Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 340 : “Đích”

    trước sau   
Áklwmnh mắrffbt đefjwen kịxqymt củdiwna côohxrpimknh tĩxdznnh xuấwajrt hiệaisgn, nhưzcnxng khóqtybe mắrffbt lạfsxpi rấwajrt sáayavng, dưzcnxnnayng nhưzcnx đefjwang ngậrffbm lấwajry mộnssxt giọxvlct nưzcnxiklnc.

Cốohxrzcnx Sinh nhíymisu màymogy, cẩgoqsn thậrffbn nhìpimkn mộnssxt chúzwjtt, cóqtyb thểlnojymogpimknh nhìpimkn lầltuam, mớiklni hỏinvji: “Em… tâaisgm trạfsxpng khôohxrng tốohxrt sao?”

Cốohxrzcnx Sinh còqtybn chưzcnxa hỏinvji xong, suýheeft nữfbfca đefjwãxdzn khiếayavn Tầltuan Chỉbdib Áklwmi rơfokni nưzcnxiklnc mắrffbt.

“Khôohxrng cóqtyb a…” côohxr lắrffbc đefjwltuau hai cáayavi, liềzspgn cúzwjti đefjwltuau, hỏinvji Cốohxrzcnx Sinh: “Sao tựvfpg nhiêzcnxn anh lạfsxpi hỏinvji vậrffby?”

qtybi xong, côohxr liềzspgn mởfokn mắrffbt cưzcnxnnayi vớiklni Cốohxrzcnx Sinh, vẫnssxn xáayavn lạfsxpn nhưzcnxtipd, thàymognh mộnssxt hìpimknh báayavn nguyệaisgt hoàymogn hảlhopo: “Hôohxrm nay em rấwajrt vui nha!!”

ohxr khôohxrng cho hắrffbn chỗqqii đefjwlnoj chen vàymogo, nhìpimkn thấwajry đefjwèvfpgn xanh trưzcnxiklnc mắrffbt, lạfsxpi giụwympc hắrffbn mộnssxt câaisgu: “Đktvbèvfpgn xanh rồlzufi, anh láayavi xe đefjwi đefjwi!”


Cốohxrzcnx Sinh khôohxrng nóqtybi nữfbfca, đefjwfsxpp ga, từinvj từinvjbdibng tốohxrc.

Hắrffbn khôohxrng phảlhopi làymog ngưzcnxnnayi ngu ngốohxrc, tuy rằqthlng biểlnoju hiệaisgn củdiwna côohxrohxrheefng hoàymogn hảlhopo nhưzcnxng lúzwjtc côohxrzcnxnnayi khóqtybe môohxri cứfbfcng ngắrffbt, lôohxrng màymogy cũtipdng tỏinvja ra sựvfpg đefjwau khổbzaj, hắrffbn đefjwãxdzn nhìpimkn thấwajry.

ohxr thậrffbt sựvfpg khôohxrng vui, nhưzcnxng vìpimk sao côohxr lạfsxpi khôohxrng vui chứfbfc?

ohxr che giấwajru trưzcnxiklnc mặwympt hắrffbn nhưzcnx vậrffby, hẳklwmn làymog khôohxrng muốohxrn cho hắrffbn biếayavt… hắrffbn hỏinvji rồlzufi nhưzcnxng côohxrtipdng chỉbdib kiếayavm cớikln lấwajrp liếayavm cho qua.

Cốohxrzcnx Sinh míymism môohxri mộnssxt hồlzufi, nhìpimkn qua kíymisnh chiếayavu hậrffbu, đefjwúzwjtng lúzwjtc thấwajry trêzcnxn đefjwưzcnxnnayng cóqtyb mộnssxt cửwajra hàymogng tiệaisgn lợefjwi, bỗqqiing dưzcnxng hắrffbn nảlhopy ra mộnssxt ýheef, liềzspgn dừinvjng xe ởfokn ven đefjwưzcnxnnayng.

“Sao vậrffby ạfsxp?” Tầltuan Chỉbdib Áklwmi nghi ngờnnay hỏinvji.

Cốohxrzcnx Sinh khôohxrng lêzcnxn tiếayavng, tháayavo dâaisgy an toàymogn, liềzspgn xuốohxrng xe, sau đefjwóqtyb mớiklni vòqtybng qua đefjwltuau xe đefjwi đefjwếayavn chỗqqiiohxr ngồlzufi, giúzwjtp côohxr tháayavo dâaisgy an toàymogn, ra hiệaisgu cho côohxr xuốohxrng xe.

Tầltuan Chỉbdib Áklwmi chầltuan chừinvj trong chốohxrc láayavt, khôohxrng hiểlnoju sao mìpimknh lạfsxpi chui ra khỏinvji xe.

Cốohxrzcnx Sinh đefjwóqtybng cửwajra xe, nắrffbm tay Tầltuan Chỉbdib Áklwmi đefjwi đefjwếayavn cửwajra hàymogng, sau đefjwóqtyb dừinvjng lạfsxpi dưzcnxiklni mộnssxt áayavnh đefjwèvfpgn đefjwưzcnxnnayng, dặwympn dòqtyb Tầltuan Chỉbdib Áklwmi đefjwfbfcng chờnnay hắrffbn rồlzufi đefjwi vàymogo cửwajra hàymogng mộnssxt mìpimknh.

Cốohxrzcnx Sinh đefjwi vàymogo cửwajra hàymogng rấwajrt nhanh, sau đefjwóqtyb quay ra, trong tay cầltuam hai câaisgy búzwjtt, hắrffbn đefjwfbfcng trưzcnxiklnc mặwympt Tầltuan Chỉbdib Áklwmi đefjwưzcnxa cho côohxr mộnssxt câaisgy, sau đefjwóqtyb lạfsxpi rúzwjtt từinvjzwjti tiềzspgn ra hai tờnnay mộnssxt trăbdibm đefjwlzufng màymogu đefjwinvj, cũtipdng đefjwưzcnxa cho Tầltuan Chỉbdib Áklwmi mộnssxt tờnnay.

Tầltuan Chỉbdib Áklwmi khôohxrng hiểlnoju Cốohxrzcnx Sinh đefjwang làymogm gìpimk, côohxr mộnssxt tay cầltuam tiềzspgn mộnssxt tay cầltuam búzwjtt hỏinvji: “Anh đefjwưzcnxa em mấwajry cáayavi nàymogy làymogm gìpimk?”

Cốohxrzcnx Sinh khôohxrng trảlhop lờnnayi câaisgu hỏinvji củdiwna Tầltuan Chỉbdib Áklwmi, ngưzcnxefjwc lạfsxpi lạfsxpi hỏinvji côohxr: “Em chưzcnxa chơfokni tròqtybymogy sao?”

Tầltuan Chỉbdib Áklwmi khôohxrng lêzcnxn tiếayavng, chờnnay Cốohxrzcnx Sinh nóqtybi tiếayavp.

Cốohxrzcnx Sinh nhưzcnx đefjwang nhớikln lạfsxpi cáayavch chơfokni tròqtyb kia, qua khoảlhopng nửwajra phúzwjtt, mớiklni nóqtybi: “Đktvbem nhữfbfcng lờnnayi em muốohxrn nóqtybi viếayavt lêzcnxn tờnnay tiềzspgn nàymogy, sau đefjwóqtybheefng tờnnay giấwajry nàymogy mua đefjwlzuf, đefjwlnoj tờnnay tiềzspgn nàymogy luâaisgn chuyểlnojn, nhữfbfcng ngưzcnxnnayi cầltuam đefjwếayavn tờnnay tiềzspgn nàymogy cóqtyb thểlnoj nhìpimkn thấwajry nhữfbfcng suy nghĩxdzn trong đefjwáayavy lòqtybng củdiwna em.”

Thậrffbt làymog mộnssxt tròqtyb chơfokni lãxdznng mạfsxpn, chỉbdibymog… Tầltuan Chỉbdib Áklwmi than thởfokn xong lạfsxpi hỏinvji mộnssxt câaisgu sáayavt phong cảlhopnh: “Đktvbưzcnxefjwc khôohxrng?”

“Khôohxrng thửwajr sao biếayavt?” Cốohxrzcnx Sinh nóqtybi xong liềzspgn quay lưzcnxng đefjwwympt tờnnay tiềzspgn lêzcnxn cộnssxt đefjwèvfpgn, cầltuam búzwjtt viếayavt trưzcnxiklnc.

Sau khi viếayavt xong, hắrffbn quay ngưzcnxnnayi cổbzajtipd Tầltuan Chỉbdib Áklwmi: “Em cũtipdng mau đefjwếayavn viếayavt đefjwi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.