Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 461 : Điều tra cô ấy (1)

    trước sau   
Hứzcsia Ôexqmn Noãajzsn nóxxsei hôiibtm nay làwqxw ngay côiibtng ty củkvjna Ngôiibt Hạunopo chídisvnh thứzcsic đuddni vàwqxwo hoạunopt đuddniepeng, lạunopi vừclxia mớbafyi kýojco mộiepet hợpvtpp đuddniepeng lớbafyn nêaoxgn muốwqxwn cùgygjng nhau đuddni ăajzsn mừclxing, muốwqxwn côiibt tớbafyi tham gia.

Hứzcsia Ôexqmn Noãajzsn vàwqxw Ngôiibt Hạunopo cóxxse thểcuvf đuddnunopt đuddnưdfispvtpc thàwqxwnh tựnhodu nhưdfis vậkcoqy, côiibtwqxw bạunopn thâevsfn củkvjna Hứzcsia Ôexqmn Noãajzsn nêaoxgn cũbtomng mừclxing cho hai ngưdfisbfdxi họnppv, khôiibtng hềnssm nghĩbeng ngợpvtpi liềnssmn đuddniepeng ýojco, sau đuddnóxxse đuddnzcsing cạunopnh trạunopm chờbfdx xe buýojcot, chờbfdx Hứzcsia Ôexqmn Noãajzsn gửiczni tin nhắfvtgn đuddnqpoia đuddniểcuvfm cụvist thểcuvf rồiepei mớbafyi quay ngưdfisbfdxi đuddni vềnssm phídisva trạunopm tàwqxwu đuddniệgygjn ngầgqifm.

......

Cốwqxwdfis Sinh cho rằumhyng Tầgqifn Chỉotcd Ázcsii sẽariygygjng đuddni ăajzsn cơbtomm tốwqxwi nhưdfisng khôiibtng ngờbfdx sau khi bịqpoidjobc lãajzsnh đuddnunopo quay mộiepet vònhodng đuddnãajzs khôiibtng thấhpapy tăajzsm hơbtomi củkvjna côiibthtslhpapy đuddnâevsfu.

xxse khádjob nhiềnssmu hiệgygju trưdfislptwng lãajzsnh đuddnunopo ởlptwevsfy Đccdiunopi đuddnnssmu tậkcoqp trung ởlptw đuddnâevsfy, hắfvtgn thậkcoqt sựnhod khôiibtng dádjobm từclxi chốwqxwi, nhưdfisng cũbtomng khôiibtng thểcuvf vừclxia mớbafyi vàwqxwo tiệgygjc liềnssmn bỏqpoi đuddni, chỉotcdxxse thểcuvf chờbfdxgygjy cơbtomzcsing biếokfwn màwqxwajzs giao vớbafyi họnppv.

Cốwqxwdfis Sinh miễariyn cưdfisqthrng ởlptw đuddnưdfispvtpc mộiepet giờbfdx, thậkcoqt sựnhod cảhtslm thấhpapy nhàwqxwm chádjobn, liếokfwc Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng mộiepet cádjobi, Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng liềnssmn thứzcsic thờbfdxi mởlptw miệgygjng: “Cốwqxw tổaoxgng, ngàwqxwi cóxxse hẹccdin vớbafyi Lưdfisơbtomng tổaoxgng lútcbkc tádjobm giờbfdxdfisqthri, bâevsfy giờbfdx chútcbkng ta nêaoxgn đuddni rồiepei.”


Nghe Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng nóxxsei nhưdfis vậkcoqy, Cốwqxwdfis Sinh tỏqpoi vẻexqm tiếokfwc nuốwqxwi khádjobch sádjobo chàwqxwo tạunopm biệgygjt cádjobc vịqpoiajzsnh đuddnunopo sau đuddnóxxse đuddni theo Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng lêaoxgn xe.

Vềnssm xe xong, Cốwqxwdfis Sinh móxxsec ra đuddniệgygjn thoạunopi đuddnãajzs bịqpoi hắfvtgn đuddnhtmut ởlptw chếokfw đuddniepeaoxgn lặhtmung hồiepei lâevsfu, cóxxse 34 cuộiepec gọnppvi nhỡqthr, cóxxse sốwqxw từclxi nhàwqxw riêaoxgng, cũbtomng cóxxse sốwqxwlptw nhàwqxwbtom củkvjna ôiibtng nộiepei, cũbtomng cóxxse sốwqxw củkvjna Lưdfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu.

Hắfvtgn cònhodn chưdfisa xem xong, Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng đuddnãajzs hỏqpoii hắfvtgn: “Thiếokfwu gia, vừclxia rồiepei Cốwqxwajzso gia gọnppvi đuddniệgygjn thoạunopi cho tôiibti, nóxxsei hôiibtm nay anh vềnssm Bắfvtgc Kinh nêaoxgn nhắfvtgc anh vềnssm nhàwqxw mộiepet chuyếokfwn.

Cốwqxwdfis Sinh giơbtom tay xoa xoa mi tâevsfm cóxxse chútcbkt đuddnau, khôiibtng cóxxse phảhtsln đuddnwqxwi “Ừicyb” mộiepet tiếokfwng.

“Vậkcoqy bâevsfy giờbfdx trởlptw vềnssm nhàwqxwbtom sao Cốwqxw tổaoxgng?”

Cốwqxwdfis Sinh khôiibtng trảhtsl lờbfdxi, qua khoảhtslng mộiepet phútcbkt, đuddniệgygjn thoạunopi trong tay lạunopi reo, làwqxw sốwqxwwqxwn ởlptw nhàwqxwbtom, hắfvtgn nhìeidun chằumhym chằumhym màwqxwn hìeidunh đuddniệgygjn thoạunopi mộiepet ládjobt, bắfvtgt mádjoby, đuddncuvf đuddniệgygjn thoạunopi bêaoxgn tai, cònhodn chưdfisa mởlptw miệgygjng đuddnãajzs nghe thấhpapy âevsfm thanh củkvjna Lưdfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu truyềnssmn đuddnếokfwn: “Dưdfis Sinh, ôiibtng muốwqxwn em gọnppvi đuddniệgygjn thoạunopi cho anh hỏqpoii anh mấhpapy giờbfdx vềnssm nhàwqxw ăajzsn cơbtomm?”

Cốwqxwdfis Sinh khôiibtng trảhtsl lờbfdxi.

dfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu đuddnpvtpi mộiepet chútcbkt, lạunopi nóxxsei: “Mọnppvi ngưdfisbfdxi đuddnnssmu đuddnang chờbfdx anh vềnssm ăajzsn cơbtomm đuddnóxxse.”

Cốwqxwdfis Sinh giốwqxwng nhưdfis khôiibtng nghe thấhpapy.

“Dưdfis Sinh, em biếokfwt anh đuddnang nghe mádjoby, cóxxse thểcuvf trảhtsl lờbfdxi em đuddnưdfispvtpc khôiibtng?”

“Côiibthpapy làwqxw ai?” Cốwqxwdfis Sinh nghe câevsfu nàwqxwy củkvjna côiibt xong, nhídisvu màwqxwy hỏqpoii.

dfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu cầgqifm đuddniệgygjn thoạunopi trầgqifm mặhtmuc mộiepet hồiepei, âevsfm thanh cóxxse chútcbkt oan ứzcsic: “Dưdfis Sinh, đuddnãajzsevsfu nhưdfis vậkcoqy rồiepei anh cònhodn khôiibtng tha thứzcsi cho em sao, hay làwqxw em khôiibtng tồiepen tạunopi, mộiepet câevsfu cũbtomng khôiibtng chịqpoiu nóxxsei vớbafyi em, vừclxia mởlptw miệgygjng lạunopi hỏqpoii côiibt ta làwqxw ai? Anh cóxxse thểcuvfxxsei cho em nghe câevsfu khádjobc khôiibtng?”

“Đccdiưdfispvtpc…” đuddnwqxwi lậkcoqp vớbafyi ai oádjobn trong đuddniệgygjn thoạunopi, âevsfm thanh củkvjna Cốwqxwdfis Sinh vẫuwmpn luôiibtn thanh đuddnunopm đuddnếokfwn nỗnqdyi khiếokfwn ngưdfisbfdxi ta khóxxse chịqpoiu: “… Côiibthpapy têaoxgn gìeidu?”

Dừclxing mộiepet chútcbkt, Tầgqifn Chỉotcd Ázcsii thấhpapy Lưdfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu khôiibtng lêaoxgn tiếokfwng, hắfvtgn liềnssmn mởlptw miệgygjng: “Hoặhtmuc làwqxw… sốwqxw đuddniệgygjn thoạunopi củkvjna côiibthpapy làwqxw bao nhiêaoxgu?”

“Càwqxwng hoặhtmuc làwqxw… nhữvrvcng tưdfis liệgygju cóxxse liêaoxgn quan đuddnếokfwn côiibthpapy màwqxwiibt đuddnãajzs hủkvjny đuddni làwqxweidu?”

Đccdigqifu dâevsfy bêaoxgn kia Lưdfisơbtomng Đccdikcoqu Khấhpapu trầgqifm mặhtmuc mộiepet lútcbkc lâevsfu, lêaoxgn tiếokfwng: “Dưdfis…”

Lờbfdxi củkvjna côiibtnhodn chưdfisa nóxxsei hếokfwt, Cốwqxwdfis Sinh liềnssmn cútcbkp mádjoby, sau đuddnóxxse quay vềnssm phídisva Tiểcuvfu Vưdfisơbtomng nóxxsei: “Cậkcoqu gọnppvi đuddniệgygjn thoạunopi vềnssm nhàwqxwbtom, nóxxsei cho họnppv biếokfwt, khi nàwqxwo côiibt ta biếokfwn mấhpapt thìeidu gọnppvi tôiibti vềnssm thăajzsm ôiibtng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.