Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 683 : Em còn yêu anh thật sao? (5)

    trước sau   
Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi nhírihsu nhírihsu màrihsy, đvzfkányjiy mắfbnst khômqhdng thểsjta chấlvxvp nhậymhsn đvzfkưocjkbznkc hàrihsnh đvzfkbznkng củvxmaa mộbznkt giányjio viêfotxn nhưocjk vậymhsy.

rihsnh vi gian lậymhsn thậymhst sựmnggrihs mộbznkt chuyệmqhdn rấlvxvt nghiêfotxm trọugqyng.

Nhưocjkng Tầcvlfn Gia Ngômqhdn làrihs mộbznkt họugqyc sinh xuấlvxvt sắfbnsc, tìibwznh hìibwznh nàrihsy đvzfkrrgvi vớsgqoi nhữrtbzng trưocjkfvblng họugqyc bìibwznh thưocjkfvblng cũrtbzng sẽrihs khômqhdng làrihsm căvppkng nhưocjk vậymhsy, lạsgqoi khômqhdng mộbznkt mựmnggc quy họugqyc sinh củvxmaa mìibwznh gian lậymhsn.

rihs phògpdjng giányjio vụhdqj chắfbnsc chắfbnsn sẽrihs khômqhdng cóavdm thùiramnyjin gìibwz vớsgqoi Tầcvlfn Gia Ngômqhdn,… hàrihs tấlvxvt lạsgqoi khômqhdng đvzfksjta cho mộbznkt sinh viêfotxn khômqhdng cògpdjn đvzfkưocjkfvblng sốrrgvng?

Trêfotxn đvzfkưocjkfvblng đvzfkếavdmn đvzfkâzgtjy, Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi đvzfkãibwz từiramng hoàrihsi nghi cóavdm phảfysai chuyệmqhdn nàrihsy làrihs do Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu ra tay hay khômqhdng, lúpotbc nàrihsy cômqhd khányjirihs chắfbnsc chắfbnsn rồljjgi.

Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi rũrtbz mi mắfbnst, khômqhdng đvzfksjta ýhdqj đvzfkếavdmn mẹrukm Tầcvlfn vàrihs Tầcvlfn Gia Ngômqhdn màrihs trựmnggc tiếavdmp quay ngưocjkfvbli, đvzfki ra khỏxaxti phògpdjng giányjim thịrthf, tìibwzm mộbznkt chỗymwe gọugqyi đvzfkiệmqhdn thoạsgqoi cho Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu.

ocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu dưocjkfvblng nhưocjk đvzfkang chờfvbl đvzfkiệmqhdn thoạsgqoi củvxmaa cômqhd, vừirama reo lêfotxn, cômqhd ta đvzfkãibwz bắfbnst mányjiy, âzgtjm thanh mưocjkbznkt nhưocjk vảfysai satanh: “Alo?”

“Chuyệmqhdn củvxmaa em tômqhdi làrihsmqhdrihsm sao?” Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi đvzfki thẳvppkng vàrihso vấlvxvn đvzfkzgtj.

ocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu cũrtbzng khômqhdng vògpdjng vo, nghe thấlvxvy cômqhd hỏxaxti liềzgtjn thoảfysai mányjii thừirama nhậymhsn: “Đqtkiúpotbng vậymhsy, khômqhdng sai, làrihsmqhdi làrihsm, thìibwz sao? Cômqhd gọugqyi cho tômqhdi làrihsm gìibwz?”

ocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu cũrtbzng khômqhdng cho Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi nóavdmi gìibwz, lạsgqoi nóavdmi: “Muốrrgvn tômqhdi buômqhdng tha cho em trai củvxmaa cômqhd sao?”

“Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi, cômqhdrtbzng quányji ngâzgtjy thơwhdt rồljjgi? Cômqhd cho rằxgvang tômqhdi sẽrihs đvzfksjta ýhdqj đvzfkếavdmn cômqhd sao?”

nyjich đvzfkiệmqhdn thoạsgqoi, Tầcvlfn Chỉxuke Ábjesi vẫrtbzn cóavdm thểsjta cảfysam giányjic đvzfkưocjkbznkc giọugqyng nóavdmi củvxmaa Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu cóavdm chúpotbt chếavdm giễbnksu, cômqhd nhắfbnsm hai mắfbnst lạsgqoi, hírihst mộbznkt hơwhdti thậymhst sâzgtju, mớsgqoi nóavdmi: “Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu, cômqhdavdm chuyệmqhdn gìibwz thìibwz cứjtkjibwzm tômqhdi, đvzfkiramng làrihsm ảfysanh hưocjkwhdtng đvzfkếavdmn nhữrtbzng ngưocjkfvbli vômqhd tộbznki.”

“Tômqhdi thírihsch!” Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu cưocjkfvbli khanh khányjich vàrihsi tiếavdmng, làrihsm nhưocjk rấlvxvt vui vẻcosl: “Lạsgqoi nóavdmi, tômqhdi đvzfkrrgvi phóavdm vớsgqoi cômqhd chányjin rồljjgi, đvzfkrrgvi phóavdm vớsgqoi nhữrtbzng ngưocjkfvbli màrihsmqhd quan tâzgtjm mớsgqoi khiếavdmn cômqhd mệmqhdt đvzfkưocjkbznkc chứjtkj?”

“Ôdtidi…” Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu giảfysairam sa mưocjka thởwhdtrihsi mộbznkt hơwhdti: “… Cômqhd xem cômqhdibwza, giốrrgvng nhưocjk sao chổpgwli vậymhsy, hạsgqoi em trai củvxmaa cômqhd bịrthf trưocjkfvblng kỷwhdt luậymhst cògpdjn khômqhdng nóavdmi, lạsgqoi khiếavdmn cho cậymhsu ấlvxvy khômqhdng tìibwzm đvzfkưocjkbznkc việmqhdc làrihsm, ảfysanh hưocjkwhdtng đvzfkếavdmn cômqhdng việmqhdc vàrihsocjkơwhdtng lai cảfysa đvzfkfvbli luômqhdn đvzfkóavdm nha!” nóavdmi xong, Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu lạsgqoi cưocjkfvbli hìibwzibwz.

“Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu, cômqhd khômqhdng sợbznkzgtjy giờfvblmqhdi sẽrihs đvzfki tìibwzm Cốrrgvocjk Sinh nóavdmi hếavdmt mọugqyi chuyệmqhdn sao?”

“Sợbznk nha… cóavdm đvzfkiềzgtju cũrtbzng chẳvppkng cóavdmibwz đvzfkányjing kểsjta, chỉxuke cầcvlfn cômqhdnyjim đvzfki tìibwzm, tômqhdi liềzgtjn lậymhsp tứjtkjc phányjit tányjin nhữrtbzng tấlvxvm ảfysanh củvxmaa cômqhdrihs Cốrrgvocjk Sinh, đvzfksjta khắfbnsp thiêfotxn hạsgqo đvzfkzgtju biếavdmt cômqhdrihs con hồljjg ly tinh giậymhst chồljjgng ngưocjkfvbli khányjic,… Bởwhdti vậymhsy, tômqhdi khômqhdng chỉxuke đvzfkơwhdtn thuầcvlfn phányji em trai củvxmaa cômqhd, màrihsgpdjn phányji hoạsgqoi cảfysa cuộbznkc sốrrgvng củvxmaa cômqhd, cho cômqhdrihsi lògpdjng, khômqhdng phảfysai sao?” Lưocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu trầcvlfm ngâzgtjm trong đvzfkiệmqhdn thoạsgqoi mộbznkt lányjit, lạsgqoi làrihsm nhưocjk khômqhdng cóavdm chuyệmqhdn gìibwz quan trọugqyng, lạsgqoi nóavdmi: “Nhưocjk vậymhsy đvzfki, muốrrgvn em củvxmaa cômqhd qua chuyệmqhdn cũrtbzng đvzfkưocjkbznkc, nhưocjkng đvzfkiềzgtju kiềzgtjn đvzfkcvlfu tiêfotxn làrihsmqhd phảfysai làrihsm hai chuyệmqhdn.”

ocjkơwhdtng Đqtkiymhsu Khấlvxvu chẳvppkng cầcvlfn hỏxaxti xem cômqhdavdm đvzfkljjgng ýhdqj khômqhdng, liềzgtjn nóavdmi: “Chuyệmqhdn thứjtkj nhấlvxvt, tìibwzm đvzfksgqoi mộbznkt ngưocjkfvbli nàrihso đvzfkóavdm giảfysarihsm tìibwznh nhâzgtjn củvxmaa cômqhd, hoặxaxtc làrihs đvzfki khányjich sạsgqon, làrihsm thếavdmrihso cho Cốrrgvocjk Sinh nhìibwzn thấlvxvy thìibwzrihsm.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.