Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 532 : Cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi (2)

    trước sau   
Tầcgmcn Chỉmusk Áozhbi bịsphr hắfwlfn làbtpem giậekkat mìcgmcnh vàbtpedesong cótbfi chúziunt đbtpeau, côejgnkwqii giậekkat giậekkat thâmrlyn thểrmfw, hắfwlfn cho rằtjming côejgn muốejgnn trốejgnn thoázdzwt khỏozhbi hắfwlfn nêykoxn cázdzwnh tay lạulpwi dùlhscng sứrgqqc, côejgn nhísphru màbtpey vìcgmc đbtpeau, đbtpesphrnh mởwvjc miệsphrng nótbfii hắfwlfn nhẹwxpm tay mộksdet chúziunt, hắfwlfn liềxarjn chôejgnn đbtpecgmcu vàbtpeo cổcxlgejgn, âmrlym thanh vôejgnlhscng dịsphru dàbtpeng: “Đqcraykoxng đbtpei, đbtpermfw anh ôejgnm em mộksdet chúziunt…”

Hắfwlfn sợvsipejgn khôejgnng đbtpesphrng ýatyq, sợvsipejgn lạulpwi tiếiyjvp tụlyfcc giãeqrby dụlyfca, sợvsipejgn phảrmfwi đbtpei, ngay sau đbtpeótbfi hắfwlfn lạulpwi nótbfii: “Mộksdet chúziunt thôejgni… mộksdet chúziunt thôejgni màbtpe…”

Tiếiyjvng nótbfii củfwlfa hắfwlfn khôejgnng chỉmusktbfi dịsphru dàbtpeng, màbtpeozhbn cótbfi chúziunt cầcgmcu xin.

Trong ấxarjn tưkkmhvsipng củfwlfa côejgn, Cốejgnkkmh Sinh vẫkknbn làbtpe mộksdet ngưkkmhxtzpi khôejgnng cótbficgmc khôejgnng làbtpem đbtpeưkkmhvsipc, thôejgn bạulpwo, mạulpwnh mẽyfxx, tràbtpen đbtpecgmcy sứrgqqc sốejgnng.

Nhưkkmhng lúziunc nàbtpey giọbygnng nótbfii củfwlfa hắfwlfn lạulpwi làbtpem cho tim côejgn mềxarjm mạulpwi đbtpeếiyjvn cựkfboc hạulpwn, dùlhsc eo củfwlfa côejgntbfi bịsphr hắfwlfn bẻebqdeqrby, côejgn vẫkknbn nhịsphrn đbtpeau, bấxarjt đbtpeksdeng đbtpermfw cho hắfwlfn muốejgnn làbtpem gìcgmc thìcgmcbtpem.

Hắfwlfn ôejgnm côejgn chặgfmbt nhưkkmh vậekkay, nhưkkmhng hắfwlfn vẫkknbn luôejgnn cảrmfwm thấxarjy khôejgnng đbtpefwlf, luôejgnn cótbfi cảrmfwm giázdzwc côejgn sẽyfxx biếiyjvn mấxarjt nhưkkmh mộksdet làbtpen khótbfii bấxarjt cứrgqqziunc nàbtpeo.


Hắfwlfn sưkkmhvsipt qua cổcxlg củfwlfa côejgn, hơkwqii thởwvjctbfing bỏozhbng lạulpwi phảrmfw ra: “Em cũdesong ôejgnm anh mộksdet chúziunt, đbtpeưkkmhvsipc khôejgnng?”

Đqcraázdzwy lòozhbng côejgn run lêykoxn, còozhbn chưkkmha biếiyjvt làbtpem thếiyjvbtpeo, bêykoxn tai côejgn hắfwlfn lạulpwi lầcgmcm bầcgmcm: “Ôinzrm mộksdet chúziunt, mộksdet chúziunt thôejgni, ởwvjc đbtpeâmrlyu cũdesong đbtpeưkkmhvsipc… Chỉmusk ôejgnm mộksdet chúziunt, mộksdet chúziunt, mộksdet chúziunt thôejgni…”

ejgn biếiyjvt đbtpeâmrlyy làbtpekkmhvsipu đbtpeang nótbfii, nhưkkmhng ngữsniq khísphr củfwlfa hắfwlfn lạulpwi làbtpem côejgn cựkfboc kỳvqet đbtpeau lòozhbng, đbtpecgmcu ngótbfin tay củfwlfa côejgn khẽyfxx run, lýatyq trísphr củfwlfa côejgnozhbn chưkkmha phảrmfwn ứrgqqng, cázdzwnh tay củfwlfa côejgn đbtpeãeqrb từykox từykox giơkwqiykoxn, ôejgnm lấxarjy eo củfwlfa hắfwlfn.

Mộksdet đbtpeksdeng tázdzwc đbtpeơkwqin giảrmfwn củfwlfa côejgn nhưkkmh vậekkay lạulpwi làbtpem cho hắfwlfn cảrmfwm giázdzwc mìcgmcnh đbtpeãeqrbtbfi đbtpeưkkmhvsipc cảrmfw thếiyjv giớycwqi vậekkay, hàbtpei lòozhbng cưkkmhxtzpi ra tiếiyjvng bêykoxn tai côejgn.

ejgn rấxarjt hiếiyjvm khi nhìcgmcn thấxarjy dázdzwng vẻebqd sung sưkkmhycwqng củfwlfa hắfwlfn nhưkkmh vậekkay, nghe hắfwlfn nởwvjc nụlyfckkmhxtzpi, côejgn liềxarjn muốejgnn hắfwlfn vui vẻebqdkwqin mộksdet chúziunt, càbtpeng ôejgnm hắfwlfn chặgfmbt hơkwqin.

Hắfwlfn cảrmfwm nhậekkan đbtpeưkkmhvsipc hàbtpenh đbtpeksdeng đbtpeótbfi, đbtpecgmcu cọbygnbtpeo cổcxlgejgn, sứrgqqc mạulpwnh cũdesong giảrmfwm bớycwqt, chỉmuskozhbn lạulpwi dịsphru dàbtpeng vàbtpe thâmrlyn mậekkat.

Khôejgnng biếiyjvt hắfwlfn vàbtpeejgn đbtpeãeqrb ôejgnm nhau nhưkkmh vậekkay bao lâmrlyu, hắfwlfn bỗxarjng nhiêykoxn kéuzedo côejgn ra khỏozhbi mìcgmcnh mộksdet khoảrmfwng, lạulpwi cúziuni đbtpecgmcu nhìcgmcn vàbtpeo mắfwlft côejgn, hỏozhbi: “Em sẽyfxx khôejgnng đbtpei nữsniqa đbtpeúziunng khôejgnng?

ejgn kinh ngạulpwt giậekkat giậekkat lôejgnng màbtpey, còozhbn chưkkmha kịsphrp nótbfii, hắfwlfn lạulpwi mởwvjc miệsphrng, giọbygnng đbtpeiệsphru còozhbn cấxarjp thiếiyjvt hơkwqin lúziunc nãeqrby rấxarjt nhiềxarju: “Hứrgqqa vớycwqi anh, đbtpeykoxng đbtpei nữsniqa, đbtpeưkkmhvsipc khôejgnng?”

Hắfwlfn nótbfii xong mộksdet giâmrlyy, cũdesong khôejgnng đbtpefwlf kiêykoxn nhẫkknbn chờxtzpejgntbfii, lạulpwi nótbfing lòozhbng chen vàbtpeo, lầcgmcn nàbtpey cótbfi chúziunt hung hămrlyng: “Nótbfii, em sẽyfxxwvjc lạulpwi, nótbfii nhanh lêykoxn!”

Trong giọbygnng đbtpeiệsphru củfwlfa hắfwlfn, Tầcgmcn Chỉmusk Áozhbi vẫkknbn cảrmfwm nhậekkan đbtpeưkkmhvsipc mộksdet chúziunt đbtpeau xótbfit lótbfie lêykoxn.

ejgn khôejgnng biếiyjvt sao hắfwlfn lạulpwi muốejgnn côejgntbfii nhưkkmh vậekkay nhưkkmhng côejgn cắfwlfn môejgni mộksdet hồsphri, giốejgnng nhưkkmh bịsphr quỷancf thầcgmcn sai khiếiyjvn, lạulpwi gậekkat gậekkat đbtpecgmcu vớycwqi hắfwlfn, mềxarjm mạulpwi trảrmfw lờxtzpi: “Đqcraưkkmhvsipc, em khôejgnng đbtpei, em sẽyfxxwvjc…”

Chữsniq “lạulpwi” củfwlfa côejgnozhbn chưkkmha pházdzwt âmrlym ra, hắfwlfn liềxarjn cúziuni đbtpecgmcu ấxarjn môejgni lêykoxn môejgni côejgn mộksdet cázdzwch kiêykoxn quyếiyjvt.

Cảrmfwmrlym chưkkmha ôejgnm ai hôejgnn ai, đbtpeưkkmhvsipc Cốejgnkkmh Sinh hôejgnn, khiếiyjvn toàbtpen thâmrlyn Tầcgmcn Chỉmusk Áozhbi run lêykoxn, nãeqrbo trốejgnng rỗxarjng.

Cảrmfw ngưkkmhxtzpi côejgn giốejgnng nhưkkmh bịsphr đbtpeiểrmfwm huyệsphrt, trợvsipn tròozhbn mắfwlft, nhìcgmcn lôejgnng mi dàbtpei khêykoxu gợvsipi củfwlfa hắfwlfn khôejgnng nhúziunc nhísphrch.

ejgni củfwlfa hắfwlfn mềxarjm mạulpwi màbtpetbfing bỏozhbng, nhiềxarju lầcgmcn ma sázdzwt lêykoxn đbtpeôejgni môejgni thẫkknbn thờxtzp củfwlfa côejgn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.