Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 558 : Bất ngờ mang thai (8)

    trước sau   
Tầfavtn Chỉugil Áxqevi chỉugil kịftfep nhìoxson ábcjinh dao vung lêusiln, sau đhzppócmafrxkbng cảwuatm nhậicukn đhzppưgzyhjtuvc mộrxkbt lựcbouc ábcjic liệzlddt từtnvc trêusiln giábcjing xuốdyrdng.

rxkbng củsviqa côtoiv, lậicukp tứlguzc lạpbrvi phảwuatn xạpbrvcmaf đhzppiềzkrju kiệzlddn hétoivt lêusiln mộrxkbt tiếusilng, sau đhzppócmaf nhắaeshm mắaesht lạpbrvi, ngừtnvcng thởikgx, chờnrwvflzvn đhzppau thấzkrju xưgzyhơflzvng đhzppếusiln.

Nhưgzyhng màycpj con dao kia còrxkbn cábcjich đhzppfavtu củsviqa côtoiv 10 cm, đhzppãhmyo bịftfe mộrxkbt giábcji đhzpphtgmbcjiy chụqmvep hìoxsonh ngăzvqon lạpbrvi.

Sau đhzppócmaf “Ầyxgbm” mộrxkbt tiếusilng, sau đhzppócmaf lạpbrvi làycpj mộrxkbt tiếusilng kêusilu thảwuatm thiếusilt.

Tầfavtn Chỉugil Áxqevi run mi mắaesht hai lầfavtn, mớadexi dábcjim mởikgx mắaesht nhìoxson ngưgzyhnrwvi đhzppàycpjn ôtoivng kia, ôtoivng ta đhzppang lăzvqon lộrxkbn trêusiln mặikgxt đhzppzkrjt, che ngựcbouc, rêusiln rỉugil: “Ai da ai u.”

Tầfavtn Chỉugil Áxqevi quábcji sợjtuvhmyoi, phívmwpa sau toábcjit mộrxkbt tầfavtng mồciubtoivi lạpbrvnh, côtoiv thởikgx dốdyrdc từtnvcng ngụqmvem từtnvcng ngụqmvem mộrxkbt lúzvqoc lâiufou mớadexi nhábcjiy mắaesht mộrxkbt cábcjii, từtnvc từtnvc ngẩccfeng đhzppfavtu lêusiln, nhìoxson vềzkrj phívmwpa Cốdyrdgzyh Sinh.


Đgffiábcjiy mắaesht củsviqa côtoiv đhzppfavty kinh hoàycpjng, trêusiln mặikgxt vẫccfen còrxkbn dấzkrju vếusilt củsviqa sựcbou sợjtuvhmyoi khôtoivng thôtoivi, nhìoxson Cốdyrdgzyh Sinh màycpj mềzkrjm nhũrxkbn, cảwuat ngưgzyhnrwvi hắaeshn vẫccfen còrxkbn tràycpjn ngậicukp sábcjit khívmwp nhưgzyhng âiufom thanh lạpbrvi dịftfeu dàycpjng mởikgx miệzlddng: “Đgffiưgzyhjtuvc rồciubi, khôtoivng sao rồciubi, đhzpptnvcng sợjtuv…”

Chỉugil nhữhmyong chữhmyo đhzppơflzvn giảwuatn nhưgzyh vậicuky, trong nhábcjiy mắaesht côtoiv liềzkrjn đhzppong đhzppfavty nưgzyhadexc, côtoiv giốdyrdng nhưgzyh muốdyrdn tìoxsom chỗkyhb dựcboua, đhzppưgzyha tay bắaesht lấzkrjy tay hắaeshn.

rxkbng bàycpjn tay củsviqa hắaeshn đhzppqmveng đhzppếusiln lòrxkbng bàycpjn tay mềzkrjm mạpbrvi củsviqa côtoiv, cảwuat ngưgzyhnrwvi cứlguzng đhzppnrwv mộrxkbt hồciubi, liềzkrjn cúzvqoi ngưgzyhnrwvi đhzppdyrdi mặikgxt vớadexi côtoiv.

Hắaeshn vừtnvca đhzppftfenh đhzppưgzyha tay ra, xoa xoa tócmafc côtoiv mộrxkbt chúzvqot, ábcjinh mắaesht hắaeshn lạpbrvi bịftfe ábcjinh mắaesht sưgzyhng đhzppmjyt củsviqa côtoiv hấzkrjp dẫccfen.

Hắaeshn nhívmwpu màycpjy, ngócmafn tay vốdyrdn đhzppftfenh xoa đhzppfavtu côtoiv lạpbrvi chạpbrvm vàycpjo hai gòrxkbbcji củsviqa côtoiv.

Hắaeshn khôtoivng dùblgeng lựcbouc, nhưgzyhng côtoiv vẫccfen đhzppau đhzppếusiln nỗkyhbi run lêusiln, đhzppábcjiy mắaesht hắaeshn nhấzkrjt thờnrwvi lạpbrvi đhzppesjcng đhzppesjcng sábcjit khívmwp hỏmjyti: “Ai đhzppábcjinh?”

toiv biếusilt ábcjinh mắaesht thôtoiv bạpbrvo củsviqa hắaeshn lúzvqoc nàycpjy khôtoivng phảwuati làycpj đhzppdyrdi vớadexi côtoivycpjycpj nhữhmyong ngưgzyhnrwvi kia, nhưgzyhng nghe giọtnvcng nócmafi củsviqa hắaeshn nhưgzyh vậicuky nêusiln khiếusiln côtoiv lạpbrvi càycpjng sợjtuvhmyoi.

toiv cắaeshn cắaeshn môtoivi, khôtoivng lêusiln tiếusilng, lôtoivng mi lạpbrvi run rẩccfey.

Hắaeshn nhìoxson thấzkrju sợjtuvhmyoi củsviqa côtoiv, cũrxkbng biếusilt câiufou hỏmjyti lúzvqoc nãhmyoy củsviqa mìoxsonh đhzppãhmyoycpjm côtoiv sợjtuv rồciubi, liềzkrjn hạpbrv giọtnvcng, nócmafi: “Đgffitnvcng sợjtuv, anh khôtoivng cócmaf tứlguzc giậicukn vớadexi em…”

Hắaeshn sờnrwv sờnrwvbcjii tócmafc củsviqa côtoiv, cửyxgb đhzpprxkbng dịftfeu dàycpjng đhzppfavty cưgzyhng chiềzkrju: “Em nócmafi cho anh biếusilt, ai đhzppábcjinh em, anh giúzvqop em trảwuat thùblge…”

Hắaeshn sợjtuvtoiv khôtoivng nócmafi, vừtnvca ngọtnvct ngàycpjo vừtnvca lêusiln tiếusilng dụqmve dỗkyhb: “Chỉugil cho anh biếusilt, đhzppưgzyhjtuvc khôtoivng?”

Giọtnvcng nócmafi củsviqa hắaeshn dịftfeu dàycpjng nhưgzyh vậicuky, từtnvcng chúzvqot từtnvcng chúzvqot khiếusiln côtoiv mềzkrjm lòrxkbng.

toiv nhấzkrjc mắaesht, nhìoxson mộrxkbt vòrxkbng nhữhmyong ngưgzyhnrwvi đhzppang nằesjcm trêusiln đhzppzkrjt, sau đhzppócmaf giơflzv tay lêusiln chỉugilycpjo ngưgzyhnrwvi lúzvqoc nãhmyoy đhzppãhmyotoiv quầfavtn ábcjio củsviqa côtoiv: “Hắaeshn…”

Bởikgxi vìoxsozvqoc đhzppócmaf quábcji bấzkrjt lựcbouc, quábcji tuyệzlddt vọtnvcng, lúzvqoc nàycpjy cócmaf ngưgzyhnrwvi che chởikgx cho côtoiv, côtoivrxkbng khôtoivng đhzppiupr ýkwor giớadexi hạpbrvn củsviqa hắaeshn vàycpjtoiv nữhmyoa, cũrxkbng khôtoivng phảwuati làycpjm nũrxkbng, chỉugilcmafi mộrxkbt chữhmyo nhưgzyh vậicuky liềzkrjn vỡhtgm òrxkba: “Hắaeshn muốdyrdn cởikgxi quầfavtn ábcjio củsviqa em, em khôtoivng cho nêusiln đhzpppbrvp phảwuati hắaeshn…”

Lạpbrvi nhìoxson tớadexi ngưgzyhnrwvi côtoivzvqoc nàycpjy, Cốdyrdgzyh Sinh khôtoivng hậicukn khôtoivng thểiupr lậicukp tứlguzc đhzpplguzng lêusiln giẫccfem vàycpjo hai tay củsviqa têusiln khốdyrdn đhzppócmaf.

Nhưgzyhng sau khi nghe tiếusilng nócmafi đhzppiềzkrjm đhzpppbrvm đhzppábcjing yêusilu củsviqa côtoiv, hắaeshn lạpbrvi nhẫccfen nhịftfen kívmwpch đhzpprxkbng trong lòrxkbng, dịftfeu dàycpjng nhìoxson côtoivcmafi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.