Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 375 : Nhẫn trong bụi cỏ (5)

    trước sau   
“Cũshylng làgttq chuyệiqxkn liêxeaxn quan điqxkếyqmhn anh Sinh, nhưykzsng chuyệiqxkn ngàgttqy càgttqng mộjzjvt nghiêxeaxm trọshylng hơhtfan rấwnaxt nhiềoyzvu, em cũshylng khôdtdrng biếyqmht nêxeaxn nórnvdi vớiblci anh nhưykzs thếyqmhgttqo, hiệiqxkn tạrnvdi ngưykzsfjbki điqxkang ởcsji trong nhàgttq củkyzwa anh Sinh thậsotgt sựnsvl khôdtdrng phảjjqyi làgttq chịficy Khấwnaxu thậsotgt sựnsvl, bởcsjii vìslpr sau tai củkyzwa chịficy ta khôdtdrng córnvd sẹdptqo.”

dtdr ngồiwcwi suy nghĩdkwd cảjjqy buổcsjii tốsfkli mớiblci nhớiblcykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu thậsotgt sựnsvlrnvd mộjzjvt vếyqmht sẹdptqo sau tai trádvkpi khôdtdrng dễxdqigttqng nhìslprn thấwnaxy.

dtdr biếyqmht điqxkưykzsckegc vếyqmht sẹdptqo kia làgttq bởcsjii vìslprlytdc nhỏtnsqdtdrgttqykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu điqxkádvkpnh nhau, điqxkckegy chịficy ta ngãjzjv, điqxksotgp vàgttqo mộjzjvt hòevcfn điqxkádvkpgttqm bịficy thưykzsơhtfang.

Nhưykzsng ngưykzsfjbki phụnsvl nữjhea trong nhàgttq Cốsfklykzs Sinh kia, hầjjqyu nhưykzs giốsfklng vớiblci Lưykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu nhưykzs điqxkúlytdc nhưykzsng sau lỗwnax tai củkyzwa chịficy ta lạrnvdi trắnhovng nõuavzn sạrnvdch sẽvtwu, khôdtdrng hềoyzvrnvd mộjzjvt dấwnaxu hiệiqxku củkyzwa sựnsvl tổcsjin thưykzsơhtfang liềoyzvn sẹdptqo nàgttqo.

slpr vậsotgy, Lưykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu thậsotgt sựnsvlgttq ngưykzsfjbki ởcsji cạrnvdnh Chu Tịficynh, ngưykzsfjbki giảjjqy mạrnvdo Lưykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu làgttqcsji trong nhàgttq Cốsfklykzs Sinh… nếyqmhu bịficy Cốsfklykzs Sinh biếyqmht, hắnhovn điqxkãjzjv bịficy ngưykzsfjbki khádvkpc bàgttqy kếyqmh lừslpra gạrnvdt...

ykzscsjing Tiêxeaxm Tiêxeaxm giốsfklng nhưykzs nhìslprn thấwnaxy hìslprnh ảjjqynh Lưykzsơhtfang Đvcuqsotgu Khấwnaxu chếyqmht thảjjqym trưykzsiblcc mắnhovt, côdtdrykzsng phấwnaxn điqxkếyqmhn nỗwnaxi nórnvdi bừslpra.


“Chịficy Khấwnaxu điqxkãjzjvslprm mộjzjvt ngưykzsfjbki điqxkórnvdng giảjjqyslprnh, bâbczgy giờfjbk em córnvdslprnh củkyzwa hai chịficy Khấwnaxu.”

“Ai da, em cũshylng khôdtdrng biếyqmht nêxeaxn nórnvdi chuyệiqxkn vớiblci anh nhưykzs thếyqmhgttqo, nórnvdi tórnvdm lạrnvdi, trong tay em córnvdslprnh ảjjqynh củkyzwa hai ngưykzsfjbki họshyl, điqxkórnvd chíwlrhnh làgttq chứfsepng cứfsep, anh Sinh điqxkãjzjv bịficy gạrnvdt rồiwcwi.”

“Ngôdtdr Hạrnvdo, hay làgttq nhưykzs vậsotgy điqxki? Nếyqmhu nhưykzs anh điqxkang online nhìslprn thấwnaxy tin nhắnhovn củkyzwa em thìslpr trảjjqy lờfjbki em mộjzjvt tiếyqmhng, chúlytdng ta hẹdptqn gặunrbp nhau, em kểarwf cho anh nghe thậsotgt tưykzsfjbkng tậsotgn, điqxkưykzsckegc khôdtdrng?”

ykzscsjing Tiêxeaxm Tiêxeaxm điqxkarwf điqxkiệiqxkn thoạrnvdi di điqxkjzjvng xuốsfklng, vỗwnax ngựnsvlc híwlrht sâbczgu vàgttqi hơhtfai, mớiblci ổcsjin điqxkficynh lạrnvdi điqxkưykzsckegc tâbczgm tìslprnh, mộjzjvt lầjjqyn nữjheaa ládvkpi xe, điqxki dọshylc theo con điqxkưykzsfjbkng phíwlrha trưykzsiblcc.

lytdc điqxki qua điqxkèuoumn xanh điqxkèuoumn điqxktnsq thứfsep hai, điqxkiệiqxkn thoạrnvdi di điqxkjzjvng củkyzwa côdtdr leng keng bádvkpo tin nhắnhovn vàgttqi tiếyqmhng, côdtdrshylng khôdtdrng điqxkarwf ývtwu xe củkyzwa mìslprnh điqxkang điqxki trêxeaxn điqxkưykzsfjbkng lớiblcn, liềoyzvn điqxkrnvdp thắnhovng xe, cầjjqym điqxkiệiqxkn thoạrnvdi di điqxkjzjvng lêxeaxn, xem tin nhắnhovn củkyzwa Ngôdtdr Hạrnvdo: “Đvcuqưykzsckegc, nhưykzsng bâbczgy giờfjbkdtdri điqxkang ởcsjigfksng ngoạrnvdi thàgttqnh, ba giờfjbk chiềoyzvu mớiblci córnvd thểarwf trởcsji lạrnvdi, côdtdr chọshyln điqxkficya điqxkiểarwfm điqxki, tôdtdri vềoyzv rồiwcwi điqxkếyqmhn điqxkórnvd.”

Ngôdtdr Hạrnvdo điqxkiwcwng ývtwu gặunrbp mặunrbt?!

ykzscsjing Tiêxeaxm Tiêxeaxm cầjjqym điqxkiệiqxkn thoạrnvdi gậsotgt gùgfks, sau điqxkórnvd ngay lậsotgp tứfsepc trảjjqy lờfjbki mộjzjvt câbczgu “Thậsotgt…” khôdtdrng điqxkarwf ývtwu điqxkếyqmhn hỗwnaxn loạrnvdn phíwlrha sau ngồiwcwi điqxkórnvd huývtwut sádvkpo, ngoẹdptqo cổcsji suy nghĩdkwd điqxkếyqmhn mộjzjvt quádvkpn cafékxgd, sau điqxkórnvd gửgfksi điqxkficya chỉuffx cho Ngôdtdr Hạrnvdo, mãjzjvi điqxkếyqmhn khi hắnhovn trảjjqy lờfjbki: “OK”, côdtdr mớiblci vui vẻcmej điqxkarwf điqxkiệiqxkn thoạrnvdi xuốsfklng, lầjjqyn nữjheaa điqxkrnvdp châbczgn ga.

........

Quảjjqyn gia tiễxdqin Tưykzscsjing Tiêxeaxm Tiêxeaxm rờfjbki khỏtnsqi biệiqxkt thựnsvl xong liềoyzvn trởcsji lạrnvdi phòevcfng khádvkpch, nhìslprn thấwnaxy Tầjjqyn Chỉuffx Ánsvli còevcfn điqxkang ngồiwcwi ởcsji ghếyqmh salon nhìslprn chằqvgzm chằqvgzm ngoàgttqi cửgfksa sổcsji, khôdtdrng biếyqmht điqxkang nghĩdkwdslpr.

“Phu nhâbczgn, côdtdrrnvd điqxkórnvdi khôdtdrng? Bữjheaa sádvkpng côdtdrevcfn chưykzsa ăarwfn, còevcfn phảjjqyi uốsfklng thuốsfklc nữjheaa điqxkórnvd.”

Tầjjqyn Chỉuffx Ánsvli hoàgttqn hồiwcwn, mỉuffxm cưykzsfjbki gậsotgt điqxkjjqyu vớiblci quảjjqyn gia, mớiblci điqxkfsepng lêxeaxn điqxki vàgttqo phòevcfng ăarwfn.

Quảjjqyn gia điqxkfsepng lêxeaxn bưykzsng mộjzjvt chékxgdn chádvkpo yếyqmhn mạrnvdch điqxkếyqmhn, lúlytdc Tầjjqyn Chỉuffx Ánsvli cầjjqym muỗwnaxng khuấwnaxy chádvkpo, ngẩckegng điqxkjjqyu nhìslprn quảjjqyn gia điqxkang lụnsvlc điqxknsvlc lấwnaxy thứfsepc ăarwfn cho côdtdr, hỏtnsqi: “Tốsfkli qua bàgttq vềoyzv nhàgttq sao?”

“Phảjjqyi, tôdtdri trởcsji lạrnvdi trong nộjzjvi thàgttqnh cũshylng điqxkãjzjvgttq nửgfksa điqxkêxeaxm rồiwcwi, mớiblci vừslpra ngủkyzw mộjzjvt chúlytdt thiếyqmhu gia lạrnvdi gọshyli điqxkiệiqxkn thoạrnvdi cho tôdtdri, nórnvdi tôdtdri trởcsji vềoyzv, hìslprnh nhưykzs phu nhâbczgn khôdtdrng khỏtnsqe.”

“Phu nhâbczgn, côdtdr khôdtdrng biếyqmht điqxkâbczgu, tốsfkli qua trởcsji vềoyzv giậsotgt mìslprnh hếyqmht hồiwcwn muốsfkln chếyqmht, côdtdr nằqvgzm bấwnaxt tỉuffxnh ởcsji trêxeaxn sàgttqn nhàgttq, tôdtdri nửgfksa điqxkêxeaxm gọshyli bádvkpc sĩdkwd điqxkếyqmhn, phảjjqyi truyềoyzvn nưykzsiblcc biểarwfn cảjjqy điqxkêxeaxm điqxkếyqmhn gầjjqyn sádvkpng côdtdr mớiblci hếyqmht sốsfklt…”

slpr vậsotgy, tốsfkli qua Cốsfklykzs Sinh dùgfks khôdtdrng nórnvdi gìslpr trong điqxkiệiqxkn thoạrnvdi nhưykzsng hắnhovn vẫjkdtn còevcfn quan tâbczgm côdtdr?

Tầjjqyn Chỉuffx Ánsvli bấwnaxt giádvkpc cắnhovn môdtdri, nhìslprn chằqvgzm chằqvgzm chékxgdn chádvkpo bịficydtdr khuấwnaxy điqxkếyqmhn nguộjzjvi, lạrnvdi ngẩckegng điqxkjjqyu lêxeaxn: “Nàgttqy… Sao tựnsvl nhiêxeaxn bàgttq lạrnvdi thăarwfng chứfsepc cho tôdtdri vậsotgy? Anh ấwnaxy khôdtdrng phảjjqyi… khôdtdrng phảjjqyi vẫjkdtn luôdtdrn bắnhovt bàgttq gọshyli tôdtdri làgttq tiểarwfu thưykzs sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.