxmang làadrb mộrtoht ngưdhbgkwwwi giàadrb, đdavlcsring mộrtoht cákqjzi, cókczt khảjlrtnmbjng sẽvcib xảjlrty ra chuyệnycsn gìqksw thìqksw sao?” ngưdhbgkwwwi đdavlàadrbn ôusnrng vẫjyxfn chưdhbga dákqjzm cưdhbgppprc mộrtoht vákqjzn, cốbnur ýjbegadrbm khókczt dễnmbj.

“Cậvmcju yêqkswn tâliuzm, khôusnrng côusnrng bấknlkt thụcsri lộrtohc, sau khi làadrbm tốbnurt chuyệnycsn nàadrby, Cốbnurmrebo gia nhấknlkt đdavljyxfnh sẽvcib bắdqcpt Cốbnurdhbg Sinh cưdhbgwehfi Tiểfbmfu Khấknlku, đdavlếrxman lúlvjuc đdavlókczt toàadrbn bộrtohusnrng ty Cốbnur thịjyxf đdavlpppru cókczt quan hệnycs tốbnurt vớwehfi côusnrknlky, cậvmcju nghĩdruh cậvmcju muốbnurn bao nhiêqkswu màadrb Tiểfbmfu Khấknlku khôusnrng cho đdavlưdhbgppprc?”ChuTịjyxfnh nókczti.

“Chỉaoyxadrb Cốbnurmrebo tiêqkswn sinh dùcosa sao cũrxmang làadrb danh gia vọurzzng tộrtohc, tôusnri rấknlkt khókcztkczt thểfbmf tiếrxmap xúlvjuc vớwehfi ôusnrng ấknlky, cákqjzc ngưdhbgkwwwi phảjlrti cung cấknlkp lịjyxfch trìqkswnh củdfmka ôusnrng ấknlky cho tôusnri.” Ngưdhbgkwwwi đdavlàadrbn ôusnrng kia nókczti.

“Cákqjzi nàadrby thìqksw cậvmcju cứqlbqqkswn tâliuzm, tôusnri đdavlãmreb nắdqcpm rõurzz tấknlkt cảjlrt nhữulrfng hàadrbnh tung củdfmka Cốbnurmrebo gia rồcsrii.” lầfbmfn nàadrby ngưdhbgkwwwi mởqydc miệnycsng khôusnrng phảjlrti làadrb Chu Tịjyxfnh màadrbadrbdhbgơppring Đkwwwvmcju Khấknlku: “Tôusnri nghĩdruh rồcsrii, Cốbnurmrebo gia tídqcpn Phậvmcjt, ngàadrby Tếrxmat thưdhbgkwwwng sẽvcib đdavli chùcosaa, đdavlếrxman lúlvjuc đdavlókcztusnri sẽvcibcosang mọurzzi biệnycsn phákqjzp kéwvvio dàadrbi thờkwwwi gian đdavlfbmf ôusnrng khôusnrng thểfbmfadrbo thàadrbnh, khi đdavlókcztusnri sẽvcibkczti cho anh biếrxmat chúlvjung tôusnri đdavli đdavlưdhbgkwwwng nàadrbo, tôusnri cũrxmang sẽvcib nghĩdruhkqjzch đdavlfbmf ôusnrng xuốbnurng xe…”

Mọurzzi lo lắdqcpng củdfmka ngưdhbgkwwwi đdavlàadrbn ôusnrng đdavlpppru đdavlưdhbgppprc giảjlrti quyếrxmat,ChuTịjyxfnh thấknlky hắdqcpn khôusnrng nókczti gìqksw nữulrfa, lạfkfbi mởqydc miệnycsng: “Đkwwwâliuzy làadrb hai trănmbjm ngàadrbn tiềppprn mặpbnrt, đdavlpbnrt cọurzzc cho cậvmcju trưdhbgwehfc, sau khi cậvmcju làadrbm xong chuyệnycsn, sẽvcibkczt nhiềpppru hơpprin, tấknlkt nhiêqkswn làadrb khôusnrng ídqcpt hơpprin con sốbnuradrby…”

qkswn tĩdruhnh khoảjlrtng nửkvhra phúlvjut, ngưdhbgkwwwi đdavlàadrbn ôusnrng kia mớwehfi nókczti: “Đkwwwưdhbgppprc.”

.......

Ghi âliuzm kếrxmat thúlvjuc, Tầfbmfn Chỉaoyx Áknlki ngầfbmfng đdavlfbmfu lêqkswn, biếrxmat rõurzz nguyêqkswn nhâliuzn nhưdhbgng vẫjyxfn khôusnrng nhịjyxfn đdavlưdhbgppprc màadrb hỏqbtui lạfkfbi: “Tai nạfkfbn xe củdfmka ôusnrng đdavlfbmfu nănmbjm ngoákqjzi khôusnrng phảjlrti làadrb sựqwgr cốbnuradrbadrb do cókczt ngưdhbgkwwwi sắdqcpp xếrxmap sao?”

Cốbnurdhbg Sinh mídqcpm môusnri khôusnrng lêqkswn tiếrxmang.

Tầfbmfn Chỉaoyx Áknlki cũrxmang mídqcpm mídqcpm môusnri, nhưdhbg khôusnrng thểfbmf tin đdavlưdhbgppprc lẩazhnm bẩazhnm: “Lưdhbgơppring Đkwwwvmcju Khấknlku mặpbnrc dùcosakczt chúlvjut nhákqjzo, nhưdhbgng màadrb em vẫjyxfn cho làadrb lầfbmfn trưdhbgwehfc côusnrknlky đdavlếrxman Hốbnuri thịjyxf, cókczt quákqjz đdavlákqjzng lắdqcpm cũrxmang chỉaoyx ngákqjzn châliuzn em đdavlfbmf caféwvviadrb tràadrbkcztng hấknlkt trúlvjung ôusnrng, nhưdhbgng em lạfkfbi khôusnrng nghĩdruh đdavlếrxman côusnr ta vìqksw mụcsric đdavlídqcpch củdfmka chídqcpnh mìqkswnh màadrbdqcpnh mạfkfbng củdfmka ôusnrng cũrxmang khôusnrng tha…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.