Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 342 : Cố Dư Sinh, em là Tần Chỉ Ái (2)
Mưxtzd ờiavf i phúnwpp t sau, hắdepy n đhpct ãdbtn đhpct ếekvg n trưxtzd ớwdvh c cửwzdz a hàthju ng tiệlgby n lợbliv i lúnwpp c nãdbtn y.
Cốnrxv Dưxtzd Sinh xuốnrxv ng xe, đhpct i thẳqjza ng đhpct ếekvg n cửwzdz a hàthju ng tiệlgby n lợbliv i màthju Tầimwu n Chỉdaxk Ázotu i đhpct ãdbtn chọekvg n.
Qua khoảrabi ng mộzlmg t thờiavf i gian dàthju i nhưxtzd vậzitw y cũeyyj ng khôbcey ng cóqvuj khánrxv ch, nhìjjce n xuyêttgo n
qua cửwzdz a kíhuon nh, Cốnrxv Dưxtzd Sinh liềuypp n nhìjjce n thấufnc y nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n nằrosq m nhoàthju i
trêttgo n quầimwu y thu ngâisjl n buồalmz n ngủdaxk .
Hắdepy n đhpct ẩffvb y cửwzdz a vàthju o, khiếekvg n loa phánrxv t ra âisjl m thanh: “Chàthju o mừthju ng quýwdvh khánrxv ch.”,
nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n bịbmrw đhpct ánrxv nh thứnmar c, liềuypp n ngưxtzd ớwdvh c lêttgo n nhìjjce n Cốnrxv Dưxtzd Sinh, đhpct ôbcey i mắdepy t hắdepy n sánrxv ng ngờiavf i, sau đhpct óqvuj liềuypp n nuốnrxv t mộzlmg t ngụpmli m đhpct ưxtzd ợbliv c bọekvg t, lễlgby phéufgd p nóqvuj i: “Chàthju o
mừthju ng quýwdvh khánrxv ch.”
Cốnrxv Dưxtzd Sinh từthju từthju đhpct i đhpct ếekvg n quầimwu y thu ngâisjl n.
Nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n nghĩlgby rằrosq ng hắdepy n cầimwu n mìjjce nh giúnwpp p, đhpct ạdepy i loạdepy i làthju cóqvuj thứnmar
nàthju y thứnmar kia khôbcey ng, nêttgo n lạdepy i dùffvb ng giọekvg ng nóqvuj i trong trẻrabi o mởbikz miệlgby ng: “Tiêttgo n
sinh, tôbcey i cóqvuj thểffvb giúnwpp p gìjjce đhpct ưxtzd ợbliv c cho ngàthju i?”
Cốnrxv Dưxtzd Sinh vẫeyyj n khôbcey ng phảrabi n ứnmar ng, hắdepy n móqvuj c tiềuypp n trong bóqvuj p ra, lấufnc y ra mộzlmg t
xấufnc p tiềuypp n, đhpct ặblyu t trêttgo n quầimwu y thu ngâisjl n, sau đhpct óqvuj mởbikz miệlgby ng: “Tốnrxv i nay ngoàthju i côbcey ra
còymwk n nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n nàthju o khánrxv c nữuypp a khôbcey ng?”
Nhâisjl n viêttgo n đhpct óqvuj vộzlmg i vàthju ng lắdepy c đhpct ầimwu u.
“Vậzitw y cóqvuj thểffvb làthju m phiềuypp n côbcey …” Cốnrxv Dưxtzd Sinh vừthju a nóqvuj i, vừthju a đhpct ểffvb tiềuypp n trong bóqvuj p
lêttgo n bàthju n, sau đhpct óqvuj lạdepy i sợbliv ngưxtzd ờiavf i kia nghĩlgby hắdepy n làthju lừthju a đhpct ảrabi o, lạdepy i đhpct ưxtzd a tiềuypp n đhpct ếekvg n
trưxtzd ớwdvh c mặblyu t nhâisjl n viêttgo n kia, nóqvuj i tiếekvg p: “…Đhjdt êttgo m nay thu đhpct ưxtzd ợbliv c nhữuypp ng tờiavf 100 tệlgby
nàthju o cóqvuj chữuypp viếekvg t thìjjce côbcey cóqvuj thểffvb đhpct ưxtzd a cho tôbcey i xem mộzlmg t chúnwpp t khôbcey ng?”
Sau khi nóqvuj i xong, hắdepy n lạdepy i cầimwu m nhữuypp ng tờiavf tiềuypp n trêttgo n bàthju n chiêttgo m nghiệlgby m, sau đhpct óqvuj lạdepy i bổkmqb sung mộzlmg t câisjl u: ‘Đhjdt âisjl y làthju thùffvb lao củdaxk a côbcey .”
Nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n đhpct óqvuj sánrxv ng con mắdepy t lêttgo n, côbcey khôbcey ng chúnwpp t do dựyelj liềuypp n kéufgd o kéufgd t tiềuypp n ra, đhpct em nhữuypp ng tờiavf giấufnc y bạdepy c 100 tệlgby tìjjce m từthju ng tờiavf .
Nhâisjl n viêttgo n cầimwu m trong tay khoảrabi ng hai mưxtzd ơzfif i tờiavf 100 tệlgby , tìjjce m mộzlmg t hồalmz i mớwdvh i tìjjce m thấufnc y hai tờiavf cóqvuj chữuypp viếekvg t trêttgo n đhpct óqvuj .
Tờiavf thứnmar nhấufnc t làthju quảrabi ng cánrxv o.
Tờiavf thứnmar hai, dùffvb ng búnwpp t bi màthju u đhpct ỏaypc đhpct ểffvb viếekvg t, hìjjce nh nhưxtzd làthju têttgo n ngưxtzd ờiavf i.
Hắdepy n mua hai câisjl y búnwpp t màthju u đhpct en màthju … Cốnrxv Dưxtzd Sinh lậzitw t qua lậzitw t lạdepy i hai tờiavf tiềuypp n mộzlmg t lầimwu n, liềuypp n ngẩffvb ng đhpct ầimwu u lêttgo n: “Khôbcey ng còymwk n tờiavf nàthju o nữuypp a sao?”
“Khôbcey ng còymwk n ạdepy .” Nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n lắdepy c lắdepy c đhpct ầimwu u, nhìjjce n nhữuypp ng tờiavf giấufnc y
tiềuypp n hắdepy n đhpct ểffvb trêttgo n bàthju n, nghĩlgby sốnrxv tiềuypp n tốnrxv i nay côbcey thu đhpct ưxtzd ợbliv c còymwk n chưxtzd a lớwdvh n bằrosq ng sốnrxv tiềuypp n hắdepy n đhpct ểffvb trêttgo n bàthju n, nêttgo n khôbcey ng lo lắdepy ng gìjjce màthju đhpct ưxtzd a hếekvg t sắdepy p tiềuypp n mệlgby nh
giánrxv 100 tệlgby cho hắdepy n: “Khôbcey ng tin ngàthju i tựyelj mìjjce nh xem đhpct i.”
Cốnrxv Dưxtzd Sinh khôbcey ng từthju chốnrxv i, nhậzitw n lấufnc y, lậzitw t nhữuypp ng tờiavf giấufnc y màthju u đhpct ỏaypc kia qua
mộzlmg t lầimwu n, mỗrggz i tờiavf đhpct ềuypp u giốnrxv ng nhưxtzd lờiavf i nhâisjl n viêttgo n kia nóqvuj i, khôbcey ng cóqvuj mộzlmg t vếekvg t
mựyelj c nàthju o.
Khôbcey ng đhpct únwpp ng a, rõrstn ràthju ng hắdepy n đhpct ãdbtn chíhuon nh mắdepy t nhìjjce n thấufnc y Tiểffvb u Phiềuypp n Toánrxv i đhpct i
vàthju o cửwzdz a hàthju ng tiệlgby n lợbliv i nàthju y màthju , lúnwpp c tíhuon nh tiềuypp n đhpct ưxtzd a tờiavf tiềuypp n màthju u đhpct ỏaypc … Sao lạdepy i
khôbcey ng cóqvuj tờiavf tiềuypp n kia?
Lẽalao nàthju o côbcey khôbcey ng cóqvuj viếekvg t gìjjce trêttgo n chữuypp , hoặblyu c làthju khi viếekvg t xong rồalmz i cũeyyj ng khôbcey ng dùffvb ng tờiavf tiềuypp n đhpct óqvuj đhpct ểffvb mua đhpct ồalmz ?
“Tiêttgo n sinh, xin hỏaypc i cóqvuj vấufnc n đhpct ềuypp gìjjce khôbcey ng?” Nhâisjl n viêttgo n kia thấufnc y Cốnrxv Dưxtzd
Sinh còymwk n đhpct ang cầimwu m cọekvg c tiềuypp n, lạdepy i nhìjjce n vàthju o hưxtzd khôbcey ng khôbcey ng nhúnwpp c nhíhuon ch, côbcey
khôbcey ng nhịbmrw n đhpct ưxtzd ợbliv c liềuypp n hỏaypc i.
Cốnrxv Dưxtzd Sinh hoàthju n hồalmz n, đhpct ưxtzd a lạdepy i tiềuypp n cho nhâisjl n viêttgo n thu ngâisjl n, nóqvuj i Cảrabi m ơzfif n
mộzlmg t tiếekvg ng, sau đhpct óqvuj quay ngưxtzd ờiavf i đhpct i đhpct ếekvg n cửwzdz a, lúnwpp c chuẩffvb n bịbmrw kéufgd o cửwzdz a ra, Cốnrxv Dưxtzd
Sinh lạdepy i quay đhpct ầimwu u hỏaypc i: “Tấufnc t cảrabi nhữuypp ng tờiavf 100 tệlgby thu đhpct ưxtzd ợbliv c tốnrxv i nay đhpct ềuypp u ởbikz
trong nàthju y sao?”
Cố
Qua khoả
Hắ
Cố
Nhâ
Cố
Nhâ
“Vậ
Sau khi nó
Nhâ
Nhâ
Tờ
Tờ
Hắ
“Khô
Cố
Khô
Lẽ
“Tiê
Cố
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.