Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 477 : Điều tra cô ấy (17)

    trước sau   
jpsn điecwiềyfxvu, bâixooy giờvlhzvlhz Bắqoayc Kinh điecwang làrbrgdtiec lạrneznh nhấxowrt, hơepzyn nữxejta điecwãxejtrbrglxcevlhzi giờvlhz tốbxixi, điecwkocvhnbh chạrnezy ra ngoàrbrgi lúdtiec nửwmhya điecwêpuoqm nhưlxce vậlhruy, cójpsn khi nàrbrgo trong lòkocvng côhnbh lạrnezi nghĩzgke hắqoayn làrbrg mộydfet ôhnbhng chủaibr khôhnbhng cójpsnupjsnh ngưlxcevlhzi khôhnbhng?

Cho dùfvrs nghĩzgke nhưlxce vậlhruy, Cốbxixlxce Sinh vẫxsbyn điecwưlxcea tay trưlxcenfjyc mặstczt Tiểkocvu Vưlxceơepzyng: “Đdbiuưlxcea điecwiệrbrgn thoạrnezi củaibra cậlhruu cho tôhnbhi.”

………..

hnbhm nay làrbrg thứuhqiyurau, điecwếqoayn mưlxcevlhzi mộydfet giờvlhz trưlxcea làrbrg Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi điecwãxejt khôhnbhng còkocvn gìupjs điecwkocvrbrgm, buổltzpi chiềyfxvu hầhnbhu nhưlxcerbrghnbh chỉppsdjpsn thểkocv giếqoayt thờvlhzi gian bằcfwwng cáyurach xem mộydfet bộydfe phim, điecwếqoayn tốbxixi thìupjs vềyfxv nhàrbrg.

Hứuhqia Ôqvygn Noãxejtn còkocvn chưlxcea vềyfxv nhàrbrg, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi lạrnezi ởhnbh mộydfet mìupjsnh trong phòkocvng kháyurach, điecwếqoayn chíxsbyn giờvlhz tốbxixi, côhnbhrbrgo nhàrbrg vệrbrg sinh nằcfwwm ởhnbh trong bồcimon tắqoaym nhàrbrgn nhãxejt tắqoaym nưlxcenfjyc nójpsnng, sau khi ra ngoàrbrgi vềyfxv cảnsnj ngưlxcevlhzi luôhnbhn mệrbrgt mỏdtiei, côhnbh lạrnezi lêpuoqn giưlxcevlhzng, lúdtiec nhắqoaym mắqoayt ngủaibr, điecwiệrbrgn thoạrnezi bêpuoqn gốbxixi lạrnezi vang lêpuoqn.

Tiểkocvu Vưlxceơepzyng gọttqhi điecwiệrbrgn thoạrnezi tớnfjyi, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi vộydfei bắqoayt máyuray: “Alo?”


Đdbiuhnbhu dâixooy bêpuoqn kia hoàrbrgn toàrbrgn yêpuoqn tĩzgkenh, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi cho rằcfwwng điecwbxixi phưlxceơepzyng còkocvn chưlxcea nghe thấxowry côhnbhjpsni nêpuoqn “Alo?” lạrnezi mộydfet tiếqoayng.

“Ngủaibr rồcimoi sao?” Cuốbxixi cùfvrsng cũmjrlng cójpsn ngưlxcevlhzi trảnsnj lờvlhzi rồcimoi.

Nhưlxceng cójpsn điecwiềyfxvu khôhnbhng phảnsnji làrbrg ngưlxcevlhzi côhnbh nghĩzgke gọttqhi màrbrg lạrnezi làrbrg Cốbxixlxce Sinh điecwíxsbych thâixoon hỏdtiei.

Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi háyura miệrbrgng, cầhnbhm chặstczt điecwiệrbrgn thoạrnezi hơepzyn, sau mộydfet chúdtiet mớnfjyi trảnsnj lờvlhzi: “Chưlxcea ạrnez.”

Trảnsnj lờvlhzi xong, côhnbh mớnfjyi ýrqqt thứuhqic điecwưlxcelvkuc mìupjsnh điecwang nójpsni chuyệrbrgn quáyura ngắqoayn gọttqhn, khôhnbhng giốbxixng tháyurai điecwydfe củaibra mộydfet thưlxcerqqt vớnfjyi điecwrnezi BOSS, lạrnezi vộydfei vãxejt mởhnbh miệrbrgng: “Cốbxix tổltzpng, xin hỏdtiei anh tìupjsm tôhnbhi cójpsn chuyệrbrgn gìupjs khôhnbhng?”

Cốbxixlxce Sinh hìupjsnh nhưlxce điecwang do dựeggx chuyệrbrgn gìupjs, dừqvblng lạrnezi mộydfet lúdtiec lâixoou mớnfjyi nójpsni tiếqoayp: “Bâixooy giờvlhzhnbh điecwi mộydfet chuyếqoayn điecwếqoayn côhnbhng ty, cójpsn mộydfet tậlhrup tàrbrgi liệrbrgu sáyurang mai tôhnbhi cầhnbhn dùfvrsng, điecwkocvhnbhlxcenfjyi con chuộydfet trong bàrbrgn làrbrgm việrbrgc củaibra tôhnbhi, điecwem điecwếqoayn hộydfei sởhnbh.”

dtiec côhnbh vừqvbla nhậlhrun điecwưlxcelvkuc điecwiệrbrgn thoạrnezi hắqoayn điecwãxejt nghe thấxowry âixoom thanh củaibra côhnbhjpsn chúdtiet buồcimon ngủaibr, cójpsn phảnsnji côhnbh bịqyou hắqoayn điecwáyuranh thứuhqic khôhnbhng? Đdbiukocvhnbh điecwi ra ngoàrbrgi mộydfet chuyếqoayn cójpsn điecwưlxcelvkuc khôhnbhng?

Sau khi giao việrbrgc cho côhnbh xong, khôhnbhng điecwlvkui Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi trảnsnj lờvlhzi, Cốbxixlxce Sinh liềyfxvn hỏdtiei thêpuoqm mộydfet câixoou: “Côhnbhjpsn thểkocv điecwi điecwưlxcelvkuc khôhnbhng?”

“Khôhnbhng thàrbrgnh vấxowrn điecwyfxv.” Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi thốbxixt lêpuoqn.

Cốbxixlxce Sinh trầhnbhm mặstczc mộydfet lúdtiec lâixoou, vẫxsbyn làrbrgrbrgm theo kháyurat vọttqhng củaibra mìupjsnh, íxsbych kỷxowr “Ừmjrl” mộydfet tiếqoayng, sau điecwójpsndtiep máyuray.

dtiec Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi mặstczc quầhnbhn áyurao, nhẹbdus nhàrbrgng vỗmfmd vỗmfmd hai máyura củaibra mìupjsnh điecwkocvyurac điecwqyounh điecwúdtieng thậlhrut làrbrg Cốbxixlxce Sinh bảnsnjo côhnbh điecwưlxcea tàrbrgi liệrbrgu điecwếqoayn cho anh ấxowry, lúdtiec nàrbrgy mớnfjyi cầhnbhm bójpsnp tiềyfxvn vàrbrg điecwiệrbrgn thoạrnezi, vộydfei vãxejt chạrnezy ra cửwmhya.

Trêpuoqn điecwưlxcevlhzng Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi ngồcimoi trêpuoqn xe taxi chạrnezy điecwếqoayn côhnbhng ty, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi khôhnbhng ngừqvblng nhìupjsn cảnsnjnh điecwêpuoqm lùfvrsi vềyfxv phíxsbya sau trong ôhnbh cửwmhya kíxsbynh, rốbxixt cuộydfec điecwếqoayn lúdtiec nàrbrgy côhnbh mớnfjyi cójpsn cảnsnjm giáyurac “Côhnbh thậlhrut sựeggx trởhnbh thàrbrgnh thưlxcerqqt củaibra Cốbxixlxce Sinh” rồcimoi.

Tậlhrup tàrbrgi liệrbrgu Cốbxixlxce Sinh nójpsni rấxowrt dễcfndupjsm.


Trưlxcenfjyc khi rờvlhzi côhnbhng ty, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi còkocvn thuậlhrun tiệrbrgn ghédtie qua bàrbrgn làrbrgm việrbrgc củaibra mìupjsnh cầhnbhm theo nhữxejtng tàrbrgi liệrbrgu cầhnbhn Cốbxixlxce Sinh kýrqqtpuoqn, ôhnbhm theo.

Trưlxcenfjyc sau gìupjs hắqoayn cũmjrlng phảnsnji kýrqqtpuoqn vàrbrgo nhữxejtng văvyycn kiệrbrgn nàrbrgy, vậlhruy thìupjs sẵdccun tiệrbrgn điecwem cho hắqoayn kýrqqt luôhnbhn mộydfet thểkocv

.......

Đdbiuếqoayn hộydfei sởhnbh, Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi vừqvbla mớnfjyi xuốbxixng xe, điecwãxejt thấxowry điecwưlxcelvkuc xe củaibra Cốbxixlxce Sinh điecwang điecwlhruu ven điecwưlxcevlhzng.

hnbhkocvn chưlxcea điecwi qua, cửwmhya sổltzp xe điecwãxejt điecwưlxcelvkuc hạrnez xuốbxixng, Tiểkocvu Vưlxceơepzyng vẫxsbyy tay vớnfjyi côhnbh, gọttqhi: “Thưlxcerqqt Tầhnbhn, ởhnbhpuoqn nàrbrgy.”

Tầhnbhn Chỉppsd Ágnzyi nhìupjsn qua, nójpsni điecwưlxcelvkuc vớnfjyi Tiểkocvu Vưlxceơepzyng, sau điecwójpsn mớnfjyi thấxowry trong cửwmhya kíxsbynh xe điecwưlxcelvkuc mởhnbh ra cójpsn Cốbxixlxce Sinh điecwang ngồcimoi bêpuoqn trong, côhnbh lạrnezi vộydfei chàrbrgo: “Cốbxix tổltzpng.”

Cốbxixlxce Sinh ngồcimoi trong xe nhìupjsn côhnbh chằcfwwm chằcfwwm, thấxowry côhnbh chỉppsd mặstczc mộydfet chiếqoayc áyurao bàrbrgnh tôhnbh, liềyfxvn chạrnezy ra ngoàrbrgi, liềyfxvn nhíxsbyu màrbrgy khôhnbhng nójpsni gìupjs.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.