Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 408 : Hắn vì uống nhầm một ánh mắt, yêu cô suốt cuộc đời (8)

    trước sau   
zxqv dừniqfng hẳeyxcn xe, ngồdexli trong xe mộyudit láfndot rồdexli mớxbnli cầtekam chìmxiia khónlnka xuốzdbqng xe, lấxblsy hàlxodnh lýhbet từniqf cốzdbqp sau đnnjbi vàlxodo thang máfndoy, đnnjbi đnnjbếsxjln phòlrfpng Chu Tịajbjnh nónlnki.

Phòlrfpng 201 ởsxjl lầtekau hai, phòlrfpng cuốzdbqi cùbbprng.

Trong hàlxodnh lang rấxblst yêlcnun tĩudmsnh, nhâkthbn viêlcnun phụdcbvc vụdcbvyxtsng khôzxqvng cónlnk, chỉjhsbnlnkzxqvlxodlxodnh lýhbet trong tay, báfndonh xe ma sáfndot vớxbnli nềmqldn gạkthbch tạkthbo nêlcnun tiếsxjlng vang.

lrfpn chưdeija đnnjbi tớxbnli cửkcjca, Tầtekan Chỉjhsb Áwawai đnnjbãxbnl nghe thấxblsy tiếsxjlng Chu Tịajbjnh cưdeijxblsi.

zxqv khôzxqvng cónlnk ýhbet đnnjbajbjnh quan tâkthbm xem bọkcjcn họkcjc đnnjbang cưdeijxblsi cáfndoi gìmxii, rũyxts mi mắxblst sưdeijng đnnjbnbwu, đnnjbi tớxbnli cửkcjca, giơmrle tay lêlcnun, vừniqfa mớxbnli chuẩtekan bịajbj đnnjbtekay cửkcjca đnnjbãxbnl nghe thấxblsy giọkcjcng nónlnki củnbwua Chu Tịajbjnh: “Tiểxbnlu Khấxblsu, cậdvqvu cũyxtsng đnnjbniqfng đnnjbxbnl ýhbet nhiềmqldu, con bénjpp nghèzihio nàlxody khôzxqvng uy hiếsxjlp đnnjbưdeijnnjbc cậdvqvu đnnjbâkthbu, Cốzdbqdeij Sinh chỉjhsblxod vui đnnjbùbbpra mộyudit chúlrfpt màlxod thôzxqvi…”

Đylqbyuding táfndoc đnnjbtekay cửkcjca củnbwua Tầtekan Chỉjhsb Áwawai còlrfpn chưdeija xong, ngay sau đnnjbónlnk liềmqldn nghe thấxblsy tiếsxjlng củnbwua Lưdeijơmrleng Đylqbdvqvu Khấxblsu: “Làlxodm sao cậdvqvu biếsxjlt đnnjbưdeijnnjbc Dưdeij Sinh chỉjhsb chơmrlei đnnjbùbbpra mộyudit chúlrfpt? Cónlnk khi anh ấxblsy yêlcnuu con bénjppxblsy thậdvqvt rồdexli đnnjbónlnk.”

“Khôzxqvng đnnjbâkthbu, lúlrfpc trưdeijxbnlc tớxbnl đnnjbếsxjln kháfndoch sạkthbn Bốzdbqn mùbbpra, lúlrfpc gặzymcp đnnjbưdeijnnjbc Cốzdbqdeij Sinh vàlxod Lụdcbvc Báfndon Thàlxodnh đnnjbang táfndon gẫlttfu, tớxbnl đnnjbãxbnlzxqvmxiinh nghe thấxblsy họkcjcnlnki gìmxii rồdexli…” Chu Tịajbjnh vừniqfa nónlnki vừniqfa làlxodm nhưdeij đnnjbang nhớxbnl lạkthbi nộyudii dung, kểxbnl: “... Àrrrx, mìmxiinh cónlnk ghi âkthbm, mìmxiinh mởsxjl cho cậdvqvu nghe…”

Tiếsxjlng nónlnki củnbwua Chu Tịajbjnh kếsxjlt thúlrfpc, Tầtekan Chỉjhsb Áwawai nghe thấxblsy cónlnk tiếsxjlng sha sha sha sau đnnjbónlnklxod tiếsxjlng củnbwua Lụdcbvc Báfndon Thàlxodnh: “Anh Sinh, anh thíoftxch chịajbjkthbu rồdexli sao?”

ChuTịajbjnh sợnnjbdeijơmrleng Đylqbdvqvu Khấxblsu khôzxqvng hiểxbnlu, dừniqfng lạkthbi giảfltai thíoftxch vớxbnli Lưdeijơmrleng Đylqbdvqvu Khấxblsu: “Chịajbjkthbu làlxodnlnki cậdvqvu đnnjbónlnk.”

ChuTịajbjnh vừniqfa nónlnki xong, trong đnnjbiệgfiln thoạkthbi củnbwua côzxqv lạkthbi cónlnk tiếsxjlng “xìmxiimxii” củnbwua Cốzdbqdeij Sinh cưdeijxblsi khẽushr mộyudit tiếsxjlng: “Lụdcbvc Báfndon Thàlxodnh, cậdvqvu đnnjbùbbpra gìmxii vậdvqvy chứajbj, sao tôzxqvi cónlnk thểxbnl thíoftxch côzxqvxblsy?”

“Anh chạkthbm qua chịajbjxblsy rồdexli chứajbj? Hay nónlnki đnnjbúlrfpng hơmrlen làlxod từniqf trưdeijxbnlc đnnjbâkthby rấxblst lâkthbu anh đnnjbãxbnl chạkthbm tớxbnli rồdexli? Tốzdbqi thiểxbnlu làlxod ngàlxody anh đnnjbi đnnjbónlnkn côzxqvxblsy vềmqld kháfndoch sạkthbn Bốzdbqn mùbbpra phảfltai khôzxqvng? Anh khôzxqvng thíoftxch chịajbjxblsy sao lạkthbi chạkthbm vàlxodo chịajbjxblsy?”

Trong đnnjboạkthbn ghi âkthbm lạkthbi dừniqfng mấxblsy giâkthby, mớxbnli truyềmqldn đnnjbếsxjln âkthbm thanh nhàlxodn nhạkthbt củnbwua Cốzdbqdeij Sinh: “Cậdvqvu đnnjbniqfng nghĩudms nhiềmqldu, tôzxqvi chỉjhsbnlnk cảfltam giáfndoc hứajbjng thúlrfp vớxbnli cơmrle thểxbnl củnbwua côzxqvxblsy màlxod thôzxqvi, cảfltam giáfndoc cũyxtsng khôzxqvng tệgfil lắxblsm, ngoàlxodi ra cũyxtsng khôzxqvng cónlnk bấxblst kỳdeij ýhbet nghĩudmslxodo kháfndoc.”

mxiinh nhưdeij đnnjboạkthbn ghi âkthbm đnnjbãxbnl hếsxjlt, Chu Tịajbjnh lạkthbi mởsxjl miệgfilng: “Vìmxii vậdvqvy, cậdvqvu khôzxqvng cầtekan coi chuyệgfiln củnbwua con bénjpp kia làlxod chuyệgfiln đnnjbáfndong lo, Cốzdbqdeij Sinh chỉjhsbnlnk hứajbjng thúlrfp vớxbnli cơmrle thểxbnl củnbwua côzxqvxblsy màlxod thôzxqvi, lạkthbi nónlnki, đnnjbàlxodn ôzxqvng trêlcnuu hoa ghẹdzioo nguyệgfilt làlxod chuyệgfiln rấxblst bìmxiinh thưdeijxblsng, huốzdbqng chi Cốzdbqdeij Sinh lạkthbi làlxod đnnjbàlxodn ôzxqvng củnbwua đnnjbàlxodn ôzxqvng, chẳeyxcng lẽushr cậdvqvu còlrfpn trôzxqvng cậdvqvy hắxblsn mộyudit đnnjbxblsi mộyudit kiếsxjlp yêlcnuu mộyudit ngưdeijxblsi phụdcbv nữyxts?”

“Vậdvqvy cũyxtsng tốzdbqt, Dưdeij Sinh ởsxjllcnun ngoàlxodi thếsxjllxodo tớxbnlyxtsng khôzxqvng dáfndom quảfltan.

deijơmrleng Đylqbdvqvu Khấxblsu nghe xong đnnjboạkthbn bădexlng ghi âkthbm, giọkcjcng nónlnki từniqf lo lắxblsng giờxbls đnnjbãxbnl chuyểxbnln sang thưdeij thảfltamrlen rấxblst nhiềmqldu.

“Khôzxqvng phảfltai Cốzdbqdeij Sinh ngủnbwu vớxbnli côzxqvxblsy rồdexli sao, dùbbpr sao trong lúlrfpc cậdvqvu đnnjbi hắxblsn cũyxtsng khôzxqvng ra ngoàlxodi tìmxiim ngưdeijxblsi phụdcbv nữyxts kháfndoc, vậdvqvy cũyxtsng đnnjbnbwu sạkthbch sẽushr rồdexli! Cónlnk đnnjbiềmqldu con bénjpp nghèzihio khổbjce kia chắxblsc cũyxtsng khôzxqvng biếsxjlt bảfltan thâkthbn chỉjhsblxodzxqvng cụdcbv đnnjbxbnl Cốzdbqdeij Sinh chơmrlei, nónlnki khôzxqvng chừniqfng hắxblsn đnnjbzdbqi xửkcjc dịajbju dàlxodng vớxbnli côzxqvxblsy mộyudit chúlrfpt, che chởsxjl cho côzxqv ta, nónlnki vàlxodi câkthbu êlcnum tai, côzxqvlrfpn đnnjbtekan đnnjbyudin đnnjbếsxjln nỗzvnbi tin Cốzdbqdeij Sinh yêlcnuu mìmxiinh đnnjbónlnk chứajbj…” Chu Tịajbjnh nónlnki tớxbnli đnnjbâkthby lạkthbi cưdeijxblsi khinh bỉjhsb.

deijơmrleng Đylqbdvqvu Khấxblsu nghe thấxblsy Chu Tịajbjnh cưdeijxblsi cũyxtsng cưdeijxblsi theo hai tiếsxjlng, xoay chuyểxbnln câkthbu chuyệgfiln: “Đylqbưdeijnnjbc rồdexli, đnnjbniqfng nónlnki nhữyxtsng chuyệgfiln nàlxody nữyxtsa, đnnjbãxbnl 4h30 rồdexli, côzxqvxblsy cũyxtsng sắxblsp đnnjbếsxjln đnnjbónlnk, láfndot nữyxtsa côzxqvxblsy nghe đnnjbưdeijnnjbc thìmxii khôzxqvng tốzdbqt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.