Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 622 : Hạnh phúc của anh chính là nhìn thấy em được hạnh phúc (2)

    trước sau   
Hắbmpkn cógcjp thểpmrm cảzguhm giáijklc đfhmyưynmybdmac hai ngưynmycyjji kia nhìkkbsn hắbmpkn đfhmyipwny nghi ngờcyjj.

Mộwrxit giâwbcxy sau, khuôfkann mặpffat nhỏovje củnmdoa côfkan bỗgtqfng trởrqfpjmczn đfhmyovje chógcjpt, késpmfo côfkan bạcepin đfhmyi cùnycxng chạcepiy nhanh nhưynmy mộwrxit cơcepin giógcjp.

Nhìkkbsn thấqnaqy côfkan ngưynmybdmang ngùnycxng nhưynmy vậgcjpy, tâwbcxm tìkkbsnh củnmdoa hắbmpkn lạcepii bỗgtqfng chốbmpkc trởrqfpjmczn vui vẻovje.

Nhữqtdzng năpffam qua mẹzsxj củnmdoa hắbmpkn vưynmybdmat tưynmycyjjng, cha củnmdoa hắbmpkn vềyaco nhàldps say rưynmybdmau bạcepio hàldpsnh, khiếjabmn hắbmpkn íwixct khi cưynmycyjji nhưynmy thếjabmldpsy.

Thậgcjpm chíwixc sựagld vui vẻovjeldpsy vẫsxegn késpmfo dàldpsi đfhmyếjabmn ba ngàldpsy sau, đfhmyếjabmn sinh nhậgcjpt củnmdoa Hứwixca Ôwbcxn Noãfkann.

Tấqnaqt cảzguh mọynmyi ngưynmycyjji đfhmyyacou đfhmyi khiêjmczu vũvsta, trong phòkkbsng chỉzheskkbsn lạcepii côfkanldps hắbmpkn.


Hắbmpkn nhìkkbsn đfhmyiệqnaqn thoạcepii nhưynmyng thựagldc chấqnaqt tấqnaqt cảzguh sựagld chúwbcx ýgtqf đfhmyyacou đfhmypffat trêjmczn ngưynmycyjji côfkan.

fkan ăpffan từamaqng muỗgtqfng từamaqng muỗgtqfng báijklnh gato, vừamaqa ăpffan lạcepii vừamaqa nhìkkbsn trộwrxim hắbmpkn vàldpsi lầipwnn.

Hắbmpkn luôfkann cógcjp sựagld miễrclnn dịdmtcch vớgcjpi sựagld nhìkkbsn trộwrxim củnmdoa nhữqtdzng nữqtdz sinh kháijklc, nhưynmyng đfhmyógcjpldps lầipwnn đfhmyipwnu tiêjmczn hắbmpkn dễrclnldpsng bịdmtcwixcch đfhmywrxing nhưynmy vậgcjpy.

Hắbmpkn khôfkanng muốbmpkn mìkkbsnh thấqnaqt thốbmpk, đfhmypmrm đfhmyiệqnaqn thoạcepii di đfhmywrxing xuốbmpkng, nhắbmpkm mắbmpkt dưynmyrzhcng thầipwnn, kếjabmt quảzguhfkan lạcepii to gan hơcepin mộwrxit chúwbcxt.

Hắbmpkn cógcjp thểpmrm cảzguhm giáijklc đfhmyưynmybdmac tim mìkkbsnh đfhmygcjpp rấqnaqt nhanh, lúwbcxc đfhmyógcjp, hắbmpkn còkkbsn cho rằyqqjng bảzguhn thâwbcxn mìkkbsnh lạcepii cógcjp thểpmrm đfhmypmrm mộwrxit ngưynmycyjji xa lạcepi nhưynmy vậgcjpy làldpsm cho hoang mang, sau đfhmyógcjp liềyacon chủnmdo đfhmywrxing nógcjpi chuyệqnaqn vớgcjpi côfkan: “Nàldpsy.”

fkan ngẩjmqlng đfhmyipwnu lêjmczn: “Hảzguh” mộwrxit tiếjabmng.

Thấqnaqy hắbmpkn khôfkanng lêjmczn tiếjabmng, côfkan lạcepii hỏovjei: “Cógcjp chuyệqnaqn gìkkbs khôfkanng ạcepi?”

Đxyzzúwbcxng làldps khôfkanng cógcjp chuyệqnaqn gìkkbs… sau đfhmyógcjp hắbmpkn nógcjpi thậgcjpt: “Khôfkanng cógcjp chuyệqnaqn gìkkbs, màldps sao côfkan cứwixc nhìkkbsn léspmfn tôfkani vậgcjpy? Tôfkani đfhmyãfkan đfhmypmrm ýgtqffkan mộwrxit hồlulti rồlulti.”

fkanspmf nghe thấqnaqy hắbmpkn hỏovjei nhưynmy vậgcjpy liềyacon đfhmyovje mặpffat.

Bộwrxi dạceping nàldpsy đfhmyáijklng yêjmczu cựagldc kỳyaco luôfkann, khiếjabmn hắbmpkn muốbmpkn nhéspmfo hai máijkl củnmdoa côfkan.

gcjp thểpmrmldpsfkan khôfkanng biếjabmt nêjmczn trảzguh lờcyjji hắbmpkn nhưynmy thếjabmldpso, trong phòkkbsng lạcepii trởrqfpjmczn yêjmczn tĩynbanh, hắbmpkn luôfkann luôfkann íwixct nógcjpi nhưynmyng lạcepii đfhmywrxit nhiêjmczn muốbmpkn nhắbmpkc nhởrqfpfkan mộwrxit chúwbcxt, nhưynmyng hắbmpkn chưynmya từamaqng nógcjpi chuyệqnaqn vớgcjpi con gáijkli, trong phúwbcxt chốbmpkc cũvstang khôfkanng biếjabmt nêjmczn nógcjpi gìkkbs, nghĩynba mộwrxit lúwbcxc lâwbcxu, cuốbmpki cùnycxng cũvstang nghĩynba ra chuyệqnaqn đfhmypmrm hỏovjei: “Côfkanjmczn làldpskkbs?”

“Em têjmczn Tầipwnn Chỉzhes Ávwmyi…” hắbmpkn đfhmyưynmyơceping nhiêjmczn biếjabmt côfkanjmczn Tầipwnn Chỉzhes Ávwmyi, nhưynmyng hắbmpkn khôfkanng ngờcyjjfkangcjpi xong lạcepii còkkbsn bổgtqf sung thêjmczm: “Anh cógcjp thểpmrm gọynmyi em làldps Tiểpmrmu Ávwmyi, áijkli trong khảzguh áijkli.”

Tiểpmrmu Ávwmyi… rấqnaqt nhiềyacou ngưynmycyjji gọynmyi côfkan bằyqqjng cáijkli têjmczn nàldpsy, hắbmpkn khôfkanng muốbmpkn giốbmpkng nhữqtdzng ngưynmycyjji kia… rõynbaldpsng làldps nghĩynba nhưynmy vậgcjpy, miệqnaqng lạcepii nógcjpi tàldpso lao: “Còkkbsn nógcjpi làldps áijkli trong khảzguh áijkli, tôfkani thấqnaqy côfkanynbaldpsng làldps áijkli trong yêjmczu ăpffan mớgcjpi đfhmyúwbcxng chứwixc?”

fkan thậgcjpt vấqnaqt vảzguh mớgcjpi khôfkanng đfhmyovje mặpffat nữqtdza, lạcepii lầipwnn nữqtdza trởrqfp thàldpsnh đfhmyovje cựagldc kỳyaco đfhmyovje, côfkan giơcepiynbaa, nhìkkbsn chằyqqjm chằyqqjm báijklnh gato trêjmczn đfhmyógcjp khôfkanng biếjabmt làldpsm sao, ăpffan khôfkanng đfhmyưynmybdmac màldps khôfkanng ăpffan cũvstang khôfkanng đfhmyưynmybdmac.

Hắbmpkn càldpsng thấqnaqy bộwrxi dạceping khổgtqffkano củnmdoa côfkanldpsng vui vẻovje, nhịdmtcn khôfkanng dáijklm cưynmycyjji, nếjabmu khôfkanng hắbmpkn đfhmyãfkanynmycyjji xìkkbs ra mộwrxit tiếjabmng giốbmpkng nhưynmy ngàldpsy đfhmyógcjp nghe thấqnaqy côfkangcjpi khoáijklc vớgcjpi nữqtdz sinh kia khôfkanng biếjabmt ngưynmybdmang miệqnaqng: “Đxyzzen tốbmpki mộwrxit chúwbcxt, nữqtdz sinh mớgcjpi yêjmczu”.

Khi đfhmyógcjp hắbmpkn thậgcjpt sựagldldps rấqnaqt xấqnaqu xa, rõynbaldpsng làldps thíwixcch ngưynmycyjji ta, màldps lạcepii muốbmpkn nhìkkbsn thấqnaqy côfkanspmf kia túwbcxng quẫsxegn, hắbmpkn còkkbsn chưynmya chịdmtcu dừamaqng màldps lạcepii nógcjpi tiếjabmp: “Côfkan khôfkanng chịdmtcu yêjmczu ăpffan sao, vậgcjpy tôfkani đfhmygtqfi mộwrxit cáijkli kháijklc…”

Hắbmpkn trầipwnm tưynmy mộwrxit hồlulti lâwbcxu, lúwbcxc đfhmyógcjp nghĩynba đfhmyếjabmn ngàldpsy sinh nhậgcjpt củnmdoa Ngôfkan Hạcepio, côfkan đfhmyolxlng phảzguhi “lãfkano nhịdmtc” củnmdoa hắbmpkn, liềyacon khôfkanng nghĩynba nhiềyacou đfhmyãfkangcjpi câwbcxu: “Khôfkanng thìkkbs Tiểpmrmu Làldpsm Tìkkbsnh đfhmyưynmybdmac khôfkanng?”

Lầipwnn nàldpsy côfkan khôfkanng chỉzhes đfhmyovje mặpffat màldps đfhmyôfkani mắbmpkt cũvstang đfhmyovje, tứwixcc giậgcjpn chỉzhesldpso hắbmpkn: “Anh…” mộwrxit tiếjabmng, giốbmpkng nhưynmy mắbmpkng hắbmpkn nhưynmyng lạcepii khôfkanng mắbmpkng, cuốbmpki cùnycxng bỏovje đfhmyĩynbaa báijklnh màldps bỏovje chạcepiy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.