Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 691 : Em còn yêu anh thật sao? (13)

    trước sau   
uajui gìnwlh, tuầphxmn sau Hốlraei thịhuauuaju hộreeki nghịhuaunwlh hảreek?

Tiểixhnu Vưuljfơivlcng nghi ngờxych nhìnwlhn Cốlraeuljf Sinh.

Tầphxmn Gia Ngôlkmin ngồnirji ởsxvy mộreekt bêubryn nghe đkoooưuljfqcmpc hai chữqcmp HỐivlcI THỊphxm liềbqztn nghĩexpg đkoooếxlfcn tròpgkkjkmsnwlhnh vừsyuua chơivlci lúhuauc nãfaxmy chíjcvvnh làjkms do côlkming ty đkoooóuaju sảreekn xuấubryt, lậkpenp tứjzchc cảreekm thấubryy hứjzchng thúhuau quay đkooophxmu nhìnwlhn Cốlraeuljf Sinh.

Cốlraeuljf Sinh chíjcvvnh làjkms mong muốlraen tạqixio đkoooưuljfqcmpc hiệsxvyu ứjzchng nảreeky, liềbqztn nháuajuy mắivlct ra dấubryu vớbhkji Tiểixhnu Vưuljfơivlcng, Tiểixhnu Vưuljfơivlcng liềbqztn lậkpenp tứjzchc mởsxvy miệsxvyng nóuajui: “Ảmzek, tấubryt nhiêubryn làjkms đkoooãfaxm chuẩeoagn bịhuau xong rồnirji ạqixi.”

“Ừdkoo, láuajut nữqcmpa tôlkmii sẽqxoc xem lạqixii.” Cốlraeuljf Sinh đkoooàjkmsng hoàjkmsng trịhuaunh trọzqqgng trảreek lờxychi.

“Vâehamng, thưuljfa Cốlrae tổigving.”




Cốlraeuljf Sinh khẽqxoc gậkpent đkooophxmu mộreekt cáuajui, khôlkming nóuajui nữqcmpa.

Tầphxmn Gia Ngôlkmin chủexpg đkoooreekng mởsxvy miệsxvyng hỏeypfi: “Cốlrae tiêubryn sinh giữqcmp chứjzchc vụmywonwlh trong Hốlraei thịhuauqixi?”

Hốlraei thịhuau đkooolraei vớbhkji hắivlcn chỉogwpjkms mộreekt côlkming ty nhỏeypf, hỏeypfi hắivlcn nhưuljf vậkpeny cóuaju chúhuaut cuồnirjng.

Cốlraeuljf Sinh lựqxoca chọzqqgn im lặifsbng, lạqixii liếxlfcc mắivlct nhìnwlhn Tiểixhnu Vưuljfơivlcng, ýrlnhuajui tráuajuch nhiệsxvym trảreek lờxychi câehamu hỏeypfi nàjkmsy thuộreekc vềbqzt cậkpenu ấubryy.

Dừsyuung mộreekt chúhuaut, Tiểixhnu Vưuljfơivlcng nóuajui đkoooáuajup áuajun cho Tầphxmn Gia Ngôlkmin biếxlfct: “Cốlrae tổigving làjkms đkoooqixii BOSS củexpga Hốlraei thịhuau đkoooóuaju.”

Áeypfnh mắivlct Tầphxmn Gia Ngôlkmin nhìnwlhn Cốlraeuljf Sinh cóuaju thêubrym mấubryy phầphxmn sùpjptng báuajui.

Cốlraeuljf Sinh cóuaju chúhuaut trầphxmm tĩexpgnh, cưuljfxychi cưuljfxychi đkooophxmy thâehamn thiệsxvyn vớbhkji Tầphxmn Gia Ngôlkmin, ngữqcmp khíjcvvpgkkn rấubryt ôlkmin hòpgkka: “Đdkooúhuaung, đkoooâehamy trùpjptng hợqcmpp lạqixii làjkms tròpgkk chơivlci côlkming ty tôlkmii sảreekn xuấubryt nêubryn nếxlfcu nhưuljf cậkpenu muốlraen cóuaju trang bịhuaunwlh thìnwlh cứjzch trựqxocc tiếxlfcp liêubryn hệsxvy vớbhkji Tiểixhnu Vưuljfơivlcng, đkoooixhn hắivlcn sắivlcp xếxlfcp cho cậkpenu.”

Dừsyuung mộreekt chúhuaut, Cốlraeuljf Sinh lạqixii nhìnwlhn vềbqzt phíjcvva Tiểixhnu Vưuljfơivlcng, trựqxocc tiếxlfcp dặifsbn dòpgkk: “Thôlkmii đkoooi, bâehamy giờxych cậkpenu liềbqztn đkoooi thu xếxlfcp cho cậkpenu ấubryy mộreekt tàjkmsi khoảreekn cóuaju tấubryt cảreekuajuc trang bịhuau cho cậkpenu ấubryy đkoooi.”

Tiểixhnu Vưuljfơivlcng lậkpenp tứjzchc làjkmsm theo.

Sựqxocpjptng báuajui trong mắivlct Tầphxmn Gia Ngôlkmin lạqixii biếxlfcn thàjkmsnh vui mừsyuung, bấubryt quáuajuigving óuajuc chúhuaut ngạqixii: “Nhưuljf vậkpeny, khôlkming hay cho lắivlcm thìnwlh phảreeki.”

“Khôlkming sao!” Cốlraeuljf Sinh nhẹuugq nhàjkmsng trảreek lờxychi xong, mộreekt giâehamy sau, đkoooiệsxvyn thoạqixii củexpga Tầphxmn Gia Ngôlkmin kêubryu leng keng, báuajuo tấubryt cảreek nhữqcmpng trang bịhuau đkooobqztu đkoooãfaxm đkoooưuljfqcmpc nhậkpenn.

Tầphxmn Gia Ngôlkmin cuốlraei cùpjptng vẫdjvdn chỉogwpjkms mộreekt đkooojzcha trẻhntu, bởsxvyi vìnwlh quáuajuuljfng phấubryn màjkms trêubryn khuôlkmin mặifsbt trắivlcng nõpgkkn trởsxvyubryn hồnirjng hồnirjng, cậkpenu cầphxmm đkoooiệsxvyn thoạqixii xem mộreekt lúhuauc lâehamu, mớbhkji nhớbhkj đkoooếxlfcn chuyệsxvyn phảreeki nóuajui cảreekm ơivlcn Cốlraeuljf Sinh.

Cốlraeuljf Sinh khẽqxoc mỉogwpm cưuljfxychi: “Khôlkming cóuajunwlh, chờxychuaju trang bịhuau mớbhkji, anh sẽqxocuajui ngưuljfxychi gửsyuui cho em.”

.....

Sau đkoooóuajuhuauc mẹuugq Tầphxmn nóuajui chuyệsxvyn vớbhkji mọzqqgi ngưuljfxychi lúhuauc ăphxmn cơivlcm, Cốlraeuljf Sinh đkoooi rửsyuua tay làjkms Tầphxmn Gia Ngôlkmin cứjzchjcvvnh ởsxvy mộreekt bêubryn, khi thìnwlh lấubryy nưuljfbhkjc rửsyuua tay cho hắivlcn, khi thìnwlh lấubryy khăphxmn cho hắivlcn lau tay.

Trưuljfbhkjc khi hai ngưuljfxychi ra khỏeypfi nhàjkms vệsxvy sinh, Cốlraeuljf Sinh đkoooếxlfcn gầphxmn nóuajui vàjkmso tai TầphxmnGia Ngôlkmin,nhẹuugq giọzqqgng hỏeypfi thăphxmm: “Chịhuau củexpga em… gầphxmn đkoooâehamy nhấubryt cóuaju phảreeki làjkms thíjcvvch ai đkoooóuaju khôlkming?”

“Khôlkming cóuaju a…” Tầphxmn Gia Ngôlkmin lắivlcc lắivlcc đkooophxmu, sau mộreekt láuajut, hoc theo dáuajung vẻhntu củexpga Cốlraeuljf Sinh, lạqixii đkoooếxlfcn bêubryn tai hắivlcn báuajun đkooojzchng Tầphxmn Chỉogwp Áeypfi: “Theo em  đkoooưuljfqcmpc biếxlfct thìnwlh chịhuau em chỉogwp thíjcvvch mộreekt ngưuljfxychi, em thấubryy chịhuauubryy viếxlfct trêubryn lịhuauch bàjkmsn con sốlrae 3472, anh Dưuljf Sinh, đkoooâehamy làjkms sốlrae ngàjkmsy màjkms chịhuauubryy đkoooãfaxmubryu ngưuljfxychi đkoooóuaju, làjkmshuauc trung họzqqgc cơivlc sởsxvy đkoooãfaxm bắivlct đkooophxmu yêubryu đkoooếxlfcn bâehamy giờxych, hồnirji đkoooóuaju em xem trộreekn nhậkpent kýrlnh củexpga chịhuauubryy mớbhkji biếxlfct đkoooóuaju, nếxlfcu gầphxmn đkoooâehamy cóuaju ngưuljfxychi mớbhkji thìnwlh chịhuauubryy sẽqxoc khôlkming viếxlfct con sốlrae đkoooóuaju rồnirji…”

3472… thìnwlh ra côlkmi đkoooãfaxm thíjcvvch hắivlcn ba ngàjkmsn bốlraen trăphxmm bảreeky mưuljfơivlci hai ngàjkmsy... thậkpent làjkms mộreekt con sốlrae thậkpent lớbhkjn.

Trong lòpgkkng Cốlraeuljf Sinh thoáuajung gậkpent đkooophxmu, khôlkming lộreek ra bấubryt kỳubry biểixhnu cảreekm nàjkmso, ýrlnhuajui hắivlcn dẽqxoc giữqcmpjcvv mậkpent. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.