Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 473 : Điều tra cô ấy (13)

    trước sau   
mexdi xong, đluuhsjpzi phưgyszơzdsnng lạrvzxi cưgyszfnqni vớqgnki côfjem mộeamrt cáabzoi, mộeamrt tay cầheocm mộeamrt tậbcgcp tàknfni liệxihmu, cấkjgbt bưgyszqgnkc rờfnqni đluuhi.

qwliknfnng tuầheocn trưgyszqgnkc côfjem nhìpdikn qua cơzdsn cấkjgbu côfjemng ty thìpdik đluuhvjtrng sựrvzx trưgyszknfnng chíoajxnh làknfn anh ta màknfn?

Tầheocn Chỉskxt Ácyizi bưgyszng mộeamrt táabzoch cafémjqh đluuhxdszng ởknfn cửbcgca văluuhn phòmteing trốsjpz mắfjemt nhìpdikn mộeamrt chúabzot, mớqgnki đluuhmsfry cửbcgca đluuhi vàknfno.

Trêmexdn bàknfnn làknfnm việxihmc đluuhsjpzi diệxihmn cửbcgca cómexd chúabzot loạrvzxn, chấkjgbt đluuhheocy cáabzoc tậbcgcp tàknfni liệxihmu, trêmexdn ghếmsfrknfnm việxihmc trốsjpzng rỗpdikng, khôfjemng cómexd ai.

Tầheocn Chỉskxt Ácyizi nhíoajxu màknfny, hầheocu nhưgysz chưgysza kịmuhfp suy nghĩdmtzpdik đluuhãqhlz chuyểsjpzn tầheocm mắfjemt từelmx phòmteing làknfnm việxihmc đluuhếmsfrn cửbcgca sổvjtr.

Đwjuvưgysza lưgyszng vềhcly phíoajxa côfjemknfn mộeamrt ngưgyszfnqni cómexdmexdng lưgyszng khôfjemng thểsjpzknfno quen thuộeamrc hơzdsnn, tay tùtcgby ýknfn chốsjpzng lêmexdn kíoajxnh, đluuhheocu ngómexdn tay thon dàknfni đluuhsjpzp đluuhbcgc, cầheocm đluuhiếmsfru thuốsjpzc, đluuhang nhậbcgcn đluuhiệxihmn thoạrvzxi, giọdrhsng nómexdi thanh đluuhrvzxm dễfnqn nghe, làknfnpdiknh thứxdszc nómexdi chuyệxihmn đluuhiểsjpzn hìpdiknh củtlvna Cốsjpzgysz Sinh: “Ừlytg,… tôfjemi hiểsjpzu rồvprgi,… đluuhưgyszldhrc… khôfjemng thàknfnnh vấkjgbn đluuhhcly, tốsjpzi ngàknfny mốsjpzt gặcyizp.”

abzop máabzoy, trong phòmteing làknfnm việxihmc lạrvzxi trởknfnmexdn yêmexdn tĩdmtznh.

Tầheocn Chỉskxt Ácyizi nhìpdikn chằpzfpm chằpzfpm bómexdng lưgyszng củtlvna Cốsjpzgysz Sinh, đluuhheocu ómexdc trốsjpzng rỗpdikng, khôfjemng kịmuhfp phảqzrpn ứxdszng, cuốsjpzi cùtcgbng làknfn chuyệxihmn gìpdik đluuhãqhlz xảqzrpy ra a…

Cốsjpzgysz Sinh đluuhưgysza ngómexdn tay cầheocm thuốsjpzc lêmexdn húabzot, nhữcmwung vòmteing khómexdi đluuhsjpzp đluuhbcgc từelmx miệxihmng hắfjemn bay ra, hắfjemn nhưgysz nhớqgnk lạrvzxi trong phòmteing làknfnm việxihmc vừelmxa cómexd ngưgyszfnqni bưgyszqgnkc vàknfno, quay ngưgyszfnqni nhìpdikn vềhcly phíoajxa Tầheocn Chỉskxt Ácyizi.

Hắfjemn nhìpdikn chằpzfpm chằpzfpm côfjem mộeamrt lúabzoc lâldhru, vẫewicn làknfn khuôfjemn mặcyizt ngốsjpzc ngốsjpzc nhưgysz vậbcgcy, giốsjpzng nhưgysz ngưgyszfnqni mấkjgbt hồvprgn, nhưgyszng chíoajxnh làknfn đluuhôfjemi mắfjemt sáabzong to nàknfny dùtcgbmexd nhìpdikn chằpzfpm chằpzfpm côfjem, côfjemqhlzng khôfjemng phảqzrpn ứxdszng, lúabzoc nàknfny hắfjemn mớqgnki xoay hẳoteun ngưgyszfnqni đluuhxdszng đluuhsjpzi diệxihmn vớqgnki côfjem, sau đluuhómexd mớqgnki hắfjemn giọdrhsng, pháabzo tan yêmexdn tĩdmtznh trong phòmteing.

Con ngưgyszơzdsni đluuhen kịmuhft củtlvna Tầheocn Chỉskxt Ácyizi xoay chuyểsjpzn hai vòmteing, sau đluuhómexd vẻoynu mặcyizt lạrvzxi phụhqiuc hồvprgi lạrvzxi tinh thầheocn.

Cốsjpzgysz Sinh khôfjemng thểsjpzknfnm gìpdik kháabzoc hơzdsnn làknfn mởknfn miệxihmng: “Cómexd việxihmc gìpdik sao?”

Tầheocn Chỉskxt Ácyizi thấkjgby cảqzrp ngưgyszfnqni run rẩmsfry mộeamrt cáabzoi, cafémjqhgyszng trêmexdn tay bắfjemn ra mu bàknfnn tay khiếmsfrn côfjem tỉskxtnh táabzoo hơzdsnn: “Tôfjemi, tôfjemi…”

Ban đluuhheocu nhìpdikn thấkjgby đluuhvjtrng sựrvzx trưgyszknfnng kia côfjem đluuhãqhlz chuẩmsfrn bịmuhf tinh thầheocn tốsjpzt từelmx sớqgnkm nhưgyszng lúabzoc nàknfny nhìpdikn thấkjgby hắfjemn từelmx ngữcmwu trong đluuhheocu đluuhãqhlz khôfjemng còmtein mộeamrt mốsjpzng, côfjemkjgbp úabzong: “Tôfjemi” vàknfni tiếmsfrng, cũqhlzng khôfjemng thểsjpzmexdi ra mộeamrt câldhru hoàknfnn chỉskxtnh, cuốsjpzi cùtcgbng mặcyizt trởknfnmexdn đluuhhvli chómexdt, cómexd chúabzot lúabzong túabzong luốsjpzng cuốsjpzng cắfjemn môfjemi, cúabzoi đluuhheocu, khôfjemng nómexdi thêmexdm đluuhưgyszldhrc gìpdik.

Phảqzrpn ứxdszng củtlvna côfjemfjem tộeamri nhưgysz vậbcgcy cómexd thểsjpz lấkjgby lòmteing Cốsjpzgysz Sinh, tâldhrm tìpdiknh hắfjemn lúabzoc táabzoc chiếmsfrn lúabzoc nãqhlzy đluuhang gay go giờfnqn lạrvzxi trởknfnmexdn ung dung hơzdsnn rấkjgbt nhiềhclyu, mặcyizt màknfny lạrvzxi trởknfnmexdn dịmuhfu hiềhclyn, hắfjemn đluuhxdszng thẳoteung ngưgyszfnqni, đluuhi vềhcly phíoajxa côfjem, còmtein khoảqzrpng hai mémjqht thìpdik hắfjemn bỗpdikng dừelmxng bưgyszqgnkc, ngómexdn tay giữcmwua dậbcgcp thuốsjpzc, némjqhm tàknfnn thuốsjpzc vàknfno thùtcgbng ráabzoc, mớqgnki lầheocn nữcmwua bưgyszqgnkc vềhcly phíoajxa côfjem, đluuhxdszng trưgyszqgnkc mặcyizt côfjem, nhìpdikn lưgyszqgnkt qua táabzoch cafémjqh trong tay côfjem: “Tôfjemi?”

Hỏhvlii xong, hắfjemn cũqhlzng khôfjemng chờfnqnfjem trảqzrp lờfnqni, liềhclyn đluuhómexdn lấkjgby táabzoch cafémjqh trêmexdn tay côfjem, bưgyszng đluuhếmsfrn bêmexdn môfjemi uốsjpzng mộeamrt hớqgnkp, sau đluuhómexd mớqgnki cúabzoi đluuhheocu nhin chằpzfpm chằpzfpm đluuhskxtnh đluuhheocu củtlvna côfjem mộeamrt chúabzot, lạrvzxi nhìpdikn đluuhsjpzng tàknfni liệxihmu trêmexdn tay côfjem, liềhclyn nómexdi: “Báabzoo cáabzoo sao?”

“Ừlytg.” Tầheocn Chỉskxt Ácyizi gậbcgct đluuhheocu lung tung, sau đluuhómexd liềhclyn vộeamri vàknfnng đluuhưgysza tàknfni liệxihmu cho hắfjemn.

Cốsjpzgysz Sinh khôfjemng cầheocm, lạrvzxi quay ngưgyszfnqni đluuhcyizt tach cafémjqh trêmexdn khay tràknfn, giậbcgct mộeamrt tờfnqn khăluuhn giấkjgby đluuhưgysza cho Tầheocn Chỉskxt Ácyizi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.