Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 408 : Hắn vì uống nhầm một ánh mắt, yêu cô suốt cuộc đời (8)

    trước sau   
mdmb dừqzmkng hẳitenn xe, ngồqmeji trong xe mộfufct lággant rồqmeji mớefgui cầmimmm chìklrla khómtrsa xuốjyyang xe, lấiaimy hàpfbonh lýosaf từqzmk cốjyyap sau đjkmri vàpfboo thang mággany, đjkmri đjkmrếvctxn phòkbting Chu Tịeetanh nómtrsi.

Phòkbting 201 ởatkp lầmimmu hai, phòkbting cuốjyyai cùarplng.

Trong hàpfbonh lang rấiaimt yêlmsen tĩypqvnh, nhâkuoon viêlmsen phụprjuc vụprjukubmng khômdmbng cómtrs, chỉfufcmtrsmdmbpfbopfbonh lýosaf trong tay, bággannh xe ma sággant vớefgui nềmempn gạjjntch tạjjnto nêlmsen tiếvctxng vang.

kbtin chưgeeqa đjkmri tớefgui cửhcpsa, Tầmimmn Chỉfufc Álmsei đjkmrãwegs nghe thấiaimy tiếvctxng Chu Tịeetanh cưgeeqgjuqi.

mdmb khômdmbng cómtrs ýosaf đjkmreetanh quan tâkuoom xem bọsainn họsain đjkmrang cưgeeqgjuqi cággani gìklrl, rũkubm mi mắhcpst sưgeeqng đjkmrkuoo, đjkmri tớefgui cửhcpsa, giơoakl tay lêlmsen, vừqzmka mớefgui chuẩkubmn bịeeta đjkmrkubmy cửhcpsa đjkmrãwegs nghe thấiaimy giọsainng nómtrsi củtcqja Chu Tịeetanh: “Tiểrkjsu Khấiaimu, cậrddwu cũkubmng đjkmrqzmkng đjkmrrkjs ýosaf nhiềmempu, con bércau nghèbgyio nàpfboy khômdmbng uy hiếvctxp đjkmrưgeeqpfboc cậrddwu đjkmrâkuoou, Cốjyyageeq Sinh chỉfufcpfbo vui đjkmrùarpla mộfufct chújypht màpfbo thômdmbi…”

Đbfeqfufcng tágganc đjkmrkubmy cửhcpsa củtcqja Tầmimmn Chỉfufc Álmsei còkbtin chưgeeqa xong, ngay sau đjkmrómtrs liềmempn nghe thấiaimy tiếvctxng củtcqja Lưgeeqơoaklng Đbfeqrddwu Khấiaimu: “Làpfbom sao cậrddwu biếvctxt đjkmrưgeeqpfboc Dưgeeq Sinh chỉfufc chơoakli đjkmrùarpla mộfufct chújypht? Cómtrs khi anh ấiaimy yêlmseu con bércauiaimy thậrddwt rồqmeji đjkmrómtrs.”

“Khômdmbng đjkmrâkuoou, lújyphc trưgeeqefguc tớefgu đjkmrếvctxn khágganch sạjjntn Bốjyyan mùarpla, lújyphc gặrpwxp đjkmrưgeeqpfboc Cốjyyageeq Sinh vàpfbo Lụprjuc Bággann Thàpfbonh đjkmrang tággann gẫhibyu, tớefgu đjkmrãwegsmdmbklrlnh nghe thấiaimy họsainmtrsi gìklrl rồqmeji…” Chu Tịeetanh vừqzmka nómtrsi vừqzmka làpfbom nhưgeeq đjkmrang nhớefgu lạjjnti nộfufci dung, kểrkjs: “... Àuewp, mìklrlnh cómtrs ghi âkuoom, mìklrlnh mởatkp cho cậrddwu nghe…”

Tiếvctxng nómtrsi củtcqja Chu Tịeetanh kếvctxt thújyphc, Tầmimmn Chỉfufc Álmsei nghe thấiaimy cómtrs tiếvctxng sha sha sha sau đjkmrómtrspfbo tiếvctxng củtcqja Lụprjuc Bággann Thàpfbonh: “Anh Sinh, anh thíoaklch chịeetakuoou rồqmeji sao?”

ChuTịeetanh sợpfbogeeqơoaklng Đbfeqrddwu Khấiaimu khômdmbng hiểrkjsu, dừqzmkng lạjjnti giảqhgci thíoaklch vớefgui Lưgeeqơoaklng Đbfeqrddwu Khấiaimu: “Chịeetakuoou làpfbomtrsi cậrddwu đjkmrómtrs.”

ChuTịeetanh vừqzmka nómtrsi xong, trong đjkmriệrcaun thoạjjnti củtcqja cômdmb lạjjnti cómtrs tiếvctxng “xìklrlklrl” củtcqja Cốjyyageeq Sinh cưgeeqgjuqi khẽqzmk mộfufct tiếvctxng: “Lụprjuc Bággann Thàpfbonh, cậrddwu đjkmrùarpla gìklrl vậrddwy chứcfbx, sao tômdmbi cómtrs thểrkjs thíoaklch cômdmbiaimy?”

“Anh chạjjntm qua chịeetaiaimy rồqmeji chứcfbx? Hay nómtrsi đjkmrújyphng hơoakln làpfbo từqzmk trưgeeqefguc đjkmrâkuooy rấiaimt lâkuoou anh đjkmrãwegs chạjjntm tớefgui rồqmeji? Tốjyyai thiểrkjsu làpfbo ngàpfboy anh đjkmri đjkmrómtrsn cômdmbiaimy vềmemp khágganch sạjjntn Bốjyyan mùarpla phảqhgci khômdmbng? Anh khômdmbng thíoaklch chịeetaiaimy sao lạjjnti chạjjntm vàpfboo chịeetaiaimy?”

Trong đjkmroạjjntn ghi âkuoom lạjjnti dừqzmkng mấiaimy giâkuooy, mớefgui truyềmempn đjkmrếvctxn âkuoom thanh nhàpfbon nhạjjntt củtcqja Cốjyyageeq Sinh: “Cậrddwu đjkmrqzmkng nghĩypqv nhiềmempu, tômdmbi chỉfufcmtrs cảqhgcm giágganc hứcfbxng thújyph vớefgui cơoakl thểrkjs củtcqja cômdmbiaimy màpfbo thômdmbi, cảqhgcm giágganc cũkubmng khômdmbng tệrcau lắhcpsm, ngoàpfboi ra cũkubmng khômdmbng cómtrs bấiaimt kỳoakl ýosaf nghĩypqvpfboo khágganc.”

klrlnh nhưgeeq đjkmroạjjntn ghi âkuoom đjkmrãwegs hếvctxt, Chu Tịeetanh lạjjnti mởatkp miệrcaung: “Vìklrl vậrddwy, cậrddwu khômdmbng cầmimmn coi chuyệrcaun củtcqja con bércau kia làpfbo chuyệrcaun đjkmrágganng lo, Cốjyyageeq Sinh chỉfufcmtrs hứcfbxng thújyph vớefgui cơoakl thểrkjs củtcqja cômdmbiaimy màpfbo thômdmbi, lạjjnti nómtrsi, đjkmràpfbon ômdmbng trêlmseu hoa ghẹrcauo nguyệrcaut làpfbo chuyệrcaun rấiaimt bìklrlnh thưgeeqgjuqng, huốjyyang chi Cốjyyageeq Sinh lạjjnti làpfbo đjkmràpfbon ômdmbng củtcqja đjkmràpfbon ômdmbng, chẳitenng lẽqzmk cậrddwu còkbtin trômdmbng cậrddwy hắhcpsn mộfufct đjkmrgjuqi mộfufct kiếvctxp yêlmseu mộfufct ngưgeeqgjuqi phụprju nữqxgu?”

“Vậrddwy cũkubmng tốjyyat, Dưgeeq Sinh ởatkplmsen ngoàpfboi thếvctxpfboo tớefgukubmng khômdmbng dágganm quảqhgcn.

geeqơoaklng Đbfeqrddwu Khấiaimu nghe xong đjkmroạjjntn băuccjng ghi âkuoom, giọsainng nómtrsi từqzmk lo lắhcpsng giờgjuq đjkmrãwegs chuyểrkjsn sang thưgeeq thảqhgcoakln rấiaimt nhiềmempu.

“Khômdmbng phảqhgci Cốjyyageeq Sinh ngủtcqj vớefgui cômdmbiaimy rồqmeji sao, dùarpl sao trong lújyphc cậrddwu đjkmri hắhcpsn cũkubmng khômdmbng ra ngoàpfboi tìklrlm ngưgeeqgjuqi phụprju nữqxgu khágganc, vậrddwy cũkubmng đjkmrtcqj sạjjntch sẽqzmk rồqmeji! Cómtrs đjkmriềmempu con bércau nghèbgyio khổpfbo kia chắhcpsc cũkubmng khômdmbng biếvctxt bảqhgcn thâkuoon chỉfufcpfbomdmbng cụprju đjkmrrkjs Cốjyyageeq Sinh chơoakli, nómtrsi khômdmbng chừqzmkng hắhcpsn đjkmrjyyai xửhcps dịeetau dàpfbong vớefgui cômdmbiaimy mộfufct chújypht, che chởatkp cho cômdmb ta, nómtrsi vàpfboi câkuoou êlmsem tai, cômdmbkbtin đjkmrmimmn đjkmrfufcn đjkmrếvctxn nỗemjsi tin Cốjyyageeq Sinh yêlmseu mìklrlnh đjkmrómtrs chứcfbx…” Chu Tịeetanh nómtrsi tớefgui đjkmrâkuooy lạjjnti cưgeeqgjuqi khinh bỉfufc.

geeqơoaklng Đbfeqrddwu Khấiaimu nghe thấiaimy Chu Tịeetanh cưgeeqgjuqi cũkubmng cưgeeqgjuqi theo hai tiếvctxng, xoay chuyểrkjsn câkuoou chuyệrcaun: “Đbfeqưgeeqpfboc rồqmeji, đjkmrqzmkng nómtrsi nhữqxgung chuyệrcaun nàpfboy nữqxgua, đjkmrãwegs 4h30 rồqmeji, cômdmbiaimy cũkubmng sắhcpsp đjkmrếvctxn đjkmrómtrs, lággant nữqxgua cômdmbiaimy nghe đjkmrưgeeqpfboc thìklrl khômdmbng tốjyyat.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.