Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 340 : “Đích”

    trước sau   
Ánpegnh mắpnvtt đnvjyen kịuczqt củfreha côehsqyniwnh tĩpnvtnh xuấvqyct hiệnqdjn, nhưpcxpng khósymoe mắpnvtt lạwwlti rấvqyct ságejdng, dưpcxpiiobng nhưpcxp đnvjyang ngậiuiwm lấvqycy mộbjdkt giọdeiyt nưpcxpuczqc.

Cốdauppcxp Sinh nhífugqu màfugqy, cẩtyvyn thậiuiwn nhìyniwn mộbjdkt chúmytst, cósymo thểlcazfugqyniwnh nhìyniwn lầjoogm, mớuczqi hỏwwlti: “Em… tâbdccm trạwwltng khôehsqng tốdaupt sao?”

Cốdauppcxp Sinh cònvjyn chưpcxpa hỏwwlti xong, suýocpit nữyniwa đnvjyãlzdn khiếsymon Tầjoogn Chỉctia Ánpegi rơhhnqi nưpcxpuczqc mắpnvtt.

“Khôehsqng cósymo a…” côehsq lắpnvtc đnvjyjoogu hai cágejdi, liềmytsn cúmytsi đnvjyjoogu, hỏwwlti Cốdauppcxp Sinh: “Sao tựlibn nhiêhcnon anh lạwwlti hỏwwlti vậiuiwy?”

symoi xong, côehsq liềmytsn mởvcsh mắpnvtt cưpcxpiiobi vớuczqi Cốdauppcxp Sinh, vẫsjlkn xágejdn lạwwltn nhưpcxpwbvq, thàfugqnh mộbjdkt hìyniwnh bágejdn nguyệnqdjt hoàfugqn hảfgqlo: “Hôehsqm nay em rấvqyct vui nha!!”

ehsq khôehsqng cho hắpnvtn chỗyrze đnvjylcaz chen vàfugqo, nhìyniwn thấvqycy đnvjyèctbrn xanh trưpcxpuczqc mắpnvtt, lạwwlti giụdsyec hắpnvtn mộbjdkt câbdccu: “Đydkqèctbrn xanh rồpcxpi, anh lágejdi xe đnvjyi đnvjyi!”


Cốdauppcxp Sinh khôehsqng nósymoi nữyniwa, đnvjywwltp ga, từxsgk từxsgkjztdng tốdaupc.

Hắpnvtn khôehsqng phảfgqli làfugq ngưpcxpiiobi ngu ngốdaupc, tuy rằutdzng biểlcazu hiệnqdjn củfreha côehsqehsqnowkng hoàfugqn hảfgqlo nhưpcxpng lúmytsc côehsqpcxpiiobi khósymoe môehsqi cứnpegng ngắpnvtt, lôehsqng màfugqy cũwbvqng tỏwwlta ra sựlibn đnvjyau khổcpap, hắpnvtn đnvjyãlzdn nhìyniwn thấvqycy.

ehsq thậiuiwt sựlibn khôehsqng vui, nhưpcxpng vìyniw sao côehsq lạwwlti khôehsqng vui chứnpeg?

ehsq che giấvqycu trưpcxpuczqc mặgejdt hắpnvtn nhưpcxp vậiuiwy, hẳctian làfugq khôehsqng muốdaupn cho hắpnvtn biếsymot… hắpnvtn hỏwwlti rồpcxpi nhưpcxpng côehsqwbvqng chỉctia kiếsymom cớuczq lấvqycp liếsymom cho qua.

Cốdauppcxp Sinh mífugqm môehsqi mộbjdkt hồpcxpi, nhìyniwn qua kífugqnh chiếsymou hậiuiwu, đnvjyúmytsng lúmytsc thấvqycy trêhcnon đnvjyưpcxpiiobng cósymo mộbjdkt cửlvjza hàfugqng tiệnqdjn lợlaybi, bỗyrzeng dưpcxpng hắpnvtn nảfgqly ra mộbjdkt ýocpi, liềmytsn dừxsgkng xe ởvcsh ven đnvjyưpcxpiiobng.

“Sao vậiuiwy ạwwlt?” Tầjoogn Chỉctia Ánpegi nghi ngờiiob hỏwwlti.

Cốdauppcxp Sinh khôehsqng lêhcnon tiếsymong, thágejdo dâbdccy an toàfugqn, liềmytsn xuốdaupng xe, sau đnvjyósymo mớuczqi vònvjyng qua đnvjyjoogu xe đnvjyi đnvjyếsymon chỗyrzeehsq ngồpcxpi, giúmytsp côehsq thágejdo dâbdccy an toàfugqn, ra hiệnqdju cho côehsq xuốdaupng xe.

Tầjoogn Chỉctia Ánpegi chầjoogn chừxsgk trong chốdaupc lágejdt, khôehsqng hiểlcazu sao mìyniwnh lạwwlti chui ra khỏwwlti xe.

Cốdauppcxp Sinh đnvjyósymong cửlvjza xe, nắpnvtm tay Tầjoogn Chỉctia Ánpegi đnvjyi đnvjyếsymon cửlvjza hàfugqng, sau đnvjyósymo dừxsgkng lạwwlti dưpcxpuczqi mộbjdkt ágejdnh đnvjyèctbrn đnvjyưpcxpiiobng, dặgejdn dònvjy Tầjoogn Chỉctia Ánpegi đnvjynpegng chờiiob hắpnvtn rồpcxpi đnvjyi vàfugqo cửlvjza hàfugqng mộbjdkt mìyniwnh.

Cốdauppcxp Sinh đnvjyi vàfugqo cửlvjza hàfugqng rấvqyct nhanh, sau đnvjyósymo quay ra, trong tay cầjoogm hai câbdccy búmytst, hắpnvtn đnvjynpegng trưpcxpuczqc mặgejdt Tầjoogn Chỉctia Ánpegi đnvjyưpcxpa cho côehsq mộbjdkt câbdccy, sau đnvjyósymo lạwwlti rúmytst từxsgkmytsi tiềmytsn ra hai tờiiob mộbjdkt trăjztdm đnvjypcxpng màfugqu đnvjywwlt, cũwbvqng đnvjyưpcxpa cho Tầjoogn Chỉctia Ánpegi mộbjdkt tờiiob.

Tầjoogn Chỉctia Ánpegi khôehsqng hiểlcazu Cốdauppcxp Sinh đnvjyang làfugqm gìyniw, côehsq mộbjdkt tay cầjoogm tiềmytsn mộbjdkt tay cầjoogm búmytst hỏwwlti: “Anh đnvjyưpcxpa em mấvqycy cágejdi nàfugqy làfugqm gìyniw?”

Cốdauppcxp Sinh khôehsqng trảfgql lờiiobi câbdccu hỏwwlti củfreha Tầjoogn Chỉctia Ánpegi, ngưpcxplaybc lạwwlti lạwwlti hỏwwlti côehsq: “Em chưpcxpa chơhhnqi trònvjyfugqy sao?”

Tầjoogn Chỉctia Ánpegi khôehsqng lêhcnon tiếsymong, chờiiob Cốdauppcxp Sinh nósymoi tiếsymop.

Cốdauppcxp Sinh nhưpcxp đnvjyang nhớuczq lạwwlti cágejdch chơhhnqi trònvjy kia, qua khoảfgqlng nửlvjza phúmytst, mớuczqi nósymoi: “Đydkqem nhữyniwng lờiiobi em muốdaupn nósymoi viếsymot lêhcnon tờiiob tiềmytsn nàfugqy, sau đnvjyósymonowkng tờiiob giấvqycy nàfugqy mua đnvjypcxp, đnvjylcaz tờiiob tiềmytsn nàfugqy luâbdccn chuyểlcazn, nhữyniwng ngưpcxpiiobi cầjoogm đnvjyếsymon tờiiob tiềmytsn nàfugqy cósymo thểlcaz nhìyniwn thấvqycy nhữyniwng suy nghĩpnvt trong đnvjyágejdy lònvjyng củfreha em.”

Thậiuiwt làfugq mộbjdkt trònvjy chơhhnqi lãlzdnng mạwwltn, chỉctiafugq… Tầjoogn Chỉctia Ánpegi than thởvcsh xong lạwwlti hỏwwlti mộbjdkt câbdccu ságejdt phong cảfgqlnh: “Đydkqưpcxplaybc khôehsqng?”

“Khôehsqng thửlvjz sao biếsymot?” Cốdauppcxp Sinh nósymoi xong liềmytsn quay lưpcxpng đnvjygejdt tờiiob tiềmytsn lêhcnon cộbjdkt đnvjyèctbrn, cầjoogm búmytst viếsymot trưpcxpuczqc.

Sau khi viếsymot xong, hắpnvtn quay ngưpcxpiiobi cổcpapwbvq Tầjoogn Chỉctia Ánpegi: “Em cũwbvqng mau đnvjyếsymon viếsymot đnvjyi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.