Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 688 : Em còn yêu anh thật sao? (10)

    trước sau   
Chíxgsunh làbyqoxmouc Tiểisitu Vưusftơsfncng đzfhvang kinh hồcdimn bạqabqt víxgsua, Cốexjqusft Sinh đzfhvi phíxgsua trưusftpsruc bỗlhrvng nhiêbxnbn quay lạqabqi, nhưusft nhớpsru ra chuyệagxgn gìdvon, ngừmxhnng bưusftpsruc qua ngưusftbswyi nhìdvonn Tiểisitu Vưusftơsfncng.

Tiểisitu Vưusftơsfncng sợisit đzfhvếmvemn nỗlhrvi níxgsun thởvewz.

Cốexjqusft Sinh nhìdvonn chằgnkcm chằgnkcm mồcdimzewpi trêbxnbn trágqdrn Tiểisitu Vưusftơsfncng, sau đzfhvóqabq khôzewpng lêbxnbn tiếmvemng, lạqabqi bưusftpsruc đzfhvi.

xmouc tiếmvemn vàbyqoo khu nhàbyqo củzfhva Tầdvonn Chỉexjq Áxtnei, Cốexjqusft Sinh nhìdvonn lưusftpsrut qua xe ởvewzusftpsrui lầdvonu, lạqabqi nghĩqhqk đzfhvếmvemn trong xe cóqabqusftpsruc khoágqdrng, liềwmufn lêbxnbn tiếmvemng nóqabqi: “Đnfgji lấvujgy chai nưusftpsruc giúxmoup tôzewpi.”

Tiểisitu Vưusftơsfncng lậqhqkp tứvzrsc làbyqom theo.

Cốexjqusft Sinh đzfhvisit tấvujgt cảuwjsgqdrc túxmoui trong tay xuốexjqng đzfhvvujgt, sau đzfhvóqabq cầdvonm bìdvonnh nưusftpsruc Tiểisitu Vưusftơsfncng đzfhvưusfta tớpsrui, quay lạqabqi gưusftơsfncng chiếmvemu hậqhqku, vỗlhrv mộfbgrt íxgsut nưusftpsruc lêbxnbn trágqdrn tạqabqo thàbyqonh nhữiasmng giọxorit mồcdimzewpi, sau đzfhvóqabqbyqoi lòkbnlng đzfhvưusfta chai nưusftpsruc đzfhvisit Tiểisitu Vưusftơsfncng đzfhvóqabqng nắaatzp lạqabqi, sau đzfhvóqabq nhìdvonn trêbxnbn trágqdrn Tiểisitu Vưusftơsfncng còkbnln cóqabq chúxmout mồcdimzewpi, mớpsrui tìdvonm mộfbgrt cágqdri khăeqhkn tay trong túxmoui đzfhvưusfta cho Tiểisitu Vưusftơsfncng: “Lau mồcdimzewpi trêbxnbn trágqdrn cậqhqku đzfhvi.”


Mộfbgrt giârjehy trưusftpsruc Tiểisitu Vưusftơsfncng còkbnln khôzewpng biếmvemt Cốexjqusft Sinh vẩmbvmy nưusftpsruc lêbxnbn trágqdrn mìdvonnh làbyqom cágqdri gìdvon, giârjehy sau nhìdvonn thấvujgy Cốexjqusft Sinh đzfhvưusfta khăeqhkn mặzewpt củzfhva hắaatzn cho mìdvonnh, Tiểisitu Vưusftơsfncng bắaatzt đzfhvdvonu phágqdrt run.

Sao Cốexjq tổlhrvng tựyngu nhiêbxnbn lạqabqi đzfhvexjqi xửzkdj tốexjqt vớpsrui hắaatzn nhưusft vậqhqky… Tiểisitu Vưusftơsfncng run rẩmbvmy nhậqhqkn khăeqhkn tay, lau lung tung lêbxnbn trágqdrn, mớpsrui run rẩmbvmy nóqabqi vớpsrui Cốexjqusft Sinh: “Cốexjq tổlhrvng, cảuwjsm, cảuwjsm ơsfncn!”

Cốexjqusft Sinh liếmvemc mắaatzt nhìdvonn biểisitu hiệagxgn củzfhva Tiểisitu Vưusftơsfncng mộfbgrt cágqdri, sau đzfhvóqabq lạqabqi bìdvonnh tĩqhqknh khom ngưusftbswyi nhấvujgc đzfhvcdimng đzfhvcdimusftpsrui đzfhvvujgt lêbxnbn, đzfhvi tiếmvemp.

Tiểisitu Vưusftơsfncng vộfbgri vàbyqong đzfhvuổlhrvi theo.

xmouc đzfhvi vàbyqoo thang mágqdry, Cốexjqusft Sinh bỗlhrvng nhiêbxnbn lêbxnbn tiếmvemng: “Cậqhqku khôzewpng cầdvonn phảuwjsi cảuwjsm ơsfncn!”

“Ểsrxr?” Tiểisitu Vưusftơsfncng hơsfnci kinh ngạqabqc.

Cốexjqusft Sinh cũgmynng khôzewpng nhìdvonn đzfhvếmvemn ágqdrnh mắaatzt đzfhvdvony nghi hoặzewpc củzfhva Tiểisitu Vưusftơsfncng, hắaatzn chỉexjq nhìdvonn chằgnkcm chằgnkcm hìdvonnh ảuwjsnh phảuwjsn chiếmvemu trong gưusftơsfncng củzfhva thang mágqdry, thấvujgy chíxgsunh mìdvonnh đzfhvúxmoung làbyqo “Đnfgjqabqi Hãfbgrn” đzfhvang xágqdrch bao lớpsrun túxmoui nhỏsbbi, hếmvemt sứvzrsc hàbyqoi lòkbnlng gậqhqkt đzfhvdvonu, sau đzfhvóqabq mớpsrui nhàbyqon nhạqabqt nóqabqi vớpsrui Tiểisitu Vưusftơsfncng: “Ngưusftisitc lạqabqi làbyqozewpi nêbxnbn cảuwjsm ơsfncn cậqhqku mớpsrui đzfhvúxmoung!”

“A?” Tiểisitu Vưusftơsfncng càbyqong nghe càbyqong hôzewpng hiểisitu.

“Nếmvemu nhưusft khôzewpng phảuwjsi trêbxnbn đzfhvưusftbswyng đzfhvếmvemn đzfhvârjehy cậqhqku nhổlhrvusftpsruc bọxorit nhắaatzc cho tôzewpi nhớpsru đzfhvếmvemn chuyệagxgn kia, tôzewpi cũgmynng khôzewpng nghĩqhqk tớpsrui lúxmouc trưusftpsruc cửzkdja Tầdvonn gia phảuwjsi tựyngu tay cầdvonm mọxorii thứvzrs.” Nóqabqi xong, Cốexjqusft Sinh nhìdvonn qua chai nưusftpsruc khoágqdrng trêbxnbn tay Tiểisitu Vưusftơsfncng: “Tôzewpi cựynguc khổlhrv cầdvonm cágqdri nàbyqoy cágqdri kia, cậqhqku chỉexjq cầdvonn nhàbyqon nhãfbgr uốexjqng nưusftpsruc, sựyngu chêbxnbnh lệagxgch rõnfgjbyqong nhưusft vậqhqky, chắaatzc hẳjrmdn bágqdrc gágqdri sẽgnkc đzfhvzewpc biệagxgt quýbyqo trọxoring tấvujgm lòkbnlng thàbyqonh củzfhva tôzewpi”

Tiểisitu Vưusftơsfncng hágqdr hốexjqc mồcdimm nửzkdja ngàbyqoy, qua mưusftbswyi giârjehy đzfhvcdimng hồcdim, rốexjqt cuộfbgrc cũgmynng hiểisitu đzfhvưusftisitc ýbyqo củzfhva Cốexjqusft Sinh.

byqom nửzkdja ngàbyqoy, thìdvon ra hắaatzn khôzewpng cóqabq quan târjehm mìdvonnh màbyqobyqo hắaatzn đzfhvágqdrnh vàbyqoo đzfhviểisitm nàbyqoy a!!

Hắaatzn liềwmufn biếmvemt, làbyqom gìdvonqabq đzfhvqabqi BOSS nàbyqoo lạqabqi cóqabqkbnlng nhưusft vậqhqky!

Cửzkdja thang mágqdry lạqabqi mởvewz ra, Cốexjqusft Sinh cầdvonm đzfhvcdim đzfhvi ra ngoàbyqoi, Tiểisitu Vưusftơsfncng nhìdvonn chung quanh, trong hàbyqonh lang mộfbgrt cágqdri thùengwng rágqdrc cũgmynng khôzewpng cóqabq, hắaatzn chỉexjqqabq thểisit cầdvonm chai nưusftpsruc khoágqdrng đzfhvưusftisitc xem làbyqo ngưusftbswyi rảuwjsnh tay nhấvujgt trong sốexjq hai ngưusftbswyi, sau đzfhvóqabq đzfhvi trưusftpsruc bấvujgm chuôzewpng cửzkdja.

......

byqoo nhàbyqo, Tiểisitu Vưusftơsfncng nhìdvonn thấvujgy Cốexjqusft Sinh tao nhãfbgrqabqi vớpsrui mẹefeh Tầdvonn: “Bágqdrc gágqdri, lúxmouc nãfbgry chágqdru đzfhvi gọxorii đzfhviệagxgn thoạqabqi thấvujgy gầdvonn đzfhvóqabqqabq mộfbgrt cửzkdja hàbyqong nêbxnbn thuậqhqkn tiệagxgn mua cho bágqdrc mộfbgrt chúxmout thựynguc phẩmbvmm dinh dưusftnwgeng.” vừmxhna nóqabqi xong hắaatzn lạqabqi lấvujgy hếmvemt cágqdri nàbyqoy đzfhvếmvemn cágqdri khágqdrc lêbxnbn hưusftpsrung dẫauspn mẹefeh Tầdvonn cágqdrch sửzkdj dụvpyyng.

Mẹefeh Tầdvonn nhìdvonn thấvujgy liềwmufn kíxgsuch đzfhvfbgrng liêbxnbn tụvpyyc nóqabqi: “Cốexjq tiêbxnbn sinh, đzfhvãfbgrbyqom cậqhqku phảuwjsi tốexjqn kégxdcm rồcdimi!” thậqhqkm chíxgsukbnln cầdvonm khăeqhkn mặzewpt lau “mồcdimzewpi” cho Cốexjqusft Sinh, lúxmouc nàbyqoy Tiểisitu Vưusftơsfncng nhìdvonn thấvujgy cựynguc kỳnfgj ghégxdct, nhìdvonn khôzewpng nổlhrvi quay đzfhvdvonu ra cửzkdja sổlhrv

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.