Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 691 : Em còn yêu anh thật sao? (13)

    trước sau   
afini gìhfvw, tuầpkwcn sau Hốrhnji thịkzpqlazy hộxnsxi nghịkzpqhfvw hảxumr?

Tiểapszu Vưkdabơybgpng nghi ngờhtfm nhìhfvwn Cốrhnjkdab Sinh.

Tầpkwcn Gia Ngôkclgn ngồqmjxi ởrlfz mộxnsxt bêoxpmn nghe đpkwcưkdabraavc hai chữghap HỐafinI THỊbsue liềnytdn nghĩlwcx đpkwcếtfedn tròznukuaoihfvwnh vừomzia chơybgpi lúyskzc nãykvay chípmnvnh làuaoi do côkclgng ty đpkwcólazy sảxumrn xuấibmbt, lậrlfzp tứerajc cảxumrm thấibmby hứerajng thúyskz quay đpkwcpkwcu nhìhfvwn Cốrhnjkdab Sinh.

Cốrhnjkdab Sinh chípmnvnh làuaoi mong muốrhnjn tạmcldo đpkwcưkdabraavc hiệfnqhu ứerajng nảxumry, liềnytdn nháafiny mắmrubt ra dấibmbu vớtuwpi Tiểapszu Vưkdabơybgpng, Tiểapszu Vưkdabơybgpng liềnytdn lậrlfzp tứerajc mởrlfz miệfnqhng nólazyi: “Ảpwnj, tấibmbt nhiêoxpmn làuaoi đpkwcãykva chuẩnebqn bịkzpq xong rồqmjxi ạmcld.”

“Ừhfvw, láafint nữghapa tôkclgi sẽnytd xem lạmcldi.” Cốrhnjkdab Sinh đpkwcàuaoing hoàuaoing trịkzpqnh trọezxrng trảxumr lờhtfmi.

“Vâxising, thưkdaba Cốrhnj tổhrxnng.”




Cốrhnjkdab Sinh khẽnytd gậrlfzt đpkwcpkwcu mộxnsxt cáafini, khôkclgng nólazyi nữghapa.

Tầpkwcn Gia Ngôkclgn chủsunm đpkwcxnsxng mởrlfz miệfnqhng hỏlnjgi: “Cốrhnj tiêoxpmn sinh giữghap chứerajc vụewzohfvw trong Hốrhnji thịkzpqmcld?”

Hốrhnji thịkzpq đpkwcrhnji vớtuwpi hắmrubn chỉqmjxuaoi mộxnsxt côkclgng ty nhỏlnjg, hỏlnjgi hắmrubn nhưkdab vậrlfzy cólazy chúyskzt cuồqmjxng.

Cốrhnjkdab Sinh lựznuka chọezxrn im lặkclgng, lạmcldi liếtfedc mắmrubt nhìhfvwn Tiểapszu Vưkdabơybgpng, ýpwnjlazyi tráafinch nhiệfnqhm trảxumr lờhtfmi câxisiu hỏlnjgi nàuaoiy thuộxnsxc vềnytd cậrlfzu ấibmby.

Dừomzing mộxnsxt chúyskzt, Tiểapszu Vưkdabơybgpng nólazyi đpkwcáafinp áafinn cho Tầpkwcn Gia Ngôkclgn biếtfedt: “Cốrhnj tổhrxnng làuaoi đpkwcmcldi BOSS củsunma Hốrhnji thịkzpq đpkwcólazy.”

Áhrxnnh mắmrubt Tầpkwcn Gia Ngôkclgn nhìhfvwn Cốrhnjkdab Sinh cólazy thêoxpmm mấibmby phầpkwcn sùbhqqng báafini.

Cốrhnjkdab Sinh cólazy chúyskzt trầpkwcm tĩlwcxnh, cưkdabhtfmi cưkdabhtfmi đpkwcpkwcy thâxisin thiệfnqhn vớtuwpi Tầpkwcn Gia Ngôkclgn, ngữghap khípmnvznukn rấibmbt ôkclgn hòznuka: “Đsiebúyskzng, đpkwcâxisiy trùbhqqng hợraavp lạmcldi làuaoi tròznuk chơybgpi côkclgng ty tôkclgi sảxumrn xuấibmbt nêoxpmn nếtfedu nhưkdab cậrlfzu muốrhnjn cólazy trang bịkzpqhfvw thìhfvw cứeraj trựznukc tiếtfedp liêoxpmn hệfnqh vớtuwpi Tiểapszu Vưkdabơybgpng, đpkwcapsz hắmrubn sắmrubp xếtfedp cho cậrlfzu.”

Dừomzing mộxnsxt chúyskzt, Cốrhnjkdab Sinh lạmcldi nhìhfvwn vềnytd phípmnva Tiểapszu Vưkdabơybgpng, trựznukc tiếtfedp dặkclgn dòznuk: “Thôkclgi đpkwci, bâxisiy giờhtfm cậrlfzu liềnytdn đpkwci thu xếtfedp cho cậrlfzu ấibmby mộxnsxt tàuaoii khoảxumrn cólazy tấibmbt cảxumrafinc trang bịkzpq cho cậrlfzu ấibmby đpkwci.”

Tiểapszu Vưkdabơybgpng lậrlfzp tứerajc làuaoim theo.

Sựznukbhqqng báafini trong mắmrubt Tầpkwcn Gia Ngôkclgn lạmcldi biếtfedn thàuaoinh vui mừomzing, bấibmbt quáafinokazng ólazyc chúyskzt ngạmcldi: “Nhưkdab vậrlfzy, khôkclgng hay cho lắmrubm thìhfvw phảxumri.”

“Khôkclgng sao!” Cốrhnjkdab Sinh nhẹpmql nhàuaoing trảxumr lờhtfmi xong, mộxnsxt giâxisiy sau, đpkwciệfnqhn thoạmcldi củsunma Tầpkwcn Gia Ngôkclgn kêoxpmu leng keng, báafino tấibmbt cảxumr nhữghapng trang bịkzpq đpkwcnytdu đpkwcãykva đpkwcưkdabraavc nhậrlfzn.

Tầpkwcn Gia Ngôkclgn cuốrhnji cùbhqqng vẫnkagn chỉqmjxuaoi mộxnsxt đpkwceraja trẻbhqq, bởrlfzi vìhfvw quáafinkdabng phấibmbn màuaoi trêoxpmn khuôkclgn mặkclgt trắmrubng nõxnsxn trởrlfzoxpmn hồqmjxng hồqmjxng, cậrlfzu cầpkwcm đpkwciệfnqhn thoạmcldi xem mộxnsxt lúyskzc lâxisiu, mớtuwpi nhớtuwp đpkwcếtfedn chuyệfnqhn phảxumri nólazyi cảxumrm ơybgpn Cốrhnjkdab Sinh.

Cốrhnjkdab Sinh khẽnytd mỉqmjxm cưkdabhtfmi: “Khôkclgng cólazyhfvw, chờhtfmlazy trang bịkzpq mớtuwpi, anh sẽnytdlazyi ngưkdabhtfmi gửtfedi cho em.”

.....

Sau đpkwcólazyyskzc mẹpmql Tầpkwcn nólazyi chuyệfnqhn vớtuwpi mọezxri ngưkdabhtfmi lúyskzc ăewzon cơybgpm, Cốrhnjkdab Sinh đpkwci rửtfeda tay làuaoi Tầpkwcn Gia Ngôkclgn cứerajpmnvnh ởrlfz mộxnsxt bêoxpmn, khi thìhfvw lấibmby nưkdabtuwpc rửtfeda tay cho hắmrubn, khi thìhfvw lấibmby khăewzon cho hắmrubn lau tay.

Trưkdabtuwpc khi hai ngưkdabhtfmi ra khỏlnjgi nhàuaoi vệfnqh sinh, Cốrhnjkdab Sinh đpkwcếtfedn gầpkwcn nólazyi vàuaoio tai TầpkwcnGia Ngôkclgn,nhẹpmql giọezxrng hỏlnjgi thăewzom: “Chịkzpq củsunma em… gầpkwcn đpkwcâxisiy nhấibmbt cólazy phảxumri làuaoi thípmnvch ai đpkwcólazy khôkclgng?”

“Khôkclgng cólazy a…” Tầpkwcn Gia Ngôkclgn lắmrubc lắmrubc đpkwcpkwcu, sau mộxnsxt láafint, hoc theo dáafinng vẻbhqq củsunma Cốrhnjkdab Sinh, lạmcldi đpkwcếtfedn bêoxpmn tai hắmrubn báafinn đpkwcerajng Tầpkwcn Chỉqmjx Áhrxni: “Theo em  đpkwcưkdabraavc biếtfedt thìhfvw chịkzpq em chỉqmjx thípmnvch mộxnsxt ngưkdabhtfmi, em thấibmby chịkzpqibmby viếtfedt trêoxpmn lịkzpqch bàuaoin con sốrhnj 3472, anh Dưkdab Sinh, đpkwcâxisiy làuaoi sốrhnj ngàuaoiy màuaoi chịkzpqibmby đpkwcãykvaoxpmu ngưkdabhtfmi đpkwcólazy, làuaoiyskzc trung họezxrc cơybgp sởrlfz đpkwcãykva bắmrubt đpkwcpkwcu yêoxpmu đpkwcếtfedn bâxisiy giờhtfm, hồqmjxi đpkwcólazy em xem trộxnsxn nhậrlfzt kýpwnj củsunma chịkzpqibmby mớtuwpi biếtfedt đpkwcólazy, nếtfedu gầpkwcn đpkwcâxisiy cólazy ngưkdabhtfmi mớtuwpi thìhfvw chịkzpqibmby sẽnytd khôkclgng viếtfedt con sốrhnj đpkwcólazy rồqmjxi…”

3472… thìhfvw ra côkclg đpkwcãykva thípmnvch hắmrubn ba ngàuaoin bốrhnjn trăewzom bảxumry mưkdabơybgpi hai ngàuaoiy... thậrlfzt làuaoi mộxnsxt con sốrhnj thậrlfzt lớtuwpn.

Trong lòznukng Cốrhnjkdab Sinh thoáafinng gậrlfzt đpkwcpkwcu, khôkclgng lộxnsx ra bấibmbt kỳoffa biểapszu cảxumrm nàuaoio, ýpwnjlazyi hắmrubn dẽnytd giữghappmnv mậrlfzt. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.