Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 610 : Tình cảm tám năm của cô, chính là hắn (10)

    trước sau   
Hai phầrpfbn ba sốwafxitwmzfqdu trêibpln bàmosun làmosu do Ngômosu Hạnquko uốwafxng, nhưitwmng lúizbqc Cốwafxitwm Sinh bưitwmlcbjc vàmosuo, hắbjxzn vẫjcuyn còxqvsn córyeh thểbrlx đvvhjmijung lêibpln, nóryehi chuyệxsvvn rấrugkt rõbrlxmosung: “Anh Sinh, đvvhjếehpen rồwkjii sao?”

Cốwafxitwm Sinh cũwafxng khômosung nóryehi gìfitu, nhẹxsvv nhàmosung đvvhji đvvhjếehpen bêibpln bàmosun.

Ngômosu Hạnquko đvvhjưitwma tay giúizbqp hắbjxzn késfvxo ghếehpe dựyptaa, Cốwafxitwm Sinh khômosung ngồwkjii, lạnquki késfvxo mộhecxt cádtomi ghếehpe khádtomc ra ngồwkjii xuốwafxng.

Lụwfgzc Bádtomn Thàmosunh uốwafxng khádtom nhiềwaqcu rồwkjii, lúizbqc Cốwafxitwm Sinh ngồwkjii xuốwafxng mộhecxt chúizbqt mớlcbji ngoẹxsvvo cổhecx nhìfitun hắbjxzn vàmosui lầrpfbn, mồwkjim miệxsvvng khômosung rõbrlxmosung: “Anh Sinh.”

Ngômosu Hạnquko gọxrloi nhânqukn viêibpln phụwfgzc vụwfgz, lấrugky cho Cốwafxitwm Sinh mộhecxt cádtomi ly, sau đvvhjóryeh mớlcbji ngồwkjii lạnquki chỗidxb củebyfa mìfitunh, nóryehi tiếehpep nhữmnulng chuyệxsvvn trưitwmlcbjc khi Cốwafxitwm Sinh đvvhjếehpen đvvhjang nóryehi dởaofb vớlcbji Lụwfgzc Bádtomn Thàmosunh: “Em thậmwcvt lòxqvsng yêibplu Ôumufn Noãzhvpn, từdfme hồwkjii cấrugkp ba lầrpfbn đvvhjrpfbu tiêibpln nhìfitun thấrugky cômosurugky, em đvvhjãzhvp muốwafxn kếehpet hômosun vớlcbji cômosurugky, nhấrugkt đvvhjitwmnh cômosusfvxrugky phảipeii làmosu vợzfqd củebyfa em, thoádtomng cádtomi mưitwmgcmji nărugkm trômosui qua, ývczh nghĩthjgmosuy vẫjcuyn chưitwma bao giờgcmj thay đvvhjhecxi…”

“Em muốwafxn vìfitu chíyptanh bảipein thânqukn mìfitunh gầrpfby dựyptang mộhecxt cômosung ty, mệxsvvt chệxsvvt thìfituryehmosum sao? Chíyptanh làmosu muốwafxn cho Ôumufn Noãzhvpn mộhecxt cuộhecxc sốwafxng thậmwcvt tốwafxt, anh khômosung biếehpet đvvhjânquku, vừdfmea mớlcbji bắbjxzt đvvhjrpfbu gânquky dựyptang sựypta nghiệxsvvp, liêibpln tụwfgzc nửumufa nărugkm cũwafxng khômosung hềwaqcryeh mộhecxt hợzfqdp đvvhjwkjing nàmosuo, mỗidxbi ngàmosuy đvvhjwaqcu ărugkn cùxrlong Ôumufn Noãzhvpn, uốwafxng vớlcbji Ôumufn Noãzhvpn, cômosurugky cầrpfbm hếehpet tiềwaqcn tíyptach córyehp đvvhjưitwmzfqdc nuômosui em, em lạnquki vìfitu mộhecxt hợzfqdp đvvhjwkjing màmosuitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm mang lạnquki, mớlcbji cùxrlong vớlcbji cômosu ta… em nghĩthjgwafxng chỉnwdxmosu toan tíyptanh vớlcbji Tưitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm, sau khi đvvhjmijung vữmnulng chânqukn thìfitu sẽvpdl giũwafx sạnqukch toàmosun bộhecx quan hệxsvv, nhưitwmng khômosung ngờgcmj lạnquki bạnquki lộhecx rồwkjii…”

“Em khômosung córyeh thậmwcvt lòxqvsng vớlcbji Tưitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm, khômosung thậmwcvt lòxqvsng… Sao em córyeh thểbrlx thíyptach Tưitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm chứmiju, chỉnwdx qua lạnquki vớlcbji Tưitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm vìfitu mộhecxt tưitwmơpfsqng lai tưitwmơpfsqi sádtomng hơpfsqn… em làmosum nhưitwm vậmwcvy cũwafxng chỉnwdxmosufitu Ôumufn Noãzhvpn…”

Lụwfgzc Bádtomn Thàmosunh vẫjcuyn cúizbqi đvvhjrpfbu, say khưitwmlcbjt, khômosung đvvhjbrlx ývczh đvvhjếehpen nhữmnulng lờgcmji lầrpfbm bầrpfbm củebyfa Ngômosu Hạnquko, bỗidxbng nhiêibpln lạnquki cầrpfbm chai rưitwmzfqdu, nặepshng nềwaqc đvvhjepsht lêibpln bàmosun, ngẩmosung đvvhjrpfbu lêibpln, nhìfitun ádtomnh mắbjxzt củebyfa Ngômosu Hạnquko, nhưitwmmosu uốwafxng quádtom nhiềwaqcu, mắbjxzt hắbjxzn khádtom đvvhjdygh, đvvhjrpfbu lưitwmvvhji hắbjxzn nóryehi nărugkng lộhecxn xộhecxn, phun ra mộhecxt cânquku: “Cớlcbj! Cậmwcvu chíyptanh làmosufitu chíyptanh bảipein thânqukn mìfitunh, đvvhjdfmeng trốwafxn trádtomnh trádtomch nhiệxsvvm nữmnula!”

“Bádtomn Thàmosunh, em nóryehi cho anh biếehpet, anh chưitwma từdfmeng trảipeii qua nhữmnulng ngàmosuy thádtomng nghèthjgo khóryeh, anh khômosung hiểbrlxu nhữmnulng ngàmosuy bọxrlon em khômosung córyehfituryeh khóryeh khărugkn nhưitwm thếehpemosuo đvvhjânquku!”

Lụwfgzc Bádtomn Thàmosunh uốwafxng nửumufa chai rưitwmzfqdu, lạnquki trảipei lờgcmji: “Vẫjcuyn làmosu cớlcbj! Trêibpln thếehpe giớlcbji nàmosuy córyeh nhiềwaqcu ngưitwmgcmji khômosung córyeh tiềwaqcn, khômosung córyeh đvvhjitwma vịitwm, cũwafxng khômosung đvvhji phảipein bộhecxi ngưitwmgcmji mìfitunh yêibplu! Tômosui thấrugky chỉnwdxryehfitunh cậmwcvu màmosu thômosui.”

“Bádtomn Thàmosunh, anh đvvhjdfmeng nhưitwm vậmwcvy, sao mỗidxbi cânquku anh nóryehi hômosum nay đvvhjwaqcu chốwafxng lạnquki em hếehpet vậmwcvy… em tìfitum anh ra làmosu đvvhjbrlxnqukm tìfitunh nóryehi hếehpet nhữmnulng chuyệxsvvn khômosung vui màmosu, anh nhưitwm vậmwcvy lạnquki càmosung làmosum em đvvhjau khổhecxpfsqn…” Ngômosu Hạnquko nóryehi xong, liềwaqcn cầrpfbm chai rưitwmzfqdu lêibpln uốwafxng nhưitwmitwmlcbjc lọxrloc vậmwcvy.”

“Khômosung sao, chờgcmj khi cậmwcvu gặepshp Tưitwmaofbng Tiêibplm Tiêibplm, cômosurugky sẽvpdlmosum cậmwcvu hàmosui lòxqvsng thômosui àmosu!” Nóryehi xong, Lụwfgzc Bádtomn Thàmosunh ngẩmosung đvvhjrpfbu lêibpln uốwafxng cạnqukn chai rưitwmzfqdu trong tay.

“Anh…” Ngômosu Hạnquko khômosung còxqvsn gìfitu đvvhjbrlxryehi, quay đvvhjrpfbu nhìfitun Cốwafxitwm Sinh: “Anh Sinh, anh thấrugky anh Thàmosunh nhưitwm vậmwcvy córyeh đvvhjưitwmzfqdc khômosung?”

Cốwafxitwm Sinh khômosung đvvhjbrlx Ngômosu Hạnquko vàmosuo mắbjxzt, màmosu lạnquki đvvhjưitwma tay cầrpfbm chai rưitwmzfqdu trêibpln bàmosun, nhưitwmng đvvhjrpfbu ngóryehn tay còxqvsn chưitwma đvvhjwfgzng ly rưitwmzfqdu, lạnquki nghĩthjg đvvhjếehpen ly rưitwmzfqdu nàmosuy cũwafxng làmosu do Ngômosu Hạnquko gọxrloi ngưitwmgcmji đvvhjem đvvhjếehpen cho mìfitunh nêibpln liềwaqcn tu cảipei chai, uốwafxng mộhecxt hớlcbjp. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.