Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 688 : Em còn yêu anh thật sao? (10)

    trước sau   
Chípouinh làezivyccec Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng điljyang kinh hồnosxn bạumuet vípouia, Cốmhrckdln Sinh điljyi phípouia trưkdlnfknjc bỗuacqng nhiêrsmpn quay lạumuei, nhưkdln nhớfknj ra chuyệeqwgn gìxpcz, ngừvgxtng bưkdlnfknjc qua ngưkdlnlwaii nhìxpczn Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng.

Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng sợeziv điljyếpaxrn nỗuacqi nípouin thởuzoj.

Cốmhrckdln Sinh nhìxpczn chằgueim chằgueim mồnosxvtsei trêrsmpn tráguein Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng, sau điljyólyel khôvtseng lêrsmpn tiếpaxrng, lạumuei bưkdlnfknjc điljyi.

yccec tiếpaxrn vàezivo khu nhàeziv củyvyna Tầmhcmn Chỉuora Ályeli, Cốmhrckdln Sinh nhìxpczn lưkdlnfknjt qua xe ởuzojkdlnfknji lầmhcmu, lạumuei nghĩywgu điljyếpaxrn trong xe cólyelkdlnfknjc khoágueing, liềgpyqn lêrsmpn tiếpaxrng nólyeli: “Đywgui lấhfnxy chai nưkdlnfknjc giúyccep tôvtsei.”

Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng lậgowwp tứnyylc làezivm theo.

Cốmhrckdln Sinh điljyeziv tấhfnxt cảtgmlgueic túyccei trong tay xuốmhrcng điljyhfnxt, sau điljyólyel cầmhcmm bìxpcznh nưkdlnfknjc Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng điljyưkdlna tớfknji, quay lạumuei gưkdlnơqqlvng chiếpaxru hậgowwu, vỗuacq mộuwilt ípouit nưkdlnfknjc lêrsmpn tráguein tạumueo thàezivnh nhữlyelng giọfeuet mồnosxvtsei, sau điljyólyelezivi lòujukng điljyưkdlna chai nưkdlnfknjc điljyeziv Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng điljyólyelng nắyvwxp lạumuei, sau điljyólyel nhìxpczn trêrsmpn tráguein Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng còujukn cólyel chúyccet mồnosxvtsei, mớfknji tìxpczm mộuwilt cágueii khăavhnn tay trong túyccei điljyưkdlna cho Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng: “Lau mồnosxvtsei trêrsmpn tráguein cậgowwu điljyi.”


Mộuwilt giâezivy trưkdlnfknjc Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng còujukn khôvtseng biếpaxrt Cốmhrckdln Sinh vẩkdlny nưkdlnfknjc lêrsmpn tráguein mìxpcznh làezivm cágueii gìxpcz, giâezivy sau nhìxpczn thấhfnxy Cốmhrckdln Sinh điljyưkdlna khăavhnn mặyvynt củyvyna hắyvwxn cho mìxpcznh, Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng bắyvwxt điljymhcmu phágueit run.

Sao Cốmhrc tổnosxng tựguei nhiêrsmpn lạumuei điljymhrci xửyvyn tốmhrct vớfknji hắyvwxn nhưkdln vậgowwy… Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng run rẩkdlny nhậgowwn khăavhnn tay, lau lung tung lêrsmpn tráguein, mớfknji run rẩkdlny nólyeli vớfknji Cốmhrckdln Sinh: “Cốmhrc tổnosxng, cảtgmlm, cảtgmlm ơqqlvn!”

Cốmhrckdln Sinh liếpaxrc mắyvwxt nhìxpczn biểezivu hiệeqwgn củyvyna Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng mộuwilt cágueii, sau điljyólyel lạumuei bìxpcznh tĩywgunh khom ngưkdlnlwaii nhấhfnxc điljynosxng điljynosxkdlnfknji điljyhfnxt lêrsmpn, điljyi tiếpaxrp.

Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng vộuwili vàezivng điljyuổnosxi theo.

yccec điljyi vàezivo thang mágueiy, Cốmhrckdln Sinh bỗuacqng nhiêrsmpn lêrsmpn tiếpaxrng: “Cậgowwu khôvtseng cầmhcmn phảtgmli cảtgmlm ơqqlvn!”

“Ểmwcc?” Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng hơqqlvi kinh ngạumuec.

Cốmhrckdln Sinh cũgowwng khôvtseng nhìxpczn điljyếpaxrn águeinh mắyvwxt điljymhcmy nghi hoặyvync củyvyna Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng, hắyvwxn chỉuora nhìxpczn chằgueim chằgueim hìxpcznh ảtgmlnh phảtgmln chiếpaxru trong gưkdlnơqqlvng củyvyna thang mágueiy, thấhfnxy chípouinh mìxpcznh điljyúycceng làeziv “Đywguumuei Hãtgmln” điljyang xágueich bao lớfknjn túyccei nhỏlfhj, hếpaxrt sứnyylc hàezivi lòujukng gậgowwt điljymhcmu, sau điljyólyel mớfknji nhàezivn nhạumuet nólyeli vớfknji Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng: “Ngưkdlnezivc lạumuei làezivvtsei nêrsmpn cảtgmlm ơqqlvn cậgowwu mớfknji điljyúycceng!”

“A?” Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng càezivng nghe càezivng hôvtseng hiểezivu.

“Nếpaxru nhưkdln khôvtseng phảtgmli trêrsmpn điljyưkdlnlwaing điljyếpaxrn điljyâezivy cậgowwu nhổnosxkdlnfknjc bọfeuet nhắyvwxc cho tôvtsei nhớfknj điljyếpaxrn chuyệeqwgn kia, tôvtsei cũgowwng khôvtseng nghĩywgu tớfknji lúyccec trưkdlnfknjc cửyvyna Tầmhcmn gia phảtgmli tựguei tay cầmhcmm mọfeuei thứnyyl.” Nólyeli xong, Cốmhrckdln Sinh nhìxpczn qua chai nưkdlnfknjc khoágueing trêrsmpn tay Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng: “Tôvtsei cựgueic khổnosx cầmhcmm cágueii nàezivy cágueii kia, cậgowwu chỉuora cầmhcmn nhàezivn nhãtgml uốmhrcng nưkdlnfknjc, sựguei chêrsmpnh lệeqwgch rõvfjnezivng nhưkdln vậgowwy, chắyvwxc hẳijeon bágueic gágueii sẽzjin điljyyvync biệeqwgt quýonsv trọfeueng tấhfnxm lòujukng thàezivnh củyvyna tôvtsei”

Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng háguei hốmhrcc mồnosxm nửyvyna ngàezivy, qua mưkdlnlwaii giâezivy điljynosxng hồnosx, rốmhrct cuộuwilc cũgowwng hiểezivu điljyưkdlnezivc ýonsv củyvyna Cốmhrckdln Sinh.

ezivm nửyvyna ngàezivy, thìxpcz ra hắyvwxn khôvtseng cólyel quan tâezivm mìxpcznh màeziveziv hắyvwxn điljyágueinh vàezivo điljyiểezivm nàezivy a!!

Hắyvwxn liềgpyqn biếpaxrt, làezivm gìxpczlyel điljyumuei BOSS nàezivo lạumuei cólyelujukng nhưkdln vậgowwy!

Cửyvyna thang mágueiy lạumuei mởuzoj ra, Cốmhrckdln Sinh cầmhcmm điljynosx điljyi ra ngoàezivi, Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng nhìxpczn chung quanh, trong hàezivnh lang mộuwilt cágueii thùujukng rágueic cũgowwng khôvtseng cólyel, hắyvwxn chỉuoralyel thểeziv cầmhcmm chai nưkdlnfknjc khoágueing điljyưkdlnezivc xem làeziv ngưkdlnlwaii rảtgmlnh tay nhấhfnxt trong sốmhrc hai ngưkdlnlwaii, sau điljyólyel điljyi trưkdlnfknjc bấhfnxm chuôvtseng cửyvyna.

......

ezivo nhàeziv, Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng nhìxpczn thấhfnxy Cốmhrckdln Sinh tao nhãtgmllyeli vớfknji mẹnhvz Tầmhcmn: “Bágueic gágueii, lúyccec nãtgmly chágueiu điljyi gọfeuei điljyiệeqwgn thoạumuei thấhfnxy gầmhcmn điljyólyellyel mộuwilt cửyvyna hàezivng nêrsmpn thuậgowwn tiệeqwgn mua cho bágueic mộuwilt chúyccet thựgueic phẩkdlnm dinh dưkdlntgmlng.” vừvgxta nólyeli xong hắyvwxn lạumuei lấhfnxy hếpaxrt cágueii nàezivy điljyếpaxrn cágueii khágueic lêrsmpn hưkdlnfknjng dẫmdcnn mẹnhvz Tầmhcmn cágueich sửyvyn dụewveng.

Mẹnhvz Tầmhcmn nhìxpczn thấhfnxy liềgpyqn kípouich điljyuwilng liêrsmpn tụewvec nólyeli: “Cốmhrc tiêrsmpn sinh, điljyãtgmlezivm cậgowwu phảtgmli tốmhrcn kémdcnm rồnosxi!” thậgowwm chípouiujukn cầmhcmm khăavhnn mặyvynt lau “mồnosxvtsei” cho Cốmhrckdln Sinh, lúyccec nàezivy Tiểezivu Vưkdlnơqqlvng nhìxpczn thấhfnxy cựgueic kỳonsv ghémdcnt, nhìxpczn khôvtseng nổnosxi quay điljymhcmu ra cửyvyna sổnosx

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.