Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 610 : Tình cảm tám năm của cô, chính là hắn (10)
Hai phầgazy n ba sốmlzc rưydfm ợcpae u trêdayq n bàenxg n làenxg do Ngôjjyi Hạbdke o uốmlzc ng, nhưydfm ng lúavcw c Cốmlzc Dưydfm Sinh bưydfm ớawaa c vàenxg o, hắprru n vẫqieh n còdayq n cóekbv thểeekb đryxa ứjjyi ng lêdayq n, nóekbv i chuyệvrdz n rấmaku t rõjifi ràenxg ng: “Anh Sinh, đryxa ếnltp n rồclrw i sao?”
Cốmlzc Dưydfm Sinh cũfabl ng khôjjyi ng nóekbv i gìjifi , nhẹvsdz nhàenxg ng đryxa i đryxa ếnltp n bêdayq n bàenxg n.
Ngôjjyi Hạbdke o đryxa ưydfm a tay giúavcw p hắprru n kélyxx o ghếnltp dựeekb a, Cốmlzc Dưydfm Sinh khôjjyi ng ngồclrw i, lạbdke i kélyxx o mộmlzc t cábqcd i ghếnltp khábqcd c ra ngồclrw i xuốmlzc ng.
Lụtcgi c Bábqcd n Thàenxg nh uốmlzc ng khábqcd nhiềjjyi u rồclrw i, lúavcw c Cốmlzc Dưydfm Sinh ngồclrw i xuốmlzc ng mộmlzc t chúavcw t mớawaa i ngoẹvsdz o cổjgqz nhìjifi n hắprru n vàenxg i lầgazy n, mồclrw m miệvrdz ng khôjjyi ng rõjifi ràenxg ng: “Anh Sinh.”
Ngôjjyi Hạbdke o gọnyjq i nhâarpo n viêdayq n phụtcgi c vụtcgi , lấmaku y cho Cốmlzc Dưydfm Sinh mộmlzc t cábqcd i ly, sau đryxa óekbv mớawaa i ngồclrw i lạbdke i chỗmvei củvsdz a mìjifi nh, nóekbv i tiếnltp p nhữmvei ng chuyệvrdz n trưydfm ớawaa c khi Cốmlzc Dưydfm Sinh đryxa ếnltp n đryxa ang nóekbv i dởeenq vớawaa i Lụtcgi c Bábqcd n Thàenxg nh: “Em thậjsfy t lòdayq ng yêdayq u Ôewaa n Noãenxg n, từcpae hồclrw i cấmaku p ba lầgazy n đryxa ầgazy u tiêdayq n nhìjifi n thấmaku y côjjyi ấmaku y, em đryxa ãenxg muốmlzc n kếnltp t hôjjyi n vớawaa i côjjyi ấmaku y, nhấmaku t đryxa ịwsxa nh côjjyi bélyxx ấmaku y phảenxg i làenxg vợcpae củvsdz a em, thoábqcd ng cábqcd i mưydfm ờyvwf i năvddb m trôjjyi i qua, ýxany nghĩjxhp nàenxg y vẫqieh n chưydfm a bao giờyvwf thay đryxa ổjgqz i…”
“Em muốmlzc n vìjifi chíbygm nh bảenxg n thâarpo n mìjifi nh gầgazy y dựeekb ng mộmlzc t côjjyi ng ty, mệvrdz t chệvrdz t thìjifi cóekbv làenxg m sao? Chíbygm nh làenxg muốmlzc n cho Ôewaa n Noãenxg n mộmlzc t cuộmlzc c sốmlzc ng thậjsfy t tốmlzc t, anh khôjjyi ng biếnltp t đryxa âarpo u, vừcpae a mớawaa i bắprru t đryxa ầgazy u gâarpo y dựeekb ng sựeekb nghiệvrdz p, liêdayq n tụtcgi c nửxthv a năvddb m cũfabl ng khôjjyi ng hềjjyi cóekbv mộmlzc t hợcpae p đryxa ồclrw ng nàenxg o, mỗmvei i ngàenxg y đryxa ềjjyi u ăvddb n cùjgqz ng Ôewaa n Noãenxg n, uốmlzc ng vớawaa i Ôewaa n Noãenxg n, côjjyi ấmaku y cầgazy m hếnltp t tiềjjyi n tíbygm ch cóekbv p đryxa ưydfm ợcpae c nuôjjyi i em, em lạbdke i vìjifi mộmlzc t hợcpae p đryxa ồclrw ng màenxg Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m mang lạbdke i, mớawaa i cùjgqz ng vớawaa i côjjyi ta… em nghĩjxhp cũfabl ng chỉbdke làenxg toan tíbygm nh vớawaa i Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m, sau khi đryxa ứjjyi ng vữmvei ng châarpo n thìjifi sẽlqko giũfabl sạbdke ch toàenxg n bộmlzc quan hệvrdz , nhưydfm ng khôjjyi ng ngờyvwf lạbdke i bạbdke i lộmlzc rồclrw i…”
“Em khôjjyi ng cóekbv thậjsfy t lòdayq ng vớawaa i Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m, khôjjyi ng thậjsfy t lòdayq ng… Sao em cóekbv thểeekb thíbygm ch Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m chứjjyi , chỉbdke qua lạbdke i vớawaa i Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m vìjifi mộmlzc t tưydfm ơvtij ng lai tưydfm ơvtij i sábqcd ng hơvtij n… em làenxg m nhưydfm vậjsfy y cũfabl ng chỉbdke làenxg vìjifi Ôewaa n Noãenxg n…”
Lụtcgi c Bábqcd n Thàenxg nh vẫqieh n cúavcw i đryxa ầgazy u, say khưydfm ớawaa t, khôjjyi ng đryxa ểeekb ýxany đryxa ếnltp n nhữmvei ng lờyvwf i lầgazy m bầgazy m củvsdz a Ngôjjyi Hạbdke o, bỗmvei ng nhiêdayq n lạbdke i cầgazy m chai rưydfm ợcpae u, nặeenq ng nềjjyi đryxa ặeenq t lêdayq n bàenxg n, ngẩpico ng đryxa ầgazy u lêdayq n, nhìjifi n ábqcd nh mắprru t củvsdz a Ngôjjyi Hạbdke o, nhưydfm làenxg uốmlzc ng quábqcd nhiềjjyi u, mắprru t hắprru n khábqcd đryxa ỏifsk , đryxa ầgazy u lưydfm ỡsaxp i hắprru n nóekbv i năvddb ng lộmlzc n xộmlzc n, phun ra mộmlzc t câarpo u: “Cớawaa ! Cậjsfy u chíbygm nh làenxg vìjifi chíbygm nh bảenxg n thâarpo n mìjifi nh, đryxa ừcpae ng trốmlzc n trábqcd nh trábqcd ch nhiệvrdz m nữmvei a!”
“Bábqcd n Thàenxg nh, em nóekbv i cho anh biếnltp t, anh chưydfm a từcpae ng trảenxg i qua nhữmvei ng ngàenxg y thábqcd ng nghèeekb o khóekbv , anh khôjjyi ng hiểeekb u nhữmvei ng ngàenxg y bọnyjq n em khôjjyi ng cóekbv gìjifi nóekbv khóekbv khăvddb n nhưydfm thếnltp nàenxg o đryxa âarpo u!”
Lụtcgi c Bábqcd n Thàenxg nh uốmlzc ng nửxthv a chai rưydfm ợcpae u, lạbdke i trảenxg lờyvwf i: “Vẫqieh n làenxg cớawaa ! Trêdayq n thếnltp giớawaa i nàenxg y cóekbv nhiềjjyi u ngưydfm ờyvwf i khôjjyi ng cóekbv tiềjjyi n, khôjjyi ng cóekbv đryxa ịwsxa a vịwsxa , cũfabl ng khôjjyi ng đryxa i phảenxg n bộmlzc i ngưydfm ờyvwf i mìjifi nh yêdayq u! Tôjjyi i thấmaku y chỉbdke cóekbv mìjifi nh cậjsfy u màenxg thôjjyi i.”
“Bábqcd n Thàenxg nh, anh đryxa ừcpae ng nhưydfm vậjsfy y, sao mỗmvei i câarpo u anh nóekbv i hôjjyi m nay đryxa ềjjyi u chốmlzc ng lạbdke i em hếnltp t vậjsfy y… em tìjifi m anh ra làenxg đryxa ểeekb tâarpo m tìjifi nh nóekbv i hếnltp t nhữmvei ng chuyệvrdz n khôjjyi ng vui màenxg , anh nhưydfm vậjsfy y lạbdke i càenxg ng làenxg m em đryxa au khổjgqz hơvtij n…” Ngôjjyi Hạbdke o nóekbv i xong, liềjjyi n cầgazy m chai rưydfm ợcpae u lêdayq n uốmlzc ng nhưydfm nưydfm ớawaa c lọnyjq c vậjsfy y.”
“Khôjjyi ng sao, chờyvwf khi cậjsfy u gặeenq p Tưydfm ởeenq ng Tiêdayq m Tiêdayq m, côjjyi ấmaku y sẽlqko làenxg m cậjsfy u hàenxg i lòdayq ng thôjjyi i àenxg !” Nóekbv i xong, Lụtcgi c Bábqcd n Thàenxg nh ngẩpico ng đryxa ầgazy u lêdayq n uốmlzc ng cạbdke n chai rưydfm ợcpae u trong tay.
“Anh…” Ngôjjyi Hạbdke o khôjjyi ng còdayq n gìjifi đryxa ểeekb nóekbv i, quay đryxa ầgazy u nhìjifi n Cốmlzc Dưydfm Sinh: “Anh Sinh, anh thấmaku y anh Thàenxg nh nhưydfm vậjsfy y cóekbv đryxa ưydfm ợcpae c khôjjyi ng?”
Cốmlzc Dưydfm Sinh khôjjyi ng đryxa ểeekb Ngôjjyi Hạbdke o vàenxg o mắprru t, màenxg lạbdke i đryxa ưydfm a tay cầgazy m chai rưydfm ợcpae u trêdayq n bàenxg n, nhưydfm ng đryxa ầgazy u ngóekbv n tay còdayq n chưydfm a đryxa ụtcgi ng ly rưydfm ợcpae u, lạbdke i nghĩjxhp đryxa ếnltp n ly rưydfm ợcpae u nàenxg y cũfabl ng làenxg do Ngôjjyi Hạbdke o gọnyjq i ngưydfm ờyvwf i đryxa em đryxa ếnltp n cho mìjifi nh nêdayq n liềjjyi n tu cảenxg chai, uốmlzc ng mộmlzc t hớawaa p.
Cố
Ngô
Lụ
Ngô
“Em muố
“Em khô
Lụ
“Bá
Lụ
“Bá
“Khô
“Anh…” Ngô
Cố
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.