Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 737 : Chân tướng của tai nạn xe (7)
Con cáoowj i cóeamj sứkved c ảzgou nh hưzuhh ởansk ng rấgiii t lớlmtm n đbbch ếuzfm n mẹocyf , Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i nghe Cốkvbe Dưzuhh Sinh hỏkvbe i nhưzuhh vậxfyj y, cũcmij ng dầccrd n dồytwv n sựebuk chúhcla ýjypq củedxi a mìexez nh vàcjwo o tấgiii m hìexez nh siêzhol u âplbr m, côzuhh vừhqgm a quan sáoowj t vừhqgm a chỉytwv vàcjwo o hìexez nh, do dựebuk nóeamj i: “Đzhol âplbr y mớlmtm i làcjwo miệiyoj ng chứkved ?”
“Làcjwo ởansk đbbch âplbr y sao? Sao anh lạcsez i cóeamj cảzgou m giáoowj c làcjwo chỗmtjg nàcjwo y?”
“Khôzuhh ng phảzgou i âplbr u, hay làcjwo , hay làcjwo ởansk đbbch âplbr y ha?”
“Tiểhfgc u Áhcsr i, chỗmtjg em chỉytwv làcjwo chínuqh nh giữdtco a củedxi a con, miệiyoj ng củedxi a con khôzuhh ng thểhfgc nằkivc m ởansk chỗmtjg nàcjwo y đbbch ưzuhh ợjypq c, chínuqh nh làcjwo chỗmtjg nàcjwo y, sao cóeamj thểhfgc làcjwo ởansk chínuqh nh giữdtco a, cóeamj thểhfgc nóeamj i làcjwo môzuhh ng còzgou n tạcsez m chấgiii p nhậxfyj n đbbch ưzuhh ợjypq c…”
“Cốkvbe Dưzuhh Sinh, anh nóeamj i con chúhcla ng ta cóeamj miệiyoj ng ởansk môzuhh ng sao?”
“Anh khôzuhh ng cóeamj ýjypq nàcjwo y…” Hai ngưzuhh ờdbzq i họqtrr đbbch i đbbch ếuzfm n cửfyts a bệiyoj nh việiyoj n đbbch ểhfgc chờdbzq Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng đbbch óeamj n, nhưzuhh ng lờdbzq i trong miệiyoj ng còzgou n chưzuhh a nóeamj i hếuzfm t bỗmtjg ng nhiêzhol n Cốkvbe Dưzuhh Sinh nhưzuhh nhậxfyj n ra đbbch iềexez u gìexez , liềexez n quay ngưzuhh ờdbzq i, liếuzfm c mắblzb t nhìexez n sau lưzuhh ng, bỗmtjg ng mộxici t chiếuzfm c xe chạcsez y thẳytwv ng đbbch ếuzfm n hưzuhh ớlmtm ng củedxi a Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i, hắblzb n hầccrd u nhưzuhh khôzuhh ng cóeamj thờdbzq i gian suy nghĩsaxc gìexez liềexez n kétcek o côzuhh vàcjwo o lòzgou ng, tráoowj nh qua mộxici t bêzhol n.
Hai ngưzuhh ờdbzq i họqtrr còzgou n chưzuhh a đbbch ứkved ng vữdtco ng, xe đbbch ãahzb nhanh chóeamj ng xẹocyf t qua, láoowj i vàcjwo o dòzgou ng xe cộxici phínuqh a trưzuhh ớlmtm c.
Bởansk i vìexez quáoowj hoảzgou ng hốkvbe t, lồytwv ng ngựebuk c củedxi a Cốkvbe Dưzuhh Sinh cóeamj chúhcla t chậxfyj p chùhcsr ng, hắblzb n cầccrd m lấgiii y bảzgou vai Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i thậxfyj t chặazle t, cúhcla i đbbch ầccrd u, kiểhfgc m tra thâplbr n thểhfgc củedxi a côzuhh : “Khôzuhh ng bịqnbp thưzuhh ơfhju ng ởansk đbbch âplbr u chứkved ?”
Sắblzb c mặazle t củedxi a Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i trắblzb ng bệiyoj ch hơfhju n Cốkvbe Dưzuhh Sinh rấgiii t nhiềexez u, côzuhh thởansk gấgiii p mộxici t chúhcla t mớlmtm i miễfbvj n cưzuhh ỡfhju ng nóeamj i: “Khôzuhh ng…”
Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng đbbch ứkved ng cáoowj ch đbbch óeamj khôzuhh ng xa đbbch úhcla ng lúhcla c nhìexez n thấgiii y mộxici t màcjwo n nhưzuhh vậxfyj y, nhảzgou y dựebuk ng lêzhol n: “Cốkvbe tổnuqh ng…”
Vừhqgm a kêzhol u lêzhol n, Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng liềexez n nhìexez n đbbch ếuzfm n tay củedxi a Cốkvbe Dưzuhh Sinh: “Cốkvbe tổnuqh ng, anh bịqnbp thưzuhh ơfhju ng kìexez a!”
Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i nhìexez n theo tầccrd m mắblzb t củedxi a Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng, thấgiii y rìexez a ngoàcjwo i cáoowj nh tay củedxi a hắblzb n cóeamj máoowj u chảzgou y ra: “Dưzuhh Sinh…”
“Khôzuhh ng sao!” Cốkvbe Dưzuhh Sinh nhìexez n thấgiii y Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i khôzuhh ng cóeamj vấgiii n đbbch ềexez gìexez mớlmtm i từhqgm từhqgm bìexez nh tĩsaxc nh mộxici t chúhcla t, hắblzb n chỉytwv nhàcjwo n nhạcsez t trảzgou lờdbzq i côzuhh , sau đbbch óeamj mởansk khuy tay áoowj o ra, cuốkvbe n tay áoowj o lêzhol n, nhìexez n thấgiii y chỉytwv làcjwo mộxici t vếuzfm t trầccrd y nhẹocyf , khôzuhh ng cóeamj gìexez đbbch áoowj ng lo, liềexez n lấgiii y khăshyy n giấgiii y từhqgm Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng, lau qua mộxici t hồytwv i, liềexez n kétcek o vai Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i mớlmtm i nóeamj i vớlmtm i Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng: “Lêzhol n xe đbbch i.”
Đzhol i đbbch ếuzfm n trưzuhh ớlmtm c xe, Cốkvbe Dưzuhh Sinh liềexez n tựebuk mìexez nh mởansk cửfyts a xe cho Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i, lúhcla c côzuhh lêzhol n xe rồytwv i, hắblzb n mớlmtm i quay đbbch ầccrd u nhìexez n vềexez phínuqh a hưzuhh ớlmtm ng chiếuzfm c xe lúhcla c nãahzb y chạcsez y, lúhcla c nàcjwo y đbbch ãahzb khôzuhh ng còzgou n thấgiii y khóeamj i xe.
Chờdbzq Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i lêzhol n xe xong, Cốkvbe Dưzuhh Sinh đbbch óeamj ng cửfyts a xe, vòzgou ng qua bêzhol n kia, nhưzuhh ng lạcsez i khôzuhh ng nhanh chóeamj ng lêzhol n xe màcjwo lạcsez i gọqtrr i Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng đbbch ang chuẩdtco n bịqnbp vàcjwo o xe.
Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng thấgiii y toàcjwo n bộxici cửfyts a xe đbbch ãahzb đbbch óeamj ng lạcsez i, biếuzfm t Cốkvbe Dưzuhh Sinh cóeamj chuyệiyoj n chỉytwv muốkvbe n nóeamj i vớlmtm i mìexez nh, liềexez n nhẹocyf giọqtrr ng đbbch ếuzfm n mứkved c nhỏkvbe nhấgiii t: “Cốkvbe tổnuqh ng.”
Cốkvbe Dưzuhh Sinh đbbch ọqtrr c mộxici t biểhfgc n sốkvbe xe: “Cậxfyj u đbbch i tra xem chiếuzfm c xe vừhqgm a nãahzb y làcjwo củedxi a ai.”
Chiếuzfm c xe lúhcla c nãahzb y chỉytwv làcjwo quẹocyf t ngang qua mộxici t cáoowj i, vậxfyj y màcjwo Cốkvbe tổnuqh ng cũcmij ng cóeamj thểhfgc nhìexez n thấgiii y biểhfgc n sốkvbe màcjwo nhớlmtm đbbch ưzuhh ợjypq c.”
Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng âplbr m thầccrd m khâplbr m phụazle c: “Vâplbr ng, Cốkvbe tổnuqh ng.’
......
Bắblzb c Kinh xuâplbr n vềexez hoa nởansk , mấgiii y ngàcjwo y nay hiếuzfm m khi thờdbzq i tiếuzfm t lạcsez i tốkvbe t nhưzuhh thếuzfm nàcjwo o, mấgiii y ngàcjwo y nay Cốkvbe Dưzuhh Sinh khôzuhh ng cầccrd n phảzgou i đbbch ếuzfm n côzuhh ng ty, thấgiii y thờdbzq i gian còzgou n sớlmtm m, lúhcla c trêzhol n đbbch ưzuhh ờdbzq ng láoowj i xe vềexez nhàcjwo liềexez n đbbch ềexez nghịqnbp đbbch i dạcsez o trung tâplbr m thưzuhh ơfhju ng mạcsez i.
Cáoowj ch ngàcjwo y sinh còzgou n sớlmtm m nhưzuhh ng Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i lạcsez i nghĩsaxc đbbch ếuzfm n mấgiii y ngàcjwo y nữdtco a bụazle ng củedxi a côzuhh to hơfhju n, mặazle c quầccrd n áoowj o cũcmij ng khôzuhh ng vừhqgm a, nêzhol n từhqgm bâplbr y giờdbzq chuẩdtco n bịqnbp làcjwo vừhqgm a nêzhol n liềexez n gậxfyj t đbbch ầccrd u đbbch ồytwv ng ýjypq .
Cốkvbe Dưzuhh Sinh đbbch ểhfgc Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng dừhqgm ng xe ven đbbch ưzuhh ờdbzq ng, lấgiii y chìexez a khóeamj a xe từhqgm Tiểhfgc u Vưzuhh ơfhju ng xong, mớlmtm i dẫblzb n Tầccrd n Chỉytwv Áhcsr i vàcjwo o trung tâplbr m thưzuhh ơfhju ng mạcsez i.
“Là
“Khô
“Tiể
“Cố
“Anh khô
Hai ngư
Bở
Sắ
Tiể
Vừ
Tầ
“Khô
Đ
Chờ
Tiể
Cố
Chiế
Tiể
......
Bắ
Cá
Cố
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.